Nghịch Thủy Hàn
Chương 3: Sát Vô Xá
Nghịch Thủy Hàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thất đệ” mà Câu Thanh Phong vừa nhắc đến chính là Mạnh Hữu Uy với Kim Xà Thương, còn “cửu đệ” là Du Thiên Long với Bá Vương Côn. Cả hai đều là huynh đệ trong Liên Vân trại. Dù trọng thương, Câu Thanh Phong vẫn không quên hai người huynh đệ này.
Nguyễn Minh Chính đang dẫn Thích Thiếu Thương cố sức xông ra, phía sau Cố Tích Triêu, Phùng Loạn Hổ và Hoắc Loạn Bộ vẫn kiên trì đuổi theo.
Thích Thiếu Thương sắc mặt tái nhợt, đã rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Mỗi bước di chuyển, vì chấn động mà máu từ miệng và mũi y không ngừng trào ra. Nguyễn Minh Chính cứ mỗi khi xông được bảy, tám thước lại lo lắng quay đầu nhìn, nhưng càng nhìn Thích Thiếu Thương, nỗi phẫn hận và tức giận trong mắt y càng thêm mãnh liệt.
Phi đao trong tay Nguyễn Minh Chính liên tục phóng ra. Cố Tích Triêu dùng tay không bắt gọn, nhưng Phùng Loạn Hổ và Hoắc Loạn Bộ thì phải vất vả né tránh, vì thế khoảng cách giữa họ và Nguyễn Minh Chính cùng Thích Thiếu Thương dần xa hơn.
Bỗng nghe một tiếng gầm giận dữ. Hóa ra, Câu Thanh Phong thấy một bọc vật thể bay qua hàng rào trại ập đến, vội vàng dùng cùm sắt chặn lại. “Bịch” một tiếng, bột phấn bay lên, hóa ra toàn là vôi bột. Chiếc cùm sắt to dày của Câu Thanh Phong tuy chặn được phần lớn, nhưng hơn nửa thân người y vẫn dính đầy vôi trắng xóa, một phần vôi bột còn bay vào mắt.
Câu Thanh Phong vừa dùng tay áo lau mắt, dưới eo đã trúng một đòn của kẻ địch.
Câu Thanh Phong hét lớn, vung cùm sắt đánh gãy trường thương, rồi lại vung cạnh cùm đánh vỡ cằm đối phương. Nhưng ngay sau lưng, y lại trúng thêm một giản.
Kẻ cầm giản hét lên thê thảm rồi ngã xuống, sau lưng đã trúng một phi đao của Nguyễn Minh Chính.
Nguyễn Minh Chính xông đến hỗ trợ Câu Thanh Phong.
Bọn người Cố Tích Triêu nhanh chóng áp sát.
Rõ ràng, trong số hai mươi người đến đây, phần lớn là do Cố Tích Triêu dẫn vào trại. Cuộc phản loạn này không phải toàn bộ Liên Vân trại đều tham gia. Những kẻ phản đối hoặc đã bị tách riêng ra giết hại, hoặc bị điều đi nơi khác, hoặc hoàn toàn mù tịt, không hề hay biết sự tình.
Nguyễn Minh Chính nhìn rõ điều này, nhưng tay trái y đang dìu Thích Thiếu Thương, tay phải lại đỡ Câu Thanh Phong, hoàn toàn không cách nào chống lại thế công như bài sơn đảo hải, tựa hồ bầy hổ điên cuồng đang lao tới.
Câu Thanh Phong lại cố gắng thốt lên một câu: “Lều… lão… thất…”
Nguyễn Minh Chính chợt nhận ra, nơi đây vốn đã gần Quân Cơ doanh của thất trại chủ Mạnh Hữu Uy. Y lập tức lùi lại như tên bắn, lùi vào trong lều, vừa gọi: “Lão thất!”
Vừa thấy hai người cùng áp sát trong lều, Nguyễn Minh Chính vui mừng nói: “Lão cửu cũng ở đây, tên họ Cố…” Lời còn chưa dứt, Mạnh Hữu Uy đã một thương đâm trúng yết hầu Câu Thanh Phong. Câu Thanh Phong không kịp phòng bị, liền thảm thiết bỏ mạng.
