316. Chương 316: Thần hồ kỳ thần!

Nghịch Thiên Chí Tôn

Chương 316: Thần hồ kỳ thần!

Nghịch Thiên Chí Tôn thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 316 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc này, Nhữ Yên Vô Cực lại nói: “Theo quy tắc thi đấu, Thần Hồn Tiên Cung, đơn vị xếp hạng thứ nhất, sẽ ra 30 câu hỏi trước.”
“Tiếp đó Vĩnh Hằng Tiên Tông chúng ta sẽ ra 20 câu hỏi.”
“Cuối cùng, Hoàng Phủ Thánh Tông sẽ ra 10 câu hỏi.”
“Đương nhiên, chư vị cứ yên tâm về tính công bằng của các câu hỏi. Bản Tông chủ, Cung chủ Gia Cát, Tông chủ Đạm Đài đều đã lập lời thề, mỗi khi thi đấu, những đề thi được đưa ra tuyệt đối sẽ không tiết lộ cho đệ tử tông môn của mình. Vì vậy, điều này rất công bằng.”
“Được rồi, nói đến đây thôi, mời Cung chủ Gia Cát ra đề.”
Nghe vậy, Gia Cát Vũ đứng dậy từ bàn tiệc, tiến đến trước mặt La Phiền, Đỗ Lăng, Ân Thủy Linh.
“Nếu ba vị đã chuẩn bị xong, vậy bản Cung chủ sẽ bắt đầu.” Gia Cát Vũ giơ ngang tay phải đeo Càn Khôn Giới, nói.
“Đã chuẩn bị xong!” Ba người nhìn chằm chằm tay phải của Gia Cát Vũ, toàn thân căng thẳng.
“Được, bắt đầu.” Giọng nói của Gia Cát Vũ vừa dứt, lam quang từ Càn Khôn Giới lóe lên, một cây linh dược toàn thân màu lam, sinh ra bốn lá hiện ra trong tay nàng.
“Thất giai linh dược: Lam Linh Huyền Thảo!” Đỗ Lăng nhanh chóng lên tiếng.
“Trả lời chính xác, Vĩnh Hằng Tiên Tông được 10 điểm!” Trong lúc nói chuyện, một cây linh dược màu hồng khác hiện ra trong tay phải của Gia Cát Vũ.
“Ngũ giai linh dược, Dương ~~ Thảo!”
“Ngũ giai linh dược...”
“Ngũ...”
Lần này, khi Ân Thủy Linh đã trả lời xong, Đỗ Lăng mới nói được bốn chữ, còn La Phiền chỉ nói được một chữ “Ngũ”!
Sau đó, Gia Cát Vũ lại lấy ra tám cây linh dược nữa. Cuối cùng, Ân Thủy Linh đáp đúng 4 câu, Đỗ Lăng cũng đáp đúng 4 câu.
Còn La Phiền, mỗi lần đều nhận ra được, nhưng luôn chậm hơn hai người nửa nhịp!
Sắc mặt của Đạm Đài Huyền Trọng, Thẩm Tố Băng, Đường Hinh Doanh vô cùng khó coi!
Đệ tử La Phiền của mình, vẫn không thể nhanh bằng hai người kia khi trả lời, luôn bị chậm trễ!
Gia Cát Vũ không quên ám chỉ, mỉa mai Đạm Đài Huyền Trọng, nàng nhìn La Phiền trước mặt, lạnh nhạt nói: “Không biết chính là không biết, luôn chậm hơn Ân Thủy Linh, Đỗ Lăng, chắc hẳn ngươi cũng là nghe được hai người nói rồi mới trả lời sao?”
“Vãn bối không có!” La Phiền không phục nói.
“Hừ.” Gia Cát Vũ hừ lạnh một tiếng, đang định lấy ra cây linh dược thứ mười một thì đột nhiên một âm thanh vang dội, mạnh mẽ vang vọng khắp không gian rộng lớn của Vĩnh Hằng Tạo Hóa Trận: “Cung chủ Gia Cát, xin chờ đã!”
