Chương 9: Lôi Quyển và Thẩm Biên Nhi

Nghịch Thủy Hàn

Chương 9: Lôi Quyển và Thẩm Biên Nhi

Nghịch Thủy Hàn thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người vừa cất tiếng nói đang ngồi trên ngọn cây.
Ngay cả Thích Thiếu Thương cũng không hề nhận ra có người ở đó.
Cố Tích Triều dù bất ngờ vẫn ung dung cười nói: "Lôi đại hiệp, cuối cùng ngươi cũng chịu ra mặt để phân xử công bằng rồi."
Kẻ trên cây cất giọng yếu ớt đáp: "Thông thường, người mới gặp mà gọi ta là 'đại hiệp' thì chỉ có hai dụng ý." Dưới ánh trăng, chỉ thấy trên chạc cây một người đang ngồi, thân khoác một chiếc áo choàng lông dày, lộ rõ cơ thể gầy gò nhỏ bé, cô độc thê lương.
Lão tiếp: "Một là hiểu rõ con người ta, biết ta thường làm việc thiện, nên gọi ta là đại hiệp. Hai là muốn bợ đỡ ta, gọi ta là đại hiệp nhằm làm ta vui vẻ, không sai đâu." Lúc này thời tiết rất nóng, nhưng người đó vẫn khoác áo lông dày, bên trong không biết còn mặc mấy bộ y phục nữa, hai má lão đỏ bừng, trán nổi gân xanh, dáng vẻ mắc bệnh trầm trọng. "Tiếc rằng ngươi không phải một trong hai loại đó. Bởi vì ta căn bản không làm việc tốt, ngươi miệng gọi ta là đại hiệp, lòng lại có ý chế giễu ta là kẻ nhát gan."
Cố Tích Triều cười: "Lôi đại hiệp nói đùa rồi." Nhưng trong tâm hắn thầm nghĩ, người ta nói trong số cao thủ Lôi gia Phích Lịch đường ở Giang Nam thì Lôi Quyển là nhân vật khó đối phó bậc nhất, xem ra quả không sai.
Lôi Quyển nói: "Cố đại đương gia từng năm lần phái người mời ta đến đây, e rằng không phải đơn giản chỉ muốn nghe ta nói hai câu chẳng có ý nghĩa gì như lời đùa cợt là xong."
Cố Tích Triều cười nhạt: "Ta ngược lại cho rằng, câu nói đầu tiên của Lôi đại hiệp trong đêm nay thật khiến người ta phải vỗ bàn tán thưởng."
Lôi Quyển hỏi: "Câu nói đầu tiên? Đêm nay? Nó là thế này: ăn xong no quá! Tuy nhiên không phải là nói với ngươi."
Cố Tích Triều dù vậy vẫn không nổi giận: "Là câu mà Lôi đại hiệp vừa mới nói ra khi ngồi trên cây."
Lôi Quyển đáp: "Ta ở trên cây này đã lâu rồi. Câu đầu tiên hình như là nói với Biên Nhi. Biên Nhi, ta nói câu gì nhỉ?"
Chỉ nghe thấy một tiếng cười sảng khoái từ cành bên cạnh: "Huynh nói, bọn ta đã hẹn đến đây trước, lại chẳng biết tên tiểu tử rùa rụt cổ đó có tới hay không?" Một tràng âm thanh rắc rắc liên tục vang lên, thân cây rung chuyển dữ dội. Liền đó hiện ra một đại hán, lông mày đen rậm, ria mép đen nhánh, bộ râu quai nón rậm và đen che phủ gần như toàn bộ gương mặt y, chỉ hở ra cánh mũi cao, ánh mắt sắc như đao.
Y đứng dậy từ chỗ nằm của mình trong đám cành cây, làm toàn bộ thân cây lập tức nghiêng ngả. Lôi Quyển khoác áo lông, ngồi trên cánh tay của đại hán, tựa như chưa hề chuyển động.
Mục Cưu Bình trời sinh thần dũng, nhưng nhìn thấy khí khái của hán tử trước mặt, trong lòng không khỏi hoảng sợ: Nghe nói đại tướng dưới trướng Lôi Quyển là Thẩm Biên Nhi, trong vẻ thô kệch có sự tinh tế, là một hảo hán có lý có tình. Trước mắt bản thân bị thương không nhẹ, chỉ sợ khó mà ứng phó.
