Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 5: Quay lại sân bóng, Vu Dư Hạnh phát hiá»n Tiá»u Nghá» vẫn còn á» Äó, Äang cùng Äà n anh vừa nói vừa cưá»i, cúi Äầu xem ï
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vu Dư Hạnh và Tiểu Nghệ đã báo danh với Ngô Huy.
"Thì ra lần này không chỉ có sinh viên từ Đại học Lam Thành chúng ta, mà cả trường Công Nghiệp bên cạnh cũng có người tham gia," Tiểu Nghệ nằm trên giường đối diện, vừa đọc tin nhắn trong nhóm vừa kể cho Vu Dư Hạnh nghe: "Trong số đó còn có vài người từng học chung cấp ba với hai đứa mình nữa đấy."
Vu Dư Hạnh chỉ ừ một tiếng qua loa, mắt vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại.
Trên màn hình, cậu nhắn vỏn vẹn một chữ cho Tịch Dương: [ Đi ]
Tịch Dương trả lời: [ Được ]
Vu Dư Hạnh lại nhắn: [ Cảm ơn gel lôi hội ]
Tịch Dương đáp: [ Không có gì ]
Một phút sau, Vu Dư Hạnh mới chợt bừng tỉnh, cảm thấy việc mình cứ ngồi chết lặng nhìn chằm chằm vào màn hình như vậy thật có chút thần kinh. Cậu vội lướt nhanh, bực bội thoát khỏi khung chat với Tịch Dương.
Vừa thấy có người đăng bài mới trên vòng bạn bè, cậu lập tức nhấn vào xem.
Người này thì cậu cũng chẳng hẳn là quen biết, chỉ vì người ta thường xuyên đăng bài, cứ vài ngày lại thấy xuất hiện với cái ảnh đại diện Ultraman, nên cậu chỉ quen mỗi cái avatar đó thôi.
Còn người thật thì không quen, cậu đặt ghi chú là: "Một bạn học lớp ba."
(Giải thích: "Một bạn học lớp ba" ý chỉ học sinh thuộc lớp 3 trong cùng khối, ví dụ: Lớp 11/1, 11/2, 11/3,...)
WeChat của Vu Dư Hạnh vốn không kết bạn với người lạ, vậy sao trong danh bạ lại có người này? Đó là từ một hoạt động của trường hồi lớp 11, khi đám con trai lớp 3 mở một quầy nhỏ, cho phép ghi lại số điện thoại để quét mã nhận phiếu học tập điện tử.
Trong nhóm đó có Tịch Dương, vì vậy Vu Dư Hạnh đã ghi lại số điện thoại của mình trên bảng đăng ký.
Số điện thoại của cậu cũng chính là số WeChat, và chưa đầy năm phút sau khi rời khỏi quầy, đã có một nam sinh kết bạn với cậu.
Thật buồn cười là, khoảnh khắc đầu tiên cậu còn tự hỏi liệu có phải Tịch Dương không.
Càng buồn cười hơn nữa, thật ra cậu để lại số cũng chính vì ôm ấp hy vọng mong manh rằng biết đâu Tịch Dương sẽ nhìn thấy.
Vì thế cậu đã đồng ý lời mời kết bạn.
Chỉ không ngờ sau đó lại có cả đám người ào ào gửi lời mời kết bạn, khiến Vu Dư Hạnh sợ đến mức chẳng thèm phản hồi, tiện thể tắt luôn chức năng thêm bạn qua số điện thoại.
Cái người bạn lớp ba này thì có rất nhiều bạn bè, cuộc sống cũng phong phú, thường xuyên đăng ảnh đi chơi cùng hội nhóm.
Vu Dư Hạnh đã quen với việc thường xuyên lướt thấy bài đăng của cậu ta, thỉnh thoảng còn nhấn "thích" cho. Nhưng cậu cũng không quá quan tâm.
Hãy xem thử hôm nay người bạn lớp ba này lại đăng gì mới.
Đó là một ảnh chụp màn hình đoạn chat.
Cậu ta đặt biệt danh cho đối phương là "Chó si tình."
Nội dung đoạn chat:
• Bạn cùng lớp ba: "Từ Đại học Giao Thụy gửi điện chúc mừng."
• Chó si tình: "Cảm ơn."
• Bạn cùng lớp ba: "Nhưng mà, tôi đã có rồi."
