Chương 14: Gần 30 Tuổi

Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 14: Gần 30 Tuổi

Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng thuộc thể loại Bách Hợp, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

—— Đừng nói gì cả, để tớ ôm cậu một lát.
Cơ thể Nhan Chỉ Lan thả lỏng, Tiêu Nhược Yên ôm chặt lấy nàng.
Những đau thương và tủi hờn cô phải chịu đựng suốt bao năm qua cứ thế tuôn trào, nước mắt của cô thấm ướt quần áo của Tiểu Nhan.
Từ nhỏ, Tiêu Nhược Yên đã là một người có lòng tự trọng cực cao, chưa từng cúi đầu trước người khác, huống chi là tùy tiện rơi nước mắt.
Bây giờ, trở về mới có mấy ngày, cô gần như đã khóc cạn khô nước mắt của cả đời mình.
Tiểu Tiểu co ro trong tổ ấm nhỏ của mình, nghiêng nghiêng đầu mũm mĩm nhìn hai người, đôi mắt đen láy đảo quanh.
Nhan Chỉ Lan xoay người lại, ôm Tiêu Nhược Yên vào lòng, vỗ nhẹ vào lưng cô.
Không hỏi lý do.
Không nói lời nào.
Chỉ để cô tùy ý bộc lộ cảm xúc của mình.
Cái ôm nhẹ nhàng như vậy, hơi thở thơm mát, hơi ấm cơ thể bình yên như vậy, chỉ có Tiểu Nhan mới có thể cho cô.
Tiêu Nhược Yên khóc một lúc lâu, hai mắt sưng lên, cô đi vào toilet rửa mặt.
Khi cô bước ra, Tiểu Nhan đang đeo tạp dề đã chuẩn bị xong các món ăn và bưng lên bàn.
"Lại đây nếm thử đi."
Nhan Chỉ Lan đã bày biện chén đũa xong xuôi, Tiêu Nhược Yên đi tới.
Cô cúi đầu cầm đũa lên, mắt mũi đỏ hoe, trông thật đáng thương.
"Rất ngon."
Tiêu Nhược Yên nếm thử một miếng, rồi ngước nhìn Nhan Chỉ Lan.
Tiểu Nhan mỉm cười, nhẹ nhàng nói: "Ngon thì ăn nhiều một chút."
Hình ảnh như vậy, khoảnh khắc như vậy.
Nàng đã mơ ước rất nhiều lần trong những năm qua.
Tiêu Nhược Yên cứ ngồi đối diện với nàng như vậy, nhìn nàng, ăn cơm cùng nàng, trò chuyện với nàng.
Căn nhà không cần quá lớn.
Một con mèo béo.
Có cậu, có tớ...
Nhan Chỉ Lan còn đặc biệt mở một chai rượu vang đỏ, rót một ít cho mình và Tiêu Nhược Yên.
Rượu vang đỏ khi mới uống vào sẽ có chút đắng chát, nhưng từ từ có hậu vị nồng nàn.
Sau khi uống rượu, khuôn mặt Tiểu Nhan hơi ửng hồng, đôi mắt cũng ánh lên vẻ dịu dàng.
Nàng vẫn luôn nhìn Tiêu Nhược Yên, dù nhìn thế nào cũng không thấy đủ.
Thời thiếu niên, Tiêu Nhược Yên là một người chơi nhạc lạnh lùng, cao ngạo điển hình.
Lần đầu gặp mặt, cô cầm cây đàn guitar trên tay, đi ngang qua Nhan Chỉ Lan, không thèm liếc nhìn nàng.
Nhưng Nhan Chỉ Lan lại dừng bước, nhìn cô.
Đó là ngày đầu tiên nhập học.
Trong đám đông, có không ít người lén lút ngó nhìn Tiêu Nhược Yên.
Cô rất cao, đôi mắt một mí, làn da trắng nõn như sứ, lông mày hơi lạnh lùng, ánh mắt toát lên vẻ kiêu ngạo.
Nhưng giờ đây, thời gian đã làm phai nhạt đi sự kiêu ngạo của tuổi trẻ.
Tiêu Nhược Yên trở nên trầm tĩnh hơn rất nhiều, nhưng vẫn là dáng vẻ mà Nhan Chỉ Lan vẫn luôn khao khát.
Dưới ánh nhìn chăm chú của nàng, Tiêu Nhược Yên dần dần cúi đầu xuống.
Ánh mắt đó như lửa đốt, khiến mặt cô đỏ bừng, ngay cả vành tai cũng nóng ran.
Nhan Chỉ Lan cầm chén, không ăn lấy một miếng cơm, chỉ chăm chú nhìn cô trọn vẹn mấy phút.
Quá nóng.