Cố Tích Triều chắp tay thi lễ: "Nguyên lai Thẩm thiếu hiệp cũng đến rồi."
Thẩm Biên Nhi trả lời: "Quyển ca đến đâu thì ta đến đó. Hơn nữa đây là truy bắt kẻ phản bội của Phích Lịch đường, Biên Nhi quyết không để mình bị bỏ lại phía sau."
Cố Tích Triều gật gù: "Đúng thế, chuyện Thích Thiếu Thương đã phụ bạc Lôi gia, ta cũng có nghe qua."
Lôi Quyển cười vặn lại: "Há chỉ nghe qua? Ngươi phái người năm lần đến mời ta ra mặt, mục đích chính là muốn mượn tay ta trừ khử Thích Thiếu Thương."
Cố Tích Triều nói: "Bất quá Lôi đại hiệp hiện tại đương nhiên đã nhìn ra: Ta muốn tiêu diệt Thích Thiếu Thương dễ như trở bàn tay."
Lôi Quyển vạch rõ: "Bất quá, ngươi mà giết Thích Thiếu Thương, ngươi lại e anh hùng thiên hạ chê trách xa lánh. Nhưng nếu chúng ta giết y, người ngoài không ai có thể phản đối. Vì Thích Thiếu Thương xuất thân từ Lôi môn, trong võ lâm việc thu thập kẻ phản bội vốn là chuyện hợp lẽ trời đất*."
Cố Tích Triều thở dài: "Chẳng trách người ta nói trước mặt chân nhân đừng nói lời giả dối. Trước mặt Lôi đại hiệp, giở trò đều là thừa thãi. Chỉ có điều... kẻ phản bội của Lôi gia đang ở bên cạnh ta. Mời Lôi đại hiệp!"
Toàn thân Lôi Quyển cuộn tròn trong chiếc áo lông, từ từ xoay người hướng về chỗ Thích Thiếu Thương. Từ lúc xuất hiện đến bây giờ, lão vẫn không hề chính thức đưa mắt nhìn Thích Thiếu Thương. Sau khi Lôi Quyển ra mặt, Thích Thiếu Thương một mực cúi đầu đứng đó, tỏ vẻ vô cùng thê lương và chán nản.
Mục Cưu Bình sốt ruột quá, cúi xuống sát bên tai Thích Thiếu Thương hạ giọng: "Lão đại, còn chờ gì nữa, toàn bộ bọn ta không thể bó tay chờ chết."
Thích Thiếu Thương không hề lên tiếng. Mục Cưu Bình phát hiện đôi mắt sắc bén của Thẩm Biên Nhi đang nhìn y, trong lòng hốt nhiên giật nảy lên. Thẩm Biên Nhi hỏi: "Thích huynh, vẫn còn nhận ra ta chứ?"
Thích Thiếu Thương hít sâu một hơi, đáp: "Thẩm huynh."
Thẩm Biên Nhi nói: "Ngươi đại khái không nghĩ tới, bọn ta có ngày gặp nhau như thế này phải không?"
Thích Thiếu Thương nhạt nhẽo: "Nói thật lòng, rơi vào cảnh như thế này, ta hoàn toàn không muốn gặp các ngươi."
Thẩm Biên Nhi cười phá lên: "Lúc ngươi bỏ Lôi môn mà đi, tiếng tăm lừng lẫy khắp bốn phương, nhìn khắp thiên hạ, ta đã sớm biết rằng ngươi sẽ có ngày hôm nay. Ta đã chờ đến một ngày như thế này để cùng ngươi gặp mặt!"
Thích Thiếu Thương thốt: "Ngươi cuối cùng cũng đợi được rồi."
Thẩm Biên Nhi nhìn Thích Thiếu Thương vẻ trách móc, thở dài: "Ta gia nhập Lôi gia, chủ yếu đều do Thích huynh đưa đường dẫn lối."
Thích Thiếu Thương cười cay đắng: "Khi đó ta đang ở Phích Lịch đường, chịu ơn Quyển ca."
Thẩm Biên Nhi than thở: "Lúc ấy, chúng ta liên thủ chinh phạt đông tây, hợp tác chặt chẽ. Nhờ ngươi chỉ dạy mà ta học được không ít kinh nghiệm. Nếu không có ngươi, Vô Lương giáo đã sớm tiêu diệt ta chứ không phải bị ta san bằng."