Chuyện kể thì dài, nhưng diễn ra chớp nhoáng. Cửu trại chủ Du Thiên Long cũng vung côn đánh xuống đầu y. Nguyễn Minh Chính không kịp tránh, nhưng đầu côn của Du Thiên Long hơi lệch đi, chỉ sượt qua bả vai Nguyễn Minh Chính, y vội nói nhanh: “Chạy đi!”
Nguyễn Minh Chính bị côn đánh đau thấu tâm can, nhưng chẳng màng đến, đột ngột lao thẳng về phía trước, xé toạc vết rách phía sau lều mà thoát ra ngoài!
Lúc này, truy binh xung quanh hò hét điên cuồng đuổi theo. Nguyễn Minh Chính đơn thân độc mã, lại thêm Thích Thiếu Thương trọng thương. Bọn y đã vào đường cùng, nhưng y vẫn cố hết sức lôi theo Thích Thiếu Thương chạy về phía doanh trại của Lao Huyệt Quang.
Phùng Loạn Hổ ngạc nhiên hỏi: “Y chạy đến chỗ đó làm gì?”
Nhị trại chủ Lao Huyệt Quang đã chết, mà doanh trại của hắn lại nằm ở nơi tuyệt địa. Chẳng lẽ Nguyễn Minh Chính phát điên rồi, lại chạy vào cái ngõ cụt không lối thoát ấy?
Cố Tích Triêu hét lớn: “Bao vây y, giết không tha! Tạm thời không cần đến gần y quá!”
Du Thiên Long nghe lời, giảm tốc độ, nhưng Mạnh Hữu Uy vẫn cố sức đuổi theo.
Du Thiên Long chụp lấy y kéo lại, hỏi: “Ngươi cần gì phải liều mạng thế? Bọn họ đã vào đường cùng, sao thoát được!”
Mạnh Hữu Uy tức giận hằm hằm nói: “Ngươi biết cái quái gì! Võ công của Thích lão đại cái thế, mưu trí Nguyễn lão tam vô song. Nếu không may để bọn họ cùng nhau trốn thoát, ngươi và ta sợ rằng không có đất mà chôn thây!”
Sắc mặt Du Thiên Long chợt biến đổi, hắn nói: “Ngươi không nghe đại đương gia nói sao, giặc cùng đường chớ đuổi. Phi đao của Nguyễn lão tam lợi hại thế nào, ngươi chẳng phải là không biết!”
Mạnh Hữu Uy nghe vậy, còn đang do dự thì Nguyễn Minh Chính đã cùng Thích Thiếu Thương chạy vào trong lều của Lao Huyệt Quang.
Nguyễn Minh Chính vừa xông vào lều liền trở tay phóng ra ba phi đao, hạ gục ba tên đang đuổi theo sát phía sau. Bên ngoài vọng vào tiếng hét của Cố Tích Triêu, giữa sự huyên náo hỗn loạn vẫn nghe rõ mồn một.
Địch nhân nhanh chóng bao vây căn lều ấy nghiêm ngặt như tường đồng vách sắt.
Nguyễn Minh Chính thở hổn hển một hơi, rồi nhanh chóng đưa tay điểm huyệt quanh vết thương và bôi thuốc cầm máu cho Thích Thiếu Thương. Thích Thiếu Thương sắc mặt trắng bệch, chỉ lẩm bẩm: “Không cần lo cho ta, huynh mau chạy đi…”
Nguyễn Minh Chính cười gượng đau khổ hỏi: “Ta chạy có ích gì? Đại ca, huynh chạy mới phải. Thoát được rồi, một ngày nào đó mới có thể vì các huynh đệ mà báo thù!”
Nói rồi, y liền tháo ngoại bào của Thích Thiếu Thương khoác lên người mình.
Đáng tiếc, Thích Thiếu Thương thần trí đã mơ hồ, vì mất máu quá nhiều nên ý thức hoàn toàn mê man. Nguyễn Minh Chính đột nhiên lật tấm lụa che rủ sát đất ở giữa chiếc bàn lớn lên, rồi đẩy Thích Thiếu Thương vào trong.
