Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 38: Cậu là cong à?
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mọi chuyện diễn ra quá bất ngờ, quá nhanh chóng. Đến nỗi, vị đàn anh vừa mới rời đi, cách họ chưa đầy ba mét. Không chỉ người khác, ngay cả bản thân Vu Dư Hạnh cũng chưa kịp định thần xem mình vừa làm gì.
“Ê Phương Phương, cậu ở đây à,” giọng đàn anh vang lên từ phía bên kia: “Vu Dư Hạnh, em qua đây đi.”
Vu Dư Hạnh “Ồ” một tiếng. Cậu vội vàng nhét miếng bánh quy đang cầm dở vào miệng, hoàn toàn không dám nhìn Tịch Dương mà nói: “Tôi sang bên kia một lát.”
Tịch Dương khẽ “Ừ”.
Chỗ thay đồ ở ngay cửa lớp, lúc Vu Dư Hạnh đến thì đàn chị Phương Phương cũng vừa bước tới, trên tay cầm một chiếc thước dây mềm.
“Chà, em hợp với bộ đồ này thật đấy.” Đó là câu đầu tiên cô ấy thốt lên.
Vu Dư Hạnh còn chưa kịp cảm ơn thì cô ấy đã nói tiếp câu thứ hai: “Sao mặt em đỏ thế?”
Vu Dư Hạnh hoảng hồn. Trước hết là hoảng vì sợ Tịch Dương nghe thấy, sau đó là mong Phương Phương đừng nói thêm gì nữa. Thế là Vu Dư Hạnh vội chen vào: “Chỗ eo này cần chỉnh lại ạ.”
Quả nhiên Phương Phương bị chuyển hướng ngay: “À, chị nhìn ra rồi.”
Vu Dư Hạnh nói thêm: “Quần cũng hơi rộng ạ.”
Phương Phương gật gù ra vẻ rất có kinh nghiệm: “Áo thì để chị đo trước, còn quần thì lát nữa em cầm thước tự đo, rồi báo lại cho chị cần sửa bao nhiêu nhé.”
Vu Dư Hạnh: “Vâng.”
Phương Phương làm việc rất nhanh. Và Vu Dư Hạnh cũng nhanh chóng bớt đỏ mặt. Đến khi cô ấy đưa thước cho cậu, cậu đã hoàn toàn bình tĩnh lại.
Cậu cũng đã dám nhìn về phía Tịch Dương rồi. Nhưng Tịch Dương lại không nhìn cậu, lúc này đang đứng trước tấm bảng trắng, lúc thì nhìn lên, lúc thì nhìn xuống, không rõ đang nghiên cứu cái gì.
“Xong chưa?”
Đàn anh lại đi tới, trong tay còn cầm một hộp bánh Pocky vị sô-cô-la mới.
Vu Dư Hạnh: “Xong rồi ạ.”
Đàn anh đưa hộp bánh cho cậu: “Thật ra trong này cũng có một vai rất hợp với Tịch Dương.”
Vu Dư Hạnh: “Vai nào ạ?”
Đàn anh: “Thừa Anh.”
Vu Dư Hạnh “à” một tiếng, hiểu ra. Thừa Anh là thủ lĩnh của một tộc ma cà rồng khác, chỉ là vai phụ thoáng qua. Thế nhưng tại sao lại hợp với Tịch Dương? Bởi vì nhân vật đó vừa đẹp trai vừa…
“Rất ngầu,” đàn anh nhỏ giọng nói với Vu Dư Hạnh.
Vu Dư Hạnh bật cười: “Thế sao anh không tìm Tịch Dương ạ?”
“Thừa Anh là do Phương Phương chọn, anh không tham gia vào,” đàn anh nói: “Em bảo xem nếu anh tìm Tịch Dương, cậu ấy có đồng ý không?”
Vu Dư Hạnh: “Em không biết ạ.”
Đã vậy, Vu Dư Hạnh liền đi hỏi luôn. Cậu mang câu hỏi đến, truyền đạt ý của đàn anh rồi hỏi: “Cậu sẽ tham gia chứ?”
