**Ngọ Tụng Hải Lễ**
*Giải thích tên truyện:*
**Ngọ**: Cô gái tuổi mười chín, tên gọi thân mật của nữ chính Thời Tiên.
**Hải**: Biển cả bao dung, cũng là tên của nam chính Tống Hoài Lễ.
**Tụng**: Khúc ca ca tụng, lời tán dương cho một tình yêu khắc cốt ghi tâm.
**Lễ**: Tên của anh, người đàn ông đã mang đến lễ nghĩa và sự an yên cho cuộc đời cô.
**Nhân vật chính:** Thời Tiên x Tống Hoài Lễ
**Thể loại:** Hiện đại, một lòng một dạ, vườn trường (giai đoạn đầu), chính kịch, cữu rỗi, bản tình ca bên lề. **Kết thúc bi kịch (BE).**
**Độ dài:** 31 chương
**Tình trạng:** Đã chuyển ngữ full
---
"Anh là khoảng biển giữa đêm khuya ẩm ướt, cũng là bí mật duy nhất của riêng tôi."
Trước ngưỡng cửa đại học, khi cả thế giới như sụp đổ dưới chân Thời Tiên, cô gái mười chín tuổi ấy chỉ biết vùi mình vào bóng tối, tìm kiếm một tia hy vọng từ đường dây hỗ trợ tâm lý khẩn cấp. Một lời cầu xin yếu ớt: "Xin anh... anh có thể mô phỏng giọng của người nhà tôi, nói với tôi một câu được không?"
Điều cô không ngờ là, đó không phải là tổng đài, mà là một số máy lạ. Và từ đầu dây bên kia, một giọng nói xa lạ đã đáp lại, mang theo sự ấm áp đến khó tin: "Bé con, chúc em ngày quốc tế thiếu nhi vui vẻ."
Cứ ngỡ cuộc gọi nhầm sẽ chìm vào quên lãng, nhưng khi cánh cổng đại học mơ ước mở ra, Thời Tiên vẫn bất giác gửi một tin nhắn cho số máy lạ ấy: "Em đỗ đại học rồi!" Điều kỳ diệu là, một ngày sau, hồi âm đến: "Chúc mừng bé đã toại nguyện."
Từ đó, sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn. Cô kể anh nghe về mối tình đầu, về tấm bằng tốt nghiệp, về công việc đầu tiên, về hành trình lập nghiệp giữa chốn phồn hoa. Mỗi cột mốc quan trọng của cuộc đời cô, anh đều kiên nhẫn lắng nghe và luôn có mặt, dù chỉ qua những dòng tin nhắn.
Thế rồi, một ngày, anh bỗng dưng bặt vô âm tín. Sự im lặng đột ngột ấy khiến thế giới của Thời Tiên chao đảo. Cô vội vã lao đến bệnh viện, nơi dưới ánh đèn trần trắng bệch, cô lần đầu tiên đối mặt với người đàn ông đã trở thành điểm tựa tinh thần của mình. Lần đầu tiên, cô nhìn thấy anh. Lần đầu tiên, cô biết tên anh: Tống Hoài Lễ.
Anh mỉm cười dịu dàng, ánh mắt đầy trìu mến: "Đừng lo, bé con, anh sẽ không sao đâu."
Mối liên kết ấy bắt đầu khi cô mười chín, còn anh đã ba mươi hai. Một khoảng cách thế hệ, một bí mật được chắp vá từ những tin nhắn và cuộc gọi, đã dần dần cứu rỗi tâm hồn cô, định hình nên sự trưởng thành của Thời Tiên.
Một bản tình ca bên lề, một mối tình lặng lẽ được dệt nên từ những mảnh ghép cảm xúc, liệu có thể vượt qua định mệnh khắc nghiệt? Hay tất cả chỉ còn lại là những ký ức, những khúc ca ca tụng một tình yêu vĩ đại nhưng dang dở?
---
*Có một người từng khiến tôi hiểu ra rằng,*
*Sống ký sinh giữa dòng đời này hóa ra lại tốt đẹp đến thế.*
*Vòng tay anh khiến tôi chẳng còn phiền não,*
*Là anh khiến tôi tự hào.*
— Tựa Gió · Vương Phi
Truyện Đề Cử






Đại Đường, Ta Mới Vừa Xuyên Qua, Thế Nhưng Cho Ta Phát Tức Phụ
Truy Cản Thời Gian Đích Tiểu Oa Ngưu
0.0