Rốt cuộc Tiêu Nhược Yên cũng không chịu được nữa, xấu hổ nhìn nàng, khẽ càu nhàu: "Lo ăn cơm đi."
Những người quen biết hai người đều biết hai người có mối quan hệ tốt, đều cảm thấy rằng giữa hai người, nhất định là Tiêu Nhược Yên ở vị trí mạnh mẽ tuyệt đối.
Nhưng không.
Chỉ có Tiêu Nhược Yên biết rằng, Tiểu Nhan của cô là cô gái nhỏ bé bướng bỉnh và cố chấp khiến cô không thể làm gì được.
Cô bao dung nàng, cưng chiều nàng.
Thậm chí khi ôm nàng dưới ánh trăng, cô đã từng thề rằng, sẽ đối xử tốt với nàng suốt quãng đời còn lại.
Lúc ăn cơm.
Tiêu Nhược Yên tinh ý nhận ra Nhan Chỉ Lan ăn rất ít, hơn nữa về cơ bản chỉ ăn được vài miếng thanh đạm.
Cô nghiêng đầu trầm ngâm nhìn nàng chằm chằm, nhớ tới cảnh tượng nàng lén uống thuốc sau lưng cô ở khách sạn hôm đó.
"Ăn cơm xong rồi nghỉ ngơi đi, Lan Lan và mấy người bạn nói lát nữa sẽ qua đây."
Nhan Chỉ Lan nhẹ nhàng nói, Tiêu Nhược Yên khẽ gật đầu, liếc nhìn Tiểu Nhan: "Tớ biết rồi."
Cô biết Tiểu Nhan tỉ mỉ sắp xếp mọi thứ như vậy, là sợ cô muốn rời đi.
Cô rất đau lòng.
Có câu nói này của Tiêu Nhược Yên, tâm trạng của Nhan Chỉ Lan buông lỏng hơn rất nhiều.
Nàng uống một chút rượu vang đỏ, gương mặt ửng đỏ, đôi mắt long lanh, rất quyến rũ.
Tiêu Nhược Yên nhìn thấy, tim đập thình thịch, bàn tay đang cầm đũa siết chặt lại, kiềm chế dục vọng trong lòng.
Hai người không còn trẻ nữa.
Thời niên thiếu, cái gì cũng mông lung không hiểu.
Khi đó, hấp dẫn lẫn nhau là tình cảm tinh tế, tri kỷ quan tâm cùng bầu bạn, điều thân mật nhất chính là hôn.
Nhưng bây giờ, gần ba mươi tuổi, độ tuổi tràn đầy khao khát.
Tiêu Nhược Yên rất muốn hôn lên đôi môi hồng nhuận ấy, ôm nàng vào lòng che chở.
Nhưng hiện tại trước mặt hai người vẫn còn nhiều điều không rõ ràng, cô cũng biết cơ thể của Tiểu Nhan có chút vấn đề, không nên quá vội vàng.
Ăn cơm.
Nhan Chỉ Lan rất quen thuộc với việc dọn dẹp chén đũa để rửa, đang chuẩn bị rửa chén, Tiêu Nhược Yên đã đứng sau lưng nàng, khẽ nói: "Để tớ làm cho."
Rất chuyên nghiệp đeo tạp dề vào, Nhan Chỉ Lan mỉm cười: "Không sao, thuận tay dọn dẹp sạch sẽ, cậu đi nghỉ ngơi đi."
Mấy nay nay, nàng đã quen với việc ở bên ngoài một mình, chuyện gì cũng phải dựa vào bản thân.
Nàng cảm thấy điều này rất bình thường, nhưng Tiêu Nhược Yên cảm thấy không thoải mái.
Cô bước đến, nắm bàn tay đang dọn dẹp chén đũa của Nhan Chỉ Lan.
Ngay khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau, khuôn mặt Nhan Chỉ Lan đỏ bừng, trái tim cũng run lên.
Tiêu Nhược Yên nhìn vào mắt nàng: "Để tớ dọn dẹp."
Người chơi đàn dương cầm rất bảo vệ bàn tay của mình, bình thường ở nhà đều được người nhà che chở, mười ngón tay không dính nước mùa xuân.
Nhan Chỉ Lan: "Tớ đã quen rồi, tớ ——"
Tiêu Nhược Yên ngắt lời nàng: "Tớ đã trở về."
Đôi mắt đen láy của cô nhìn chằm chằm vào mắt Nhan Chỉ Lan: "Ngoan."
Cô đã trở về.
Cô không muốn Tiểu Nhan phải ở một mình cực khổ như vậy.
Nàng còn có thể là công chúa nhỏ của cô.
Nhan Chỉ Lan nhìn vào mắt cô, Tiêu Nhược Yên nhẹ nhàng nói: "Tay của cậu rất quý giá và hữu ích, vì vậy phải chăm sóc thật tốt, không phải sao?"