Tịch Dương bỗng bật cười khẽ một tiếng, tay vòng qua cổ Vu Dư Hạnh: “Cậu nói xem tại sao tôi lại hợp với vai này?”
Vu Dư Hạnh: “Vì cậu… ưm ưm ưm.”
Tịch Dương: “Ưm ưm ưm?”
Vu Dư Hạnh: “Vì cậu vừa đẹp trai, vừa cao, vừa cuốn hút, vừa ngầu, ngoài cậu ra thì không ai hợp hơn cả!”
Tịch Dương bóp má cậu một cái, rồi buông ra: “Có cảnh diễn chung với cậu không?”
Vu Dư Hạnh lắc đầu: “Không có.”
Tịch Dương nói: “Vậy tôi sẽ tham gia.”
Vu Dư Hạnh không vui: “Gì chứ, nếu có cảnh với tôi thì cậu lại không tham gia sao?”
Tịch Dương: “Có hay không tôi cũng sẽ tham gia.”
Vu Dư Hạnh liếc mắt: “Thật không đấy?”
“Thật,” Tịch Dương gật đầu, rồi nói thêm: “Bởi vì tôi thích.”
Hắn ngừng một chút, đối diện ánh mắt Vu Dư Hạnh, rồi mới nói: “Thử một lần.”
Vu Dư Hạnh: “……” Khốn kiếp. Vu Dư Hạnh liền nhét thanh Pocky sô-cô-la đang giấu sau lưng vào miệng Tịch Dương. “Ăn bánh đi.”
Thay đồ xong, cả nhóm bèn ở lại giảng đường để tập duyệt một lần. Người xem duy nhất là Tịch Dương, thoải mái cả buổi nhấm nháp Pocky do đàn anh đưa. Đến lượt Vu Dư Hạnh diễn xong, cậu loanh quanh rồi ngồi xuống cạnh Tịch Dương. Cậu lấy từ tay hắn một cây bánh: “Đẹp đúng không?”
Tịch Dương khẽ “ừ”, rồi quay sang nhìn cậu.
Vu Dư Hạnh cắn bánh: “Sao thế?”
Tịch Dương bất ngờ đưa tay, đặt lên cổ Vu Dư Hạnh: “Có cảnh này à?”
Vu Dư Hạnh sững người. Xong rồi! Quên mất chuyện này rồi.
“Hả?”
Tịch Dương hơi dùng lực, nâng cằm cậu lên. Vu Dư Hạnh vội nhét bánh vào miệng: “Hình như… không có.”
Tịch Dương cười với vẻ hứng thú: “Lừa tôi à?”
Vu Dư Hạnh hất tay hắn ra: “Sao nào, tôi lừa cậu thì sao?”
Tịch Dương: “Khá là đắc ý nhỉ.”
Vu Dư Hạnh càng đắc ý hơn: “Đúng thế, không được à?”
Tịch Dương gật đầu: “Được chứ, có thể.”
Trên sân khấu mọi người bắt đầu bàn bạc chi tiết, hôm nay là lần đầu cả nhóm mặc trang phục tập duyệt, so với trước có nhiều chỗ phải chỉnh sửa. Nhưng chẳng liên quan gì đến Vu Dư Hạnh. Cậu và Tịch Dương cứ ngồi đó, vừa xem mọi người, vừa từ từ ăn bánh. Đến khi cây bánh vừa ăn hết sạch, Tịch Dương lại mở miệng.
Hắn nói: “Vu Dư Hạnh, cậu thật biết lừa người.”
Vu Dư Hạnh nuốt khan một cái.
Tịch Dương đặt tay lên đầu cậu, xoa hai cái. “Tôi có chút việc, giảng viên cố vấn gọi,” hắn đứng lên: “Tôi đi trước đây.”
Vu Dư Hạnh ngẩng đầu nhìn theo: “Ừ.”
Tịch Dương lấy thêm một cây bánh cuối cùng, đồng thời nói một câu: “Nhóc lừa đảo.”
Sự rời đi của Tịch Dương không chỉ là sau đó, mà suốt cả ngày hôm nay, bên cạnh Vu Dư Hạnh đều không có hắn. Nhưng cũng không hẳn là chuyện xấu, bởi vì có hắn ở bên cạnh, Vu Dư Hạnh chẳng thể nào tập trung làm bài.
