**Thể loại:** Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Niên hạ, Chủ công, Hào môn, Ngược, Gương vỡ lại lành, 1v1, Tra thụ, Tiện công, Theo đuổi chồng thừa sống thiếu chết. *** Tuổi 19, thế giới của Trần Trúc chỉ xoay quanh một điểm duy nhất: bóng dáng Từ Lan Đình. Tình yêu nồng nhiệt, bộc trực như ngọn lửa ấy, trong mắt người kia, hóa ra chỉ là một "chú cá nhỏ" vô danh trong bể tình hào nhoáng của hắn. Với trái tim chân thành và hai bàn tay trắng, Trần Trúc dốc cạn tâm can, yêu cuồng si một kẻ đào hoa, để rồi nhận lại chỉ là tan vỡ, đau đớn đến tận cùng. Cậu hiểu rõ, dù yêu sâu đậm đến mấy, mình cũng chẳng là cái gì, ngoài một lựa chọn dự phòng không hơn không kém. --- Đêm sinh nhật tuổi 20, ngọn nến lung linh hắt hiu trên chiếc bánh cô đơn. Trong căn phòng trống trải, Trần Trúc thì thầm, không phải lời ước nguyện, mà là một lời tuyên bố đầy chua xót: "Anh à, em không muốn làm lốp dự phòng của anh nữa." Từ giây phút ấy, lời thề "đồ khốn nạn, em sẽ không chờ anh về nhà nữa đâu" vang vọng, dứt khoát như một nhát dao cắt đứt sợi dây ràng buộc cuối cùng. --- Năm 25 tuổi, trở về nước với vầng hào quang của kẻ thành công rực rỡ, Trần Trúc nhận ra: Tình yêu ư? Có đáng giá bằng sự nghiệp, bằng tương lai, bằng chính giá trị của bản thân mình? --- **Nhân vật:** Từ Lan Đình – gã "tra thụ" nho nhã nhưng bại hoại, và Trần Trúc – từ "bé đáng thương" si tình nay hóa "thiên chi kiêu tử" cool ngầu, tài giỏi, nhưng cũng là một "tiện công" đầy day dứt. **Cảnh báo quan trọng:** Đây là câu chuyện "Tra thụ tiện công 2.0" với những màn "truy phu hỏa tá tràng" (tình tiết ngược tâm) đỉnh điểm, nhưng đảm bảo một kết thúc viên mãn (HE). **Tóm tắt một câu:** Khi "con cá nhỏ" đã hóa rồng, bay lượn trên bầu trời riêng, liệu "kẻ săn mồi" năm nào có chấp nhận mất đi? Hay hắn sẽ dấn thân vào hành trình "truy phu hỏa tá tràng" đầy chông gai, để tìm lại mảnh "gương vỡ" tưởng chừng đã vĩnh viễn không thể hàn gắn? **Thông điệp:** Cuộc sống tươi đẹp là do chính mình tạo nên.