Nghịch Thủy Hàn
Chương 25: Dư tình đêm ấy
Nghịch Thủy Hàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Vãn Tình vuốt tóc, ánh mắt dịu dàng như mẹ hiền nhìn con thơ, nàng bắt chước giọng điệu của chàng, hỏi: "Ta… vì sao ta phải tức giận?"
Thẩm Biên Nhi lẩm bẩm: "Nhưng, ta…"
Tần Vãn Tình hứng thú hỏi: "Ngươi nói xem, ta nên giận ai?"
Thẩm Biên Nhi lắp bắp: "Vừa rồi là ta… đụng chạm nàng… nàng nên giận… giận ta."
Tần Vãn Tình dùng một tay vén mái tóc sau gáy ra trước, ghé lại gần: "Vì sao ta phải tức giận ngươi?"
Thẩm Biên Nhi chỉ cảm thấy gương mặt nàng dưới ánh trăng, tựa như có thể vươn tay chạm tới, nhưng lại xa vời không thể với được, dường như không phải gương mặt phàm tục. Chàng rùng mình hỏi lại: "Tức giận?"
Tần Vãn Tình mỉm cười, nói rành mạch: "Cho ngươi biết, ta không tức giận, không hề tức giận chút nào."
"Ngươi hôn ta một cái, ta tát ngươi một cái, xem như huề nhau." Nàng cười nói: "Bọn ta bôn ba giang hồ, lại đã ôm nhau như vậy, ngươi là nam nhi, có rung động cũng là chuyện đương nhiên; bằng không, phải là do ta trông quá xấu xí, hoặc là do ngươi không thích ta. Ta nhìn có xấu lắm không?"
Mặt nàng lại dí gần hơn nữa để hắn nhìn cho rõ. Thẩm Biên Nhi trong lúc ngơ ngẩn, giật mình lùi ra sau nửa bước, vội vàng đáp: "Không xấu, không xấu!"
Tần Vãn Tình cười hỏi: "Vậy ngươi có thích ta không?"
Thẩm Biên Nhi không nghĩ nàng sẽ hỏi như vậy, nhất thời không biết trả lời thế nào cho phải.
Tần Vãn Tình lại hỏi tới: "Ngươi có thích ta không?"
Thẩm Biên Nhi ngây ngốc: "Nàng… Tần cô nương muốn ta…"
Tần Vãn Tình ngắt lời: "Gọi ta là tam nương."
Thẩm Biên Nhi ấp úng: "Tam nương… ta… ta thật sự thích nàng." Lúc nói xong, chàng chợt phát hiện mình đối với người con gái trước mặt đã có một tình cảm sâu đậm, mãnh liệt tận đáy lòng mình, không gì có thể sánh được. Khi bộc bạch lòng mình, chàng thật sự nhẹ nhõm vô cùng, nên giọng điệu hết sức chân thành.
Tần Vãn Tình nghe xong, trong mắt ánh lên vẻ cảm động, nhưng rồi nàng chợt sa sầm nét mặt:
"Ngươi… vì sao ngươi lại thích ta như vậy?"
"Ta…" Thẩm Biên Nhi thật sự không trả lời được. Nếu nói là vì nàng xinh đẹp thì thành ra chàng vì mê sắc đẹp, nếu nói vì nàng là người tốt thì chàng lại chưa từng biết rõ tính cách của nàng. Nhất thời chàng không biết phải trả lời thế nào cho xuôi.
"Ngươi không phải là thật sự yêu thích ta." Tần Vãn Tình lạnh lùng: "Ngươi chỉ ham muốn thân xác ta."
Nghe vậy, một luồng máu nóng xộc lên, cảm thấy như bị sỉ nhục, Thẩm Biên Nhi lớn tiếng trả lời: "Không phải! Nàng cho rằng mình xinh đẹp lắm ư? Hừ, ta không yêu thích nhan sắc của nàng! Rất nhiều người xinh đẹp hơn nàng nhưng ta không thèm đụng tới, nàng là nữ nhân đầu tiên mà ta thân cận, nàng…"
Tần Vãn Tình nhìn chàng, đôi mắt trở nên mông lung, lẩm bẩm: "Đàn ông các ngươi, ai cũng được chiều chuộng…" đột nhiên nàng cật vấn: "Ngươi nói thích ta, vậy rốt cuộc ngươi thích ta là vì cái gì?"
Thẩm Biên Nhi nói: "Ta thích… ở cùng nàng. Ở bên nàng, ta rất hạnh phúc."