Ngày hôm sau là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ Quốc khánh, trời trong mây nhẹ, trường học lập tức trở nên rộn ràng sức sống.
Các bạn cùng phòng của Vu Dư Hạnh cũng nhanh chóng trở về, bao gồm cả Tiểu Nghệ đang phơi phới vì đã có bạn gái. Rất biết cách cư xử, vừa vào ký túc đã phát kẹo cho mọi người, miệng lại dẻo ngọt mấy câu chúc “trăm năm hạnh phúc”, “mãi mãi bên nhau”.
“Nhìn là biết do Đình Đình chuẩn bị rồi.” Lâm Khải Sâm, người cũng đã có bạn gái, lên tiếng.
Tiểu Nghệ nheo mắt: “Hiểu ghê ta.”
Lâm Khải Sâm vỗ vai Tiểu Nghệ, bắt đầu châm chọc: “Mấy người kia không hiểu đâu.”
Vu Dư Hạnh: “……”
Lưu Trạch: “……”
Viên kẹo trong tay Lưu Trạch bỗng nhiên không còn ngọt nữa: “Đừng có chơi kiểu này chứ,” cậu ta ôm lấy Vu Dư Hạnh một cái: “Giờ bọn mình đang là phe hai – hai, các cậu cũng chẳng chọc được bọn mình đâu.”
Tiểu Nghệ vẫn tiếp tục chia đồ trong túi: “Thế Lưu Trạch, cậu bao giờ đây? Để bọn mình thành ba – một nào.”
Vu Dư Hạnh ngẩn người: “Sao cậu không hỏi tôi? Lại loại tôi ra à?”
Tiểu Nghệ bĩu môi: “Tôi còn lạ gì cậu? Còn mong cậu đi yêu đương chắc?”
Lâm Khải Sâm: “Chuẩn rồi.”
Vu Dư Hạnh: “???”
Vu Dư Hạnh: “Nhỡ đâu tôi bỗng dưng yêu rồi thì sao?”
Tiểu Nghệ cười: “Ồ hố? Ai thế?”
Vu Dư Hạnh khoanh tay trước ngực: “Chờ đi.”
Tiểu Nghệ cười càng to hơn, cười xong còn nhét thêm cho cậu mấy viên kẹo.
“Đừng nói nữa,” Lưu Trạch bỗng nhớ ra chuyện gì: “Hôm nay có người đưa bữa sáng cho Vu Dư Hạnh đấy.”
“Ồ?” Tiểu Nghệ kêu toáng lên, quay sang hỏi: “Ai thế?”
Vu Dư Hạnh hừ một tiếng, đắc ý: “Không nói cho cậu biết.”
Thế là Tiểu Nghệ kéo ghế lại ngồi cạnh: “Cậu thật sự có chuyện gì đó hả?”
Vu Dư Hạnh: “Hứ.”
Tiểu Nghệ: “Ai thế? Tôi quen không? Nghỉ Quốc khánh mới quen à?”
Vu Dư Hạnh: “Hứ.”
Tiểu Nghệ lại kéo ghế sát thêm chút: “Đừng có hứ nữa, kể đi xem nào.”
Vu Dư Hạnh ngẩng đầu: “Cậu không phải coi thường tôi sao?”
“Tôi đâu dám!” Tiểu Nghệ cười hì hì: “Tôi mà dám, Tịch Dương chẳng phải giết tôi luôn à.”
Vu Dư Hạnh khựng lại. Dù chuyện này đúng là có liên quan đến Tịch Dương. Nhưng mà… “Có quan hệ gì với Tịch Dương?” Vu Dư Hạnh hỏi.
Tiểu Nghệ “ồ” một tiếng: “Hôm Quốc khánh tôi định mua hoa tặng Đình Đình, không biết chọn tiệm nào, về sau là Tịch Dương giới thiệu cho tôi. Tôi định cảm ơn, nhưng cậu ấy bảo không cần, chỉ cần tôi ở ký túc để ý cậu nhiều hơn là được.”
Vu Dư Hạnh trầm ngâm mấy giây: “Sao cậu ấy lại biết tiệm nào tốt?”
