Lâm Hiểu sở hữu đôi mắt đẹp mê hồn như nước hồ thu, nhưng bi kịch thay, cậu lại không thể nhìn thấy ánh sáng. Với đôi tay tài hoa và trái tim ấm áp, cậu là một người khiếm thị làm nghề mát xa. Một đêm mưa tầm tã, định mệnh đưa Phương Trì – thủ lĩnh kiêm tay trống của một ban nhạc nổi tiếng, với đôi mắt đào hoa quyến rũ – đến cửa tiệm nhỏ của Lâm Hiểu. Khi Lâm Hiểu nhẹ nhàng yêu cầu: "Thưa ngài, làm phiền ngài cởi áo rồi nằm lên giường ạ," Phương Trì, trong men say và hiểu lầm, đã không ngần ngại... bấm số 110. "Hàng chính quy, người đứng đắn mà!" – Lâm Hiểu chỉ còn biết hoảng loạn thanh minh. Thế nhưng, sau một buổi trị liệu thăng hoa, Phương Trì – người thường xuyên phải vật lộn với chứng đau vai gáy và thoái hóa đốt sống cổ – hoàn toàn bị chinh phục bởi đôi tay diệu kỳ của Lâm Hiểu. Hắn đưa ra lời đề nghị hấp dẫn: "Đấm bóp, giác hơi, châm cứu, vật lý trị liệu... một hợp đồng độc quyền trả tiền theo tháng, kéo dài cả năm. Tiểu sư phụ, có muốn mở rộng 'phạm vi kinh doanh cá nhân' một chút không?" Lâm Hiểu thẳng thắn đáp: "Thưa ngài, tôi bán nghệ không bán thân." Sợi dây định mệnh đã buộc chặt họ. Từ những lời hướng dẫn chuyên nghiệp của Lâm Hiểu: "Thưa ngài, xin đừng gồng lên... Làm sao ngài mới thả lỏng đây?", đến lời mời gọi đầy ẩn ý của Phương Trì, đầy thách thức và mê hoặc: "Đúng, cậu đừng lo lắng... Cách để thả lỏng... sao cậu không đích thân qua dạy tôi?" Trái tim tiểu sư phụ Lâm Hiểu liệu có chịu nổi những màn "tấn công tới tấp" đầy quyến rũ này?