Thích Thiếu Thương trong cơn mơ màng lẩm bẩm: “Ta không đi, ta phải giết…”
Nguyễn Minh Chính vẫn đẩy y vào trong. Sau đó, y tự xé một góc tay áo, dùng máu viết vài chữ rồi nhét vào tay Thích Thiếu Thương. Thích Thiếu Thương đang ở dưới gầm bàn, chỉ cảm nhận được có vật gì đó được nhét vào tay áo, trong cơn hoảng loạn chỉ hỏi: “Đây là cái gì…”
Nguyễn Minh Chính lại vẩy tay phóng ngược ra sau hai phi đao. Một tên vừa lách người tiến vào liền trúng phi đao gục xuống, còn một cây phi đao khác bắn vào khoảng không, kẻ còn lại đã nhanh như thiểm điện lách ra ngoài.
Nguyễn Minh Chính cảm thấy toàn thân dần ngứa ran, độc lực từ độc châm đã phát tác. Y nghiến răng dùng sức đạp vào chân ghế, rồi quay chiếc bàn từ trái sang phải ba vòng. Chỉ nghe một tràng âm thanh kẹt kẹt của cơ quan vang lên. Lúc này lại có hai tên lách người tiến vào. Nguyễn Minh Chính phóng một đao hạ gục một tên, tên kia thấy đồng bạn gục xuống thì kinh hồn bạt vía. Nguyễn Minh Chính đang định lấy thêm đao, nhưng trong túi đã hết sạch.
Ý nghĩ trong đầu Nguyễn Minh Chính xoay chuyển như điện. Y giả vờ rút đao, tên kia đã bị dọa cho chết khiếp, chẳng cần biết có ám khí hay không, liền vừa lăn vừa bò ra ngoài.
Bỗng nhiên vang lên một tiếng hét thê thảm. Kẻ đó lại trở vào trong lều, mà còn là giật lùi trở lại, sau đó từ từ ngã ngửa ra, trên thiên linh cái đã in một vết búa bạc.
Chỉ nghe bên ngoài lều, Cố Tích Triêu cất giọng lạnh lùng tuyên bố: “Ai lùi sẽ chết, ai giết được kẻ ở trong ấy sẽ được làm đương gia của trại này!”
Nguyễn Minh Chính thầm thở dài một hơi, ánh mắt quét một vòng quanh lều, nhớ đến bao nhiêu năm huynh đệ bọn họ cùng nhị trại chủ Lao Huyệt Quang vui vẻ hòa thuận tại đây.
Nguyễn Minh Chính nghĩ đến quá khứ, mắt chợt rưng rưng lệ. Y chợt nhận ra tiếng huyên náo bên ngoài đã ngừng lại, một giọng nói rất êm tai cất lên: “Thích huynh, Nguyễn đệ, trốn ở trong đó cũng chẳng phải là cách hay, ra đây đi.”
Nguyễn Minh Chính cười khổ. Cố Tích Triêu đợi một lát không thấy trả lời mới nói tiếp: “Các ngươi không ra, bọn ta sẽ tiến vào đấy.”
Nguyễn Minh Chính hít một hơi thật sâu, nói: “Cố đại đương gia.”
Cố Tích Triêu “a” lên một tiếng, nói: “Nguyễn lão tam ngươi luôn là người thông minh, bây giờ ngươi nên bỏ tối theo sáng, quay đầu là bờ vẫn còn kịp.”
Nguyễn Minh Chính nói: “Ngươi…” Y trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Lời ngươi nói có thật không?”
Cố Tích Triêu cười lạnh trong lòng, thầm nghĩ: “Người thông minh quả nhiên đều sợ chết!” Y đáp: “Đương nhiên là thật.”
Nguyễn Minh Chính nói: “Ta đã chế trụ huyệt đạo đại trại chủ rồi.”
Cố Tích Triêu cười nói: “Thế thì tốt quá, mang hắn giao ra đây.”
Trong lều yên lặng một lát.