“Tôi đâu biết,” Tiểu Nghệ cười: “Cũng tốt mà, hoa tôi mua Đình Đình thích lắm.”
“À đúng rồi,” Tiểu Nghệ lại nói: “Vài hôm nữa tôi mời mọi người ăn, chuẩn bị gọi cả Tịch Dương nữa, cậu ấy thật sự tốt ghê.”
Vu Dư Hạnh cười: “Là ai mà ban đầu còn ghét cậu ấy nhỉ?”
Tiểu Nghệ: “Á? Ai cơ? Ai cơ?”
Rồi lại nói: “Tịch Dương có phải từng yêu nhiều lần không?”
Vu Dư Hạnh: “Sao lại hỏi vậy?”
Tiểu Nghệ: “Trông giống thế.”
Vu Dư Hạnh: “Cậu ấy chưa từng yêu.”
Tiểu Nghệ kéo dài giọng “à~~~”: “Thế thì bẩm sinh rồi.”
Trong đầu Vu Dư Hạnh thoáng hiện lên mấy hình ảnh này nọ.
Vu Dư Hạnh: “Không biết.”
Tiểu Nghệ lại hỏi: “Vậy rốt cuộc ai đưa bữa sáng cho cậu thế?”
Vu Dư Hạnh “à” một tiếng: “Tịch Dương chứ ai.”
Tiểu Nghệ: “Đừng lừa tôi.”
Vu Dư Hạnh: “Tôi lừa cậu làm gì.”
Tiểu Nghệ bày ra vẻ “ra là thế”: “Hóa ra là cậu ấy à, xì, tôi còn tưởng ai ghê gớm.”
Vu Dư Hạnh cười: “Cậu ấy thì sao? Lẽ nào cậu ấy đưa cũng bình thường thôi à?”
“Không thì sao?” Tiểu Nghệ còn phản hỏi lại: “Chẳng lẽ hai người có gì mờ ám?”
Thế là Vu Dư Hạnh liền tìm Tịch Dương ngay. Trước tiên là khoe Tiểu Nghệ đã thoát kiếp F.A.
Sau đó… Vu Dư Hạnh: “Cậu ấy bảo mai mốt mời ăn cũng sẽ gọi cậu.”
Tịch Dương rất tự nhiên: “Đương nhiên rồi.”
Vu Dư Hạnh gửi một icon xoa cằm: “Có người sao mà quen thuộc cả tiệm hoa thế nhỉ?”
Tịch Dương: “Trùng hợp thôi.”
Tịch Dương: “Là tiệm chị gái của bạn tôi mở.”
Vu Dư Hạnh lại gửi icon xoa cằm. “Thôi được.”
Vu Dư Hạnh: “Thế cậu biết giờ người khác thấy cậu thế nào không?”
Vu Dư Hạnh: “Một người rất rành yêu đương.”
Tịch Dương: “Phải yêu rồi mới biết có rành không.”
Không nói ngoa, điện thoại suýt trượt tay rơi xuống. Phải yêu rồi mới biết? Vu Dư Hạnh nắm chặt điện thoại, nghiền ngẫm câu này rất lâu. Có… có ý gì vậy! Cậu băn khoăn một lúc, chậm rãi gõ ra: “Với ai cơ?”
Tịch Dương: “Với người mình muốn yêu.”
Tay Vu Dư Hạnh run lên! “Cậu muốn yêu ai?”
Tịch Dương: “Cậu đoán xem.”
Vu Dư Hạnh: “Không nói thì thôi.”
Cậu lại gõ tiếp: “Dạo này cậu rất muốn yêu đương à?”
Tịch Dương: “Ừ.”
Vu Dư Hạnh “hự” một tiếng, ném thẳng điện thoại lên bàn. Khốn kiếp, tim cậu ngứa ngáy quá!
