Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 52: Ai mà không có chồng cùng ngắm biển chứ
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những lời trêu chọc táo bạo đầy ẩn ý của Vu Dư Hạnh đương nhiên không thể thoát khỏi mắt Tịch Dương.
Rất nhanh, bên kia đã có hồi âm.
Tịch Dương: [Đã thấy rồi.]
Tịch Dương: [Sẽ ngoan ngoãn nghe lời.]
Máu trong người Vu Dư Hạnh lập tức sôi trào, suýt nữa thì chảy máu mũi.
Tịch Dương lúc nào cũng dễ dàng khiến người khác nảy sinh mong đợi.
Sinh nhật lần này, Vu Dư Hạnh đã mong chờ từ hai ngày trước, khiến cậu không khỏi bồn chồn.
Cơm chẳng buồn ăn, trà chẳng buồn uống, trong đầu cậu toàn là biển xanh, trời rộng, hoàng hôn, bình minh, và còn có ai đó... cùng với ai đó...
Một Vu Dư Hạnh vốn đang yên đang lành, sao lại biến thành cái bộ dạng này chứ!
Sinh nhật của Vu Dư Hạnh là ngày 10 tháng 11, hôm sau chính là lễ Độc thân.
Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến cậu đâu.
Thật ra bao năm nay, mỗi dịp lễ Độc thân, Vu Dư Hạnh đều cùng Lương Thừa Hạo trải qua.
Không vì gì khác, chỉ vì ở Hạc Thành có một quán gà rán, không biết bắt đầu từ năm nào, cứ đến lễ Độc thân là cánh gà mà hai người họ thích ăn sẽ được khuyến mãi mua một tặng một.
Thế nên chẳng rõ bắt đầu từ khi nào, họ cứ thế mà cùng nhau ăn mừng độc thân.
Chỉ cần quán gà không sập, tình bạn của họ còn dài lâu.
Lễ Độc thân năm lớp 12, họ còn mơ mộng đôi chút về đời sống đại học.
Nói chắc chắn sẽ không học cùng một trường, khả năng cùng một thành phố cũng thấp. Vu Dư Hạnh mới hỏi Lương Thừa Hạo rằng lễ Độc thân còn muốn cùng nhau không. Khi đó Lương Thừa Hạo bật cười lạnh: "Tôi lúc đó chắc chắn sẽ có người yêu rồi, ai mà còn thèm đi lễ Độc thân với cậu nữa."
Hừ.
Lúc ấy Vu Dư Hạnh còn thấy hơi buồn, không có gà rán, lễ Độc thân cũng đành phải tự mình trải qua.
Lương Thừa Hạo thật ra cũng có nhiều câu chuyện của riêng mình, nhưng toàn là chuyện một phía. Cậu ta có rất nhiều "nữ thần", cứ như thể chỉ cần thay đổi "nữ thần" liên tục, thì chuyện thầm mến tốn hao tinh thần sẽ không thể đuổi kịp cậu ta.
Ví dụ như ngay lúc này, "nữ thần" của cậu ta chính là một đàn chị cùng trường, nhảy múa rất giỏi.
"Thật ra nói đi cũng phải nói lại, tôi cũng khá nhớ khoảng thời gian chúng ta cùng nhau qua lễ Độc thân."
Vì lười gõ chữ nên cậu ta gọi điện thoại. Đầu dây bên kia, Lương Thừa Hạo vừa nói vừa thở dài: "M* kiếp, không ngờ tôi vẫn còn độc thân."
Vu Dư Hạnh bật cười: "Ai đó mà trước khi vào đại học còn thề son sắt rằng kết thúc huấn luyện quân sự nhất định sẽ thoát ế nhỉ?"
Lương Thừa Hạo: "Tôi từng nói vậy à?"
Vu Dư Hạnh: "Tôi còn lưu lại đoạn ghi âm đó của cậu đấy, muốn nghe không?"
"Ờm... đúng là có nói vậy." Lương Thừa Hạo cạn lời: "Cậu còn giữ cả thứ đó à?"
Vu Dư Hạnh: "Đương nhiên là lừa cậu thôi mà."
Lương Thừa Hạo: "..."
Cậu ta bật cười nói: "Thật lòng mà nói, tôi không ngờ cậu lại ở bên Tịch Dương."
Vu Dư Hạnh: "Cậu nghĩ tôi ngờ được sao?"