Cố Tích Triêu thầm rủa trong lòng: “Ngươi ra hay không ra thì cũng khó thoát khỏi cái chết, còn trì hoãn làm gì!” Nhưng miệng lại hỏi: “Nguyễn tam ca còn chưa tin tưởng tiểu đệ sao?”
Trong lều truyền ra tiếng Nguyễn Minh Chính: “Nếu ta hấp tấp ra ngoài rất dễ bị các ngươi loạn tiễn bắn chết, chi bằng ngươi vào đây trước rồi đi cùng ta ra ngoài.”
Nguyễn Minh Chính nói xong câu ấy, người y đã lùi đến bên một bồn hoa. Y móc hết bùn đất trong đó ra, lộ ra một thanh gỗ nằm ngang dưới đáy bồn. Nguyễn Minh Chính cắn chặt môi, năm ngón tay bấu chặt vào thanh gỗ ấy. Một lúc sau, giọng Cố Tích Triêu mới vọng đến: “Được thôi! Nhưng ta đi vào, ngươi phải đồng ý giao ra Thích huynh và cũng không được phóng phi đao hại ta, thế nào?”
Nguyễn Minh Chính cười lạnh hỏi: “Đại đương gia, bằng vào võ công cái thế của ngươi, lẽ nào còn sợ mấy cây phi đao nhỏ bé của ta sao?”
Chỉ nghe bên ngoài lều, Cố Tích Triêu cười khanh khách, tiếng bước chân tiến thẳng vào lều vang lên.
Nguyễn Minh Chính nghiêng tai lắng nghe tiếng từng bước chân, vẻ mặt tái nhợt.
“Soẹt” một tiếng, cửa lều được vén lên, một người bước lên thềm tiến vào, đột nhiên áp sát Nguyễn Minh Chính.
Nguyễn Minh Chính bi phẫn nói: “Chết đi!”
Y dùng sức kéo mạnh thanh gỗ ngang bật ra. “Ầm” một tiếng, cái lều to lớn ấy bỗng nhiên nổ tung, vỡ tan thành trăm ngàn mảnh nhỏ. Ngay cả những người đứng gần bên ngoài lều cũng bị liên lụy, kẻ thì bay xa, người thì ngã dúi dụi, mình mẩy bầm tím.
Kẻ ở bên trong lều đương nhiên không may mắn thoát khỏi, bị nổ tan xác, máu thịt bầy nhầy.
Bản thân Nguyễn Minh Chính một lòng muốn chết, định cùng Cố Tích Triêu ngọc thạch câu phần.
Tiếc thay, Cố Tích Triêu lại không chết.
Y đã phái Trương Loạn Pháp tiến vào.
Kẻ bị nổ chết cùng Nguyễn Minh Chính chính là Trương Loạn Pháp.
Ngay cả Cố Tích Triêu lúc này cũng phải lau mồ hôi lạnh.
Ngay cả y cũng không ngờ Nguyễn Minh Chính đã sớm chôn giấu thuốc nổ trong lều của Lao Huyệt Quang.
Cố Tích Triêu đứng trước đống đổ nát, lắc đầu than thở: “Nguyễn lão tam thật là một nhân tài.”
Khi bọn thuộc hạ đang tìm hài cốt lẫn lộn với máu thịt tại hiện trường, không cách nào phân biệt được, Cố Tích Triêu vẻ mặt ngưng trọng, hạ lệnh tìm kiếm những mảnh vụn y phục và binh khí.
Trong lều của Lao Huyệt Quang có rất nhiều y phục và vật dụng hàng ngày, còn có cả thi thể của vài tên phản đồ đã xông vào. Vụ nổ này khiến mọi thứ tan nát tung tóe, làm cho Phùng Loạn Hổ cùng Hoắc Loạn Bộ chẳng dễ dàng tìm ra một đầu mối nào.
Ít nhất cũng có hơn năm cái tử thi, Hoắc Loạn Bộ báo cáo điều này với Cố Tích Triêu.
Cố Tích Triêu hỏi: “Hơn năm tử thi?”
Hoắc Loạn Bộ đáp: “Hơn năm người.”
Cố Tích Triêu hỏi tiếp: “Có thể nhận ra ai không?”
