**Ngọ Hải Tụng Lễ** – một tựa đề ẩn chứa cả một câu chuyện tình yêu sâu sắc và day dứt. Ngọ là tên gọi thân mật của nữ chính, Hải là biển cả – cũng là ẩn dụ cho nam chính. "Tụng" (颂) mang ý nghĩa ca tụng, khúc ca, tán dương, còn Lễ là tên của người đàn ông ấy. Tựa đề như một bản tình ca, một lời tri ân gửi đến người đã trở thành biển cả trong cuộc đời cô.
**Nhân vật chính:** Thời Tiên x Tống Hoài Lễ
**Thể loại:** Hiện đại, tình cảm sâu sắc, vườn trường (giai đoạn đầu), chính kịch, chữa lành tâm hồn, không nguyên mẫu, kết thúc buồn (BE).
**Độ dài:** 31 chương | **Tình trạng:** Chuyển ngữ hoàn thành.
***
"Anh là khoảng biển giữa đêm khuya ẩm ướt, cũng là bí mật duy nhất của riêng tôi."
—
Đêm trước ngưỡng cửa đại học, Thời Tiên chìm trong tuyệt vọng tột cùng. Nước mắt lặng lẽ rơi, cô vô thức bấm số đến đường dây hỗ trợ tâm lý khẩn cấp, cầu xin một điều tưởng chừng không tưởng: "Xin anh… anh có thể mô phỏng giọng của người nhà tôi, nói với tôi một câu được không?"
Sáng hôm sau, cô mới bàng hoàng nhận ra mình đã gọi nhầm số. Nhưng chính khoảnh khắc tưởng chừng vô vọng ấy, một giọng nói xa lạ đã cất lên, dịu dàng như vỗ về: "Bé con, chúc em ngày quốc tế thiếu nhi vui vẻ."
Vài tháng sau, với nguồn động lực vô hình từ cuộc gọi đêm đó, cô chạm tới cánh cửa đại học mơ ước. Giữa dòng người hối hả, cô vẫn không ngừng nghĩ về giọng nói ấy. Với một chút liều lĩnh và hy vọng mong manh, cô gửi đi một tin nhắn: "Em đỗ đại học rồi!"
Điều bất ngờ là, một ngày sau, tin nhắn ấy không còn chìm vào quên lãng. Một hồi âm giản dị nhưng ấm áp xuất hiện: "Chúc mừng bé đã toại nguyện."
Kể từ đó, một sợi dây vô hình đã kết nối hai tâm hồn. Cô kể cho anh nghe về mối tình đầu, về lễ tốt nghiệp đầy nước mắt, về công việc đầu tiên, về hành trình lập nghiệp giữa thành phố hoa lệ. Anh, ở đầu dây bên kia, luôn lặng lẽ lắng nghe và hồi đáp, trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc nhất của cô.
Cho đến một ngày định mệnh, giọng nói quen thuộc ấy bỗng dưng im bặt.
Lòng như lửa đốt, Thời Tiên lao đến bệnh viện. Dưới ánh đèn trần trắng lạnh, lần đầu tiên cô đối diện với anh, với gương mặt và cái tên mà cô hằng mơ hồ hình dung: Tống Hoài Lễ. Ánh mắt anh vẫn dịu dàng như ngày nào, khẽ thì thầm: "Đừng lo, bé con, anh sẽ không sao đâu."
Mười ba năm tuổi đời, mười ba năm khoảng cách. Năm cô mười chín, anh ba mươi hai. Anh là người đã chứng kiến cô lớn lên, trưởng thành qua từng lời thủ thỉ, từng cột mốc cuộc đời.
—
Dẫu biết rằng cuộc đời vốn dĩ khắc nghiệt, nhưng có một người đã từng khiến Thời Tiên hiểu ra rằng:
Sống ký sinh giữa dòng đời này hóa ra lại tốt đẹp đến thế.
Vòng tay anh khiến tôi chẳng còn phiền não,
là anh khiến tôi tự hào.
— Tựa Gió · Vương Phi
Một bản tình ca thầm lặng, một hành trình trưởng thành đầy nước mắt, và một kết thúc... sẽ khiến trái tim bạn day dứt khôn nguôi.
Truyện Đề Cử