Lương Thừa Hạo: "Thật lòng mà nói với cậu, đến giờ tôi vẫn thỉnh thoảng cảm thấy kiểu... hả, là thật sao?"
Vu Dư Hạnh: "Thế là cậu khá bất ngờ đấy chứ."
"Đương nhiên bất ngờ chứ," Lương Thừa Hạo cảm thán: "Suốt mấy ngày qua, mỗi lần cậu kể cho tôi nghe về tiến triển của hai người, tôi đều thấy rối bời. Cứ có cảm giác hai cậu ở đại học và hai cậu thời cấp ba chẳng phải cùng một người vậy."
Vu Dư Hạnh cười: "Thật ra tôi cũng có cảm giác đó với Tịch Dương."
"Đấy, đúng không!" Lương Thừa Hạo đùa: "Đặc biệt là khi cậu kể, nhiều chuyện đều do Tịch Dương chủ động khơi ra, tôi thực sự... wow."
Vu Dư Hạnh: "Khó tin thật."
"Còn cái này nữa..." Lương Thừa Hạo càng thêm cảm thán: "Tôi nghi ngờ Tịch Dương bị nhập rồi."
Vu Dư Hạnh bịa ra: "Chắc là cầm nhầm kịch bản trùng sinh rồi."
Lương Thừa Hạo: "Trùng sinh về lúc nào? Nghỉ hè năm lớp 11 à?" Cậu ta bỗng thấy có lý: "Cũng hợp đấy chứ. Ở kiếp trước, với thành tích tệ như vậy, Tịch Dương chắc chắn không thể học cùng trường đại học với cậu, sau đó chỉ có thể nghe tin đồn khắp nơi nói cậu sự nghiệp thành công, tình yêu viên mãn."
Vu Dư Hạnh nghĩ một lát: "Vậy thì cậu ấy trùng sinh về kỳ nghỉ hè năm lớp 11."
Lương Thừa Hạo: "Ngày đêm học hành chăm chỉ, quyết tâm khẳng định: kiếp này tôi nhất định phải ở bên Vu Dư Hạnh!"
Vu Dư Hạnh: "Hơi khô khan quá, phải kèm theo trò chơi ăn xu vàng thì mới được."
Lương Thừa Hạo: "Hahahaha."
Lương Thừa Hạo: "Thật ra tôi cũng khá muốn đến Lam Thành chơi."
Vu Dư Hạnh: "Đến đi mà." Cậu lập tức mời mọc: "Tôi với Tịch Dương cơ bản đã khám phá hết thành phố này rồi, chỗ nào ăn ngon, chỗ nào vui, không đâu là không biết."
Lương Thừa Hạo: "Xì, hai người mới ở bên nhau được bao lâu đâu, thế mà đã 'khám phá hết' rồi á?"
Vu Dư Hạnh: "Chỉ là một đôi tình nhân sinh viên đại học thích hẹn hò bình thường thôi mà."
Lương Thừa Hạo nghiến răng: "Cạn lời, sao lại để cậu nẫng tay trên, thoát kiếp độc thân trước tôi chứ!"
Vu Dư Hạnh đắc ý: "Ê hê."
Sau đó, cậu nghĩ một lát rồi nói: "Thật ra cậu có thể đến vào ngày Lễ Độc thân, hôm sau bọn tôi không có sắp xếp gì." Nghĩ ngợi thêm, cậu lại nói: "Trước đây cũng hẹn rồi, năm nào Lễ Độc thân cũng cùng nhau mà."
Lương Thừa Hạo bật cười: "Phụt."
Vu Dư Hạnh: "Sao thế? Cậu cười cái gì?"
Lương Thừa Hạo: "Thật ra tôi cũng định đến vào Lễ Độc thân, chỉ là ngại nói thôi." Cậu ta bắt đầu giọng điệu châm chọc: "Giờ thì khác rồi nhé, cậu là người đã có gia đình rồi cơ mà."
Vu Dư Hạnh: "Đến đi, ai cấm cậu đến chứ, thật tình đấy."
Lương Thừa Hạo: "Thế thì ngại chết đi được."
Vu Dư Hạnh: "Vậy thì đừng đến."
Lương Thừa Hạo: "Đến chứ, chắc chắn đến!" Giọng điệu cậu ta nghe có vẻ khá vui đáp: "Tôi còn tưởng cậu có chồng rồi thì quên bạn bè rồi chứ."