Khóe mắt Tần Vãn Tình chợt ươn ướt, đã lâu rồi nàng không được nghe những câu nói như thế này: "Ngươi nói là…."
Thẩm Biên Nhi nói một cách dứt khoát: "Ta nói thật!" Ai cũng có thể nhìn thấy được ánh mắt hết sức chân thành của chàng.
Đột nhiên "Tinh" một tiếng, Tần Vãn Tình rút đoản kiếm từ ống tay áo ra, chỉa vào cổ họng Thẩm Biên Nhi.
Chàng giật nảy mình.
Ánh mắt Tần Vãn Tình vừa sáng vừa vô cùng sắc lạnh: "Không cho phép ngươi yêu thích ta."
Thẩm Biên Nhi tức giận hỏi: "Như vậy nghĩa là sao?"
Tần Vãn Tình giơ ngang đoản kiếm, lại tiến gần thêm một bước, đầu mũi kiếm đã chạm vào người Thẩm Biên Nhi, rỉ ra một giọt máu.
"Không cho phép ngươi thích ta."
"Nàng có thể không thích ta," Thẩm Biên Nhi cười lạnh, "nhưng không thể cấm người khác ưa thích nàng."
"Nhưng ngươi không thể ưa thích ta." Mũi kiếm của Tần Vãn Tình khẽ run, rồi nước mắt nàng đột nhiên trào ra.
Thấy vậy, Thẩm Biên Nhi không đành lòng, nghĩ ngợi một thoáng, chợt chàng bừng tỉnh: "A, thì ra nàng đã có người trong lòng rồi, ta không biết, nếu vậy ta…"
Tần Vãn Tình bật khóc, nghẹn ngào ôm mặt, giậm chân: "Không phải, không phải vậy."
Thẩm Biên Nhi lúng túng, tiến lên một bước định an ủi Tần Vãn Tình nhưng không cẩn thận lại để mũi kiếm đâm trúng vào bên cổ, máu tuôn chảy. Chàng buột miệng "Ái chà!".
Tuy Tần Vãn Tình đang che mắt khóc, nhưng qua kẽ tay vẫn nhìn thấy Thẩm Biên Nhi bị thương, lòng đau xót, nàng lấy ngón tay bịt lên vết thương của chàng. Thẩm Biên Nhi rụt cổ lại, Tần Vãn Tình lại hỏi: "Đau không? Đau không?"
Thẩm Biên Nhi có đôi chút ngẩn ngơ, đăm đăm nhìn Tần Vãn Tình: "Không đau, không đau."
Tần Vãn Tình đột nhiên dịu dàng cúi xuống, nhẹ nhàng áp môi lên vết thương trên cổ của Thẩm Biên Nhi.
Thẩm Biên Nhi yên lặng nhìn xuống vài sợi tóc mai lòa xòa trên vầng trán tròn nhỏ của nàng.
Một cảm xúc yêu thương, trân trọng mãnh liệt dâng trào, chàng những muốn lấy tay vuốt ve những sợi tóc của nàng.
Tần Vãn Tình ngừng mút máu từ vết thương, nàng thong thả ngẩng mặt lên.
Dưới ánh trăng, đôi mắt nàng đa tình, dịu dàng như nước hồ thu.
Răng ngà hé lộ, vầng trán nhỏ xinh tươi.
Vẻ tiều tụy vì mệt mỏi, cùng vài sợi cỏ vụn vương trên người, càng khiến nàng thêm phần thanh nhã, đáng yêu.
Thẩm Biên Nhi không kìm được lòng, đưa tay vuốt nhẹ vầng trán xinh đẹp của nàng.
"Chàng có thể chỉ ham muốn thiếp, mà không yêu thích thiếp, được không chàng?" Tần Vãn Tình khẽ hỏi với thái độ cầu khẩn khiến người nghe không cam lòng cự tuyệt.
Trên môi nàng còn long lanh vết máu.
Chính là máu của Thẩm Biên Nhi.
Thẩm Biên Nhi lắc đầu, thở dài: "Không thể." Đoạn chàng ngấu nghiến hôn lên đôi môi nàng.
Đôi môi nàng ẩm ướt mềm mại, lại mang theo vị máu tanh mặn… khiến Thẩm Biên Nhi đột nhiên dùng sức ôm chặt lấy nàng.
Hai người hôn nhau lần thứ hai.
Dưới ánh trăng, là thế giới của gió và sóng lúa.
Cả hai ôm chặt lấy nhau, như hòa làm một với ánh trăng, với âm thanh của gió, với những bông lúa quấn quýt bên nhau…
Cho đến lúc Tần Vãn Tình yếu ớt đẩy chàng ra, khẽ hỏi: "Chàng… có muốn thiếp không?"
