58. Chương 58: Ánh mắt vĩnh viễn nhìn nhau

Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 58: Ánh mắt vĩnh viễn nhìn nhau

Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đúng là Tịch Dương mà.
Tịch Dương quả là rất biết cách gây chuyện.
Chỉ cần hắn hơi dựa qua một cái, đoạn video ở đại hội thể thao của hai người bọn họ đã lập tức lan truyền khắp trường.
Chủ đề “quan hệ giữa Tịch Dương và Vu Dư Hạnh rốt cuộc là gì” lại một lần nữa được mọi người chú ý đến.
Không đúng, phải gọi là “Tịch Dương và Vu Dư Hạnh rốt cuộc là mối quan hệ thế nào”.
Cứ như thể Tịch Dương đang chơi một trò chơi: Các cậu sẽ không quên bọn tôi đấy chứ? Thế thì để tôi nhắc lại cho các cậu một chút.
Vu Dư Hạnh biết có rất nhiều người đang “ship” hai người, nhưng cậu vờ như không hay biết.
Cậu không giống ai kia, rõ ràng biết có người ship, lại còn tự chạy đi xem mọi người ship cái gì.
Nửa đêm không ngủ được, mở đủ loại ứng dụng ra tìm tên hai người, xem thiên hạ viết nào là “nhặt được điện thoại rồi làm quen nhau”, nào là mấy chuyện này chuyện kia.
Phải nói, Trần Tử Đồng còn xem như biết kiềm chế vì là có quen biết, chứ về mảng đồng nhân văn thì vẫn phải xem mấy người xa lạ, họ thật sự rất mạnh dạn.
Suốt một học kỳ, Vu Dư Hạnh đã quen với cuộc sống đại học, rồi cũng quen với việc có người yêu.
Quen với việc chia sẻ và nhận được sự chia sẻ, quen với cảm giác dù làm gì đi nữa, dù việc đó có liên quan đến Tịch Dương hay không, cậu vẫn luôn cảm thấy có Tịch Dương ở phía sau chờ đợi mình.
Cùng nhau đón Giáng sinh, cùng nhau đón Tết Dương lịch, cùng nhau ôn tập, cùng nhau thi giữa kỳ, rồi cùng nhau về nhà.
Cùng nhau trở về Hạc Thành, chuyện này bỗng trở nên thật kỳ diệu, nhất là khi hai người vừa xuống tàu, nghe thấy mấy bác lái xe khách bên ngoài gọi: “Soái ca, về khu trung tâm Hạc Thành, hai người đi đúng không?”
Có một loại cảm giác, rõ ràng đây là quê hương cậu đã sống gần hai mươi năm, nhưng bởi sự xuất hiện bất ngờ của người bên cạnh, khiến mọi thứ vốn dĩ quen thuộc bỗng mang thêm nhiều cảm giác lạ lẫm.
Cho dù đã bao lâu trôi qua, chuyện từng thầm mến nhau hồi cấp ba, vẫn khiến người ta không khỏi bồi hồi.
Vừa tiếc nuối, nhưng cũng đành thôi.
Cũng là may mắn, cũng là phúc phần.
Cũng là Vu Dư Hạnh.
Cũng là Tịch Dương.
“Cấp ba chắc còn chưa nghỉ đông đâu.” Trên xe, Vu Dư Hạnh nói: “Anh muốn về trường xem không?”
Tịch Dương gật đầu: “Được.”
Vu Dư Hạnh: “Vậy khi nào đi?”
Giờ họ đã là sinh viên đại học, không còn bị ràng buộc bởi bài tập nghỉ đông nữa! Thế thì...
Tịch Dương: “Chọn ngày không bằng ngay bây giờ.”
Vu Dư Hạnh ngạc nhiên: “Bây giờ á?”
Tịch Dương bật cười: “Ngày mai.”
Vu Dư Hạnh: “Chọn ngày không bằng ngày mai.”
Tịch Dương hỏi: “Muốn đi buổi sáng hay buổi chiều?”