Vu Dư Hạnh: "Tôi là cái kiểu người như vậy sao?"
Lương Thừa Hạo: "Quá đúng là như vậy luôn!"
Cậu ta lại hỏi: "Cậu chuẩn bị sẵn sàng với Tịch Dương chuyện đó chưa?"
Vu Dư Hạnh khựng lại một nhịp: "Cậu nói thế thì tôi thấy ngại rồi đấy nha."
Lương Thừa Hạo cười lớn: "Cậu mà cũng biết ngại á."
Vu Dư Hạnh: "He he."
Lương Thừa Hạo: "Hai cậu có bàn chuyện này chưa?"
Vu Dư Hạnh: "Đương nhiên là chưa rồi."
Lương Thừa Hạo ngẫm nghĩ nửa giây: "Đừng nói là thật sự chỉ nằm trong chăn thuần túy nói chuyện đấy nhé."
Vu Dư Hạnh: "Thế thì tôi phải dụ dỗ cậu ấy thôi."
Lương Thừa Hạo lại phá lên cười: "Được, tôi tin cậu."
Nói chuyện điện thoại xong với Lương Thừa Hạo, Vu Dư Hạnh liền gọi điện báo lại trọng điểm cho Tịch Dương.
Tịch Dương: "Ngày hôm sau?" Hắn lập tức nắm bắt từ khóa.
Vu Dư Hạnh: "Ừm, được chứ?"
Tịch Dương bật cười: "Đương nhiên được. Thật ra mấy người trong nhóm cũng muốn đến chơi vào Lễ Độc thân."
Vu Dư Hạnh: "Trùng hợp thế."
Tịch Dương: "Anh từ chối rồi."
Vu Dư Hạnh: "Hahaha."
Tịch Dương: "Đi cùng nhau vậy."
Vu Dư Hạnh: "Cũng được." Nhưng lại thấy hơi kỳ lạ: "Bên anh có mấy người cơ?"
Tịch Dương nhẩm tính: "Ngô Huy, Thái Tiểu Minh, Hà Hữu Hữu, Tiểu Chính."
Vu Dư Hạnh cau mày: "Anh mang bốn người, em chỉ có một, làm sao đánh lại được."
Tịch Dương: "Ba chúng ta đánh bốn người họ, đủ rồi."
Vu Dư Hạnh: suýt không hiểu nổi, nhưng nhanh chóng phản bác: "Đến lúc đó nếu thành hai chúng ta đánh năm người họ thì sao?"
Tịch Dương: "Cũng đủ."
Vu Dư Hạnh: "Ô hô ô hô."
Tịch Dương cười khẽ: "Để anh cho em thấy bản lĩnh của chồng em."
Vu Dư Hạnh: "Woa."
Thế là bọn họ lập thêm một nhóm chat cho Lễ Độc thân.
Tên nhóm đơn giản dễ hiểu: "Hậu viện hội độc thân của Tịch Dư Vi Tràng".
Đám bạn độc thân lên tiếng: nếu đã gắn chữ "độc thân" thì nhất định phải dùng tên "Tịch Dư Vi Tràng".
Vu Dư Hạnh cũng nói: nếu đã dùng "Tịch Dư Vi Tràng" thì nhất định phải kèm thêm chữ "độc thân".
Tịch Dương giả vờ không thấy, mặc kệ bọn họ tranh cãi.
Kết quả, trận chiến này, chỉ có Vu Dư Hạnh thắng.
Sáng sớm thứ Sáu, cũng chính là ngày sinh nhật của Vu Dư Hạnh, Tịch Dương mang đến cho cậu một chiếc thùng lớn.
Xong xuôi, hắn đi học, như thường lệ vẫn giữ nguyên hình tượng "vừa ngầu vừa cao lãnh" bên ngoài.
Chỉ còn lại Vu Dư Hạnh và đám bạn cùng phòng.
"Woa!!"
Tiểu Nghệ còn rất phấn khích: "Tôi quay video nhé?"
Vu Dư Hạnh có chút đắc ý: "Quay làm gì, có gì đáng quay đâu."
Tiểu Nghệ: "Tôi quay gửi cho Đình Đình xem."
