Khởi Đầu

Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

(Đang chỉnh sửa)
NGOÀI THẾ GIAN
Tác giả: Tương Chí Dạ (Dạ Dực)
Người chỉnh sửa và beta: Cà phê hòa tan
Bản chỉnh sửa này là phi lợi nhuận, chưa được sự cho phép của tác giả và chỉ đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định mang truyện đi đăng tải, xin hãy ghi công tác giả, người dịch cũng như người chỉnh sửa. Đừng ngại inbox hay comment hỏi khi đăng lại vì mình rất dễ tính, xin cảm ơn rất nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 1.
Vầng trăng của Dear Anna vẫn dịu dàng như thuở nào.
Ánh trăng lấp lánh rọi xuống mặt nước, tạo nên từng vệt sáng lung linh.
Nhiễm Văn Ninh đứng trên mặt nước, nhìn cây dù đen được cụ thể hóa trong tay mình một hồi, cuối cùng chỉ thốt lên một tiếng cười chua xót. Cậu ôm cây dù vào lòng, quỳ xuống mặt nước nhợt nhạt, cố gắng điều chỉnh tâm trạng của bản thân. Hiện tại, những ký ức cuồn cuộn ùa về, muốn nhấn chìm lấy cậu.
(Tại sao lại như vậy?)
(Anh rốt cuộc là ai?)
...
Trên tấm thảm trải sàn bằng nhung đỏ là một chiếc bàn tròn làm bằng gỗ mun đen kịt.
Bên ngoài chiếc bàn này không hề có tường vách hay cửa sổ, thay vào đó là những phế tích chồng chất lên cao.
Có một con quạ đen tuyền đang chăm chú mổ mổ thứ gì đó trên bàn dù trong mâm không hề có bất kỳ vật gì.
Con quạ được cụ thể hóa từ ý thức kia trông như sinh vật duy nhất ở nơi hoang tàn này.
Chủ nhân của con quạ đen ngồi trên ghế, khoác một chiếc áo choàng đen dài chấm đất.
"Mục tiêu của anh đã chết rồi."
(Tôi biết.)
"Xem ra, anh cũng chẳng mấy hứng thú với tin tức này."
(Thứ tôi muốn biết vẫn chưa xuất hiện.)
Gã đàn ông tóc đỏ ngồi trước mặt hắn nở một nụ cười giống như Joker, khóe miệng y lúc nào cũng có thể kéo rộng ra. Y vén một ngón tay chỉ về con quạ đen đang mổ hăng hái kia, rồi chỉ về phía người đàn ông áo đen đối diện.
Y thì thầm với hắn ta, giọng như ma quỷ:
"Tôi cũng có thể giết chết Nhiễm Văn Ninh đấy."
Thiệu Vấn Minh khiến quạ đen ngừng mổ, ra lệnh cho nó đáp xuống trên tay mình. Nét cười nhàn nhạt trên khuôn mặt hắn vừa có thể khiến hắn trông như một người đàn ông hiền lành, vừa có thể biến hắn thành kẻ vô tâm lạnh lùng.
(Thời tiết hôm nay tốt thật.)
(Không biết mai trời có mưa không?)
...
Đôi mắt màu hổ phách nhạt dần chuyển sang màu vàng.
Sắc màu rực rỡ như ánh hoàng hôn dần mờ nhạt, cuối cùng bị bóng tối che lấp.
Thân thể này chẳng khác nào tác phẩm điêu khắc cổ. Do ít khi được ánh nắng chiếu đến, nó trắng nõn như ngọc ngà châu báu.
Lúc này, anh đang yên tĩnh chìm trong lớp dịch dinh dưỡng trong lọ. Những bọt khí nhỏ liên tục lướt qua làn da anh, trôi về phía đỉnh lọ.
Nói là người sống, không bằng nói anh là một xác chết.
"Sau khi chết, cậu ta chỉ tỉnh lại một lần thôi."
"Chỉ vì một người."
(Bọn họ có gặp nhau không?)
"Không."
(Hạng Bùi, cậu ta có thể sẽ tỉnh dậy một lần nữa.)
Hạng Bùi đang chỉnh lại bao tay trắng của mình. Sau khi nghe xong nhận định của anh họ, y không nói thêm gì, chỉ nhắc anh ta một câu:
"Anh đang đi trên một con đường vô cùng phi thực tế."
Hạng Cảnh Trung đang chống cây gậy bạc của mình. Anh ta rõ ràng không hề cười, nhưng lại có khuôn mặt tràn đầy nét cười tự nhiên. Sau khi quan sát lọ chứa một hồi lâu, anh mới nở một nụ cười nhẹ nhàng, như thể đã nhìn thấy hy vọng.