• Chó si tình: "Muốn chết à?"
• Bạn cùng lớp ba: "Căng thẳng không?"
• Chó si tình: "Tôi mà căng thẳng chắc?"
• Bạn cùng lớp ba: "Ơ kìa, ai là người lúc trước còn ấp úng mãi."
• Bạn cùng lớp ba: "Còn bàn đi tính lại với mấy thằng anh em."
• Bạn cùng lớp ba: "Kết quả người ta chẳng thèm để ý."
• Chó si tình: "Cút."
• Bạn cùng lớp ba: "Hahahaha giận gì chứ."
Người bạn lớp ba đã làm mờ ảnh đại diện của "Chó si tình", còn chú thích thêm: "Mọi người tự cảm nhận đi."
Vu Dư Hạnh thì chẳng cảm nhận được gì đặc biệt, cũng không dừng lại lâu, thu nhỏ ảnh rồi tiếp tục lướt.
Rõ ràng bài đăng trên vòng bạn bè này là dành cho những ai hiểu chuyện, còn Vu Dư Hạnh chỉ thuộc loại lướt qua cho vui, ngay cả việc nhấn "thích" như một kiểu "đã đọc" cũng không cần thiết.
Nhưng lạ thay, khi thoát ra rồi vào lại, bài đăng đó trên vòng bạn bè của người bạn lớp ba này đã biến mất.
Chắc là đã xóa rồi.
Mấy ngày bình thường trôi qua thật nhanh chóng.
Tối thứ sáu, đàn anh trong nhóm đã gửi thông báo về địa điểm sẽ đến vào ngày mai, các trò chơi dự kiến, cùng với những vật dụng mọi người cần chuẩn bị và số tiền cần đóng góp.
Qua những thông tin Tiểu Nghệ cập nhật hàng ngày, Vu Dư Hạnh biết được rằng, ban đầu buổi tụ tập này chỉ có khoảng mười người, nhưng sau đó số lượng càng ngày càng tăng, cuối cùng gần như đã đủ để tổ chức thành một chuyến dã ngoại nhỏ.
Nội dung chuyến đi cũng từ việc dạo công viên ban đầu, biến thành đi biển ở huyện lân cận.
Tiểu Nghệ vô cùng háo hức với chuyến đi này, phần lớn là vì cậu ta vốn ham chơi, phần nhỏ là vì có một cô gái cậu ta quen biết cũng sẽ tham gia.
Khi Vu Dư Hạnh hỏi cậu ta có phải thích cô gái đó không, hiếm hoi lắm mới thấy trên mặt cậu ta lộ ra vẻ e thẹn đầy nam tính.
Suýt nữa khiến cả phòng cười ngất.
Nhưng ông trời quả thực bất công, đêm đó vì quá phấn khích mà Tiểu Nghệ lại bị viêm dạ dày.
Nửa đêm, Vu Dư Hạnh đã đưa cậu ta đi bệnh viện, truyền dịch rồi lấy thuốc, mãi đến bốn giờ sáng mới về đến ký túc xá.
Sáng hôm sau khi Vu Dư Hạnh vừa tỉnh giấc, Tiểu Nghệ đã gào ầm lên mấy bận.
Vừa than rằng vẫn còn khó chịu, vừa kêu rằng không thể đi chơi được nữa.
"Phần của huynh đệ, tôi sẽ tham gia thay." Vu Dư Hạnh soi gương, đã chuẩn bị sẵn sàng.
Tiểu Nghệ đau khổ rúc mình vào chăn: "Tôi cứ tưởng tôi không đi thì huynh đệ cũng sẽ không đi."
Vu Dư Hạnh liếc nhìn Tiểu Nghệ đã nằm bẹp, nhanh tay lấy chai keo định hình xịt lên tóc, vừa mở miệng nói để lấn át giọng than thở kia: "Tại sao tôi lại không đi chứ?"
Tiểu Nghệ vẻ mặt vô cùng buồn bã: "Không có tôi ở đó, huynh đệ phải tự bảo vệ mình đấy, cẩn thận với Tịch Dương."
Vu Dư Hạnh bật cười.
Vẫn còn sức để đùa cợt, xem ra cũng không quá khó chịu.
Ký túc xá lại trở nên yên tĩnh, Vu Dư Hạnh đang lén lút chỉnh tóc thì Tiểu Nghệ bất ngờ lại thò đầu ra.