Lời nói nhẹ nhàng như gió xuân này khẽ chạm vào tâm tư Tiểu Nhan.
Nhan Chỉ Lan cúi đầu, khuôn mặt đỏ bừng.
Tiêu Nhược Yên:...
Sao nàng lại đỏ mặt thế này...!chẳng lẽ nghĩ sai hướng rồi...
Nắng chiều chiếu vào người thật dễ chịu.
Ngoài cửa sổ, một làn gió ấm mang theo hương hoa thổi vào.
Nhan Chỉ Lan, người có đôi tay quý giá và hữu ích, ngồi trên ghế sô pha, chậm rãi thưởng thức trà.
Nàng nhớ lại lời nói vừa rồi của Tiêu Nhược Yên, khóe môi bất giác nhếch lên, ánh mắt vô cùng "tùy ý" lướt qua người đang bận rộn.
Có phải A Yên đang ám chỉ điều gì đó không?
Nhan Chỉ Lan nhìn xuống tay mình.
Mặc dù mấy năm nay nàng cũng chăm sóc cẩn thận nhưng dù sao cũng đã trải qua nhiều vất vả, đôi tay không còn đẹp như thời niên thiếu.
Trước đây, theo như lời của giáo viên, tay của Nhan Chỉ Lan giống như một tác phẩm nghệ thuật, không hề nói quá.
Ngón tay thon dài mảnh mai, từng ngón như ngọc bích, hình dáng bàn tay cũng rất đẹp, đẹp đến nao lòng.
Nàng tự mình quan sát theo dõi, ánh mắt lại không kìm được mà liếc nhìn bàn tay Tiêu Nhược Yên.
Tiêu Nhược Yên đang rửa chén, bàn tay của cô không giống với Nhan Chỉ Lan.
Chơi đàn guitar lâu năm, làm đủ mọi công việc, bàn tay thậm chí còn có một lớp chai mỏng.
Nhan Chỉ Lan mím môi, thu hồi ánh mắt. Nàng không thể nhìn thêm nữa, cảm thấy mặt mình còn nóng hơn cả ly trà nóng hổi trên tay.
Tiêu Nhược Yên làm việc đâu ra đấy, gọn gàng, rửa chén, lau bàn, quét nhà, dọn dẹp rác...
Nhìn thấy cô sắp làm xong việc.
Nhan Chỉ Lan đứng lên: "Tớ đi lấy cho cậu ly nước trái cây."
Trong tủ lạnh ở nhà, nàng luôn để chanh dây mà Tiêu Nhược Yên thích.
Nhân tiện đi rửa trái cây làm nước ép cho cô, Nhan Chỉ Lan lấy bình thuốc từ trong túi ra, nhanh chóng đổ viên thuốc màu trắng ra.
Sợ bị Tiêu Nhược Yên nhìn thấy, nàng nuốt khan xuống mà không cần uống nước.
Tiêu Nhược Yên vẫn luôn chăm chú quét nhà, có vẻ như không hề nhìn về phía nàng.
Nhan Chỉ Lan thở phào nhẹ nhõm, đi qua ép nước trái cây cho cô.
Tiếng máy ép nước vang lên "ro ro", Tiêu Nhược Yên dọn dẹp xong xuôi mọi thứ, lẳng lặng ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách chờ đợi.
Nhan Chỉ Lan bưng ly nước chanh đi tới, đưa cho cô: "Cậu uống thử đi."
Tiêu Nhược Yên nhìn nàng đưa qua trước mắt, uống một ngụm: "Rất ngon."
Nhan Chỉ Lan cười, đang muốn nói gì đó, Tiêu Nhược Yên chỉ chỉ vào ghế sô pha đối diện: "Ngồi xuống đi, tớ có chuyện muốn hỏi cậu."
Giật mình, Nhan Chỉ Lan ngoan ngoãn ngồi xuống đối diện cô, đôi mắt đen láy của Tiêu Nhược Yên nhìn chằm chằm vào nàng.
Bị ánh mắt như đang thẩm vấn tội phạm này nhìn, không hiểu sao Nhan Chỉ Lan cảm thấy chột dạ.
Nàng giơ tay vuốt sợi tóc mái để che giấu vẻ bối rối: "Sao vậy?"
Tiêu Nhược Yên nhìn chằm chằm vào mắt nàng, nhẹ giọng hỏi: "Cậu đang dùng thuốc gì?"
Trái tim, hồi hộp.
Nhan Chỉ Lan nghiêng nghiêng đầu: "Thuốc gì? Không có."
Không có?
Tiêu Nhược Yên lạnh lùng vạch trần: "Một lần là lén uống sau lưng tớ ở khách sạn, một lần là vừa rồi, màu trắng, viên thuốc to bằng móng tay, là thuốc gì?"