Hoắc Loạn Bộ đáp: “Vỡ vụn không còn nguyên vẹn, chẳng còn cách nào mà phân biệt được.”
Vẻ mặt Cố Tích Triêu bắt đầu trầm tư, hỏi: “Y phục đâu?”
Hoắc Loạn Bộ đáp: “Y phục của Thích Thiếu Thương, Nguyễn Minh Chính và Trương Loạn Pháp mặc đều ở đó.”
Cố Tích Triêu hỏi: “Binh khí đâu?”
Hoắc Loạn Bộ đáp: “Có phi đao, ngân thương, đại hoàn đao, lang nha bổng…”
Cố Tích Triêu hỏi: “Có Thanh Long kiếm không?”
Thích Thiếu Thương từ trước đến nay quen dùng một thanh trường kiếm màu xanh nhạt. Thanh kiếm này là thượng cổ tinh hoa, do danh sư tuẫn thân mà đúc thành, không giống vật bình thường, thuốc nổ này dù mạnh đến mấy cũng chưa chắc có thể phá hủy hoàn toàn được.
Hoắc Loạn Bộ nói: “Đây…”
“Tìm lại!” Cố Tích Triêu cương quyết ra lệnh.
Nhưng kết quả của “Tìm lại” vẫn là “Không có”.
Gương mặt Cố Tích Triêu tái xanh, lẩm bẩm nói: “Chỉ sợ Thích Thiếu Thương vẫn chưa chết.”
Phùng Loạn Hổ nói: “Không thể nào, thuốc nổ mạnh như vậy, người có đúc bằng thép cũng bị nổ cho thịt nát xương tan. Sao có thể không chết được chứ?”
Hoắc Loạn Bộ nói: “Bọn ta bao vây trùng trùng, Thích Thiếu Thương quyết không thể nào rời khỏi hiện trường được.”
Cố Tích Triêu hừ lạnh nói: “Ta một ngày chưa thấy thi thể của Thích Thiếu Thương thì ngày đó vẫn chưa thể yên lòng. Các ngươi mau đi gom tất cả những mảnh thi thể ghép lại với nhau!”
Mệnh lệnh này của Cố Tích Triêu khiến bốn mươi tám tên phản đồ của Liên Vân trại phải bận rộn đến tận sáng sớm ngày hôm sau.
Bọn chúng mang tất cả những mảnh thịt nát, xương vỡ thu thập được ghép lại với nhau, kết quả khiến Cố Tích Triêu càng giận dữ hơn nữa.
Không có một khối thịt xương nào chứng tỏ có chút liên quan đến Thích Thiếu Thương.
Cố Tích Triêu hung ác đá một cái, khiến một cái tử thi mà bọn thuộc hạ vất vả chấp vá lại bay tung tóe, giận dữ nói: “Chân trời góc bể cũng phải đuổi theo mang cái cẩu mệnh của Thích Thiếu Thương trở về!”
Du Thiên Long lắp bắp nói: “Cố đại ca! Dù Thích Thiếu Thương không chết cũng chịu không nổi 'Ngọc Toái chưởng' của huynh, chẳng thể dùng võ công nữa, lại thêm y đã mất một tay…”
Phùng Loạn Hổ nói tiếp: “Có thể thấy con hổ đầu sỏ này đã suy yếu, lại tàn tật, chỉ còn một nanh một vuốt, đã không đủ gây tai họa nữa rồi.”
Cố Tích Triêu nói: “Nếu là người khác thì mới không đủ gây tai họa, nhưng y là Thích Thiếu Thương.”
Y thở dài nói: “Nhổ cỏ không tận gốc, gió xuân thổi đến lại mọc lên!”
Hoắc Loạn Bộ nói: “Dù y trốn thoát khỏi sơn trại, nhưng có Tống nhị sư đệ trấn giữ con đường trọng yếu dưới núi, Thích Thiếu Thương cũng chẳng thể nào thoát được!”
Lúc này Cố Tích Triêu mới tươi cười một chút, nói: “Dù Tống Loạn Thủy không chộp được y, nhưng một ngày còn có Tức đại nương, y dù mọc cánh cũng khó bay!”