(Mời thiên sứ giáng trần.)
(Dẫn dắt thần linh bước xuống từ Vườn Địa Đàng.)
...
Trong thế giới của chúng ta có một loại giấc mơ gọi là mộng cảnh đặc thù. Nó là dạng mơ sáng suốt có thể đồng thời dung nạp nhiều ý thức khác nhau.
Sau khi bị thuộc tính của mộng cảnh ảnh hưởng, ý thức của con người sẽ biến dị.
Những ý thức có độ tương thích cao với mộng cảnh sẽ trở thành tông đồ của chúng.
Thậm chí, nếu những ý thức ấy trưởng thành hơn, họ có thể tác động lên hiện thực, sau đó trở thành chủ nhân.
Chúng tôi vẫn đang nỗ lực tìm kiếm chân tướng của mộng cảnh.
Chỉ vì một mong muốn, đó là thay đổi kết cục của tương lai.
...
Mười tám năm trước.
Ninh Hiểu cẩn thận gói một bịch kẹo hình hoa quả đáng yêu, sau đó bỏ chúng vào một túi kẹo.
Hôm qua, con trai cô đã quát mắng một đứa bé trai trong nhà trẻ. Cô đưa bịch kẹo cho Nhiễm Văn Ninh, nói với cậu như vậy là không đúng, dạy cậu phải hòa thuận với bạn bè cùng trang lứa.
Cô muốn Nhiễm Văn Ninh thử kết bạn với đứa bé trai kia.
Với một đứa nhỏ, làm quen thêm bạn bè không hề đơn giản. Nhiễm Văn Ninh cầm bịch kẹo được mẹ cho, lòng thấp thỏm lo lắng. Hôm qua cậu lỡ quát người ta, không biết cậu bạn tương lai của mình có còn giận không.
Nhiễm Văn Ninh đã nhìn thấy đứa bé trai kia, cậu ta đang đứng ở góc sân nhà trẻ, nơi có một cây hoa hải đường rực rỡ nở bung, nhưng dưới tán cây sặc sỡ ấy lại là đứa bé trai trông có chút u ám.
Nhiễm Văn Ninh cẩn thận di chuyển từng bước về phía gốc cây hoa rực rỡ, muốn trò chuyện với cậu ta. Thế nhưng, sau khi thấy Nhiễm Văn Ninh tới gần, thằng bé kia lại tỏ vẻ đề phòng, không muốn tiếp xúc.
"Mình rất xin lỗi vì chuyện hôm qua, cậu đừng để ý nữa, được không?" Nhiễm Văn Ninh cẩn trọng hỏi. Bịch kẹo trong tay cậu phản chiếu ánh sáng đủ màu, liên tục lấp lánh dưới ánh nắng.
"Không sao, đó là chuyện của mình." Đứa bé kia ngập ngừng một hồi, sau đó mới mở miệng đáp.
Nhiễm Văn Ninh thật ra chẳng hiểu gì, cũng không biết phân định đúng sai. Những câu này đều là do mẹ Ninh Hiểu dạy cậu nói, bà bảo nếu cậu bạn tương lai không vui vì chuyện hôm qua, cậu phải hỏi người ta trước tiên.
Sau khi nghe thấy câu "không sao", Nhiễm Văn Ninh mới mở miệng lần nữa: "Cậu tên gì? Mình muốn làm bạn với cậu, được không?"
Đứa bé kia nhìn cậu, cuối cùng mới đáp rõ ràng: "Yến Lân."
Nhưng Nhiễm Văn Ninh trông cứ như không nghe rõ. Cậu vòng vo hỏi người trước mắt: "Mình, nghe, không, rõ."
Ý thức của thân thể này có chút kỳ lạ. Đứa bé trai kia nghiêng đầu một chút, lại nói thêm lần nữa. Sau khi thấy Nhiễm Văn Ninh vẫn mờ mịt như chưa nghe rõ, thằng bé kia đành tìm một nhánh cây trên mặt đất, viết tên mình lên cát. Thân thể của một đứa bé quá nhỏ nhắn, lực tay không ổn định, thằng bé kia cố gắng nhiều đến mấy cũng không thể viết được cái tên phức tạp của mình.
Thế nhưng, Nhiễm Văn Ninh cũng không muốn biết rõ tên của bạn mới, vì cậu đã kéo tay cậu ta muốn đi chơi.