Không thể không nói, gần đây kiểu bạn trai tặng một thùng quà lớn nhân ngày sinh nhật rất thịnh hành. Tịch Dương rõ ràng là kiểu người: người khác có gì thì Vu Dư Hạnh của mình cũng phải có.
Dưới ống kính của Tiểu Nghệ, Vu Dư Hạnh lấy kéo ra.
Chưa kịp mở, đám bạn kia đã bắt đầu ồn ào.
Cậu cố tỏ ra bình tĩnh, mở tấm bìa bên cạnh thùng.
Đập vào mắt là một hộp giày, đồng thời tiếng hò hét càng lớn.
Lâm Khải Sâm kích động: "Á, đôi này tôi biết, đẹp ghê!"
Vu Dư Hạnh đậy nắp hộp, đặt sang một bên, tiếp tục lục lọi.
Món thứ hai cũng là một cái hộp, bên trong là...
Tiểu Nghệ tường thuật: "Cốc à. Nhưng mà cậu ấy chẳng phải đã tặng cậu cốc rồi sao?"
Vu Dư Hạnh vừa tháo ra vừa nói: "Tôi từng than cốc xấu mà."
Tiểu Nghệ kéo dài giọng: "À là cốc đôi nha ~"
Vu Dư Hạnh suýt không nhịn được cười, giơ chiếc cốc lên hỏi: "Đẹp không?"
Ba cậu bạn cùng phòng đồng thanh: "Đẹp!"
Chiếc thùng đầy ắp, cơ bản đều là hộp, còn những khe hở thì nhét kẹo vào.
Món thứ ba, nhìn vỏ hộp là biết ngay.
Tiểu Nghệ cũng nhận ra: "Là chuỗi hạt nhân vật cậu hay chơi trong game!"
Tiểu Nghệ cảm thán: "Cũng xinh thật."
Vu Dư Hạnh lấy ra lắc lắc, vênh váo một chút.
Tiếp theo vẫn là hộp.
Một hộp nhỏ, mặt ngoài chẳng có dấu hiệu gì.
Lúc Vu Dư Hạnh tháo ra, mọi người chen lại gần xem.
Mở ra, bên trong lộ một chiếc túi nhỏ, cả đám cùng "Ồ ~" một tiếng.
Lưu Trạch cảm thán: "Không lẽ Tịch Dương tự đan à?"
Lâm Khải Sâm: "Chứ còn ai, ai lại giúp cậu ấy đan thứ này để tặng người yêu chứ?"
Tiểu Nghệ: "Chuẩn."
Thứ trong tay Vu Dư Hạnh là một chiếc vòng tay, gần đây rất thịnh hành, được đan bằng dây màu sặc sỡ.
Cậu nghiêng đầu một cái.
Lưu Trạch lại thốt lên: "Đúng thật là Tịch Dương tự làm rồi. Không phải tôi nghi ngờ đâu, chỉ là thấy hơi..."
Lâm Khải Sâm nối lời cậu ta: "Khó tin."
Tiểu Nghệ bật cười: "Hahaha xin lỗi, tôi cũng định nói vậy."
Vu Dư Hạnh không thể không đồng ý.
Thử tưởng tượng xem, Tịch Dương cầm sợi dây nhỏ, ngồi yên lặng trước bàn mà đan thứ này.
Nhưng lại hình như...
Lưu Trạch nói hộ suy nghĩ của Vu Dư Hạnh: "Nhưng hình như cũng không phải là không thể chấp nhận."
Tiểu Nghệ cũng gật đầu: "Tịch Dương đúng là sẽ làm mấy chuyện kỳ quặc thế này."
Lâm Khải Sâm: "Người sống là để vì Vu Dư Hạnh mà."
"Thật là..." Lưu Trạch tặc lưỡi hai tiếng: "Tôi phải cho cậu ấy một cái like thật lớn."
Lâm Khải Sâm thở dài đầy ghen tị: "Xem chuyện tình của người ta kìa, hu hu hu."
Tiểu Nghệ: "Vãi, cái video này của tôi còn nên cho Đình Đình xem nữa không đây, chẳng lẽ tôi phải thức trắng đêm mà biên tập lại sao."
Lâm Khải Sâm vỗ vai Tiểu Nghệ: "Chạy không thoát đâu."
Cuối cùng, lại là một cái hộp.
Vẫn không có bìa, là một chiếc hộp mỏng dẹt.