Vốn Tống Loạn Thủy trấn giữ dưới chân núi, Thích Thiếu Thương lại trọng thương, nên chỉ cần để Tống Loạn Thủy gặp được, tuyệt đối sẽ không thể sống sót.
Mạnh Hữu Uy lúc này đi tới bẩm báo: “Báo cáo đại đương gia, Tiên Vu đại tướng quân và Lãnh nhị tướng quân đang lên núi.”
Cố Tích Triêu trầm ngâm một chốc rồi nói: “Việc Thích Thiếu Thương trốn thoát, tạm thời không thể phô trương ra ngoài, nhưng các ngươi phải chia nhau ra khắp nơi truy tìm.”
Y dừng một lát lại nói tiếp: “Ngoài ra, tìm cách để Tức đại nương biết được tin tức Thích Thiếu Thương đã cùng đường mạt lộ!”
Mạnh Hữu Uy, Du Thiên Long, Hoắc Loạn Bộ và Phùng Loạn Hổ tinh thần phấn chấn, đồng thanh đáp: “Rõ!”
Cố Tích Triêu giờ mới cao giọng nói: “Hãy mời hai vị tướng quân tới đây! Dặn các huynh đệ xếp hàng nghênh đón!”
Chủ nào tớ nấy. Vốn dĩ Liên Vân trại chống bạo lực và cường quyền, là đại bản doanh đương đầu với quan binh. Nhưng hôm nay, bọn chúng lại ngoan ngoãn hèn hạ cúi mình cung kính mở đường nghênh đón đám quan binh nổi danh tâm ngoan thủ lạt, vênh váo hống hách lên núi.
Phải chi Thích Thiếu Thương biết được, nhất định sẽ tức trào máu.
Thích Thiếu Thương đúng là đang thổ huyết.
Y không chạy. Cố Tích Triêu ngàn vạn lần không ngờ y lại đang ở bên dưới nơi xảy ra vụ nổ hơn mười thước, trong một cái thùng gỗ treo trong giếng sâu. Y chỉ cảm thấy mình rơi thẳng một mạch xuống dưới, trên không tới trời, dưới không chạm đất, không chỗ nào để gắng sức. Nhưng ngọn lửa thiêu đốt trong lòng y vẫn không dập tắt được.
Trong đầu y chỉ suy nghĩ lặp đi lặp lại: “Ta dẫn Cố Tích Triêu vào Liên Vân trại, nhưng y đã hại chết các huynh đệ, cũng giống như ta hại chết họ, là ta hại chết bọn họ…!”
Y cảm thấy như có thứ gì đó đang thiêu đốt trong lồng ngực, y hét lên điên cuồng: “Là ta hại chết, là ta hại chết…” Thanh âm vang vọng trong giếng sâu, một câu lại một câu lặp đi lặp lại hồi lâu vẫn chưa dứt.
Chiếc giếng sâu này đào thẳng xuống đất rồi chạy ngang thông ra hậu sơn, cửa ra nằm dưới chân núi. Vốn dĩ, trước khi Thích Thiếu Thương chưa gia nhập Liên Vân trại, Nguyễn Minh Chính đã đào một đường hầm bí mật trong lều của đại trại chủ Lao Huyệt Quang để phòng khi có việc khẩn cấp. Tuy nhiên, từ khi Thích Thiếu Thương làm chủ Liên Vân trại, thanh thế lớn mạnh, chưa từng lo lắng binh bại. Mấy năm gần đây lại có thêm Cố Tích Triêu nên thanh thế càng có một không hai. Nhưng Nguyễn Minh Chính tâm cơ thâm trầm, tuyệt nhiên không hề nhắc tới đường hầm này.
Bởi vậy, Thích Thiếu Thương dù có la to đến mấy cũng không truyền được lên mặt đất.
Sau một thời gian rất lâu, Thích Thiếu Thương mới từ trong cơn ác mộng giật mình tỉnh giấc.
Điều y nghĩ đến đầu tiên khi vừa giật mình tỉnh giấc là: “Mộng!”
Y hy vọng đó là mộng. Nếu chỉ là ác mộng, dù mộng có tệ đến mấy thì một khi tỉnh dậy, tất cả cũng đều đã qua đi!