Thích Thiếu Thương nói: "Là do ngươi tự học được."
Thẩm Biên Nhi phản đối: "Là ngươi dạy rất tốt."
Thích Thiếu Thương lắc đầu: "Ta không dạy ngươi. Người chân chính dạy ngươi chính là Quyển ca."
Thẩm Biên Nhi lại nói: "Nhưng ngươi làm gương để ta noi theo."
Thích Thiếu Thương nói: "Ngươi là một nhân tài, cho dù không có ta giúp, sớm muộn gì cũng có thể đạt thành tựu."
Thẩm Biên Nhi khẳng định: "Bất quá từ trước đến nay, ta luôn không quên tình nghĩa của ngươi."
Thích Thiếu Thương hít sâu một hơi. Thẩm Biên Nhi nghiêm giọng nói tiếp: "Nhưng ta cũng không quên việc ngươi bỏ đi không lời từ biệt, gây tổn thất nặng nề cho Phích Lịch đường."
Hai mắt y bừng lên lửa giận, nhấn mạnh từng chữ một: "Cho nên, ta không lúc nào không muốn giết ngươi. Ta nhất định phải giết ngươi!"
Mục Cưu Bình sải bước, chắn trước Thích Thiếu Thương, quát lớn: "Muốn giết Thích đại ca, trước hết phải giết ta!"
Thẩm Biên Nhi cười ha hả: "Giết ngươi trước thì có làm sao!" Nói rồi y vung nắm đấm đánh thẳng vào Mục Cưu Bình.
Mục Cưu Bình hét lớn một tiếng "Hay!" giơ tay ngăn cản. Giữa lúc đó, Thẩm Biên Nhi như một mũi tên mạnh mẽ từ trên cây lao tới, một quyền đó chuyển hướng nhằm thẳng mặt Cố Tích Triều mà đánh tới.
Cố Tích Triều bất ngờ bị tập kích liền ngả người ra sau, gáy đập xuống đất. Nắm đấm của Thẩm Biên Nhi đánh vào không khí vội thu hồi lại, hai chân liên tục đá tới.
Thân hình Cố Tích Triều còn chưa bật lên, đối phương đã đánh tới. Hắn dán người sát mặt đất, nhanh chóng trượt xa hơn một trượng. Nhưng Thẩm Biên Nhi sau chiêu đầu tiên cứ liên miên đánh tới, liên tục tấn công mười bảy chiêu. Cố Tích Triều ngay cả không có cơ hội phản đòn dù chỉ nửa chiêu, thậm chí đến thở cũng chẳng có cơ hội.
Tống Loạn Thủy, Phùng Loạn Hổ, Hoắc Loạn Bộ đồng loạt kinh hãi biến sắc. Phùng Loạn Hổ phản ứng nhanh nhất, lập tức định ra lệnh tấn công Thích Thiếu Thương. Mới mở miệng muốn nói thì một luồng gió mạnh ập tới, Lôi Quyển đã đến trước mặt hắn.
Toàn thân Lôi Quyển trông vô cùng nặng nề phù thũng, hai má bủng beo, đôi mắt tựa đốm lửa trừng trừng nhìn hắn. Phùng Loạn Hổ chỉ cảm thấy trên người kẻ kì quặc này toát ra một cỗ sát khí ngạt thở, khiến thanh âm hắn vừa mới định phát ra lại phải nuốt ngược vào cổ họng. Phùng Loạn Hổ phản ứng cực nhanh, hai chưởng vung lên nhằm vào cơ thể ốm yếu bệnh tật của Lôi Quyển công tới.
Hai chưởng đánh lên lớp áo lông dày chỉ phát ra hai tiếng bùng bùng. Đột nhiên ngay lúc đó, tay trái Lôi Quyển vung lên, ngón trỏ chỉ thẳng vào trán Phùng Loạn Hổ.
Phùng Loạn Hổ kêu lên một tiếng quái dị, toàn thân mất thăng bằng, lùi lại phía sau.
Tống Loạn Thủy đương nhiên không phản ứng nhanh được như Phùng Loạn Hổ, huống chi trước đó hắn còn đá Thích Thiếu Thương một cước, nhưng hắn là người đầu tiên xông vào đánh Thẩm Biên Nhi.
Mục đích của hắn là muốn ghìm chân Thẩm Biên Nhi để Cố đại đương gia có cơ hội thở dốc.
