Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 60: Phiên ngoại 2: Thâm nhập vào nội bộ
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Có thể thấy rõ, Vu Dư Hạnh đang rất căng thẳng.
Lúc này, ba người họ đang ngồi trong phòng khách nhà Ngô Huy, không ai nói với ai câu nào.
"Ba người họ" tức là Vu Dư Hạnh, Tịch Dương và Ngô Huy.
Vì sao lại ngồi ở đây ư? Bởi vì Vu Dư Hạnh hiện đang 'vô gia cư', không có chỗ nào để về.
Và thế là, Tịch Dương cũng 'vô gia cư' theo.
Bây giờ là 3 giờ 56 phút chiều ở Bắc Kinh, cũng là thời điểm kỳ nghỉ đông năm thứ tư đại học của bọn họ bắt đầu.
Vậy, mười phút trước đã xảy ra chuyện gì?
Mười phút trước, khi Vu Dư Hạnh và Tịch Dương vừa xem xong bộ phim mới chiếu rạp gần đây, thì mẹ của Vu Dư Hạnh gọi điện đến.
Vu Dư Hạnh và Tịch Dương đã yêu nhau hơn ba năm rồi. Số lần cãi nhau không nhiều, mà dù có thì cũng nhanh chóng làm lành.
Vu Dư Hạnh từng khóc vài lần trước mặt Tịch Dương. Có lúc là khóc thật, có lúc là giả vờ khóc. Nhưng dù thế nào, tâm trạng cậu cũng nhanh chóng dịu lại nhờ những trò trêu chọc tuy vô nghĩa nhưng buồn cười của hắn.
Vu Dư Hạnh cũng từng làm Tịch Dương giận, nhưng như Tịch Dương từng nói:
"Mọi người không biết em ấy biết làm nũng đáng yêu đến mức nào đâu."
Dĩ nhiên bọn họ không biết Vu Dư Hạnh biết làm nũng thế nào. Chỉ biết rằng Tịch Dương luôn là người rất dễ dỗ và nhanh nguôi giận.
Hai người họ đều nỗ lực trong lĩnh vực riêng của mình. Thậm chí một thời gian, chẳng hiểu sao cả hai lại như bị "lên cơn", ai cũng cố gắng cạnh tranh, ganh đua dù ngành học không hề liên quan đến nhau. Cứ như muốn giữ mãi thế "sánh vai bên nhau" từ trước đến nay.
Mùa thu năm ba đại học, hai người bắt đầu thuê một căn hộ nhỏ ở gần trường, bắt đầu cuộc sống chung khiến người khác ghen tỵ.
Từ đó, hai người học cách hòa hợp, vừa thêm phần thân mật, vừa thấu hiểu nhau hơn. Không chỉ ở trong trường, mà còn cả trong gia đình.
Đặc biệt là Tịch Dương. Hắn đã thành công "hòa nhập" vào gia đình nhỏ của Vu Dư Hạnh.
Những anh chị em họ hàng thân thiết với Vu Dư Hạnh đều lần lượt bị Tịch Dương chinh phục. Chỉ bằng vài câu như "Chơi game cũng khá đấy", "Em cũng có mấy bộ sưu tập này", "Nếu cần thì em có thể hỏi giúp thử xem", những lời vừa có thành ý vừa có sức hút như vậy, cứ thế nhanh chóng chinh phục được lòng mọi người.
Thế là mỗi khi về nhà nghỉ lễ, Vu Dư Hạnh nhận được vô số lời thăm hỏi và quan tâm. Ai cũng quan tâm cậu, nhưng không quên thêm một câu: "Gọi Tịch Dương cùng qua đi!"
Người bị "chinh phục" không chỉ dừng lại ở những anh chị em họ nhỏ tuổi, ngay cả bậc trưởng bối cũng khó thoát.
Ba mẹ của Vu Dư Hạnh thì khỏi phải nói. Họ luôn coi bạn bè của con trai như người nhà, rất thích Tịch Dương, thường xuyên chào đón, tiếp đãi hắn nồng nhiệt.
