Chương 20: Cậu sẽ không đến mức không thèm nói chuyện với tôi chứ?

Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 20: Cậu sẽ không đến mức không thèm nói chuyện với tôi chứ?

Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đó là loại rượu đặc trưng của quán. Ban đầu mọi người không kỳ vọng nhiều, nhưng không ngờ vừa nếm thử đã thấy ngon đến lạ.
Hương trái cây và vị rượu hòa quyện vào nhau một cách hài hòa, vừa thơm ngon lại vừa có chút kích thích.
Đối với những sinh viên năm nhất, rượu mang một sức hấp dẫn đầy nổi loạn, xuất phát từ việc thời cấp ba bị cấm đoán.
Thế nên, dù ban đầu chỉ định thử một chút, cuối cùng ai nấy cũng gọi thêm chai thứ hai, thứ ba.
"Cậu uống rượu kém đến mức nào?"
Tịch Dương đặt một chai rượu mới trước mặt Vu Dư Hạnh, rồi đẩy mấy chai hương vị khác mà cậu chưa khui sang một bên.
Vu Dư Hạnh còn chưa kịp nghĩ, đáp: "Không biết nữa, dù sao cũng kém."
Vậy nên bây giờ cậu cũng chỉ nhấp vài ngụm cho có lệ.
Vừa dứt lời, Vu Dư Hạnh đã thấy chai rượu Tịch Dương đưa tới, trên thân chai in hình một quả dâu tây thật lớn.
"Cậu gọi sao?" Vu Dư Hạnh hỏi.
Tịch Dương: "Ừ."
Vu Dư Hạnh: "Không phải cậu không thích vị dâu sao?"
Tịch Dương: "Cậu uống đi."
Dù trước mặt Tịch Dương cậu đã từng ăn kẹo vị dâu, nhưng khi đưa tay lấy chai rượu, Vu Dư Hạnh vẫn dùng ánh mắt dò xét, rất cẩn thận nhìn Tịch Dương.
Mở rượu cũng vậy.
Rót rượu cũng vậy.
Suốt quá trình, ánh mắt cậu như muốn nói: "Vậy tôi uống nhé?"
Tịch Dương bị dáng vẻ đó chọc cười: "Uống đi."
Vu Dư Hạnh nâng ly lên: "Uống xong cậu sẽ không làm lơ tôi chứ?"
Vu Dư Hạnh cố ý thêm chút điệu bộ vào câu nói này, hơi có vẻ vừa được lợi vừa làm ra vẻ ngoan ngoãn.
Nhưng người trước mặt lại là Tịch Dương mà.
"Sao tôi lại không nói chuyện với cậu được chứ." Tịch Dương cũng cầm chai rượu của mình, chậm rãi rót: "Không biết là ai đó, chẳng thèm để ý tới tôi, cũng chẳng muốn nói chuyện với tôi."
Bình thường giọng Tịch Dương trầm, hơi khàn, nhưng đôi khi nói chuyện với Vu Dư Hạnh lại cất cao hơn một chút.
Ví dụ lần đó, ví dụ lần trước, ví dụ như bây giờ.
Vu Dư Hạnh đưa ly rượu gần tới môi rồi lại đặt xuống, dùng ngón tay chọc vào vai Tịch Dương: "Sao mà nhỏ nhen thế hả."
Tịch Dương làm ra vẻ khổ sở: "Chỉ là dễ nhớ mấy lời buồn đó thôi."
Vu Dư Hạnh mím chặt môi, khoanh tay nhìn Tịch Dương, nửa cười nửa không.
Rồi cậu ngửa đầu uống một ngụm lớn rượu trái cây vị dâu.
A ~
Bên kia, Từ Kiệt và mấy người bạn cùng phòng của Tịch Dương bắt đầu gặng hỏi chuyện của Tiểu Nghệ và Đình Đình.
Đã khá lâu kể từ lần đi chơi trước.
"Hai người thế nào rồi?" Ngô Huy hỏi: "Hai cậu là cặp đôi duy nhất thành công sau buổi team building của chúng ta đó nha."
Tiểu Nghệ lại lộ vẻ ngượng ngùng: "Vẫn chưa phải người yêu đâu, chưa đâu."
Ngô Huy: "Vậy thì đang ở giai đoạn nào rồi? Ít nhất cũng mập mờ rồi chứ?"
Tiểu Nghệ: "Chắc là vậy đi."
Ngô Huy: "Khi nào định tỏ tình?"
Tiểu Nghệ suy nghĩ một chút: "Chắc Quốc khánh. Bọn tôi đều về Hạc Thành, lúc đó tôi sẽ lên kế hoạch."
Tiểu Nghệ nâng ly cụng với Ngô Huy.
Uống xong, Ngô Huy liền hỏi: "Thế còn cậu, Vu Dư Hạnh?"
