Ngoài Hiện Thực
Ngoài Hiện Thực - Chương 10: Sự Lựa Chọn
Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 10.
Nhiễm Văn Ninh bấu tay vào mặt tường trơn bóng, nhưng ngay lập tức không thể giữ thăng bằng, trượt thẳng xuống. May mắn thay, Hoàng Trí Vũ đã kịp túm lấy góc áo cậu, rồi ném cậu trở lại lên thang.
Sau khi bám vững, Nhiễm Văn Ninh mới nhận ra rằng các bậc thang phía trên đều bị phủ một lớp băng mỏng. Da tay cậu suýt nữa đã dính chặt vào đó. Vì sự biến mất của những sinh vật trong mộng cảnh, hai lối ra phía trên và phía dưới đều hiện lên ánh sáng yếu ớt.
"Ra ngoài trước rồi bàn sau." Hoàng Trí Vũ khuyên.
Sau khi leo ra khỏi thang, hai người đến được một phòng nghỉ rộng lớn, có một nơi nghỉ chân sát cửa sổ, dưới cửa sổ là bảy, tám chiếc sô-pha.
Nhiễm Văn Ninh có rất nhiều câu hỏi cho Hoàng Trí Vũ. Cậu muốn hỏi làm sao anh ta có thể sử dụng năng lực từ ý thức khi chỉ là một khai thác bậc thứ ba.
Thế nhưng trong tầm nhìn của cậu, Hoàng Trí Vũ đang liên tục xoa bóp bàn tay mình, như thể đang chịu đựng một cảm giác lạnh lẽo vô hình. Năng lực của anh ta dường như đang gây tổn thương cho chính bản thân mình.
"Anh không sao chứ?" Cuối cùng, Nhiễm Văn Ninh chỉ hỏi vậy.
Hoàng Trí Vũ ngừng động tác, nhìn cậu và nhớ lại vài chuyện. Có vẻ như anh ta vừa cứu Nhiễm Văn Ninh lần nữa. Nói ra nghe có vẻ không hay, nhưng bình thường Hoàng Trí Vũ hiếm khi gặp người cấp bậc cao mà lại quan tâm người khác như Nhiễm Văn Ninh. Ngoài ra, anh ta cũng đang cần đến năng lực của cậu.
Vì thế, Hoàng Trí Vũ trả lời: "Cũng không ổn lắm."
"Rõ ràng anh có năng lực từ ý thức, sao vẫn ở bậc thứ ba?" Nhiễm Văn Ninh đã đánh giá thấp thực lực của Hoàng Trí Vũ.
Hoàng Trí Vũ cười, nói: "Tôi có vài lí do cá nhân."
"Anh như vậy sẽ khó nhận được tài nguyên phân phối của chi nhánh lắm. Sao không gửi thông báo đi?" Nhiễm Văn Ninh ngừng lại, rồi nói tiếp: "Hơn nữa, tôi thấy năng lực của anh đã ảnh hưởng đến sức khỏe của anh rồi."
"Anh thoạt nhìn rất lạnh." Nhiễm Văn Ninh nhìn đôi tay của Hoàng Trí Vũ.
Hoàng Trí Vũ buông tay, giải thích: "Năng lực của tôi không tốt lắm."
"Tốt hơn là anh trình lên chi nhánh xử lí đi." Nhiễm Văn Ninh đề nghị.
Hoàng Trí Vũ thở dài, nhìn ra khung trời chiều ngoài cửa sổ: "Không phải ai chi nhánh cũng giúp đâu."
Nhiễm Văn Ninh nhớ lại hồi còn ở sân bóng, Hoàng Trí Vũ từng hỏi thăm chuyện về mộng cảnh của cậu. Bây giờ nhìn lại, điều đó có lẽ liên quan đến thương tổn mà mộng cảnh gây ra trên người anh ta. Hoàng Trí Vũ cũng từng nói đôi tay mình lạnh y như ngoài hiện thực.
"Lần trước anh có hỏi tôi về mộng cảnh, đấy cũng do chuyện này hay sao?" Nhiễm Văn Ninh hỏi.
Hoàng Trí Vũ nhìn cậu, như thể đồng ý với câu hỏi.