Chẳng qua, y đã lập tức phát hiện ra đó không phải là mộng. Dù trong cảnh tượng thâm trầm u tối đặc biệt giống như mộng cảnh thế này, song y thiếu một cánh tay, đó hoàn toàn là sự thật!
Nỗi đau do mất một cánh tay và sự thống khổ vì bị phản bội, cộng thêm sự đau khổ vì các huynh đệ thảm tử, cứ không ngừng khoét sâu vào trong lòng Thích Thiếu Thương.
Nếu công lực của y không thâm hậu đến thế, thì chịu một “Ngọc Toái chưởng” của Cố Tích Triêu đã sớm vì ngũ tạng rời vị trí mà toi mạng tại đương trường.
Dù Thích Thiếu Thương có giữ được mạng, nhưng nguyên khí cũng chẳng còn lại bao nhiêu, hơn nữa lại bị thương nghiêm trọng vì đứt một cánh tay. Trong thùng gỗ to không thấy ánh sáng mặt trời, không chạm đất này, y tựa như bị tra tấn nơi địa ngục, muốn sống không được, muốn chết không xong.
Bất quá, Thích Thiếu Thương nhanh chóng phát hiện thêm, trong thùng gỗ có hỏa triệp*, lương khô và cả địa đồ. Hỏa triệp có thể phát sáng tại nơi tăm tối không thấy ánh mặt trời thế này, lương khô có thể lót dạ, địa đồ thì chỉ dẫn rõ ràng lối ra. Trên vách tối tăm còn có nước tí tách chảy ra từ những mạch nước ngầm.
Thích Thiếu Thương lại nhớ đến Nguyễn Minh Chính lúc đẩy y vào dưới gầm bàn có nhét vào tay áo y một vật.
Y đốt một thanh hỏa triệp, mới phát hiện đó là một phong huyết thư, được viết vội vàng vài chữ.
“Đại ca, huynh không thể chết, tìm tứ đệ, thay bọn đệ báo thù.”
Y vò phong thư lại, nắm chặt trong lòng bàn tay. Nguyễn lão tam sau khi đưa y vào trong thùng gỗ dưới gầm bàn còn đưa thêm một phong huyết thư như vậy. Sau đó, y chỉ cảm thấy mình rơi xuống thật nhanh, tiếp đó từ bên trên truyền xuống một tiếng nổ thật lớn kinh thiên động địa, phá đá lở đất, vừa may lấp kín lối vào địa đạo. Sau đấy là một màu đen đặc.
Nhưng trước khi Nguyễn lão tam gần chết vẫn không quên tứ đệ, muốn hắn báo thù. Y đột nhiên hiểu rõ tâm ý của Nguyễn Minh Chính, y đã không tiếc thân mình, cho nên mình phải hiểu được đại nghĩa mà tiếp tục sống!
Lão tứ là Trận tiền phong Mục Cưu Bình, anh dũng thiện chiến, hào khí ngút trời. Nhưng hắn có bị Cố Tích Triêu mua chuộc không, có giống như bọn Mạnh Hữu Uy và Du Thiên Long, trước trận đánh sinh tử quan trọng trở giáo làm phản không?
Còn như bản thân mình, chịu một chưởng ấy của Cố Tích Triêu, dù có phục nguyên được thì nội lực nhiều lắm cũng chỉ còn lại một nửa, cộng thêm mất một cánh tay, nên phương diện võ công đã giảm còn một phần ba. Với cái thân thể tàn phế này của y, võ công thì còn có ba thành, sao có thể mưu đồ phục thù đây? Sao có thể cứu vãn nguy nan của Liên Vân trại?
Những chư huynh đệ của Liên Vân trại, chết thì đã chết, phản thì đã phản, đó là sự thật không cần phải tranh luận. Thích Thiếu Thương cảm nhận được sự nghiệp của mình đã hoàn toàn sụp đổ, không thể chỉnh đốn. Trong bóng tối, y chỉ vì một phong huyết thư và sự kỳ vọng của những huynh đệ trước khi chết đối với y mà tiếp tục sống.
*Hỏa triệp: Một loại đuốc.