Còn những người họ hàng khác chỉ cần nghe Tịch Dương học cùng trường Đại học Lam Thành với Vu Dư Hạnh là đã có thiện cảm. Thêm việc hắn vui vẻ nhận dạy kèm cho đám em họ, thế là mạng lưới quan hệ của Tịch Dương giăng ra khắp nơi.
Đến lúc này, Vu Dư Hạnh mới hiểu vì sao ai cũng khen Tịch Dương giao tiếp giỏi, và tại sao mọi người cứ nhấn mạnh chuyện trước kia Tịch Dương từng không dám đến gần cậu. Quả thật, điều đó trái ngược hẳn với hình tượng "người gặp người mến" mà Tịch Dương hiện có.
Tất nhiên, Vu Dư Hạnh cũng từng "thâm nhập nội bộ" vào gia đình của Tịch Dương, chỉ là cậu không khéo bằng.
Cậu mới chỉ chiếm được cảm tình của ba mẹ Tịch Dương. Chỉ thế thôi, nhưng cũng đã khá thành công rồi.
Thử hỏi, một cậu nhóc ngoan ngoãn, học giỏi từ bé, còn giúp mẹ Tịch Dương "quản giáo" được hắn, làm sao mà ba mẹ Tịch Dương lại không quý cho được?
Vu Dư Hạnh từng đến ăn cơm nhà Tịch nhiều lần. Thậm chí, nhờ mối quan hệ của hai người, mà ba mẹ hai bên khi tình cờ gặp nhau ngoài phố còn có thể thân thiết chào hỏi: "Ăn cơm chưa?"
Quan hệ của họ thật sự rất tốt, không chỉ trong phạm vi Đại học Lam Thành.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, mọi chuyện hẳn sẽ rất yên ổn. Dù sao họ cũng đâu có ý định quay về quê nhà Hạc Thành. Cả hai đều muốn ở lại Lam Thành làm việc, mỗi người theo đuổi sự nghiệp riêng của mình nhưng vẫn sống cùng nhau.
Chỉ là... chỉ là... Muốn yêu nhau, muốn sống bình yên, nhưng thế giới này chẳng có bức tường nào thật sự kín kẽ cả, giấy không thể gói lửa.
Khi bộ phim kết thúc, mẹ Vu đã gọi điện đến, nói: "Chúng ta chẳng phải đã hẹn Tịch Dương về nhà ăn cơm sao?"
Vu Dư Hạnh đáp: "Dạ đúng rồi, có chuyện gì ạ?"
Mẹ cậu im lặng vài giây, rồi nói: "Con tìm đại cái cớ gì đó, tự về đi. Ba mẹ có chuyện muốn nói riêng với con." Sau đó lại dặn thêm: "Đừng nói với Tịch Dương là mẹ bảo thế nhé."
Vừa dứt cuộc gọi, Vu Dư Hạnh liền kể nguyên văn lời mẹ cho Tịch Dương nghe.
"Không cho anh đi theo à?" Tịch Dương hỏi.
"Ừm."
"Tại sao?"
"Em cũng không biết nữa."
Nhưng chẳng bao lâu sau, họ đã biết lý do.
Ngô Huy gọi điện đến.
Cậu ta nói dì nhỏ của mình, cũng chính là cô ruột của Tịch Dương, đồng thời là bạn của mẹ một người bạn của Vu Dư Hạnh, không biết đã nghe tin từ đâu mà biết được chuyện Vu Dư Hạnh và Tịch Dương đang yêu nhau.
Tin này lan dần đến tai các bậc phụ huynh. "Có lẽ sắp có người đến 'hỏi tội' rồi," Ngô Huy nói.
Quả nhiên, lời còn chưa dứt thì điện thoại Tịch Dương đổ chuông. Là mẹ hắn gọi đến.
Tịch Dương dĩ nhiên không bắt máy, cứ để điện thoại reo cho đến khi tắt hẳn.
"Mẹ cậu cũng gọi cho tôi." Ngô Huy nói qua điện thoại, "Tôi nói là không biết gì hết."
Thế là mười phút sau, cả hai người trở thành "người vô gia cư", ngồi thừ ra trên ghế sofa phòng khách nhà Ngô Huy.