Trong lòng Nhan Chỉ Lan có chút hoảng loạn, rất nhiều chuyện cũ dâng lên, trong đầu nàng hiện lên giọng nói nghiêm túc của ba mình.
—— Con xem con đã ra nông nỗi nào rồi?
Dù nó có thật sự quay về, biết con như vậy cũng sẽ không chấp nhận đâu.
Con thực sự quá nặng lòng với tình cảm này rồi.
......
"Tớ bị cảm, hơi đau họng." Nhan Chỉ Lan nhanh chóng trả lời.
Nàng đứng dậy, rõ ràng là không muốn tiếp tục chủ đề này: "Tớ đi pha một tách cà phê, tớ ——"
Lời nói còn chưa dứt.
Cổ tay bị siết chặt, Tiêu Nhược Yên giữ lấy nàng. Nhan Chỉ Lan quay lại nhìn cô, ánh mắt tràn đầy rối bời và bất lực.
Trái tim của Tiêu Nhược Yên như bị dao cắt, cô không buông tay ra, trực tiếp ôm lấy nàng, đặt nàng ngồi trên đùi mình.
Nhan Chỉ Lan càng thêm bối rối, sự thân mật này là điều nàng tha thiết mơ ước.
Nhưng bây giờ nàng chỉ muốn trốn chạy.
Tiêu Nhược Yên luôn dịu dàng với nàng nhưng lần này lại vô cùng mạnh mẽ.
Cô ôm chặt Tiểu Nhan, dùng hơi thở và hơi ấm cơ thể mình bao bọc nàng.
Mãi cho đến khi Nhan Chỉ Lan không còn giãy giụa nữa, Tiêu Nhược Yên dời bàn tay đang ôm quanh eo nàng, nhẹ nhàng nâng niu khuôn mặt Nhan Chỉ Lan.
Giống như thời niên thiếu.
Cô ngẩng đầu, dùng chóp mũi mình khẽ cọ lên chóp mũi nàng, trong khoảnh khắc đó, cô cảm nhận được hơi thở của nàng.
Trong mắt cô chỉ có nàng.
Nàng cũng vậy.
Trong vòng tay của Tiêu Nhược Yên, cơ thể căng thẳng của Nhan Chỉ Lan cuối cùng cũng thả lỏng.
Nàng vùi đầu vào cổ cô, nhẹ nhàng gọi: "A Yên."
Tiêu Nhược Yên: "Tớ đây."
"A Yên."
Nhan Chỉ Lan lại gọi cô, giọng nói run rẩy, tay nàng cũng nâng lên, như muốn xác định rồi từ từ chạm vào gương mặt cô.
Mũi cô, mắt cô, môi cô...
Là thật, không phải là ảo giác.
Tiêu Nhược Yên cảm thấy xót xa, cô ôm chặt Nhan Chỉ Lan.
Nhan Chỉ Lan giống như một chú mèo bị thương, dụi vào cổ cô, nhẹ nhàng thì thầm: "Cho tớ một chút thời gian, tớ... tớ chưa biết phải nói với cậu thế nào."
Nàng không biết phải nói với cô như thế nào.
Lại càng sợ mất cô.
Tiêu Nhược Yên siết chặt vòng tay, tựa đầu vào cổ nàng, hít hà hương thơm trên người nàng, nhẹ giọng nói: "Tớ đồng ý với cậu, nhưng cậu cũng phải nhớ kỹ, cho dù có chuyện gì xảy ra, tớ cũng sẽ không bao giờ rời đi nữa, có biết không?"
Nhan Chỉ Lan được cô ôm chặt đến mức có thể nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của Tiêu Nhược Yên.
Nàng vùi đầu vào trong ngực cô, đôi mắt ướt át: "Ừm."
Hai người lặng lẽ ôm nhau một lát.
Tiêu Nhược Yên không muốn Tiểu Nhan buồn, cô ghé sát tai nàng thì thầm: "Đúng rồi, Tiểu Nhan."
Nhan Chỉ Lan ngẩng đầu lên: "Ơ?"
Tiêu Nhược Yên: "Lát nữa tớ phải quay lại khách sạn hôm qua một chút."
"Sao vậy?" Nhan Chỉ Lan khẽ cau mày, bây giờ nàng không muốn tách khỏi Tiêu Nhược Yên chút nào.
Tiêu Nhược Yên nghiêm túc nói: "Áo sơ mi của tớ bị mất rồi."
Cơ thể Nhan Chỉ Lan cứng đờ.
Tiêu Nhược Yên nhìn nàng, cười như không cười: "Tớ phải đến quầy lễ tân của khách sạn hỏi xem, đây là trò quỷ gì, tên trộm nào mà to gan vậy, tớ chỉ ở có một đêm mà dám đến trộm áo sơ mi?".