Vu Dư Hạnh nghĩ một lúc: “Buổi sáng đi, buổi chiều mình đi xem phim.” Cậu vừa nói vừa vỗ nhẹ mu bàn tay Tịch Dương: “May anh cũng là người Hạc Thành, thật tốt quá.”
Tịch Dương cúi mắt nhìn tay cậu, liền nắm lấy, lén lút giữ chặt.
Như cũng đang nói với Vu Dư Hạnh: Muốn nắm thì cứ nắm đi.
Tịch Dương: “Mẹ anh bảo tốt nhất là nên tìm người cùng quê.”
Vu Dư Hạnh nhướng mày: “Thật à, mẹ em thì không có yêu cầu này.”
Tịch Dương nghiêng đầu: “Thấy anh nghe lời mẹ chưa?”
Vu Dư Hạnh khẽ cười mũi: “Chắc chỉ có chuyện này là anh chịu nghe lời thôi.”
Tịch Dương: “Em hiểu anh thật đấy.”
Vu Dư Hạnh: “Không hiểu, không quen, không biết, bạn này là ai thế?”
Tịch Dương nhìn cậu: “Trong xe nhiều người lắm.”
Ý ngầm chính là: Vu Dư Hạnh, đừng ép anh phải làm gì em giữa chốn đông người.
Vu Dư Hạnh lập tức chịu thua: “Ôi chao, nam thần trường cấp ba của chúng ta, Tịch Dương, ngưỡng mộ đã lâu.”
Tịch Dương cười mà như không: “Vu Dư Hạnh, em ngứa đòn rồi hả?”
Vu Dư Hạnh: “Suỵt.”
Vu Dư Hạnh: “Đồng phục cấp ba của anh còn không?”
“Còn.” Tịch Dương lập tức đoán ra được cậu định làm gì: “Ngày mai mặc đồng phục?”
Vu Dư Hạnh nghĩ nghĩ: “Có ngốc quá không?”
Tịch Dương lắc đầu: “Không đâu, hai người cơ mà.”
Vu Dư Hạnh bật cười: “Thế thì một mình mới là ngốc à?”
Tịch Dương gật đầu.
Vu Dư Hạnh: “Nếu mai em cho anh leo cây, không mặc thì sao?”
Tịch Dương: “Em thử xem.”
Vu Dư Hạnh: “Anh đừng kích em thế, biết đâu em thật sự thử thì sao?”
“Vậy thì...” Tịch Dương kéo dài giọng, ghé sát tai cậu: “Anh sẽ kéo em ra dưới cột cờ mà hôn.”
Vu Dư Hạnh lập tức lộ ra vẻ mặt sợ hãi cực độ.
Dĩ nhiên Vu Dư Hạnh sẽ không cho Tịch Dương leo cây.
Chỉ là việc bất ngờ mặc đồng phục khiến cậu có chút ngượng ngùng, phải lén lút đợi lúc bố mẹ không ở phòng khách mới vội vàng chuồn ra ngoài.
Đến ven đường, cậu mới nhẹ nhàng khép cửa.
Rồi nghe phía sau vang lên...
“Đinh đinh.”
Quay đầu lại, là một chàng trai mặc đồng phục trường cấp ba, ngồi trên xe đạp.
Wow, cảm giác này đúng chuẩn luôn.
Quá chuẩn rồi.
“Chào buổi sáng, bạn học Tịch.” Vu Dư Hạnh chạy nhỏ tới.
Tịch Dương: “Chào buổi sáng, bạn học Vu.”
Vu Dư Hạnh dừng lại trước mặt: “Xe đạp của anh.”
Tịch Dương: “Em quen nó à?”
Vu Dư Hạnh: “Thấy anh từng đạp mà.”
Tịch Dương lại bấm chuông “đinh đinh”.
Rồi hỏi: “Bạn học Vu có từng tưởng tượng ngồi xe đạp của mình không?”