Lúc này, Tịch Dương lại nhận thêm một cuộc gọi từ mẹ với nội dung gần y hệt: "Tối về nhà ăn cơm, đừng đưa Vu Dư Hạnh theo."
Ba người cứ ngồi im lặng như thế.
Năm phút sau, Ngô Huy cười khổ:
"Giờ tính sao đây?"
Vu Dư Hạnh và Tịch Dương nhìn nhau, không biết phải nói gì.
Ngô Huy lại hỏi: "Hai người định làm gì?"
Tịch Dương bỗng rút điện thoại ra: "Chạy thôi, về Lam Thành."
Vu Dư Hạnh gật đầu: "Chuyến tàu nhanh nhất là mấy giờ?"
Tịch Dương: "Năm giờ. Kịp đấy."
Ngô Huy há hốc: "Không phải chứ?!"
Tịch Dương cất điện thoại, cả hai đồng thanh nói: "Đùa đấy."
Ngô Huy: "..."
Rồi cậu ta thở dài: "Hai người cũng lắm trò thật, lúc này mà còn đùa được."
Tịch Dương: "Không thì để Vu Dư Hạnh khóc cho cậu xem nhé?"
Vu Dư Hạnh: "Muốn khóc thì anh đi mà khóc đi."
Tịch Dương: "Vậy anh khóc đây."
Vu Dư Hạnh: "Khóc đi, không khóc là chó."
Tịch Dương: "Gâu."
Ngô Huy: "..."
"Tôi đang lo cái gì vậy trời."
Tịch Dương bật cười, vỗ vai Ngô Huy: "Đừng lo. Chỉ cần Vu Dư Hạnh không chia tay tôi, thì trời sập cũng chẳng sao."
Vu Dư Hạnh nhướng mày: "Anh cũng đừng chia tay em."
Tịch Dương: "Anh chắc chắn sẽ không."
Vu Dư Hạnh: "Thì em cũng vậy."
Tịch Dương gật đầu: "Được, anh biết rồi."
Vu Dư Hạnh cũng gật đầu: "Ừ, em cũng biết rồi."
Ngô Huy: "...Hai người mau về nhà đi, đừng ở đây chọc tôi nữa."
Quả thật là phải về rồi vì mẹ Vu Dư Hạnh lại gọi đến. Giọng bà vẫn nhẹ nhàng, ân cần: "Bao giờ con về? Xem phim xong chưa? Tiện thể về ngang ngõ mua ba cái quẩy nhé."
Thế là, mang theo tâm trạng nặng trĩu, Vu Dư Hạnh xách ba cái quẩy trở về nhà.
Hôm nay, ba cái quẩy đó nặng lạ thường, gần như không thể xách nổi.
Và thật hiếm hoi, mẹ Vu Dư Hạnh hôm nay đích thân vào bếp.
Tuy chỉ nấu cháo với rau xanh và trứng gà.
Vừa ngồi vào bàn ăn, ngay giây đầu tiên, Vu Dư Hạnh liền nặng nề cắn một miếng quẩy. Cảm giác như bị lăng trì xử tử, cậu thật sự chẳng có chút khẩu vị nào, thậm chí còn thấy hơi buồn nôn.
Nhưng cậu vẫn phải tỏ ra như không có chuyện gì nghiêm trọng.
Cố chịu đến muỗng cháo thứ ba thì mẹ cậu mở miệng: "Con và Tịch Dương... nói chuyện thế nào rồi?"
Tim Vu Dư Hạnh như bị đè nặng đến nghẹt thở. "À, cũng chẳng nói gì đâu," cậu cố gắng tỏ ra nhẹ nhàng, "Mẹ Tịch Dương cũng bảo anh ấy về nhà ăn cơm."
Đó cũng là sự thật.
Mẹ Vu gật đầu, rồi bỗng liếc sang ba Vu. Ba Vu nháy mắt ra hiệu.
Vu Dư Hạnh cảm thấy bản thân không nên nhìn thấy cảnh này, vội thu ánh mắt về, cúi đầu ăn thêm miếng trứng.
"Có chuyện này." Lần này là ba Vu lên tiếng.