Trong sự mong chờ của mọi người, Vu Dư Hạnh lấy từ trong hộp ra hai bức tranh.
"Wow!" Tiểu Nghệ kinh ngạc đến mức suýt quay lệch ống kính: "Cái này Tịch Dương vẽ sao?"
Trong đầu Vu Dư Hạnh thoáng lóe lên vài ký ức, rồi gật đầu: "Chắc là vậy."
Và chẳng bao lâu sau, Vu Dư Hạnh cũng xác nhận rằng họa sĩ chính là Tịch Dương.
Dưới hai bức tranh, rất kín đáo có ký hai chữ cái "XY", kèm theo một ngôi sao nhỏ.
(*) XY là chữ cái đầu trong phiên âm tên của Tịch Dương.
Một bức vẽ Tiểu tiên nam Vu Dư Hạnh, một bức là Ma cà rồng Vu Dư Hạnh.
Dòng trống bên dưới bức tranh là mấy chữ xấu xí của Tịch Dương: Chúc tiểu Tinh Tinh Vu Dư Hạnh sinh nhật mười chín tuổi vui vẻ.
Bức thứ hai ghi: Mãi mãi hạnh phúc.
"Vẽ đẹp thật đó," Lâm Khải Sâm ghé lại xem kỹ: "Tịch Dương giỏi vẽ đến vậy sao?"
Vu Dư Hạnh nén chút kiêu ngạo: "Cậu ấy thật sự rất giỏi, hồi cấp ba từng vẽ một cầu thủ bóng rổ lên áo đồng phục, cực ngầu."
Lưu Trạch: "Đỉnh quá, đúng là đỉnh."
Tiểu Nghệ: "Giờ tôi mới biết Tịch Dương còn có kỹ năng này."
Vu Dư Hạnh cười: "Giờ biết cũng chưa muộn."
Đến đây, buổi mở quà kết thúc.
Vu Dư Hạnh đem kẹo rơi vãi trên đất chia cho từng người: "Hết rồi, cảm ơn mọi người đã theo dõi."
Ba người bạn cùng phòng nhận kẹo xong liếc mắt nhìn nhau, rồi lại đồng thanh: "Đúng là cặp đôi đáng ghét."
Lời vừa dứt, Tiểu Nghệ tắt video.
"Má ơi má ơi!!!" Tiểu Nghệ cảm thán: "Tịch Dương đúng là kiểu bạn trai thần tiên."
Vu Dư Hạnh nhún vai: "Cũng tạm thôi."
Tiểu Nghệ: "Miệng cậu cười đến tận mang tai rồi, còn tạm với chả thôi."
Vu Dư Hạnh không nhịn được, đắc ý lắc đầu và lắc người.
Đúng là...
Tịch Dương đúng là bạn trai thần tiên mà!
Vu Dư Hạnh lập tức gửi tin nhắn cho Tịch Dương.
Tin thứ nhất: 【Video】
Tin thứ hai: [Sao lại có người tặng nhiều thứ đến thế này, món nào cũng chạm đúng tim vậy nè.]
Sau khoảng thời gian bằng một video, Tịch Dương trả lời.
Tịch Dương: [Đúng vậy, là ông chồng thân yêu của em đây.]
Tịch Dương: [Sao em trông bình tĩnh thế?]
Vu Dư Hạnh: [Đang khóc rồi đây, đang khóc rồi đây.]
Tịch Dương: [Đừng khóc.]
Tịch Dương: [Đợi gặp anh rồi hẵng khóc.]
Vu Dư Hạnh: [Nín tại chỗ luôn.]
Tịch Dương: [Không khóc thì là cún.]
Vu Dư Hạnh: [Gâu gâu gâu.]
Sau khi mọi người giải tán, Vu Dư Hạnh bắt đầu mê mẩn không rời những món quà.
Tịch Dương cũng thật là, tranh mà cũng không thèm lấy thứ gì bọc lại, cứ để không như vậy.
Vòng tay thì đeo lên, cốc thì bày ra, chuỗi hạt thì treo lên, giày thì lập tức mang vào. Thế nên mấy tiết học sau đó, Vu Dư Hạnh gần như chẳng thể tập trung được.
Chiều không có tiết, bọn họ sớm thu xếp rồi xuất phát. Một tiếng đi tàu cao tốc, thêm nửa tiếng taxi, cả hai đến homestay.