“Ừm?” Gia Cát Vũ và tất cả mọi người nhìn theo hướng tiếng nói, chỉ thấy Đàm Vân từ trong đội ngũ bước ra, cúi người nói với Thẩm Tố Băng: “Thủ tịch, La huynh gần đây thân thể không khỏe nên mới không bằng hai người đó, kính xin Thủ tịch cho La huynh nghỉ ngơi, để đệ tử ra ứng chiến với Đỗ Lăng và Ân Thủy Linh.”
Lông mày ngài của Thẩm Tố Băng nhíu chặt, đôi môi đỏ thắm khẽ mấp máy, nghi ngờ nói: “Đàm Vân, việc thi đấu này liên quan đến vinh dự của Thánh Tông ta, ngươi nhập Linh Sơn Dược Viên thời gian còn ngắn, ngươi... có được không?”
“Phụt... Ta là nam nhân, sao người lại hỏi được hay không? Không được cũng phải được chứ!” Đàm Vân nhìn thân thể mềm mại mê người của Thẩm Tố Băng, rồi lại nhìn môi son mê người của nàng, thầm nghĩ trong lòng một tiếng rồi cúi người nói: “Đệ tử nhất định sẽ cố gắng hết sức!”
Khi Thẩm Tố Băng còn muốn nói gì đó, Đạm Đài Huyền Trọng phất tay nói: “Đàm Vân đã lập công trong trận chiến hôm qua, hắn muốn thử thì cứ để hắn thử một chút, không được thì thay người khác là được.”
“Thuộc hạ tuân mệnh.” Lúc Thẩm Tố Băng đáp lời, Đại Ngưu cùng năm mươi đệ tử Linh Sơn Dược Viên khác đều ngơ ngác.
Đàm sư huynh cũng có thể tham gia sao?
Trong hơn hai năm qua Đàm sư huynh nhập Linh Sơn Dược Viên, nhưng huynh ấy chưa từng nghiên cứu linh dược do Linh Sơn Dược Viên bồi dưỡng!
Càng chưa từng hỏi về kiến thức linh dược!
Trong khi các đệ tử dược viên còn đang thầm nghĩ, La Phiền có chút không cam lòng lùi khỏi đấu trường. Hắn không cam tâm không phải vì Đàm Vân thay thế mình, mà là hận bản thân, khi phân biệt mười cây linh dược vừa rồi, tốc độ phản ứng của mình luôn kém Đỗ Lăng và Ân Thủy Linh.
Đàm Vân vỗ vai La Phiền, an ủi: “La huynh, ta sẽ giúp huynh trút giận.”
“Đàm huynh đệ, ta thừa nhận thực lực không bằng huynh, nhưng về việc phân biệt linh dược này, huynh thật sự được không?” La Phiền cúi đầu ủ rũ nghi ngờ hỏi.
“Không thử một chút thì làm sao biết được hay không?” Đàm Vân cười tươi một tiếng, “Được rồi, huynh cứ nghỉ ngơi trước đi, để ta lo.”
“Ừm.” La Phiền thở dài, trở về đội ngũ.
Đàm Vân khẽ chỉnh lại trường bào, đứng sóng vai với Đỗ Lăng, Ân Thủy Linh.
Đỗ Lăng, Ân Thủy Linh liếc nhìn Đàm Vân, ánh mắt lộ rõ sự khinh thường tột độ!
Đàm Vân xem như không thấy, chẳng thèm để ý đến hai kẻ ngốc kia!
Gia Cát Vũ quan sát Đàm Vân một lát, rồi nói: “Hiện tại thi đấu tiếp tục bắt đầu!”
Nói rồi, tay phải của Gia Cát Vũ giơ ngang, một cây linh dược có bảy cánh hoa vừa hiện ra, Đàm Vân thản nhiên nói: “Lục giai linh dược: Thất Thải Huyền Thảo.”
Vừa dứt lời, trên bàn tiệc, Đạm Đài Huyền Trọng, Thẩm Tố Băng, Đường Hinh Doanh chợt sững sờ. Đàm Vân lại nói đúng rồi!
Hơn nữa, Gia Cát Vũ vừa lấy linh dược ra, Đàm Vân đã nhanh chóng đáp đúng!