"Năng lực của tôi có ảnh hưởng gì tới anh không?" Thật ra, Nhiễm Văn Ninh vẫn không hiểu rõ thuộc tính của cơn mưa từ năng lực mình, nhưng theo cách hiểu của mấy người Trì Thác trước đây, năng lực của cậu thuộc loại nhược hóa.
Hoàng Trí Vũ nhún vai, cười: "Lần trước lúc bị mắc mưa ấy, tôi có cảm thấy mình ấm lên một chút."
Thấy Hoàng Trí Vũ vừa dùng cạn năng lực, trạng thái ý thức không tốt lắm, Nhiễm Văn Ninh liền hiện cây dù đen của mình. Nếu cơn mưa của cậu có thể giảm bớt cảm giác lạnh lẽo mà Hoàng Trí Vũ đang chịu, cậu định dùng năng lực ngay lập tức.
Tuy nhiên, Hoàng Trí Vũ ngăn cậu lại, đè tay cậu xuống, nói: "Tôi sợ cậu sẽ hối hận vì đã làm như vậy."
Nhiễm Văn Ninh khó hiểu nhìn anh ta. Cậu không muốn đào sâu vào chuyện riêng của Hoàng Trí Vũ, thẳng thắn nói: "Vậy anh cứ trình lên chi nhánh xử lí đi."
"Tôi không thể báo cáo thuộc tính năng lực của mình." Hoàng Trí Vũ dán chặt mắt vào Nhiễm Văn Ninh, hạ giọng: "Nếu có thể, tôi cũng mong cậu đừng nói năng lực của tôi với kẻ khác."
"Vì sao?" Nhiễm Văn Ninh cảm thấy khó hiểu.
Người ta thường nói tò mò hại chết con mèo, từng bước sa lưới.
Hoàng Trí Vũ áp hai tay lên mặt, cảm nhận sự lạnh lẽo từ chúng, rồi nhếch một bên khóe miệng: "Vì năng lực của tôi từng được phe bảo thủ giành được trước tiên."
Ngay sau khi hiểu ra, Nhiễm Văn Ninh cảm thấy đầu óc trống rỗng: Ý của anh ta là, anh ta vốn là tư chất giả của một mộng cảnh bên phe bảo thủ? Sao anh ta không phải người bên phe cấp tiến?
Năng lực của Hoàng Trí Vũ rõ ràng không ảnh hưởng gì đến Nhiễm Văn Ninh, nhưng cậu đột nhiên thấy lạnh đến rùng mình. Cậu cố gắng tiếp thu câu nói này, nhưng không biết nên tiếp lời thế nào. May mắn thay, cây dù đen trong tay đã giúp xoa dịu phần nào sự hoang mang trong cậu.
Cậu từng tưởng tượng nhiều viễn cảnh khi gặp người bên phe bảo thủ, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến tình huống như hiện giờ.
Nhiễm Văn Ninh sợ Hoàng Trí Vũ sẽ thừa nhận mình là kẻ phản bội. Bọn họ đã làm nhiệm vụ cùng nhau hai lần rồi.
"Không phải anh là người bên phe cấp tiến à?" Nhiễm Văn Ninh hỏi.
"Bây giờ thì đúng là như vậy." Hoàng Trí Vũ trả lời.
Vì thế, trước đây không phải như vậy.
Sao cậu lại gặp phải kẻ địch sống sờ sờ trong tình huống như thế này? Hoàng Trí Vũ hoàn toàn khác với phe bảo thủ trong tưởng tượng của Nhiễm Văn Ninh, anh ta chuyên nghiệp hơn rất nhiều kẻ khai thác khác.
Nhiễm Văn Ninh sờ mũi theo thói quen, ánh nhìn dán chặt xuống đất, không muốn nhìn Hoàng Trí Vũ nữa.
Giờ cậu mới thật sự hiểu câu nói "Tôi sợ cậu sẽ hối hận vì đã làm như vậy" của Hoàng Trí Vũ. Vì Nhiễm Văn Ninh cũng từng nói sẽ khiến phe bảo thủ ăn khổ nếu gặp bất kì ai trong số họ. Nếu lúc này cậu bung cây dù, cậu đang giúp đỡ một người đã từng bên phái bảo thủ.
Nhiễm Văn Ninh không biết nên chú tâm vào thân phận hiện tại của Hoàng Trí Vũ hay mối quan hệ của anh ta với phái bảo thủ.