Dù hơi mệt vì đường xa, nhưng tâm trạng Vu Dư Hạnh lại cực tốt.
Vẫn còn sớm để ăn tối, sau khi làm thủ tục xong, hai người lên phòng.
"Wow."
Cửa sổ sát đất nhìn ra biển, vừa bước vào Vu Dư Hạnh đã kinh ngạc thốt lên.
Việc đầu tiên cậu làm chính là cầm điện thoại lên, chụp hình gửi cho mẹ.
Ai mà chẳng có 'chồng' để cùng đi ngắm biển chứ.
Thật sự là...
Gửi xong, quay đầu lại thì thấy Tịch Dương đã thảnh thơi ngồi trên sofa uống nước.
Đập vào mắt còn có chiếc giường to lớn, nổi bật nhất căn phòng, khó mà bỏ qua.
"Giờ làm gì?" Vu Dư Hạnh cất điện thoại.
Tịch Dương: "Tối đi ăn hải sản."
Vu Dư Hạnh cười: "Em hỏi là bây giờ làm gì cơ."
Tịch Dương: "Em muốn làm gì?"
Vu Dư Hạnh nhíu mày suy tư.
Bầu không khí này, có gì đó rất lạ, rất khó tả.
Một cảm giác... hơi hơi mờ ám.
Vu Dư Hạnh ho khan: "Em vừa thấy dưới lầu có cây guitar."
Tịch Dương lại cầm chai nước lên: "Anh còn nhớ em nợ anh một bài hát đó nhé."
Vu Dư Hạnh: "Ai bảo dạo trước anh bận thế."
Tịch Dương uống cạn ngụm nước cuối cùng, 'cạch' một tiếng, ném chai vào thùng rác: "Là lỗi anh."
Vu Dư Hạnh: "Còn phải nói."
Hai người có cảm giác như đang muốn thoát thân, một trước một sau đi ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại.
Lúc xuống lầu, Vu Dư Hạnh nói: "Còn lãng mạn hơn cả trăng."
Tịch Dương cười: "Câu này em nói nhiều lần rồi."
Vu Dư Hạnh: "Thật ra em biết chơi hai bài."
Tịch Dương: "Còn bài nào nữa?"
Vu Dư Hạnh: "Thủy tinh ký."
Tịch Dương: "..."
Vu Dư Hạnh: "Một lát nữa em mà đàn sai thì đừng có cười đấy."
Tịch Dương: "Nếu anh cười thì sao?"
Vu Dư Hạnh: "Anh dám thử xem."
Tịch Dương: "Chúc mừng sinh nhật."
Đột ngột như vậy, Vu Dư Hạnh bật cười: "Cảm ơn anh."
Cây guitar dưới lầu là do ông chủ homestay để cho khách tùy ý sử dụng.
Không phải dịp lễ nên khách rất ít, khu phòng nghỉ chỉ có hai người bọn họ.
Ngồi xuống đất, Vu Dư Hạnh – một tay mơ – cầm đàn ra vẻ thử mấy tiếng.
"Vỗ tay nào." Vu Dư Hạnh nói.
Tịch Dương lập tức phối hợp.
Bốp bốp bốp.
Nhưng ngay sau đó, Vu Dư Hạnh nói: "Hôm nay không hát cho anh nghe đâu."
Hôm nay đã có tiết mục chuẩn bị sẵn.
Tịch Dương rõ ràng hơi sững lại: "Không hát sao?"
Vu Dư Hạnh gật đầu, bắt đầu gảy đàn.
Theo giai điệu, Vu Dư Hạnh nói: "Kể anh nghe một câu chuyện."
Tịch Dương không phản đối, tìm một tư thế thoải mái để dựa lưng, ra dáng một người nghe chăm chú.
"Hỏi em là chuyện gì đi chứ." Vu Dư Hạnh tặc lưỡi: "Khán giả gì mà kỳ quá."
"Xin lỗi." Tịch Dương bật cười: "Vậy xin hỏi, anh bạn này sẽ kể cho tôi nghe chuyện gì đây?"
Vu Dư Hạnh gảy vài nốt nhạc: "Kể một câu chuyện, về tiểu Vu hồi năm nhất cấp ba, đã thích tiểu Tịch như thế nào."
Tịch Dương hơi khựng lại, nụ cười đông cứng trên môi: "Cái gì cơ?"