Lần đầu gặp bạn mới, mấy đứa trẻ chỉ muốn đi chơi cho thỏa thuê. Yến Lân không hứng thú với mấy món đồ chơi ấy, chỉ đứng một bên xem Nhiễm Văn Ninh nghịch mấy khối gỗ. Sau một hồi lâu, cậu ta mới mở miệng hỏi: "Cậu nhớ được tên mình chứ?"
Nhiễm Văn Ninh ngẩng đầu lên, cả khuôn mặt đều mờ mịt vô đối. Cậu trông cứ như không hề có bất kỳ ký ức nào của buổi sáng vậy, chỉ có thể đáp rằng mình không biết.
Yến Lân chỉ có thể thở dài, lại nói tên mình một lần nữa cho Nhiễm Văn Ninh nghe. Vất vả mãi, cậu ta mới khiến Nhiễm Văn Ninh nhớ được tên mình trước khi tan học. Sau khi bóng lưng người mẹ kia và đứa con của bà khuất xa tầm mắt, cậu ta biết rằng mình có thể gặp họ một lần nữa vào ngày mai.
Ve hè rả rích, không huyên náo ồn ào.
Ninh Hiểu bước trên lối đi bộ, xách theo mấy bao đồ vừa mua về. Sau đó, cô chợt bắt gặp đứa bé trai vừa mới làm quen với Nhiễm Văn Ninh, xung quanh đứa nhỏ không có người lớn trông giữ. Vì lo cho sự an toàn của cậu ta, Ninh Hiểu bước đến đó, hỏi thăm đứa nhỏ.
"Yến Lân, sao con đứng một mình ở đây?" Ninh Hiểu ngồi xổm xuống, kiên nhẫn hỏi đứa bé.
Đứa bé nhìn ánh sáng lọt qua kẽ lá trên tán cây không xa, đáp lời người phụ nữ này rằng: "Con ra ngoài đi dạo ạ."
"Ba mẹ con đâu rồi?" Ninh Hiểu hỏi. Cô nhìn xung quanh, tất cả người lớn quanh đây đều xa lạ, không có bất kỳ ánh mắt nào dừng lại trên đứa bé trai này.
Đứa nhỏ không nhìn ánh sáng lóng lánh trên tán cây nữa. Cậu nhìn Ninh Hiểu, lắc lắc đầu, bình tĩnh đáp: "Bọn họ không tồn tại."
"Vậy bình thường con ngủ ở đâu?" Ninh Hiểu nhướn mày, cô nhận ra hoàn cảnh của đứa nhỏ có chút thảm thương. Sau khi về nhà, Nhiễm Văn Ninh có kể cho cô nghe về cậu bạn mới quen ở nhà trẻ, Yến Lân không thích chơi đùa, cũng không thích nói chuyện, sau khi nghe con kể xong, Ninh Hiểu của khi ấy cũng không nhận ra có gì đó không đúng.
"Trại mồ côi." Vừa dứt lời, đứa bé này đã muốn rời khỏi đây. Cậu ta vẫy tay với Ninh Hiểu, lạnh nhạt nói: "Con phải về ạ."
Ninh Hiểu nắm tay đứa nhỏ, hỏi: "Cô dắt con về, được không?"
"Được ạ." Đứa bé nhìn chăm chú vào bàn tay người trưởng thành của Ninh Hiểu, cuối cùng cũng không từ chối.
Trại trẻ mồ côi không xa cũng không gần, nếu đi xe buýt thì chỉ cần qua bốn trạm là tới, nhưng nếu đi bộ thì cần ít nhất nửa giờ. Ninh Hiểu muốn trực tiếp lái xe chở Yến Lân về để đỡ phải chịu cái nóng mùa hè.
Thời tiết mùa hè oi ả vô cùng, cảm giác lưng áo dán chặt vào da thịt càng lúc càng rõ. Đứa nhỏ bên cạnh cô không quấy không khóc, hiểu chuyện đến nỗi khiến người ta đau lòng, nếu cậu ta là Nhiễm Văn Ninh, hẳn đã quấy khóc đòi ăn kem rồi.
Trên đường đến bãi đỗ xe, Ninh Hiểu tình cờ thấy một cửa hàng tạp hóa trước mặt. Cô hỏi Yến Lân có muốn ăn quà vặt không, nhưng đứa bé lắc đầu, tỏ vẻ không cần. Sau khi thấy mồ hôi lấm tấm trên trán Yến Lân, Ninh Hiểu vẫn quyết định vào cửa hàng mua một que kem.
Cô chìa que kem ấy ra cho Yến Lân. Phản ứng của đứa bé thật bất ngờ, cậu nhóc bối rối, không biết làm gì với que kem trong tay, trông như chưa từng ăn thứ này bao giờ.
