65. Vật Tư Và Gió Mát

Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Anh chàng vừa quay lưng lại, Liên Quyết nhân lúc sơ hở từ phía sau siết chặt cổ anh ta, rồi quật mạnh một cú vào thái dương.
Người đàn ông to lớn loạng choạng, đầu gối đập xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Làm chuyện ác như vậy à? Tùy Thất không khỏi nghi ngờ hỏi: "Anh ấy không chết chứ?"
"Tôi đã giữ sức rồi." Liên Quyết nhấc chân bước vào hầm ngầm: "Nửa tiếng sau sẽ tỉnh lại."
"Thế à." Cô dắt Duby theo sau.
Con dốc rộng mênh mông dần thoải xuống, hầm ngầm rộng hơn năm trăm mét vuông vô cùng rộng rãi, vạch kẻ chỗ đậu xe đã phai nhạt, những cây cột đứng sừng sững đầy vết nứt, trong góc tường có thể nhìn thấy những chiếc lốp xe cũ kỹ và đồ đạc linh tinh.
Tùy Thất theo ánh sáng mờ ảo, phát hiện có hơn mười người chơi đang trốn tránh cái nóng ở đây.
Họ hoặc ngồi hoặc nằm, rải rác khắp các góc trong hầm ngầm.
"Xui thật, đi cả buổi sáng mà không tìm được giọt nước nào."
"Tôi như con cá sắp chết khát rồi."
"Oẹ, oẹ, oẹ…"
"Em gái à, em bị say nắng rồi à?"
"Cặp vợ chồng son này không phải dạng vừa đâu, đến gã đàn ông to lớn cầm búa đá kia cũng bị họ hạ gục rồi."
"Chậc." Tùy Thất và Liên Quyết lại bị đồn nhảm, đồng thời nhìn sang.
Nam sinh bên cạnh người nọ vội vàng bịt miệng đối phương: "Xin lỗi nhé, chị Tùy, Liên Thần."
"Bạn em mới từ trên núi xuống, chưa lên mạng bao giờ, không cố ý đâu."
"Lát nữa em sẽ giải thích với nó, tuyệt đối không để nó nói bậy nữa."
Tùy Thất khoan dung tha thứ, chỉ nhìn người đàn ông đeo kính tung tin đồn nhảm kia nói: "Nếu còn đồn nhảm nữa, chúng ta ra ngoài đánh nhau."
Hai người tiếp tục tìm chỗ dừng chân trong hầm ngầm, rất nhanh, họ cùng để ý đến một cây cột.
Ở đó có vật tư!
Tùy Thất và Liên Quyết lặng lẽ đi đến bên cây cột ngồi xuống.
Nếu mọi người cảm thấy thích phong cách dịch truyện của mình thì có thể ghé qua Thu Hút Cừu Hận trên Monkeyd để theo dõi những bộ tiếp theo nhaa :3333
Dựa vào ánh sáng yếu ớt của quang não, Tùy Thất phát hiện một khe nứt rộng mười centimet ở chân cột.
Cô thò tay vào, đào vật tư bên trong ra: một máy đông lạnh cấp tốc hình chữ nhật cỡ lòng bàn tay, một túi đũa dùng một lần, một vật nhỏ cỡ chiếc dập ghim, và ba túi bột nước trái cây các vị khác nhau.
Cô nghiêm túc nghiên cứu một lúc lâu, mới phát hiện ra thứ đồ chơi nhỏ cỡ chiếc dập ghim kia là một thiết bị nhận dạng.
Liên Quyết tìm được ba chai nước khoáng, năm ống dịch dinh dưỡng và một chiếc ô che nắng.
Hai người cất hết vật tư vào không gian.
Tùy Thất dựa vào cột ngồi xuống, cởi mũ, rồi cởi áo khoác gió chống nắng ra.
Tóc ở cổ và trán đều ướt đẫm mồ hôi dính vào da.
Cô xem thời tiết: 12℃-46℃, nhiệt độ hiện tại 45℃.
Chênh lệch nhiệt độ trong cùng một ngày lớn đến mức thái quá.
Khả năng cách nhiệt của hầm ngầm này cũng không tốt lắm, tuy nhiệt độ thấp hơn bên ngoài một chút, nhưng cũng nằm khoảng 35 độ, vẫn oi bức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn]
Tùy Thất đưa tay lau mồ hôi.