Vu Dư Hạnh theo phản xạ đáp: "Vâng ạ."
Ba Vu ho nhẹ: "Từ nhỏ đến giờ, con chưa từng nói dối, đúng không?"
Vu Dư Hạnh cắn nhẹ đầu đũa.
Thật sự muốn chết quá.
Cậu căng thẳng đến cực điểm.
"Hửm?" Vu Dư Hạnh ngẩng đầu.
Ba Vu đặt đũa xuống: "Con và Tịch Dương... là quan hệ gì?"
Cơ thể Vu Dư Hạnh khựng lại, nhưng trong đầu lại vụt qua vô số hình ảnh và lời thoại.
Trước khi về nhà, cậu và Tịch Dương đã thử giả định mọi tình huống. Tất nhiên, có cả câu hỏi này. Khi ấy Vu Dư Hạnh còn rất ngông nghênh, đáp rằng: "Là người yêu ạ, có vấn đề gì sao? Ba mẹ có ý kiến gì à?"
Thế nhưng, nếu không thật sự đặt mình vào, mãi mãi cũng chẳng thể hoàn toàn đồng cảm, dù đó là chuyện của chính mình.
"Bạn học thôi ạ." Vu Dư Hạnh trả lời rất nhỏ, cũng rất không hài lòng với chính mình.
Cậu đã để lộ sự sợ hãi.
Nhưng ba cậu dường như không nhận ra, mẹ cậu cũng đồng thời đặt đũa xuống.
"Là thế này," mẹ Vu do dự nói, "Một vài người bạn của mẹ kể cho mẹ nghe... một số chuyện."
Vu Dư Hạnh gật đầu lia lịa.
Mẹ Vu lại nói: "Mẹ cần biết rõ tình hình thật sự, mới nghĩ được cách đối phó với họ."
Vu Dư Hạnh ngẩn ra: "Ý mẹ là sao?"
Mẹ lại liếc nhìn ba Vu rồi nói tiếp: "Chiều nay, mẹ của Tịch Dương đến phòng trà, cùng với em gái bà ấy." mẹ Vu nói.
Vu Dư Hạnh cố gắng không cau mày, tập trung giữ biểu cảm bình thường để nghe.
Mẹ Vu lại tiếp tục: "Bọn mẹ đã nói chuyện khá lâu."
Vu Dư Hạnh nắm chặt đôi đũa, không nhúc nhích.
"Con không muốn hỏi xem mẹ nói chuyện gì à?" mẹ Vu hỏi.
Vu Dư Hạnh như vừa nín thở rất lâu, bỗng thở ra một hơi thật dài. Cậu biết bản thân trông có vẻ quá bình tĩnh, cũng biết chính mình nên tỏ ra tò mò hơn.
Nhưng cậu không thể đặt câu hỏi. Cậu chỉ có thể lắng nghe.
Vu Dư Hạnh ậm ừ: "Gì thế ạ?"
Mẹ Vu hít sâu một hơi, rồi ba Vu nắm lấy tay bà. "Con và Tịch Dương..." bà dừng lại vài giây rồi hỏi: "Hai đứa là người yêu à?"
Vu Dư Hạnh không còn biết bản thân đang có cảm xúc gì. Cảm giác cũng không đủ để đánh giá tình hình hiện tại, thậm chí chẳng thể kiểm soát nổi chính mình.
Giữa vô số lựa chọn là từ chối, né tránh, im lặng... cậu đáp: "Vâng."
Chọn thừa nhận.
Mẹ Vu chậm rãi nhắm mắt lại, chỉ thốt một chữ: "Được." Nhưng chẳng bao lâu sau, bà lại nói tiếp: "Mẹ biết rồi."
Bữa cơm sau đó, Vu Dư Hạnh cũng chẳng biết bản thân ăn kiểu gì. Cậu thậm chí còn thấy buồn cười. Nhà họ đúng là kỳ lạ thật, đến mức này rồi mà vẫn ngồi ăn đàng hoàng, ba cậu còn tiện miệng khen món trứng xào hôm nay của mẹ Vu rất ngon.
Mọi sự bùng nổ xảy ra nửa tiếng sau bữa ăn.