Trong ký túc có người vừa thoát kiếp độc thân, nên buổi chiều hôm đó mọi người cứ tụ tập nghe Tiểu Nghệ kể lại cảnh tỏ tình hôm ấy, còn cả cảm giác hồi hộp thế nào. Nếu là trước đây, Vu Dư Hạnh nghe mấy chuyện đó cũng chẳng có cảm xúc gì, chỉ như đang nghe chuyện người khác thôi. Nhưng giờ thì khác. Ai mà chẳng muốn yêu cơ chứ, cứu mạng. Cứ thế bọn họ ngồi tán dóc, chuyện trên trời dưới đất, đến tận tối phải đi họp.
Có bạn gái đúng là khác hẳn, họp xong Tiểu Nghệ biến mất tiêu. Đêm nay sau Quốc khánh, trường học bỗng náo nhiệt hẳn, như thể vừa bước sang một thế giới khác. Hai bạn cùng phòng về quê nghỉ lễ đều bị mẹ cằn nhằn, thế nên trên đường về ký túc, Vu Dư Hạnh nghe hai người thi nhau kể thảm cảnh bị mẹ “giáo huấn”, còn ghen tị vì cậu được ở lại trường.
Về tới phòng, Vu Dư Hạnh thấy Từ Kiệt nhắn tin. Cậu ta hỏi: [Cậu có biết tối nay Tịch Dương bị sao không?]
Lông mày Vu Dư Hạnh lập tức nhíu chặt, vội nhắn lại: [Cậu ấy sao thế?]
Từ Kiệt: [Tôi cũng không biết.]
Từ Kiệt không nhắn gì thêm. Nhưng Vu Dư Hạnh nóng ruột, lại hỏi tiếp: [Tịch Dương làm sao thế?]
Vẫn không trả lời. Vu Dư Hạnh sốt ruột chờ đợi, ngồi gõ đầu gối, gõ xong lại gõ bàn, gõ xong gõ cằm, chẳng làm được việc gì. “Đinh” một tiếng, cuối cùng kéo cậu trở lại.
Từ Kiệt nhắn: [Vừa rồi đi lấy đồ.] [Dù sao trông cậu ấy có vẻ tâm trạng không tốt.] [Hỏi thì bảo không sao.] [Nhưng nhìn rõ ràng mà, quá lộ luôn.] [Cậu không biết thật à?]
Vu Dư Hạnh: [Tôi không biết.]
Không chờ Từ Kiệt nhắn gì thêm, cậu gọi thẳng điện thoại. Sợ WeChat không kịp nghe, nên gọi luôn số di động. Cậu cũng đã ra ban công, kéo cửa kính lại. Ra ngoài, tim vẫn căng thẳng, gõ lan can, tai dỏng nghe tiếng tút tút.
Nhưng điện thoại không ai bắt máy. Vu Dư Hạnh hạ máy xuống, định gọi lần hai thì màn hình bỗng hiện Tịch Dương gọi lại. Chuông còn chưa reo, Vu Dư Hạnh đã bắt máy, vội áp vào tai, nói một tiếng: “Alo.”
Bên kia cực kỳ yên tĩnh, Tịch Dương cũng không nói gì. Không khí như vậy khiến Vu Dư Hạnh vốn đã căng thẳng càng thêm rối bời. Cậu chắc chắn Tịch Dương có chuyện. “Không nói gì à?” Vu Dư Hạnh khẽ hỏi.
Tịch Dương cuối cùng lên tiếng: “Sao thế?”
Vu Dư Hạnh mím môi: “Cậu sao thế?”
Tịch Dương: “Tôi không sao.”
Vu Dư Hạnh: “Tôi mới không tin.”
Tịch Dương lại im lặng. Tim Vu Dư Hạnh càng loạn nhịp, còn thấy chút tủi thân. “Cậu sao vậy?” Giọng Vu Dư Hạnh nhỏ hẳn đi. Có lẽ Tịch Dương nghe ra được, lần này trả lời rất nhanh: “Tôi…”
Vu Dư Hạnh lắng nghe, nghe hắn gọi tên cậu: “Vu Dư Hạnh.”
“Ừm.”
Tịch Dương hỏi: “Cậu là cong à?”
Vu Dư Hạnh khựng cứng người. Chưa kịp sắp xếp câu từ, Tịch Dương đã gấp gáp hỏi tiếp: “Cậu có bạn trai rồi phải không?”
Vu Dư Hạnh: “Hả??”