Hít một hơi thật sâu, đầy tiếc nuối, Thẩm Biên Nhi nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: "Ta muốn nàng mà cũng rất yêu nàng. Cho dù nàng có giết ta cũng không thể ngăn được ta vừa muốn nàng vừa yêu nàng."
Tần Vãn Tình run giọng than: "Sao phải khổ như vậy?" Giọng nàng yếu ớt như một bông lúa không nơi nương tựa.
Thẩm Biên Nhi ôm chặt lấy nàng như sợ sẽ mất: "Vì sao ta không thể như vậy?"
Tần Vãn Tình buồn bã thở dài, hai tay ôm lấy eo chàng; đột nhiên mắt nàng mở to, cảm nhận được sự khao khát mãnh liệt của chàng.
Khao khát và nóng bỏng như thanh sắt nung đỏ.
Tần Vãn Tình lại nhắm mắt, giọng mơ màng như trong mộng mị bên tai Thẩm Biên Nhi: "Ta không còn là thiếu nữ còn trinh trắng, nếu như chàng muốn ta, chàng có thể…"
Thẩm Biên Nhi lại buông nàng ra, cả khuôn mặt đỏ bừng.
Dưới ánh trăng, Tần Vãn Tình buồn bã liếc chàng một cái, đôi mắt rưng rưng lệ, tự tay cởi bỏ y phục.
Thẩm Biên Nhi là con người.
Lại là đàn ông.
Hơn nữa là một gã đàn ông hết sức trẻ tuổi và cường tráng.
Giữa tiếng lúa xào xạc quấn quýt, Tần Vãn Tình thở dài yếu ớt, tiếng thở mong manh đủ làm tan chảy trái tim người nghe.
Mong manh đủ làm nguội đi nhiệt huyết của Thẩm Biên Nhi.
Ánh nắng chiếu sáng khắp nơi.
Những bông lúa vàng óng trên đồng.
Tần Vãn Tình nhặt từng món, từng món y phục mặc vào người. Nàng buồn bã nhìn Thẩm Biên Nhi vẫn còn đang ngủ say, khóe miệng chàng vẫn vương nét thư thái như đang mỉm cười.
Đoạn nàng vấn lại mái tóc, để lộ chiếc cổ thon dài; lưng nàng lười nhác đón ánh mặt trời, trên chiếc cổ thanh tú vẫn vương vài sợi tóc mai. Nàng nhu thuận ngồi cúi mặt dưới những sợi nắng vàng của mặt trời mới mọc, khiến nàng đẹp rực rỡ, tựa như được dát một lớp vàng mỏng.
Lúc đó Thẩm Biên Nhi cũng vừa tỉnh giấc.
Chàng vươn tay ôm ngang, phát hiện người bên cạnh đã không còn.
Trong lòng chàng thì nàng là người mà chàng muốn gửi gắm hạnh phúc cả đời.
Chàng lập tức hốt hoảng bật dậy, may thay, Tần Vãn Tình lại ở ngay trước mặt, liếc chàng bằng ánh mắt như nhìn đứa trẻ nghịch ngợm.
"Nhìn chàng kìa!" Tần Vãn Tình hờn dỗi: "Như một chú heo hôi hám."
Thẩm Biên Nhi cười cười, hiên ngang đứng thẳng dậy, cười nói: "Hôi hám à? Tối qua nàng lại không chê…"
Tần Vãn Tình đập cho chàng một cái, Thẩm Biên Nhi cười ha hả né tránh. Tần Vãn Tình giả vờ tức giận: "Còn nói nữa, chàng là con heo lười, ta sẽ thịt chàng nấu ăn!"
Thẩm Biên Nhi lè lưỡi: "Mưu sát phu quân a, chà ghê gớm thật."
Bỗng nhiên Tần Vãn Tình đanh mặt lại, một lúc sau nàng nghiêm nghị nói: "Đừng nói như thế, thật đấy, đừng nói thế!"
Thẩm Biên Nhi cũng nhịn không được, tiến tới ôm lấy nàng, nói: "Vì sao ta lại không thể gọi nàng như vậy, chúng ta đã… nàng là thê tử của ta, là phu nhân của ta, là lão bà của ta."
Tần Vãn Tình thờ ơ: "Chuyện đêm qua của chúng ta, hôm nay chàng hãy quên đi, được không?" Nàng hơi ngước mắt lên, bình tĩnh nhìn Thẩm Biên Nhi.