Nhưng hắn còn chưa xông được tới chỗ Thẩm Biên Nhi và Cố Tích Triều đang đánh nhau, thì bỗng nhiên trước mặt hiện ra một người.
Một gương mặt trắng bệch của người bệnh.
Tống Loạn Thủy gào lên một tiếng điên cuồng, cúi đầu xuống, dùng môn Thiết Đầu công đã khổ luyện ba mươi năm liều mạng húc tới. Đừng nói trước mặt là một gã bệnh tật yếu ớt đến gió thổi cũng bay, kể cả đó là một con trâu mộng, bị một cú húc đầu đó cũng phải gãy xương vỡ thịt.
Cú húc của hắn vừa sử ra, trước mặt bỗng tối sầm, toàn bộ thân thể bị bao bọc trong một thứ gì đó vừa mềm vừa ấm. Sau đó chỉ thấy cả người đột nhiên bay lên, toàn bộ cơ thể tựa đang bay bổng trên không. Những chuyện sau đó không biết gì nữa.
Trong chớp mắt, Thẩm Biên Nhi hét lớn một tiếng, lộn người về phía sau. Một tia sáng như dính chặt vào sườn y, bay đi cắm thẳng vào một cành cây, chính là một con dao nhỏ, chuôi đao vẫn còn rung bần bật.
Bên sườn Thẩm Biên Nhi hiện lên vệt máu trên áo xanh, càng lúc càng loang rộng.
Trong tay Cố Tích Triều lại xuất hiện một chiếc rìu bạc lấp lánh. Cục diện đã hoàn toàn thay đổi.
Dưới ngọn rìu bạc của Cố Tích Triều, Thẩm Biên Nhi di chuyển, lướt chạy, lộn người, nhảy lên, hoàn toàn nhờ vào khinh công linh hoạt khéo léo tránh né đòn công kích của rìu bạc. Thẩm Biên Nhi thân hình vạm vỡ, so với Mục Cưu Bình thì thô kệch hơn vạn lần, nhưng thi triển công phu khéo léo lại nhẹ nhàng hoàn mỹ như không xương, khiến Mục Cưu Bình thấy thế trợn mắt há hốc mồm.
Cố Tích Triều trong chốc lát vãn hồi tình thế, đang định phát lệnh, mắt nhìn tứ phía, tai nghe tám phương. Hắn bị Thẩm Biên Nhi tập kích dồn ép, bất quá chỉ trong chớp mắt đã khôi phục lại thế thượng phong. Đột nhiên hắn phát hiện ba tướng thân cận của mình là Phùng Loạn Hổ, Hoắc Loạn Bộ và Tống Loạn Thủy cùng lúc đã bị đánh cho bò lê bò càng, không thể đứng dậy nổi.
Người xuất thủ chỉ có một.
Một người đánh gục ba người.
Người đó chính là Lôi Quyển.
Mà Lôi Quyển cũng đã đến trước mặt hắn.
Cố Tích Triều thu rìu, nhanh chóng thoái lui. Toàn thân Lôi Quyển đột nhiên xoay tròn, một luồng kình phong cực mạnh phát ra theo những vòng xoay của lão. Cố Tích Triều kêu to một tiếng, một búa nhằm vào gốc cây đại thụ bên cạnh chém tới.
Đừng xem thường chiếc búa nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay của hắn. Một búa chém tới, thân cây đại thụ thô ráp kêu rắc một tiếng rồi đổ xuống, mà lại đổ ập vào luồng kình khí do Lôi Quyển phát ra!
Chỉ nghe vang lên tiếng động ầm ầm tưởng chừng muốn điếc tai. Cây đại thụ xoay tròn trong cỗ kình khí liền bị cắt thành bảy tám mảnh, vụn gỗ bay tán loạn khắp trời. Giữa khoảnh khắc đó, Cố Tích Triều kéo cây đại thụ giải tỏa kình khí Lôi Quyển phát ra, đồng thời tìm ra sơ hở của đối phương.
Sơ hở đó thoáng qua như vó ngựa, trong chốc lát đã tiêu tan.
Cố Tích Triều lại nắm chắc được khoảnh khắc như điện chớp lửa đá đó.
Ngón cái và ngón trỏ tay trái bắn ra, một luồng sáng trắng phóng ra như chớp!