"Yến Lân, trời nóng quá, con ăn đi." Ninh Hiểu cười nói, tiện thể xoa đầu đứa nhỏ.
Yến Lân ngây người trước hành động của Ninh Hiểu, nhưng vẫn yên lặng tiếp nhận. Cậu cúi đầu nhìn que kem, cảm nhận loại cảm giác mát mẻ thoải mái. Mình có thể thử một chút.
Sau khi quyết tâm trải nghiệm món mới, đứa bé đột nhiên giật mình. Cậu quay đầu lại, nhìn về bầu trời phía sau lưng hai người. Trong tích tắc, ánh mắt cậu không còn nét ngây thơ của trẻ con nữa, thay vào đó là cảm giác sắc bén như người trưởng thành.
Ánh nhìn này sắc bén hơn ánh nhìn của người lớn rất nhiều.
Có thứ gì đó đang nhìn chăm chú vào mình.
Ninh Hiểu bị phản ứng của Yến Lân dọa sợ hết hồn. Cô cũng vội vàng quay đầu lại, nhìn về phía bầu trời, nhưng bầu trời cao xanh vời vợi chẳng có thứ gì, chỉ có một con sẻ nhỏ đậu trên tán cây cao vút bên đường, tất cả đều bình thường. Cô không biết đứa nhỏ bị thứ gì hù dọa.
"Sao vậy con? Yến Lân?" Giọng nữ đầy lo lắng bỗng vang lên bên cạnh đứa nhỏ.
Que kem đã hơi tan ra, chảy xuống theo ngón tay cậu nhóc. Ánh mắt Yến Lân lúc này đã phẳng lì như cũ. Cậu bình tĩnh lại, nhìn Ninh Hiểu, sau đó nói với cô rằng: "Mình bị nhìn chăm chú."
"Hả?" Người phụ nữ không hiểu ý đứa nhỏ. Cô biết mấy đứa trẻ rất nhạy cảm, chỉ nghĩ rằng có thứ quỷ quái gì hù dọa Yến Lân.
Nhưng Yến Lân cũng không trực tiếp đáp lại lời cô. Đứa nhỏ chỉ cúi đầu nhìn que kem trong tay, hình dạng que kem hiện đã tan chảy, trở nên mờ mịt. Cậu trông cứ như đang chăm chú quan sát que kem tan chảy, nhưng lại nhẹ nhàng đáp lời cô rằng: "Một ý thức đến từ tương lai."
Từ nãy đến giờ, Ninh Hiểu không thể hiểu được lời nói của Yến Lân, cô chỉ nghĩ rằng thế giới nội tâm của đứa nhỏ có chút đặc biệt. Cuối cùng, cô vẫn quyết định chở Yến Lân về trại trẻ mồ côi.
Ninh Hiểu của khi ấy cũng không hay biết, một lần "nhìn chăm chú" này đã khiến Nhiễm Văn Ninh của mười mấy năm sau trực tiếp mất đi một lần sử dụng bùa hộ mệnh, đồng thời cũng suýt chút nữa đã khiến cậu lạc lối trong "Đèn kéo quân".
Trong trại trẻ mồ côi, Ninh Hiểu mới biết Yến Lân đã được giao cho trại từ khi còn là đứa bé tám tháng tuổi. Thầy cô bảo mẫu còn nói với cô rằng, Yến Lân cực kỳ hướng nội, không thích trò chuyện với người, hơn nữa từ nhỏ đến giờ, cậu bé rất hiểu chuyện, không quấy, không khóc.
Thầy cô bảo mẫu thừa nhận mình thất trách khi để Yến Lân ra ngoài một mình lần này, họ rối rít cảm ơn Ninh Hiểu.
"Tôi sẽ thường xuyên qua đây thăm đứa nhỏ, con trai tôi học chung nhà trẻ với nó mà." Ninh Hiểu giải thích rằng mình sẵn lòng chăm nom đứa nhỏ, nếu có thể, cô còn hi vọng nhận nuôi Yến Lân.
Nhưng thầy cô bảo mẫu lại nói rằng Ninh Hiểu đã có con, cô không đạt điều kiện nuôi dưỡng trẻ mồ côi. Ninh Hiểu chỉ đành than thở, tỏ vẻ đáng tiếc.
"Yến Lân, nếu có yêu cầu gì, con có thể nói với cô nhé, cho con số liên lạc của cô này." Ninh Hiểu đưa mảnh giấy viết số điện thoại của mình cho Yến Lân. Trên tờ giấy trắng là một chuỗi các con số Ả Rập được viết rất nắn nót.