Đột nhiên Thẩm Biên Nhi cảm thấy hết sức yêu thương dáng điệu của nàng, đồng thời cũng vô cùng phẫn nộ trước lời nói của nàng: "Nàng… nàng, nàng! Nàng đã cùng bao nhiêu người ân ái, tình cảm thoáng qua như thế này rồi sao?! Nàng, nàng thật là tốt lành!"
Tần Vãn Tình khẽ cắn môi, lạnh lùng nói: "Ngươi muốn nói gì thì cứ nói, muốn chửi thế nào thì cứ chửi đi."
Thẩm Biên Nhi nắm lấy đôi vai yếu đuối của nàng lắc mạnh: "Nói cho ta biết, tại vì sao?! Ít cũng phải cho ta biết là tại sao chứ?"
Tần Vãn Tình cố nén đau khổ, vùng thoát khỏi đôi tay chàng, che mặt: "Cứ coi ta là một nữ nhân lẳng lơ dâm đãng đi."
Thẩm Biên Nhi dùng sức giẫm mạnh lên đám bùn dưới chân, uất hận nói: "Đàn bà lẳng lơ! Đàn bà dâm đãng!!"
Mắt nàng ngấn lệ, Tần Vãn Tình quay người lại: "Chúng ta đã trốn thoát được rồi, từ giờ trở đi, ta đi đường ta, ngươi đi đường ngươi…"
Thẩm Biên Nhi dậm chân: "Tốt! Nàng là loại nữ nhân như vậy, ta cũng không muốn gặp lại nữa!" Chàng hung hăng vẹt bông lúa, bước vào trong ruộng lúa cao bằng đầu người.
Thoáng chốc Thẩm Biên Nhi đã biến mất trong biển lúa, Tần Vãn Tình mở to mắt muốn gọi, giơ tay muốn níu, nhưng lại không thể cất thành tiếng, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Thẩm Biên Nhi chỉ nghe tiếng bông lúa bốn bên cứ sột soạt sột soạt, dưới chân cũng là loại âm thanh bực bội như thế. Hoàn toàn không giống như tiếng xào xạc mê hoặc của đêm qua.
Chàng hận không thể dùng một nhát đao chặt phăng cả cánh đồng lúa rộng lớn này.
Không biết là do gió đưa tới hay sao mà chàng đột nhiên nghe tiếng người nói: "Chậm đã, hình như có người đang tới…"
Thẩm Biên Nhi sửng sốt, bàn tay đang vẹt lúa đột nhiên dừng lại.
Bàn chân chàng đang định bước lên phía trước cũng khựng lại.
Cả người chàng như đột ngột hóa đá.
Âm thanh đó cũng bỗng nhiên ngưng bặt.
Không còn nghe tiếng người nữa.
Chỉ còn những âm thanh hỗn tạp khác.
Tiếng gió lướt trên ngọn lúa, tiếng ếch kêu, tiếng bong bóng vỡ trong bùn.
Thật lâu sau.
Cuối cùng Thẩm Biên Nhi cũng nghe tiếng người nói chuyện.
Bọn họ nhẹ giọng thì thào.
"Ai nói có tiếng người?"
"Rõ ràng vừa rồi tôi nghe thấy giống như…"
"Chát", một tiếng bạt tai giòn giã vang lên, người lên tiếng đầu tiên mắng: "Đừng có tinh thần hoảng loạn, hai người đó còn chưa tới, ngươi đã sợ khiếp đến như vậy! Đợi chút nữa đại đương gia lùa chúng vào đây, chúng ta phục kích. Nếu tên khốn kiếp ngươi cứ trốn sang một bên như vậy, xem ta có chặt ngươi thành bảy tám khúc không?!"
"Vâng, vâng….." Tên kia run giọng đáp.
Thẩm Biên Nhi nghĩ nhanh: xem ra những người này đều thuộc nhóm đã tấn công Hủy Nặc thành, hai người mà bọn chúng nói tới… Tam nương Tần Vãn Tình gặp nguy rồi!
Thẩm Biên Nhi nghĩ tới đây, không còn bình tĩnh nữa, vù một cái đã lướt đi ngay.
Chàng muốn tìm thấy Tần Vãn Tình trước khi những tên này kiếm được nàng.
Lại có âm vang khe khẽ, hình như bọn họ đã phát hiện chàng.
Nhưng Thẩm Biên Nhi không màng đến.
Chàng nhất định phải tìm được Tần Vãn Tình trước đã.
Nhưng Tần Vãn Tình đang ở đâu?
Bỗng nhiên, chàng nghe thấy tiếng binh khí ngắn va chạm ở góc tây nam.
