43. Chương 43: Châu Âu, chín

Ngoài Hiện Thực

Chương 43: Châu Âu, chín

Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Nhiễm Văn Ninh, cậu còn nhớ gì về giấc mộng đêm qua không?"
Sáng hôm sau, Trì Thác hỏi cậu như thế.
Nhiễm Văn Ninh nhíu mày, dáng vẻ uể oải như chưa tỉnh ngủ hẳn. Cậu lắc đầu, hỏi lại anh: "Lúc sau tôi bị làm sao vậy? Tôi chỉ thấy mình cố gắng quá mức nên ngất đi thôi."
Trì Thác sững người một lúc lâu, rồi mới nhắc: "Cậu gọi Dear Anna là mẹ."
Nghe vậy, cậu trai đang buồn ngủ rũ rượi bỗng dưng đứng khựng lại, mắt mở trừng trừng, hoàn toàn tỉnh táo trong chớp mắt. Cả hai đều lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi. Nhiễm Văn Ninh vỗ tay vào mặt mình, cố gắng trấn tĩnh.
"Tôi biết mẹ tôi có liên quan đến Dear Anna, cả tên lẫn tín vật đều có mối liên hệ sâu sắc, nhưng tôi chưa điên đến mức gọi một sinh vật trong mộng là mẹ đâu."
Rõ ràng, Nhiễm Văn Ninh đang cố né tránh điều gì đó.
Trì Thác gật đầu, rồi nói tiếp: "Tài liệu cũ cũng không ghi rõ cách người kia mang Dear Anna về cho nhân loại, nên tôi chưa thể khẳng định chắc chắn được."
"Trì Thác, anh từng nghe nói về Cung điện chưa?" Nhiễm Văn Ninh đột ngột chuyển chủ đề.
Trì Thác lắc đầu: "Tôi thuộc chi nhánh châu Mỹ, nếu Cung điện là sở hữu của chi nhánh châu Á thì tôi không nắm rõ."
"Anh nghĩ, trong trường hợp nào thì hai mộng cảnh rất giống nhau lại bị cố ý tách biệt?"
Nhiễm Văn Ninh chất vấn.
Trì Thác hồi tưởng mối liên hệ giữa "Ốc đảo giữa lòng hồ" ngày xưa và "Vườn Eden" hiện tại, rồi mới trả lời: "Khi một trong hai là mộng cảnh phụ thuộc, còn cái kia là mộng cảnh chính cấp cao hơn."
Lúc này, Nhiễm Văn Ninh mới ngộ ra: quá khứ của cậu gắn với Dear Anna, còn tương lai sẽ xoay quanh Cung điện. Dù tên gọi khác biệt, nhưng bản chất hai nơi này chỉ là một mộng cảnh đặc biệt duy nhất. Điều này khiến cậu cảm thấy bồn chồn, lo lắng mơ hồ.
Đặc biệt là "Dưới ánh trăng, Dear Anna". Chỉ cần nhớ lại lời Trì Thác nói, Nhiễm Văn Ninh đã thấy gai người. Có lẽ, với cậu, việc lãng quên ký ức ấy chính là lựa chọn tốt nhất?
Trên hành trình tiến về tương lai, những manh mối dần dần lộ diện. Nhưng Nhiễm Văn Ninh gạt bỏ phiền muộn sang một bên, dồn hết tâm trí vào Lâm Nhất – người đã chết thay cậu một lần. Giờ đây, cậu chỉ còn biết lao thẳng về phía trước.
"Kệ đi, dù tôi có suy đoán thế nào, chân tướng vẫn còn xa vời."
"Trì Thác, chúng ta đấu trong mộng tiếp đi."
Ngay lập tức, cây dù đen vút thẳng như một cây thương xuyên qua gió, hàng ngàn giọt nước nhỏ li ti xoay quanh mũi dù, kéo theo một xoáy nước khổng lồ.
Mưa quấn quanh cây dù đen và chủ nhân của nó như một con rồng nước trong suốt lượn giữa không trung. Phía sau cậu là một vòi rồng khổng lồ hình thành từ hàng tỉ giọt nước.
Ánh mắt Nhiễm Văn Ninh chưa bao giờ kiên định đến thế. Cậu siết chặt cây dù, quyết tâm mở khóa Cung điện bằng tấm dấu trang kia.
"Tôi muốn tặng anh hai món quà."
"Sao tự nhiên lại tặng quà cho tôi?"
"Anh sẽ cần chúng."
Trước mặt "Nhạc công" lúc này là những lớp sóng âm cuộn tròn, tỏa ánh sáng lấp lánh. Abigail gảy mạnh dây đàn hạc trong tay. Lần này, dù không nghe được âm thanh, người ta lại có thể nhìn thấy nó bằng mắt thường.
Sóng âm quá mạnh, khiến không khí nơi chúng đi qua bị uốn cong vặn vẹo.
Nhiễm Văn Ninh lao thẳng về phía Abigail, vòi rồng khổng lồ phía sau tiếp thêm sức mạnh. Cậu muốn xuyên thủng năng lực âm thanh kia, chứng minh thực lực của mình với cả thế giới. Không ai ngăn được cậu. Cậu phải nắm lấy manh mối ở tương lai.
Tôi đã chán ngấy cảm giác bất lực rồi. Chân tướng và ý chí vẫn còn quá xa.
Tôi mãi loanh quanh giữa quá khứ và tương lai. Giờ đây, tôi chỉ muốn bước về phía trước.