Sau khi người phụ nữ rời đi, Yến Lân lại ngẩn người, nhìn chằm chằm lên khung trời ngoài cửa sổ. Cậu cảm thấy ý thức từng nhìn trộm họ ban nãy rất quen thuộc, là người mà cậu tiếp xúc nhiều nhất gần đây. Khuôn mặt của Nhiễm Văn Ninh chợt hiện lên trong tâm trí Yến Lân.
Nhưng Yến Lân cũng không dò ra được thời gian cụ thể mà ý thức kia xuất hiện, chỉ biết nó lộ mặt được là nhờ vào năng lực cấp cao.
Sử dụng năng lực từ mộng cảnh đặc thù, đồng thời không dùng thân thể được tạo thành từ ý thức của bản thân để dò xét chuyện của quá khứ. Đây là cách làm rất mạo hiểm.
Đột nhiên, hai con chim nhỏ bay lướt ngang qua khung trời. Yến Lân chăm chú theo dõi từng cử động của chúng. Sau khi chúng đậu lên nhành cây ngoài cửa sổ, cậu mới thu xếp xong suy nghĩ. Xem ra, dù sau này có chuyện gì, cậu vẫn cần phải xuất hiện bên cạnh Nhiễm Văn Ninh.
Một năm trước.
Trong mộng cảnh trục xuất "Người khổng lồ say ngủ".
Đô thị yên tĩnh phủ đầy băng sương không hề có bóng dáng cây cối, chỉ có kết quả trơ trọi khô cằn của làn sóng công nghiệp hóa. Quái sọ người khổng lồ chen chúc tạo thành từng ổ sọ, trên làn da trắng bệch của chúng là một tầng băng sương dày cộm, nom chúng như đã ngủ say nhiều năm liền, chưa từng thức giấc.
Yến Lân bước đi trong mộng cảnh này. Động tác của anh rất nhẹ nhàng, bước chân tựa từng mảnh hoa tuyết, mải miết chao nghiêng rồi đáp xuống mặt đất. Cuối cùng, anh cũng đến được quảng trường của khu đô thị ấy. Sau đó, anh nhẹ nhàng bật nhảy, đáp xuống trên đầu một con quái sọ.
Vì kỹ thuật của người mới đến đây rất cao, con quái sọ vĩ đại này cũng không bị làm phiền, nó vẫn yên tĩnh nhắm tịt mắt lại, chẳng khác nào một xác chết. Yến Lân ngồi vắt vẻo trên đầu nó, kiên nhẫn đợi một người. Anh biết đây là mộng cảnh đặc thù đầu tiên mà người nọ tiến vào.
Một lúc lâu sau đó, hai bóng người khác đột nhiên xuất hiện trên con đường trống vắng nọ. Sau khi nhìn thấy anh, một bóng người trong đó có vẻ sững người, sau đó, người nọ bước nhanh đến chỗ Yến Lân, cũng không buồn chớp mắt lấy một cái.
Yến Lân cũng dứt khoát nhảy khỏi đầu sinh vật nọ, bước về phía đối phương. Hai người bọn họ rõ ràng cách nhau rất gần, thế nhưng lại trông như thể xa nhau ngàn năm ánh sáng, mỗi giây bước đến gần đều chất chứa vô vàn gian nan không ai hiểu thấu.
Chênh lệch chiều cao khiến Yến Lân không thể nhìn thẳng vào mắt Nhiễm Văn Ninh được. Lúc anh nhìn Nhiễm Văn Ninh, Nhiễm Văn Ninh cũng đang chăm chú nhìn anh. Thế nhưng, hình như cậu chỉ đang quan sát anh mà thôi, cũng không muốn mở miệng trò chuyện.
Hai người bọn họ đều không hề có bất kỳ biểu cảm nào, tựa như quen biết, cũng tựa như không quen không biết. Vì vậy, bọn họ đứng ở một nơi quái dị, cũng quái dị mà nhìn chằm chằm vào nhau như thế.
Cách một lúc lâu sau, một người khác bên cạnh Nhiễm Văn Ninh mới lên tiếng ngắt ngang loại yên tĩnh lạ lùng này, hắn khó hiểu hỏi: "Làm sao vậy? Hai cậu quen nhau ư?"
Nhiễm Văn Ninh hoàn hồn, đáp lời người kia: "Không quen."
Tuy Nhiễm Văn Ninh đã quên mất mình, nhưng chỉ cần cậu có thể cho anh một câu khẳng định, Yến Lân luôn sẵn lòng dẫn dắt cậu.
Yến Lân kéo mũ khỏi đầu mình. Anh biết bánh răng vận mệnh đã chuyển động lần thứ hai.
Lần này, anh sẽ dắt tay người mà mình muốn cứu.