Vu Dư Hạnh sững lại: "Tôi? Tôi làm sao cơ?"
Ngô Huy: "Không phải Tân Tân đã kết bạn với cậu rồi sao?"
Vu Dư Hạnh thở phào một hơi.
Cậu còn tưởng Ngô Huy hỏi chuyện gì khác.
"Chưa nhắn." Vu Dư Hạnh trả lời ngắn gọn.
Ngô Huy: "Một câu cũng chưa sao?"
Vu Dư Hạnh nghĩ một lát: "Ban đầu có nhắn vài câu, sau đó thì thôi."
Nói xong, Ngô Huy đưa ly qua. Vu Dư Hạnh cứ tưởng là cụng ly với mình, ai ngờ lại thấy ly rẽ sang hướng ngoài dự đoán.
Ngô Huy cụng với Tịch Dương.
Thôi được rồi, chẳng liên quan gì tới Vu Dư Hạnh.
"Con trai thật sự phải chủ động," bên này Tiểu Nghệ lên tiếng, ra dáng từng trải nhìn Vu Dư Hạnh: "Ban đầu đều là tôi chủ động tìm cô ấy, sau này cô ấy cũng bắt đầu chủ động rồi."
Vu Dư Hạnh: "Trường hợp của tôi đâu có giống cậu."
Tiểu Nghệ: "Tôi đâu có nói Tân Tân, ý là sau này thôi."
Vu Dư Hạnh cười: "Thôi thôi, đừng có đắc ý nữa. Biết là cậu sắp có bạn gái xinh rồi, biết rồi biết rồi."
Tiểu Nghệ bị nói trúng tim đen, cộng thêm cách nói nửa châm chọc nửa khen ngợi của Vu Dư Hạnh, lại càng xấu hổ: "Chỉ có mình cậu là hay nói mấy lời này."
Trong nhóm, chỉ có người bạn cùng phòng của Tịch Dương là có bạn gái. Hai người yêu nhau từ năm lớp 11, bây giờ đang yêu xa.
Vì chuyện Tiểu Nghệ sắp tỏ tình, họ bắt đầu trao đổi kinh nghiệm với nhau.
Mấy người còn lại thì dựa vào ghế lắng nghe, như thể đang xác nhận lời Tiểu Nghệ vừa nói – những lời mà sau này sẽ cần dùng tới.
"Một lũ cẩu độc thân mà nghe say sưa ghê."
Bạn cùng phòng nói xong, Ngô Huy liền trêu chọc, rồi hỏi cả nhóm: "Quốc khánh này mấy cậu có về nhà không?"
Từ Kiệt: "Tôi không, xa quá, để Tết về."
Ngô Huy: "Tôi vốn cũng không định về, nhưng mà bà nội tôi, tức là bà ngoại của Tịch Dương, có sinh nhật vào mùng hai tháng mười."
Tịch Dương hỏi Vu Dư Hạnh: "Cậu có về không?"
Vu Dư Hạnh lắc đầu: "Không."
Tịch Dương: "Có kế hoạch gì không?"
Vu Dư Hạnh lại lắc đầu: "Không có."
Ba mẹ đều không ở nhà, mà về rồi thì mẹ thế nào cũng châm chọc cậu.
Nhân tiện đã nói đến chuyện Quốc khánh đi đâu chơi, cả nhóm tự nhiên bàn sang chuyện Lam Thành.
Lam Thành là một thành phố lớn, tuy không có danh lam thắng cảnh nổi bật, nhưng chỗ để chơi, để ăn thì nhiều vô kể.
Mọi người đều mới lên đại học đã đến thành phố này, đến giờ cơ bản vẫn chưa đi đâu được mấy.
Vu Dư Hạnh chưa từng tự mình tra cứu, nhưng lúc này, người bạn cùng phòng có bạn gái của Tịch Dương tỏ ra rất rành chuyện này, thao thao bất tuyệt.
"Nghe cậu nói mà tôi cũng muốn ở lại rồi." Tiểu Nghệ nói.
Ngô Huy: "Hay cậu hỏi Đình Đình xem, ở Hạc Thành có gì vui, chứ hẹn hò thì vẫn phải ở Lam Thành mới đã."
Tiểu Nghệ lắc đầu: "Cô ấy muốn về, cô ấy rất nhớ nhà."
"Cậu vừa nói món vịt kho ở Thanh Thanh Sơn ấy," Vu Dư Hạnh tò mò: "Cụ thể ở đâu vậy?"
"Ở chân núi Thanh Thanh, có một con phố ẩm thực..."
"Điện thoại."
Cổ tay Vu Dư Hạnh bị Tịch Dương gõ hai cái.
Vu Dư Hạnh quay đầu nhìn, chiếc điện thoại đặt trên bàn đang rung.
Còn hiển thị cuộc gọi đến.