Ánh mắt hai người chạm nhau qua gương.
"Huynh đệ sửa soạn đẹp trai thế này để làm gì vậy?" Tiểu Nghệ chợt đổi giọng.
Vu Dư Hạnh thuận miệng đáp: "Phải đè bẹp Tịch Dương chứ."
Tiểu Nghệ giơ ngón cái lên với Vu Dư Hạnh: "Có lý!" Rồi lại nằm xuống: "Tịch Dương thì là gì chứ, vẫn phải là Vu Dư Hạnh của chúng ta đỉnh nhất."
Vu Dư Hạnh nhìn mình trong gương, bất giác mím môi: "Vừa nãy huynh đệ định nói gì với tôi thế?"
Tiểu Nghệ lại thò đầu ra: "Hôm nay nếu huynh đệ gặp Đình Đình thì... thôi thôi bỏ đi."
Vu Dư Hạnh liền hỏi: "Hôm nay huynh đệ vốn có kế hoạch gì à?"
"Kế hoạch quỷ gì đâu, chỉ muốn xin WeChat thôi," Tiểu Nghệ lại nói, "thôi thôi, không có duyên."
Cậu ta còn nói thêm: "Đúng rồi, cứ thế mà đẹp trai đến chết cái tên Tịch Dương kia!"
Mấy ngày nay, Vu Dư Hạnh mơ hồ cảm thấy Tiểu Nghệ có chút không vừa mắt với Tịch Dương.
Vu Dư Hạnh không hiểu đây là kiểu chuyện gì, bạn cùng bàn hồi cấp ba của cậu cũng thế, Tiểu Nghệ cũng vậy, dường như bất cứ ai chỉ cần thân thiết với cậu một chút, sẽ dần dần sinh ra ác cảm với Tịch Dương.
Nhưng cũng không khó hiểu, nguyên nhân thật ra rất đơn giản, vì luôn có người đem cậu và Tịch Dương ra so sánh.
Hồi cấp ba thậm chí còn có mấy câu chuyện buồn cười kiểu "Tịch Dương hay Vu Dư Hạnh", thêm vài câu chuyện sai lệch được truyền miệng, khiến bạn bè của Vu Dư Hạnh tất nhiên sẽ nghiêng về phía cậu.
Có điều cái sự "không vừa mắt" của Tiểu Nghệ cũng còn ở mức chấp nhận được, chẳng qua là vì mấy hôm trước bạn cậu ta nói Tịch Dương đẹp trai hơn Vu Dư Hạnh, rồi vì chuyện Vu Dư Hạnh bị lôi vào cái tình tay ba hai nam một nữ mà cảm thấy cậu thiệt thòi nên trút giận sang Tịch Dương.
Còn người bạn cùng bàn cấp ba của Vu Dư Hạnh thì có thể nói là ghét ra mặt Tịch Dương, mà trong đó, một phần cũng là vì Vu Dư Hạnh.
Vu Dư Hạnh vô cùng bất đắc dĩ, nhưng cũng chẳng thể làm gì được.
Hôm nay thời tiết rất đẹp, bầu trời xanh ngắt với những đám mây trắng trôi lững lờ, mặt trời dịu nhẹ chiếu sáng con đường trong khuôn viên trường.
Vì số lượng người đông, đàn anh đã gọi hẳn hai chiếc xe, một cho sinh viên Đại học Lam Thành, một cho sinh viên Đại học Công nghiệp.
Vu Dư Hạnh vừa đến cổng trường, bên ngoài xe, đàn anh đã lớn tiếng gọi cậu.
"Tiểu tiên nam!"
Đến gần, đàn anh lại gọi cậu một tiếng nữa: "Tiểu tiên nam, chào buổi sáng."
Vu Dư Hạnh bất đắc dĩ mỉm cười: "Chào buổi sáng, đàn anh."
Đàn anh vỗ vai Vu Dư Hạnh: "Tôi có thể gọi cậu là tiểu tiên nam chứ?"
Vu Dư Hạnh không để tâm: "Được thôi."
Đàn anh: "Vậy thì lên xe đi."
Vu Dư Hạnh: "Vâng."
Đi trước cậu là hai nữ sinh, Vu Dư Hạnh bước theo sau họ.
Vừa bước lên bậc xe, tiếng trò chuyện khe khẽ của hai cô gái phía trước liền lọt vào tai cậu.