Gia Cát Vũ nhíu mày, thầm nghĩ, xem ra Đàm Vân tình cờ hiểu rõ Thất Thải Huyền Thảo, nên mới nhanh chóng nói đúng!
Các đệ tử Đan Mạch, đệ tử dược viên của Hoàng Phủ Thánh Tông nhìn Đàm Vân ánh mắt sáng rực lên!
Ngược lại, Đỗ Lăng và Ân Thủy Linh chỉ khẽ cười nhạt một tiếng, thầm nghĩ chẳng qua chỉ là đáp đúng một câu mà thôi!
“Đàm Vân đáp đúng, Hoàng Phủ Thánh Tông được thêm 10 điểm.” Gia Cát Vũ nói xong, vừa thu Thất Thải Huyền Thảo vào Càn Khôn Giới, một cây linh dược ba lá màu đen nhánh vừa hiện ra trong tay phải, giọng điệu của Đàm Vân vẫn lạnh nhạt như cũ, giành nói: “Ngũ giai linh dược: Tam Diệp Kiếm Thảo.”
Tốc độ trả lời của Đàm Vân quả thật quá nhanh!
Nhanh đến mức Đỗ Lăng, Ân Thủy Linh còn chưa kịp mở miệng đã đáp đúng!
Nhanh đến mức ngay cả hơn một trăm đệ tử Đan Mạch của Vĩnh Hằng Tiên Tông, Hoàng Phủ Thánh Tông, Thần Hồn Tiên Cung đang theo dõi trận đấu còn chưa nhìn rõ, Đàm Vân đã nói ra trước!
“Hắn chắc chắn là tình cờ quen thuộc Tam Diệp Kiếm Thảo nên mới có thể trả lời nhanh như vậy!” Đỗ Lăng, Ân Thủy Linh tự an ủi lòng mình!
“Đàm Vân đáp đúng, lại được thêm 10 điểm!” Gia Cát Vũ nói, sau khi thu Tam Diệp Kiếm Thảo vào Càn Khôn Giới, một cây linh dược màu xanh vừa xuất hiện trên tay phải, một giọng nói đầy quả quyết bỗng nhiên vang lên: “Cửu giai linh dược: Thanh Tiên Thạch Thảo.”
“Sưu sưu sưu!”
Đạm Đài Huyền Trọng, Đường Hinh Doanh, Thẩm Tố Băng từ phía dưới bỗng nhiên đứng bật dậy, ánh mắt kinh ngạc và kích động nhìn Đàm Vân!
“Sao có thể như vậy? Tốc độ của hắn sao lại nhanh đến thế!” Sắc mặt Đỗ Lăng, Ân Thủy Linh tái nhợt!
Hơn hai triệu người suýt nữa đã lầm tưởng Gia Cát Vũ và Đàm Vân thông đồng với nhau!
Một lát sau đó, một cảnh tượng thần kỳ đến khó tin đã xuất hiện!
Toàn bộ Vĩnh Hằng Tạo Hóa Trận rộng lớn ngập tràn tiếng nói của Đàm Vân và Gia Cát Vũ, cùng với tiếng kinh hô của hơn hai triệu người!
“Cửu giai linh dược: Thiên Tàn Lan!”
“Đàm Vân đáp đúng, Hoàng Phủ Thánh Tông lại được thêm 10 điểm!”
“Đỉnh thật... Đàm sư huynh đỉnh quá!”
“Chuyện gì thế này? Tốc độ của Đàm Vân Hoàng Phủ Thánh Tông quá nhanh đi!”
“Đúng vậy, nhanh đến mức Đỗ Lăng và Ân sư tỷ căn bản không kịp phản ứng!”
“Bát giai linh dược: Kim Mộc Dung Linh Thảo!”
“Đàm Vân đáp đúng, Hoàng Phủ Thánh Tông lại thêm 10 điểm!”
“Cửu giai linh dược: Diễn Huyết Linh Chi!”
“Đàm Vân đáp đúng, Hoàng Phủ Thánh Tông lại thêm 10 điểm!”
“...”