"Trần Tử Đồng".
Vu Dư Hạnh liếc nhìn Tịch Dương một cái, rồi mới bắt máy.
"A lô."
"A lô."
Trần Tử Đồng: "Có tiện nói chuyện không?"
Vu Dư Hạnh liếc nhìn đám bạn cùng phòng đang thao thao bất tuyệt: "Tiện, cậu đợi chút, tôi tìm chỗ yên tĩnh."
Cậu đi đến cửa nhà vệ sinh, quả nhiên yên tĩnh hơn một chút.
Vài phút sau, Vu Dư Hạnh biết được mục đích cuộc gọi này của Tử Đồng.
Cô nói Quốc khánh sẽ đến Lam Thành, cũng có kế hoạch ghé thăm Đại học Lam Thành, nên hỏi Vu Dư Hạnh cách đi dạo trong trường, lại hỏi cậu Quốc khánh có về nhà không, để lúc đó có thể cùng nhau đi uống trà sữa.
Cuộc trò chuyện này không kéo dài lâu. Sau đó Trần Tử Đồng còn nói với Vu Dư Hạnh hai chuyện. Một là cô nàng này lại chia tay.
Đúng vậy, lại chia tay. Lần này là người bạn trai thứ tư của Trần Tử Đồng.
Trên đường về nhà sau buổi học thêm hóa ngày trước, vì cùng đường quá lâu, Vu Dư Hạnh đã nghe rất nhiều câu chuyện của Trần Tử Đồng.
Trần Tử Đồng là một cô gái yêu đương và học hành không hề ảnh hưởng lẫn nhau, dễ dàng sa vào tình yêu và cũng rất phóng khoáng. Điều này cô từng trêu chọc Vu Dư Hạnh, bảo cậu nên học theo mình.
Vì thế khi nghe cô nàng nói vừa chia tay, Vu Dư Hạnh chẳng lấy làm lạ.
Chuyện cuối cùng, Trần Tử Đồng nói hôm qua cô bùng nổ cảm hứng, viết thêm một chương. Phản hồi rất tốt, ai cũng kêu là ngọt lịm, bảo Vu Dư Hạnh mau đi đọc.
Câu trả lời của Vu Dư Hạnh là: "Không xem."
Thế nhưng, sau khi cúp máy, việc đầu tiên cậu làm chính là mở Weibo của Trần Tử Đồng.
Cô viết cái gì? Còn có thể là gì nữa, chính là đồng nhân văn của Vu Dư Hạnh và Tịch Dương.
Phải nói thật, khá là hay.
Sở trường của Trần Tử Đồng là Ngữ văn, mà trong Ngữ văn sở trường nhất lại là làm văn. Cô có lối diễn đạt rất tốt, mượn cảnh, mượn vật, mượn người, đọc lên như có cả nhạc nền. Nếu không phải hơi xấu hổ, có lẽ Vu Dư Hạnh sẽ còn giục cô ra chương mới.
Ai mà ngờ được, người miệng bảo không hứng thú, lại có thể đêm nằm trong chăn, vụng trộm bận lòng vì câu chuyện người khác viết về chính mình.
Weibo này là tài khoản phụ của Trần Tử Đồng, bạn bè ngoài đời duy nhất mà cô theo dõi chỉ có Vu Dư Hạnh, cô bảo cậu cứ yên tâm.
Hơn nữa, cô cũng không dùng tên thật của hai người, mà đổi thành Dương Hy và Hình Vu Vu.
Dĩ nhiên, là do Vu Dư Hạnh bắt cô đổi, chứ không thì thật sự ngượng ngùng lắm.
Bình luận không nhiều. Mở ra thì quả nhiên đúng như Tử Đồng nói, ai cũng kêu ngọt.
Lúc này Vu Dư Hạnh không có thời gian đọc.
Nhưng cậu lưu lại hình, rồi gửi cho Lương Thừa Hạo.
À ha.
Đặt điện thoại xuống, quay đầu lại, Vu Dư Hạnh liền thấy Tịch Dương.
"Ừm? Sao cậu lại ra đây?" Vu Dư Hạnh hỏi.
Tịch Dương: "Cậu gọi điện lâu rồi."
Vu Dư Hạnh: "Vậy sao?"
Hình như đâu có.
Tịch Dương: "Trần Tử Đồng nói gì thế?"
Lúc này Vu Dư Hạnh mới chợt nhớ ra, bọn họ còn cái "tam giác tình cảm trên núi" kia.
Vu Dư Hạnh: "Cô ấy Quốc khánh sẽ đến Lam Thành."
Tịch Dương trầm mặc chốc lát: "Để tìm cậu?"
Vu Dư Hạnh cũng im lặng.
Nhưng rất nhanh, cậu mỉm cười: "Sao thế?"
Tịch Dương lắc đầu: "Không có gì."