Sau khi im lặng lâu, Hoàng Trí Vũ mở lời phá vỡ không khí bế tắc: "Đội các cậu vẫn còn nhiệm vụ phải làm mà nhỉ, bây giờ làm xong chuyện ở đây trước đi."
"Anh đã giết người chưa?" Sau khi suy nghĩ lâu, Nhiễm Văn Ninh hỏi điều cậu lo lắng nhất.
"Rồi." Hoàng Trí Vũ trả lời thản nhiên.
Nhiễm Văn Ninh hít sâu một hơi. Cậu nghĩ mình nên giữ lập trường đứng bên chính nghĩa, không nên quá để tâm vào tình đồng nghiệp. Cậu ngẩng đầu, nói với Hoàng Trí Vũ: "Tôi sẽ trình lên chi nhánh."
"Không sao." So với lúc nhờ Nhiễm Văn Ninh giữ bí mật chuyện của mình, Hoàng Trí Vũ lần này rất ung dung.
"Anh không sợ người bên 'Ngược gió' biết chuyện này hay sao?"
Nhiễm Văn Ninh đang giằng xé nội tâm. Cậu nhớ bốn người bên "Ngược gió" đoàn kết lắm, mà Hoàng Trí Vũ vừa cứu cậu lần nữa. Tại sao anh ta lại nói những chuyện éo le như thế đúng lúc này?
"Vì sao anh muốn gia nhập phe cấp tiến?" Nhiễm Văn Ninh vẫn còn do dự khi hỏi.
Hoàng Trí Vũ biết Nhiễm Văn Ninh dễ mủi lòng. Anh ta cảm thấy mình thật may mắn khi gặp Nhiễm Văn Ninh ở giai đoạn này. Nếu chậm hơn, anh ta chỉ có thể chấp nhận hiện thực, không còn đường sống.
"Tôi biết mình không sống được lâu nữa, đành gia nhập phe cấp tiến để tìm cơ hội." Hoàng Trí Vũ vẫy tay, chìa ra cho Nhiễm Văn Ninh xem: "Bên ngoài cậu không hiểu được, nhưng mộng cảnh đã gây thương tổn nghiêm trọng lên ý thức tôi rồi."
"Anh giết người, lại mong được cứu rỗi hay sao?" Nhiễm Văn Ninh hỏi.
Hoàng Trí Vũ vừa lắc đầu vừa cười: "Không phải tôi mong được cứu. Tôi có ích kỉ, mong sống thêm bốn tháng."
"Anh nghĩ người đã chết sẽ đồng ý hay sao?" Nhiễm Văn Ninh nhíu mày.
"Tôi cũng nghĩ họ không đồng ý." Hoàng Trí Vũ không viện cớ.
Nhiễm Văn Ninh siết chặt cây dù đen. Cậu nhìn anh ta, thẳng thừng: "Anh chết đi có lẽ sẽ tốt hơn."
"Vậy cậu ra tay đi thôi. Cách mộng cảnh hủy hoại tôi không thể khiến tôi chết sảng khoái được." Hoàng Trí Vũ bước đến trước mặt Nhiễm Văn Ninh, cầm cán dù trên tay cậu, nhắm vào trái tim mình.
"Không sớm thì muộn, cậu cũng sẽ gặp chuyện như thế. Lúc này là cơ hội tốt để cậu luyện tập đấy. Lí do đầy đủ, kẻ địch tự đưa đầu tới cửa rồi." Hoàng Trí Vũ giơ tay đầu hàng, như đã sẵn sàng đón nhận cái chết.
Nhiễm Văn Ninh muốn phát điên. Sao cậu lại gặp phải tình huống tiến thoái lưỡng nan như thế? Nếu trước mặt là kẻ ác đơn thuần thì tốt, "Ngược gió" từng nói Hoàng Trí Vũ tốt. Anh ta biết phân biệt đúng sai, biết nợ máu phải trả bằng máu.
"Anh không thể tự sát ngoài hiện thực hay sao?" Cây dù trong tay Nhiễm Văn Ninh run nhè nhẹ.
Hoàng Trí Vũ chạm lên bề mặt dù, đáp: "Vốn dĩ tôi đã có thể giải thoát, nhưng bây giờ không đơn giản như thế nữa."