Vu Dư Hạnh nghe xong phì cười: “Sao bạn học này lại mặt dày thế không biết.”
Tịch Dương cũng cười, nhưng vẫn hỏi: “Thật sự chưa từng à?”
Vu Dư Hạnh: “E là chính anh mới tưởng tượng em ngồi xe anh đấy.”
Tịch Dương nhún vai.
Vu Dư Hạnh càng cười to: “Thật sự có à.”
Tịch Dương bắt chước giọng nhẹ nhàng của Vu Dư Hạnh: “Ừm thì.”
Vu Dư Hạnh lại học kiểu Tịch Dương hay đối xử với mình, nhéo má cậu: “Làm sao bây giờ, dễ thương quá.”
Tịch Dương: “Lên xe đi.”
Vu Dư Hạnh nhìn quanh một vòng, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở cái khung ngang phía trước: “Ngồi, ở đây?”
Tịch Dương: “Nếu em muốn thì cũng được.”
Lúc này Vu Dư Hạnh mới phát hiện phía sau có chỗ đứng chân.
Thế là cậu đứng lên đó.
Tịch Dương: “Không ngồi đằng trước à bạn học?”
Vu Dư Hạnh: “Không dám đâu, Hạc Thành cách vài bước lại gặp người quen, làm sao mà sống yên được.”
Tịch Dương bắt đầu đạp xe, cũng nhập vai luôn: “Sợ gì, có anh đây mà.”
Vu Dư Hạnh: “Anh có thể bảo vệ em mãi mãi không?”
Tịch Dương: “Anh có thể.”
Vu Dư Hạnh: “Vậy qua chỗ gờ giảm tốc thì chạy chậm thôi nhé.”
Tịch Dương: “Được rồi.”
Anh ấy đúng là tốt như vậy, lúc nào cũng biết cách nói chuyện vừa ý, lúc nào cũng hiểu cảm xúc của Vu Dư Hạnh, lúc nào cũng thật chu đáo.
Chỉ là anh ấy cũng cố ý nghịch ngợm, cố tình lái xe vào mấy con đường gập ghềnh, bắt Vu Dư Hạnh phải ôm chặt lấy anh.
Thật sự là, cứ như vợ chồng già rồi, không hiểu niềm vui nằm ở đâu nữa.
Mà Vu Dư Hạnh cũng thế, cười vui vẻ thế làm gì chứ.
Bọn họ đến sớm, trường học rất yên tĩnh, tính theo thời gian thì chắc đang vào tiết học đầu tiên.
Nửa năm trôi qua mà đồng phục vẫn không thay đổi, khi đi ngang phòng bảo vệ, họ còn định đăng ký, nhưng lại bị bảo vệ hỏi sao đi học muộn thế.
Thế mà ngay giây tiếp theo, chú bảo vệ liền nhận ra họ là ai.
“Là hai đứa à.” thái độ của chú bảo vệ thay đổi hẳn: “Thấy mặc đồng phục đi vào, ta còn tưởng học sinh trong trường đi muộn chứ.”
Vu Dư Hạnh ngạc nhiên: “Chú nhận ra bọn cháu à?”
Bảo vệ: “Vu Dư Hạnh với Tịch Dương chứ ai, ai mà chẳng biết hai đứa.”
Vu Dư Hạnh mỉm cười.
Bảo vệ: “Không cần đăng ký nữa, hai cháu vào đi.”
Vu Dư Hạnh: “Cảm ơn chú ạ.”
Đúng lúc không may, vừa bước qua cổng trường thì chuông báo hết tiết vang lên.
Vu Dư Hạnh quay đầu: “Chuyện gì thế nhỉ?”
Tịch Dương: “Ra sân tập thể dục.”
Vu Dư Hạnh: “Sao anh biết em định hỏi gì?”
Tịch Dương: “Anh hiểu em mà.”
Vu Dư Hạnh nhíu mày nhìn Tịch Dương.
“Được thôi.” Vu Dư Hạnh ngẩng đầu: “Em vừa mới nghĩ gì?”
