58. Chương 58: Trái tim gỗ

Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

【Lúc này tôi chẳng biết đây là trừng phạt hay phần thưởng cho việc thức đêm…】
【Cuộc đời đã khổ rồi, mong ban tổ chức hãy đối xử tử tế với mấy ông lão bà lão hai mươi tuổi yếu đuối này nhé. Mỉm cười.jpg】
【Ban tổ chức nhiều mưu kế thật, lần này lại là kiểu loại trừ mở màn giống như lần nhảy dù trước sao?】
【Cái này đáng sợ quá, lúc chị gái xì hơi và con quái vật xấu xí đối mặt, tôi sợ đến mức bẹp nghẹt luôn.】
【Chị gái xì hơi bình tĩnh thật, chưa gì đã trùm chăn lên rồi, nếu là tôi, chắc đã hét thét xanh mặt mất rồi.】
【Mấy người khác thì xông vào đánh, còn Tùy Thất thì quay đầu bỏ chạy, nhát gan như thế mà còn dám tham gia trò chơi này, nhìn mà thấy tởm.】
【Chị gái xì hơi của chúng ta nổi tiếng rồi, ngay cả anti fan cũng có, mấy tên thích chửi bới để ý lời nói, cẩn thận sưng mặt đấy.】
Nếu mọi người thích phong cách dịch truyện của mình thì có thể ghé qua Thu Hút Cừu Hận trên Monkeyd để theo dõi những chương tiếp theo nhaa :3333
【Ban tổ chức đã dịch chuyển hết mọi người đến rồi à?】
【Vẫn chưa, ban tổ chức vừa đăng trên Tinh Bác, trận này có tổng cộng 30 triệu người chơi, nhưng chỉ có 571 người vượt qua ải trước là được dịch chuyển đến Tinh Cầu Thiên Mộc, số còn lại phải ngồi tám giờ trên phi thuyền bay đến.】
【Họ định tiêu diệt những người chơi có thực lực trước à?】
【Ai bảo không đúng, tôi đã thấy rất nhiều người chơi bị búp bê gỗ giết chết rồi bị loại.】
【Búp bê gỗ nhà ai mà lại thích móc tim chứ, cái này đáng sợ quá đi.】
【Muội Bảo ngủ say bên cạnh búp bê gỗ, còn Thẩm và Thần đã bắt đầu đánh nhau với nó rồi! Mong họ đừng chết ngay lúc mở màn.】
【Bên chỗ Liên Thần cũng vậy, nhưng họ đơn phương nghiền ép, búp bê gỗ bị đánh nát trong nháy mắt.】
【Rốt cuộc những con búp bê gỗ này từ đâu ra? Trò chơi sinh tồn mà bày ra mấy thứ linh tinh này làm gì.】
【Tôi lại thấy khá thú vị, kiểu mở đầu không đoán được diễn biến tiếp theo, khá hấp dẫn.】
【Không hiểu nổi, đợi lát nữa xem ban tổ chức có ra thông báo không.】
【Chắc chắn là có, dù sao cũng không thể để người chơi chơi mù mờ được.】
Đầu óc Tùy Thất trống rỗng ba giây, đến khi lòng bàn tay bị những mảnh gỗ thô ráp đập vào, mới lấy lại tinh thần.
Hóa ra là cái đầu búp bê, trái tim nhỏ bé của cô suýt nữa thì rớt ra ngoài.
Tùy Thất vỗ ngực, đi vào phòng ngủ tối om, đóng cửa bật đèn.
Phòng ngủ rộng gần bốn mươi mét vuông, chất đầy các bộ phận của búp bê gỗ: tay chân, thân mình, đầu, những mảnh gỗ đủ kích cỡ, cùng tóc giả đủ màu sắc và mắt tròn xoe.
Bên cửa sổ là một bàn gỗ rộng, mặt bàn đầy vết dao sơ sài.
Giữa bàn trải tấm vải chống bụi, trên đó đặt một đầu búp bê gỗ sơ xài.
Bên cạnh bày la liệt dụng cụ: kẹp bàn, cưa, đục, búa gỗ, giũa, giấy nhám, găng tay, mấy con dao khắc đủ cỡ và giấy bút màu.
Bên cạnh còn có chiếc máy may, xung quanh là kim chỉ, kéo, cúc áo và vô số vải vóc.
Tùy Thất đặt phần đầu thiếu mất nửa của búp bê gỗ lên kệ, đến bên bàn, cẩn thận cầm con dao khắc hình bán nguyệt nhỏ nhất.
[Phát hiện vật tư có thể thu thập, có muốn đặt vào Kho Hàng Tuỳ Thân không?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn]
Cô thầm nghĩ: "Đầu búp bê gỗ không phải vật tư, nhưng dụng cụ khắc gỗ lại có thể thu thập, ban tổ chức muốn người chơi làm thợ điêu khắc gỗ à?"
Không chỉ dụng cụ trên bàn, mà cả kim chỉ vải vóc bên cạnh máy may, cùng những mảnh gỗ, tóc giả rải rác trên sàn đều có thể thu thập.
Không gian Kho Hàng Tuỳ Thân đã mở rộng lên 48 mét khối, Tùy Thất thu hết vào kho.
Thu thập xong, cô tiện tay mở giao diện cá nhân:
Tên: Tùy Thất
Cấp độ: 2
Thành tựu: Cao Thủ Sinh Tồn (Dưới sự hỗ trợ, mỗi ngày sống sót thành công, giá trị sinh mệnh +1.)
Thẻ sở hữu: Thẻ Hộp Mù SSS (Đã liên kết)
Giá trị sinh mệnh: 130/130
Giá trị yêu thích của khán giả: 520
Vừa xem xong, cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, từ bên ngoài bước vào một con búp bê gỗ rách nát.
Nó kiên nhẫn hỏi: "Cô có thể móc cho tôi một trái tim không?"
Tùy Thất khoanh tay dựa bàn, khẽ cười: "Được thôi."
"Cô có thể móc cho tôi…" Búp bê gỗ nghe thấy câu trả lời thì khựng lại: "Cô, cô đồng ý với tôi rồi sao?"
"Ừm."
Nó ôm ngực, đồng tử thu nhỏ như đầu kim chậm rãi giãn ra: "Cô thật sự sẽ cho tôi một trái tim sao?"
Tùy Thất nghiêng đầu, nhìn nó nhẹ giọng: "Còn hỏi thêm một câu nữa là tôi đổi ý đấy."
Búp bê gỗ vội vàng xua tay: "Không hỏi, tôi không hỏi nữa."
Tùy Thất bật đèn bàn, lấy miếng gỗ và dụng cụ khắc: "Muốn trái tim hình gì, có yêu cầu về màu sắc không?"
Cô định khắc cho nó trái tim gỗ.
Búp bê gỗ lặng lẽ đi đến cạnh cô, cởi bỏ chiếc váy bẩn trên người, lộ thân hình gỗ thô ráp.
"Cô làm gì vậy?" Tùy Thất nhíu mày.
Nó im lặng nhìn cô vài giây, rồi giơ tay ấn vào ngực.
Một tiếng "cạch" nhỏ, nắp nhỏ hình vuông bật ra, lộ khe lõm hình trái tim bên trong.
"Ồ." Tùy Thất phản ứng: "Muốn trái tim hình này đúng không?"
Búp bê gỗ nghiêm túc gật đầu: "Ừm, muốn màu đỏ."
"Giống như màu đỏ tươi của con người vậy.