"Anh muốn bốn tháng để làm gì?" Nhiễm Văn Ninh siết chặt cây dù, sức lực tăng lên. Mũi nhọn dù ép lõm áo Hoàng Trí Vũ.
"Còn bốn tháng nữa vợ tôi sinh."
"..."
Ha ha. Nhiễm Văn Ninh muốn tát mình một cái.
Mũi nhọn dù lướt xuống khỏi áo Hoàng Trí Vũ, rơi xuống đất, để lại tiếng vang không được thanh thúy.
Nhiễm Văn Ninh muốn mắng Hoàng Trí Vũ. Sao anh ta lại muốn cậu biết chuyện này, hơn nữa còn thuyết phục được cậu.
"Tại sao tôi phải tin anh?"
"Cậu có thể không tin cũng được."
Đây là khoảng thời gian dài đằng đẵng, khi hai nửa cảm xúc và lí trí của nhân loại liên tục cấu xé lẫn nhau.
Nếu lời của Hoàng Trí Vũ là thật, Nhiễm Văn Ninh không biết nên giết anh ta để đền mạng cho người từng chết oan dưới tay anh ta, hay để đứa bé vô tội gặp cha lần cuối.
Cậu không muốn đưa ra quyết định cuối cùng. Dù chọn bên nào, cậu đều cảm thấy có lỗi với bên còn lại.
"Anh cảm thấy mình sống được bao lâu nữa?"
"Cỡ hai tháng."
Cuối cùng, chỉ có một tiếng thở dài thườn thượt trôi vào giữa thinh không. Sau vài giây, tiếng dù bị bật mở vang lên. Đáy mắt người con trai dưới tán dù bình tĩnh vô cùng, còn người đàn ông trước mặt cậu nở nụ cười rất nhạt.
"Cảm ơn."
Ánh chiều buông, mưa rơi.
Nhờ cơn mưa trong phòng, sắc màu chập tối của khung trời sinh động hơn. Những hạt mưa liên tục chuyển động kì lạ, nhưng đủ sức thôi thúc con người níu giữ.
"Không phải tôi đang giúp anh." Nhiễm Văn Ninh nói với Hoàng Trí Vũ.
Cậu nhìn Hoàng Trí Vũ vươn tay hứng cơn mưa từ ý thức. Anh ta cúi đầu, quan sát hai bàn tay đầy nước loang loáng ánh nắng. Giống như nước mắt, giọt mưa trượt dài trên lông mi, cuối cùng rơi xuống lòng bàn tay anh ta, mang đến chút ấm áp.
"Năng lực của tôi là 'Đông lại'." Hoàng Trí Vũ chậm rãi nói.
Vì vẫn còn nhiệm vụ, Nhiễm Văn Ninh không thể mãi tạo mưa cho Hoàng Trí Vũ. Ít lâu sau, cậu khép dù, nhắc nhở: "Hứng mưa mãi sẽ rơi tinh thần lực đấy."
"Không sao, chỉ cần giảm bớt ảnh hưởng từ mộng cảnh là được." Hoàng Trí Vũ vừa nhìn Nhiễm Văn Ninh cất dù, vừa trả lời.
Thấy Nhiễm Văn Ninh biết ít về mộng cảnh của mình, Hoàng Trí Vũ khuyên: "Nếu cậu nghĩ cây dù là đạo cụ chi nhánh chuẩn bị, hãy báo cáo. Nếu nghĩ nó không liên quan, bảo là tự mình hiện được."
"Hai cách khác nhau thế nào?" Nhiễm Văn Ninh hỏi.
"Nếu nói nó là đạo cụ ẩn trong ý thức, chi nhánh sẽ điều tra. Tôi không biết cậu làm sao có được nó, trông như thứ thuộc về mộng cảnh." Hoàng Trí Vũ giải thích.
"Cậu phải vào mộng cảnh mới nhận được nó." Hoàng Trí Vũ khẳng định: "Nên lúc nghe cậu không biết mộng cảnh mình, tôi thấy khó tin."
"Nói đúng hơn là tôi không biết nó." Nhiễm Văn Ninh sửa lời.
Nhưng Hoàng Trí Vũ chỉ cười quái lạ, xua xua tay: "Cậu không biết mộng cảnh mình, nhưng tôi biết."