Mẹ Vu dọn dẹp xong bếp, ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, ngay cạnh Vu Dư Hạnh.
Cậu thực ra chẳng biết bản thân đang xem gì trên TV, linh hồn đã bay đi mất. Nhưng mẹ Vu lại kéo cậu trở về thực tại.
Không biết từ khi nào, họ đã khóc. Mẹ Vu khóc trước, khóc khẽ.
Khung cảnh ấy lập tức kéo Vu Dư Hạnh quay về ngày cuối cùng nộp nguyện vọng đại học. Khi mẹ biết cậu đăng ký vào trường Lam Đại xa xôi, cũng khóc như thế.
Chỉ là khi đó, mẹ Vu cố tình khóc, còn cố ý vào phòng khóc thật to để làm cậu thấy áy náy.
Vu Dư Hạnh biết chuyện vào hôm sau, và đúng là đã day dứt rất lâu.
Còn giờ đây, trong lòng cậu thoáng qua một ý nghĩ: có phải mẹ cậu cũng đang cố tình không?
Nhưng rất nhanh, Vu Dư Hạnh lại không mong điều đó là thật. Nếu mẹ cậu cố tình làm thế, nghĩa là bà có thể sẽ nói ra những điều cậu không muốn nghe.
Nỗi buồn lần này còn nặng nề hơn năm lớp 12, gấp nhiều lần. Áp lực dồn nén khiến nước mắt ào ào chảy, không kìm nổi còn sụt sịt mũi. Thế là hai mẹ con ngồi trong phòng khách, khóc đến mức không thể ngừng lại.
Còn đoạn kết thì Vu Dư Hạnh nhớ không rõ, hình như là đến giờ mẹ cậu đi ngủ, nên ba Vu dắt "bà vợ bảo bối" của mình về phòng.
Hai người chẳng buồn quan tâm đến cậu con trai đang ngồi ngẩn ngơ trên ghế sofa xem quảng cáo.
Cho đến gần nửa đêm, khi mọi thứ im ắng, Vu Dư Hạnh mới dần lấy lại được tinh thần. Mới dần có khả năng "tổng kết lại".
Vừa nghĩ thông suốt, cậu liền gọi cho Tịch Dương.
Vừa nghe tiếng "Alo", Tịch Dương liền hỏi: "Em khóc à?"
Rõ ràng là đã nín rồi, nhưng bị hỏi vậy, Vu Dư Hạnh lại òa khóc trở lại.
Tịch Dương nói: "Đừng khóc nữa."
Vô ích... vì cậu chẳng thể kiểm soát nổi chính mình.
Đến khi bình tĩnh lại, cuộc gọi đã kéo dài gần mười phút.
Cậu thở dài, nói những lời muốn nói: "Hình như em không sao... còn anh?"
Tịch Dương đáp: "Anh cũng không sao."
Vu Dư Hạnh nhớ đến câu mẹ cậu nói trên bàn ăn: "Bà ấy hỏi anh à?"
"Ừm," giọng Tịch Dương rất nhỏ, "Đã nói rõ hết rồi."
Vu Dư Hạnh hít mũi, rất lâu sau mới nghẹn ra một câu: "Hình như là... HE (kết có hậu) ấy nhỉ?"
Tịch Dương khẽ cười: "Ừ, đúng vậy."
Vu Dư Hạnh cũng cười.
Nụ cười ấy khiến khóe mắt cong lên, một giọt nước mắt lưng chừng cuối cùng cũng rơi xuống.
"Thế thì tốt rồi." Vu Dư Hạnh nói.
Tịch Dương cũng học theo: "Thế thì tốt rồi."
Vu Dư Hạnh bắt đầu tinh nghịch: "Cũng chỉ đến thế thôi."
Tịch Dương: "Ừ ừ ừ."
Vu Dư Hạnh: "Em còn tưởng đâu..."
Tịch Dương: "Phải phải phải."
Vu Dư Hạnh lại thở ra một hơi: "Anh ơi, em muốn gặp anh."
Giọng Tịch Dương vẫn trầm ổn như thế: "Xuống đi, anh đang ở dưới nhà em."