Duby bên cạnh nhìn thấy động tác của cô, hỏi: "Chủ nhân, chị nóng lắm sao?"
"Đúng vậy, nóng đến mức sắp say nắng rồi."
Duby nghe vậy, giơ hai bàn tay nhỏ nhắn bằng gỗ ra, tấm gỗ mỏng ở lòng bàn tay trượt đến chỗ ngón tay, để lộ cửa gió điều hòa hình lưới bên trong.
"Chủ nhân, có cần em bật điều hòa cho chị không?"
...
Tùy Thất không nén được vẻ kinh ngạc nhìn Duby: "Cưng xuất sắc đến vậy sao!"
"Đây chỉ là một trong vô số các chức năng của em, một chức năng vô cùng nhỏ bé thôi." Duby đắc ý hếch chiếc cằm nhỏ lên: "Chị cứ từ từ tìm hiểu em đi."
"Cưng thật lợi hại." Cô cười vỗ nhẹ lên cái đầu nhỏ của cô bé: "Cho một luồng gió lạnh 25 độ đi."
"Tuân lệnh, chủ nhân."
Tuy cửa gió ở lòng bàn tay Duby nhỏ, nhưng lực gió lại khá lớn, hơn nữa còn không phát ra tiếng ồn.
Tùy Thất được bao bọc trong làn gió mát rượi thổi tới, thoải mái đến mức duỗi thẳng chân.
Liên Quyết thu hết tất cả vào mắt: … Hôm qua ra tay với con búp bê gỗ kia nặng quá rồi.
Sau khi tiếc nuối xong, anh lập tức đứng dậy, đi đến bên cạnh Tùy Thất, tìm một vị trí vừa hay có thể hứng được gió lạnh thổi đến rồi ngồi xuống.
Tùy Thất liếc xéo anh: "Hưởng ké điều hòa à?"
Liên Quyết tìm được tư thế thoải mái ngồi xuống xong, nghiêng đầu nhìn Tùy Thất: "Cho tôi mượn búp bê gỗ của cô một tiếng, tôi nói cho cô biết một điểm vật tư."
Vật tư từ trên trời rơi xuống!?
Tùy Thất vô cùng mượt mà đẩy Duby đến bên cạnh Liên Quyết, bán người hầu cầu vinh: "Xin hãy đối xử tốt với Duby nhà tôi nhé."
Duby ngoan ngoãn đi đến cạnh Liên Quyết, lịch sự chào hỏi anh.
Tiếp đó lại đi sang phía bên kia của anh, bật điều hòa hướng về phía Tùy Thất, để cô cũng có thể hứng được gió mát.
Tùy Thất vô cùng cảm động, không hổ là con gái mà mình lấy mạng để nuôi, thật chu đáo.
Trong nhiệt độ thoải mái, cô lấy ra một chai nước và một túi bánh mì, bắt đầu thưởng thức bữa trưa của mình.
Dáng vẻ thư thái thoải mái của hai người khiến hơn mười người chơi vô cùng chật vật trong hầm ngầm nháo nhào đỏ mắt ghen tị, tiếng xì xào bàn tán vang lên bên tai không ngớt.
"Rõ ràng là ngày sinh tồn đầu tiên của tất cả mọi người, sao cô ta lại có đồ ăn thức uống, hơn nữa còn có điều hòa để thổi chứ?"
"Sao cô ta có thể thoải mái như vậy chứ, ghen tị chết đi được!"
"Chênh lệch quá lớn, khiến chúng ta trông thật vô dụng."
Sau khi ăn uống no nê, Tùy Thất chặn hết mọi âm thanh, dựa vào cột ngủ một giấc trưa để hồi phục thể lực.
Vừa tỉnh dậy cô đã lấy máy đông lạnh cấp tốc vừa nhận được ra, bắt đầu nghiên cứu.
Có ba lựa chọn: kem que, đá bào, đồ uống lạnh.
Sau chức năng làm kem que, có một câu giới thiệu đơn giản bên dưới: Dù đổ bất kỳ chất lỏng nào vào, cũng có thể đông lạnh ngay trong vòng ba giây.
Mạnh mẽ như vậy sao? Vậy thì cô nhất định phải thử mới được.