Không chút do dự, chàng phóng người về hướng đó.
Lúc chàng tới nơi thì tiếng binh khí giao đấu đã ngưng hẳn, bông lúa bị chém đứt ngổn ngang một mảng lớn, hiển nhiên nơi đây đã trải qua một trận kịch chiến.
Trên mặt đất có ba người nằm sóng sượt, máu nhuộm đỏ cả những bông lúa vàng.
Tim Thẩm Biên Nhi đột nhiên giật thót, nhìn kỹ chàng mới biết Tần Vãn Tình không nằm trong số đó.
Ba người chết đều vận trang phục của Liên Vân trại.
Thẩm Biên Nhi đang muốn thở phào một hơi thì đột nhiên nghe thấy bốn phương tám hướng có tiếng người quát: "Dưới chỗ này?"
"Há! Còn muốn trốn nữa sao!"
"Đừng để hắn chạy thoát!"
Thẩm Biên Nhi quét nhanh mắt quan sát, nhận thấy từ đám ruộng lúa đã có tổng cộng mười một người hiện thân. Một người tay cầm kim thương sắc vàng như màu lúa chín, chói lọi dưới ánh dương quang, cực kỳ uy phong.
Chỉ nghe một người trong bọn bảo: "Ơ, không phải hắn…"
Người khác phản bác: "Ai nói không phải!"
Người trước giải thích: "Đương nhiên là không phải. Kẻ tối qua đã bị Cố đại đương gia đánh cho hộc máu không ngừng, còn người này bị thương không nặng như thế."
Người cầm kim thương cao giọng quát hỏi: "Hây, còn có một nữ nhân, trốn ở chỗ nào?"
Thẩm Biên Nhi nghe vậy, càng yên tâm hơn, lạnh lùng đáp: "Nam nào nữ nào, người ở đây, mạng cũng ở đây, có gan thì đến mà lấy."
Người cầm kim thương cười quái dị: "Ngươi là cái thá gì! Có biết bổn đại gia là ai không?"
Người đứng cạnh lập tức tiếp lời: "Ngài đây chính là nhị đương gia của Liên Vân trại chúng ta, "Kim Xà Thương" Mạnh Hữu Uy, Mạnh đại hiệp!"
Thẩm Biên Nhi cố ý chần chừ để Tần Vãn Tình có thể tìm đường thoát thân, nên chàng hỏi ngược: "Ủa? Mạnh Hữu Uy nào? Ta nghe nói hắn chỉ là tên lâu la nhỏ bé của Liên Vân trại, đứng hàng thứ sáu, sao bỗng chốc lại lên chức nhanh như vậy? Là do hắn biết nịnh hót tân trại chủ hay là tự hắn phong tước cho mình?"
Mạnh Hữu Uy tức giận nghiến răng kèn kẹt, kim thương "vụt" một cái biến thành ba bốn đóa hoa kiếm, đang định đáp lời thì đột nhiên từ trong đám cỏ vọng ra mấy tiếng kêu thảm khốc.
Mạnh Hữu Uy sắc mặt đại biến, Thẩm Biên Nhi bèn vọt lên cao, một quyền đấm vỡ mặt một tên đệ tử Liên Vân trại, lợi dụng sự hỗn loạn mà chạy biến vào trong biển lúa.
Chàng nhận định chính xác chỗ người cuối cùng kêu thảm, khéo léo luồn lách tới.
Chỉ trong nháy mắt, chàng luồn tới nơi phát tiếng hô hoán cũng là nơi phát ra tiếng kêu thảm cuối cùng, nhưng chàng chẳng thấy ai ngoài những xác người nằm đó.
Người chết là một đệ tử của Liên Vân trại, trong tay còn nắm cây nỏ bắn hỏa đạn.
Ai đã giết hắn?
Ngay lúc đó, Thẩm Biên Nhi hoảng sợ nhận ra ở chung quanh có âm thanh người đang mai phục.
Chàng không còn lưu tâm gì nữa, đứng dậy hét lớn: "Tam nương!"
Thẩm Biên Nhi ở Phích Lịch Đường của Lôi môn là người được tôi luyện tính cách trầm tĩnh kỹ càng; thường ngày chàng giả vờ nóng nảy, dễ kích động trước mặt Lôi Quyển, nhưng Lôi Quyển và Thích Thiếu Thương đều biết rõ tính cách cẩn trọng, điềm tĩnh của chàng. Nhưng giờ đây, vì lo lắng cho an nguy của Tần Vãn Tình chàng đã mất đi sự bình tĩnh thường ngày rồi.