Tịch Dương: “Nghĩ rằng Vu Dư Hạnh là đồ đại ngốc.”
Vu Dư Hạnh: “Anh mới là đồ ngốc ấy.”
Giờ ra chơi ở cấp ba thực ra chỉ có mười phút, kể cả lúc tập thể dục cũng chỉ hai mươi phút.
Nhưng lại có thể làm được rất nhiều việc: đi vệ sinh, chạy ra căn-tin mua đồ ăn vặt, thậm chí còn kịp chơi vài ván bóng rổ.
Chỉ có lúc thầy cô kéo dài giờ học mới thật sự khó chịu.
“Thầy dạy Hóa rất thích giữ lớp.” Vu Dư Hạnh nghiêm túc phàn nàn với Tịch Dương: “Anh biết không? Ông ấy còn lấy câu nói nổi tiếng của anh ra để kéo dài giờ học nữa.”
Tịch Dương: “Câu nào cơ?”
Vu Dư Hạnh: “Tôi chỉ nói hai câu thôi.”
Tịch Dương bật cười: “Cảm ơn thầy.”
Vu Dư Hạnh nhớ lại: “Thầy dạy Vật Lý của chúng ta là cùng một người.”
Tịch Dương: “Ừ.”
Vu Dư Hạnh: “Thầy Vật Lý là giáo viên chủ nhiệm lớp anh phải không?”
Tịch Dương: “Ừm.”
“Sau kỳ thi tháng đầu tiên lớp 12, suốt một thời gian dài, thầy hay nhắc đến anh trong lớp chúng em.” Vu Dư Hạnh gật đầu: “Có thể thấy thầy khá tự hào về anh.”
Nghe vậy, Tịch Dương lộ vẻ khó xử.
Vu Dư Hạnh: “Sao vậy anh?”
Tịch Dương: “Thầy là người bắt anh lên bục phát biểu.”
Vu Dư Hạnh bật cười: “Vậy là trong lớp anh cũng chỉ ‘nói hai câu’ thôi à.”
“Trong lớp thì chẳng phải chỉ hai câu đâu, thầy còn bắt anh chia sẻ thời gian biểu hằng ngày cho cả lớp nữa, haizzz.” rõ ràng Tịch Dương rất bất đắc dĩ: “Ngại ghê luôn.”
Vu Dư Hạnh nhướn mày: “Anh không làm trò gì sao?”
Tịch Dương: “Thầy đoán trước được, nên dặn anh phải nói nghiêm túc.”
Vu Dư Hạnh: “Rồi sau đó thế nào?”
Tịch Dương: “Anh sửa lại mấy chỗ trong thời gian biểu rồi nộp.”
Vu Dư Hạnh nghi ngờ: “Sửa chỗ nào?”
Tịch Dương liếc nhìn Vu Dư Hạnh, mỉm cười.
Vu Dư Hạnh: “Cười gì thế?”
Tịch Dương: “Xóa mấy khung giờ lén học thêm.”
Vu Dư Hạnh bật cười: “Đúng là có chút hài hước thật.”
Tịch Dương thở dài: “Phải để cho Vu Dư Hạnh lớp 8 biết rằng, Tịch Dương lớp 3 vừa đẹp trai vừa thông minh, sinh ra đã khác biệt.”
Vu Dư Hạnh hùa theo: “Biết rồi, hai tai em nghe rõ mồn một rồi.”
Tịch Dương véo tai cậu.
Lần này chủ yếu là đến để dạo chơi, Vu Dư Hạnh cũng khá lo sẽ gặp thầy cô.
Thế nên nhân lúc học sinh ùa ra sân, họ cũng chen vào, tùy tiện chọn một lớp, đứng ở hàng sau.
Ngay lập tức, ký ức ngày xưa ùa về trong đầu Vu Dư Hạnh.
Ví dụ như vị trí Tịch Dương đứng khi đó, ví dụ động tác thể dục đến đoạn nào, nhịp thứ mấy, cậu chỉ cần xoay người là có thể nhìn thấy hắn.