Phi đao đoạt mệnh nhằm thẳng vào bụng dưới của Lôi Quyển mà phóng tới.
Đao đâm vào áo lông, bật ngược trở lại, chuôi đao đâm xuyên qua ngực một tên phản tướng của Liên Vân trại rồi găm vào thân cây gần đó.
Lôi Quyển đang xoay đột nhiên dừng lại, búng một ngón tay nhằm thẳng vào mặt Cố Tích Triều.
Cố Tích Triều còn đang ngẩn người, "bộp" một tiếng, sống mũi gãy lìa, xương mũi lõm vào mặt, máu tươi bắn tung tóe.
Lôi Quyển còn định tấn công tiếp, đột nhiên há miệng phun ra một ngụm máu lớn. Một đao của Cố Tích Triều, tuy không xuyên qua được lớp áo lông dày của lão, nhưng nội kình cũng đã đánh vào lục phủ ngũ tạng. Lão đã bị thương không hề nhẹ hơn Cố Tích Triều.
Cố Tích Triều lùi lại ba trượng, đau đớn ôm lấy mũi thốt: "Hảo chỉ lực!"
Lôi Quyển cũng khen: "Hảo đao pháp!"
Khi Cố Tích Triều vung tay quát "Giết!" thì bọn thủ hạ mới chợt bừng tỉnh, xô nhau xông lên.
Thẩm Biên Nhi và Mục Cưu Bình hai đại hán lực lưỡng, một người bên trái, một người bên phải chắn trước Lôi Quyển và Thích Thiếu Thương.
Mục Cưu Bình mới tỉnh táo lại, giơ ngón tay cái lên hướng về phía Thẩm Biên Nhi khen ngợi: "Hay lắm!"
Thẩm Biên Nhi hỏi: "Ngươi còn đánh được nữa không?"
Mục Cưu Bình vỗ ngực đáp: "Được! Đánh thêm hai trăm trận nữa ta cũng chẳng sao!"
Thẩm Biên Nhi lại hỏi: "Ngươi có chạy được không?"
Mục Cưu Bình sửng sốt không nói nên lời. Thẩm Biên Nhi nói tiếp: "Đem lão đại của ngươi chạy càng nhanh càng tốt, càng xa càng tốt!"
Mục Cưu Bình kinh ngạc thốt: "Bọn ngươi..."
Thẩm Biên Nhi đáp: "Bọn kia đã có bọn ta!"
Mục Cưu Bình giận dữ: "Thì ra các ngươi cũng giống như Thiết Thủ. Toàn là bọn người giả dối!"
Truyện được copy tại
Thẩm Biên Nhi nghe xong không hiểu vì sao y lại nói vậy, cũng không biết phải làm sao, ngạc nhiên hỏi: "Cái gì, Thiết Thủ đã đến đây hả?"
Cố Tích Triều cười lạnh: "Bọn ngươi chạy không thoát đâu. Ta đã cho người trùng trùng điệp điệp bao vây rồi." Cổ tay hắn vung lên, phóng ra một cây pháo hoa. Trong chốc lát, bên ngoài rừng cây bóng người thấp thoáng, Mạnh Hữu Uy và Du Thiên Long dẫn gần trăm quân bao vây xung quanh Thích Thiếu Thương, Lôi Quyển, Thẩm Biên Nhi, Mục Cưu Bình và hơn mười tàn quân.
Lôi Quyển vẫn chắp tay sau lưng, trên áo khoác lông vết máu loang lổ, vẻ như không hề để ý, đột nhiên nói: "Ngươi tưởng rằng chỉ mình ngươi có khả năng đưa người đến hả?"
Cố Tích Triều ngớ người, thốt lên thất thanh: "Lôi gia ngũ hổ tướng...?"
Chỉ nghe có người hiên ngang bước tới cười nói: "Còn cả Thần Uy tiêu cục!"
Cố Tích Triều quay đầu, thấy một lão già quắc thước, mặt đỏ râu bạc, theo sau có ba bốn chục người dùng trận pháp Vô Kiên Bất Tồi** đột phá vòng vây mà Mạnh Hữu Uy và Du Thiên Long đã bố trí, nhanh chóng đi vào giữa trận.
Cố Tích Triều ấp úng: "Ngươi..."
Lão nhân cười hào sảng: "Lão phu chính là lão bất tử Cao Phong Lượng của Thần Uy tiêu cục đây mà!"