"Tịch Dương đang ngồi một mình kìa, cậu nói giờ tôi qua ngồi cạnh cậu ấy thì thế nào?"
"Được chứ được chứ, cậu đi đi."
Vu Dư Hạnh liếc nhìn vào khoang xe, bên kia Tịch Dương đang ngồi một mình, ở vị trí phía trước gần giữa xe.
Cô gái vừa nói chuyện bước lên phía trước, Vu Dư Hạnh vô thức chậm bước lại, còn Tịch Dương bên kia vẫn đang cúi đầu nhìn điện thoại.
Chẳng mấy chốc, cô gái đi đến bên cạnh chỗ ngồi, nhưng không lập tức ngồi xuống mà đứng sững lại.
Đúng lúc này, Tịch Dương bất ngờ nhét tai nghe vào tai, ngay giây tiếp theo liền đặt chiếc túi lên ghế trống bên cạnh.
Cô gái đang định hành động thì bị chặn lại, lời chưa kịp nói ra, chỉ biết ho khan mấy tiếng.
Cô quay đầu lè lưỡi với bạn mình, rồi đành thôi.
Rất nhanh sau đó, hai cô gái ngồi xuống hàng ghế phía sau còn trống.
Tịch Dương trông như chẳng hay biết gì, chiếc túi cũng chỉ đặt tạm đó, chẳng bao lâu lại cầm lên.
Vu Dư Hạnh tiếp tục bước lên phía trước, khi chỉ còn cách Tịch Dương hơn một mét, trong đầu cậu bỗng vang lên một giọng nói.
Đó chính là giọng nói của chính cậu.
"Tịch Dương đang ngồi một mình kìa, cậu nói giờ tôi qua ngồi cạnh cậu ấy thì thế nào?"
"Được chứ được chứ, cậu đi đi."
"Được, đi thôi."
"Đi đi Vu Dư Hạnh!"
Với ý nghĩ này trong đầu, Vu Dư Hạnh bất giác căng thẳng.
Căng thẳng đến mức, khi gần đến chỗ đó, cậu bỗng chùn bước.
"Thôi vậy. Thôi bỏ đi."
Vu Dư Hạnh lập tức gạt bỏ ý nghĩ ấy, nhưng ngay lúc định tiếp tục bước đi thì phía trước bỗng có một bạn học đứng dậy.
Người này đứng chắn ngay trước mặt Vu Dư Hạnh, như thể không nhìn thấy cậu, bắt đầu với tay lên ngăn để hành lý phía trên để tìm đồ.
Đúng lúc đó, phía sau Vu Dư Hạnh cũng có người bước lên.
Hai nam sinh vừa cười đùa vừa chọc nhau, trông chừng sắp va vào cậu.
Trong đầu Vu Dư Hạnh lại vang lên giọng nói kia.
"Hay là... nhân lúc này?"
"Vậy thì... vậy thì..."
"Chỗ này có ai ngồi chưa?"
Hỏi xong, Vu Dư Hạnh mới nhớ ra Tịch Dương đang đeo tai nghe.
Cậu bối rối muốn chết.
Người phía trước vẫn chưa tìm xong đồ.
"Không có."
Trước khi Vu Dư Hạnh kịp nghĩ "thôi bỏ đi", Tịch Dương đã lên tiếng, lại còn nói thêm một câu: "Không ai cả."
Vu Dư Hạnh: "Ồ."
Tịch Dương còn dịch người vào trong một chút.
Chuyện đã đến nước này...
Thì cứ ngồi thôi.
Vu Dư Hạnh cũng có một chiếc túi, nhưng bỗng thấy mình quá ngoan ngoãn, không biết nên để nó ở đâu, cứ như chưa từng đi xe bao giờ vậy.
Không khí trở nên yên ắng.
Người tìm đồ thôi không tìm nữa, mấy cậu con trai ồn ào lúc nãy cũng đã ngồi xuống hàng ghế phía trước.
Còn lúc này, trong đầu Vu Dư Hạnh chỉ toàn một ý nghĩ duy nhất:
Trời ơi, chân mình chạm vào quần của Tịch Dương rồi.
Xe vẫn chưa khởi động, cũng chưa bật điều hòa.
Bảy giờ rưỡi sáng một ngày tháng Chín.
Trời hơi nóng một chút.