Ví dụ như Tịch Dương chẳng bao giờ làm động tác nghiêm túc, ví dụ mùa đông lúc nào cũng trùm mũ áo hoodie bên trong đồng phục, chẳng nhìn thấy mặt.
Quá nhiều ký ức cũ.
“Bài thể dục phát thanh số mười dành cho học sinh trung học, bắt đầu!”
Loa phát thanh vang lên câu này.
Vu Dư Hạnh nghiêm túc đứng thẳng ở cuối hàng.
Có một bạn học đứng cuối cùng tò mò quay lại nhìn cậu, nhưng nhanh chóng quay đi.
“Còn nhớ cách tập không?” Tịch Dương đứng cách phía sau không xa nói.
Vu Dư Hạnh dang tay: “Tất nhiên rồi.”
Tịch Dương đút tay vào túi.
Hành động ấy càng khiến không khí ngày xưa ùa về.
Vu Dư Hạnh bất giác cảm thấy rất vui.
“Xin hỏi bạn học Vu.” Tịch Dương gọi cậu: “Khi tập thể dục, chắc chắn em luôn lén nhìn anh đúng không?”
Vu Dư Hạnh cười: “Nếu mà không thì sao?”
Tịch Dương: “Không có cũng phải có.”
Vu Dư Hạnh: “Hôm nay nhất định phải moi ra xem em đã lén làm gì với anh đúng không?”
Tịch Dương nhìn cánh tay cậu: “Động tác sai rồi.”
Vu Dư Hạnh vội sửa theo, rồi cũng liếc nhìn Tịch Dương một cái.
Qua tám nhịp, Tịch Dương lại hỏi: “Thật sự không có sao?”
Vu Dư Hạnh: “Hahaha.”
Tịch Dương chọc eo cậu.
Vu Dư Hạnh: “Được rồi, có chứ.”
Tịch Dương khẽ nhướng mày, lộ vẻ “thế thì tạm được”.
“Vậy còn anh?” Vu Dư Hạnh hỏi: “Anh có lén nhìn em không?”
Tịch Dương: “Em nghĩ sao?”
Vu Dư Hạnh tự trả lời thay hắn: “Tất nhiên là có.”
Tịch Dương: “Em tự tin ghê nhỉ.”
Vu Dư Hạnh: “Là anh cho em sự tự tin đó.”
Tịch Dương: “Ngày nào cũng mong được tập thể dục.”
Vu Dư Hạnh nhe răng cười rạng rỡ.
Trường Phụ Trung quản lý vẫn lỏng lẻo như xưa, học sinh như Tịch Dương chỉ đứng nhìn mà không tập cũng chẳng ai nhắc nhở.
Buổi tập hôm nay có vẻ nhanh hơn trong ký ức, mới chốc lát đã đến động tác thứ năm.
Vu Dư Hạnh làm theo bạn phía trước, dang tay.
Cậu nhớ nhịp tiếp theo.
Có thể xoay người rồi.
Chỉ là so với trước kia, lần này Vu Dư Hạnh xoay người nhiều hơn, cũng phóng khoáng hơn.
Mọi thứ dường như không thay đổi, nhưng lại như đã thay đổi tất cả.
Chàng trai trong ký ức, không còn là người cậu chỉ có thể ngắm nhìn từ xa.
Cũng không còn là ánh mắt vừa chạm nhau liền né tránh.
Tịch Dương sẽ không bao giờ chỉ còn nằm trong tầm mắt hờ hững của cậu nữa.
Gió thổi êm đềm, nắng chiếu dịu nhẹ, những bóng cây trải dài.
Chỉ cần bên cạnh có Tịch Dương, thì mỗi lần cậu quay đầu, Tịch Dương nhất định sẽ đối diện với ánh mắt cậu.
Và nhất định sẽ mỉm cười với cậu mãi.
----------(Hết chính văn)----------