Bàn tay to lớn của lão hướng về ba người thanh niên phía sau giới thiệu: "Còn ba vị kia là ba hổ tướng trong Lôi gia ngũ hổ tướng đó."
Thanh niên cao gầy ôm quyền nói: "Tại hạ là Lôi Đằng."
Thanh niên thấp lùn vạm vỡ chắp tay: "Tại hạ là Lôi Pháo."
Thanh niên còn lại thần thái ngạo mạn vái chào một cái: "Tại hạ là Lôi Viễn."
Cố Tích Triều vẫn ôm mũi, ngay cả gượng cười cũng không nổi, chỉ biết nói: "Lôi gia ngũ hổ tướng đều đến hết cả đây, ta còn gì để nói nữa. Các ngươi muốn như thế nào?"
Du Thiên Long và Mạnh Hữu Uy quay mặt nhìn nhau, đều lộ ra thần sắc hoảng sợ.
Lôi Quyển lạnh nhạt đáp: "Điều đó hỏi Thích Thiếu Thương mới biết." Lão thủy chung không hề nhìn sang Thích Thiếu Thương.
Giọng nói Thích Thiếu Thương đã hoàn toàn nghẹn ngào: "Ta..."
Thẩm Biên Nhi đi tới, vỗ vỗ vào vai y, hỏi: "Quyển ca hỏi ngươi phải làm sao bây giờ?"
Thích Thiếu Thương đáp: "Ngươi nói với Quyển ca, trước đây Thích Thiếu Thương ta rời khỏi Phích Lịch đường, từng làm cho huynh ấy lâm vào tình cảnh khó khăn, rất khó xử với võ lâm, rất lúng túng với giang hồ. Ta..."
Thẩm Biên Nhi quay đầu nhìn về phía Lôi Quyển.
Lôi Quyển vẫn thu mình trong chiếc áo lông, nhìn Thẩm Biên Nhi nói: "Ngươi nói cho họ Thích biết, y bỏ đi, đã không hề làm mất thể diện của Phích Lịch đường, tất cả mọi chuyện y làm đều vì vinh dự của Lôi gia. Lôi gia không có họ Thích y, không thể phát triển rực rỡ như vậy. Bảo y hãy nhớ, Phích Lịch đường không cần biết họ Thích y là bạn hay thù, địch nhân hay bằng hữu của Lôi gia, tuyệt đối sẽ không để cho hạng giang hồ vô tình vô nghĩa, tiểu nhân bỉ ổi có cơ hội lăng nhục!"
Thẩm Biên Nhi quay về phía Thích Thiếu Thương.
Thích Thiếu Thương cố gắng kìm nén nước mắt nóng hổi: "Ngươi chuyển lời cho Quyển ca, Thích Thiếu Thương đã nhớ kỹ rồi."
Thẩm Biên Nhi nói: "Ta cũng nhớ rồi. Bọn ta đều không mang họ Lôi, một người còn ở lại, một người đã ra ngoài, chí lớn không mất, khí phách vẫn mạnh mẽ. Đó mới chính là điều thú vị của đời người!"
Thích Thiếu Thương giọng chua chát: "Ta còn nợ ngươi một cuộc giao đấu!"
Thẩm Biên Nhi cười ha hả: "Ý ngươi nói ta tung tin muốn cùng ngươi quyết một trận tử chiến sau khi ngươi bỏ đi? Ngày đó ngươi rời khỏi Phích Lịch đường sang Liên Vân trại, trên giang hồ đồn đại ầm ĩ, cho rằng Lôi môn chịu đựng thất bại cay đắng này thật khó mà chấp nhận. Ta nhất thời nóng giận, buộc phải nói ra những lời như vậy. Cho dù bọn ta muốn giao đấu, thì cũng phải đợi vết thương của ngươi lành hẳn đã. Sau khi chấn hưng uy danh, ổn định nội bộ, dẹp yên bên ngoài, bình định giang sơn, bọn ta lại khoa tay múa chân, đánh một trận thống khoái!"
Thích Thiếu Thương cũng bật cười, đưa tay vỗ lên vai Thẩm Biên Nhi, nói: "Được! Chúng ta thế là đã ước định!"
Chú thích:
* Chuyện hợp lẽ trời đất.
** Dùng lực lượng lớn mạnh áp đảo, không có bất cứ thứ gì kiên cố không thể bẻ gãy được.