"Xin lỗi chị, nhưng mục tiêu của em là Cung điện!"
Hai năng lực – một từ nước, một từ âm thanh – thuộc về hai mộng cảnh mạnh mẽ, gần như chạm vào nhau. Ngay khi chúng sắp đối đầu, hai bóng người khác đột nhiên xuất hiện giữa họ.
Chu Chi Ngang lập tức kích hoạt năng lực với Nhiễm Văn Ninh. Bảy mảnh gương khác nhau hiện ra trước mặt cậu, ghép lại thành một bức tranh xếp hình cao gần năm mét. Nhiễm Văn Ninh thấy rõ bóng mình phản chiếu trên mặt gương.
Cùng lúc, Abigail vừa gảy dây, bóng Os đã xuất hiện trước cô. Người đàn ông tóc đỏ đứng yên giữa không trung, một tay làm động tác suỵt, tay kia nắm chặt một lá bài Tây.
Lá bài bay ra khỏi tay Os, xoay vòng giữa không trung rồi dừng lại – là một lá J rô.
Chỉ trong khoảnh khắc nhìn thấy bức gương lớn, Nhiễm Văn Ninh lập tức dừng bước. Cậu xoay cây dù đen một vòng, rồi bung ra.
Chỉ vài giây sau, con rồng nước phía kia bắt đầu vỡ tan, rút lại như một cột nước nhỏ trên đài phun. Cuối cùng, nó hóa thành một cơn mưa lớn.
Nhiễm Văn Ninh đang che dù, điều này khiến cậu lơ lửng trên không một thời gian dài đến khó tin. Những mảnh gương trước mặt cũng bắt đầu tách ra. Khi chúng biến mất, Chu Chi Ngang – ẩn sau chúng – lắc đầu với Nhiễm Văn Ninh, ngầm bảo cậu dừng tay được rồi.
"Os, anh đang làm gì vậy?" Abigail ấm ức hỏi, khó hiểu vì sao Os lại can thiệp.
Dường như trong mộng, Os có khả năng bay. Khi cả hai hạ xuống đất, nụ cười tựa Joker hiện lên nơi khóe môi y. Os chỉ tay ra sau lưng Abigail, rồi nhún vai, tỏ ý bất lực.
Abigail buông đàn hạc xuống. Khi quay lại, cô không thấy gì. Nhưng ba giây sau, một thác nước khổng lồ ầm ầm đổ xuống ngay gần đó.
Một luồng hơi nước mạnh thổi tung mái tóc vàng của Abigail lên. Cô kinh hãi nhìn chằm chằm vào dòng thác.
"Năng lực của Nhiễm Văn Ninh không chỉ là mưa đâu, phía sau cậu ta rất có thể là cả biển cả," Os giải thích.
Os bước đến bên Abigail, cùng cô ngắm dòng thác khổng lồ mà mềm mại kia. Y mỉm cười nhắc nhở: "Hình như Nhiễm Văn Ninh chưa hề gọi chủ mộng cảnh nhà mình, vậy mà đã làm được việc này rồi."
"Tôi không rõ cậu ta có phải là tông đồ hay không, nhưng nếu coi là vậy, em có lẽ không đánh lại năng lực của cậu ta đâu."
Os làm động tác tay, như thể tiếc nuối.
Abigail cho cây đàn hạc biến mất trong mộng. Cơn mưa từ con rồng nước của Nhiễm Văn Ninh vẫn rơi nhẹ trên người cô. Cô thở dài, nhận xét: "Năng lực mộng cảnh này có thuộc tính suy yếu, cường độ chưa đạt tối đa."
Sau đó, cô quay lại nhìn Nhiễm Văn Ninh ở xa. Khi cây dù trong tay cậu khép lại, cơn mưa trong mộng cảnh cũng ngừng rơi.
Nhiễm Văn Ninh thấy Os và Abigail đang bước về phía mình. Người phụ nữ tóc vàng dường như đã nguôi giận. Cô đến trước mặt cậu, đôi mắt xanh biếc vẫn còn chút bất phục.
"Dù đen, tôi gọi cậu vậy trước đã. Không sớm thì muộn, cậu cũng sẽ có danh hiệu riêng."
Nói xong, Abigail quay lại vẻ kiêu ngạo thường ngày, chẳng buồn nhìn thẳng cậu nữa. Os thì ngược lại, ôm chặt Nhiễm Văn Ninh, nói: "Chúc mừng cậu, thiên tài chưa làm đủ một năm đã leo lên bậc nhất. Phái cấp tiến chúng tôi lại có thêm một tượng đài rồi."
Rồi y thì thầm bên tai cậu: "Cậu là một tông đồ à?"
"Tôi không biết."
Vì âm thanh bên tai khiến cậu ngứa ngáy, Nhiễm Văn Ninh vội chui ra khỏi vòng tay Os.
Abigail vẫn còn một thắc mắc: "Trình độ của cậu không phải chỉ luyện bằng cách đối phó mộng cảnh. Cậu thường nhận nhiệm vụ xử lý phái bảo thủ sao?"
Nói xong, cô nhận ra câu hỏi mâu thuẫn – nếu Nhiễm Văn Ninh chuyên xử lý phái bảo thủ, hẳn cậu đã nổi danh từ lâu.
Cô đổi câu hỏi: "Cậu thường luyện tập với ai?"
Nhiễm Văn Ninh không rõ hai người Anh này có biết Trì Thác hay không, đành nói danh xưng của anh trong giới:
"'Thánh thương'."
Ngay lập tức, cả Os, Abigail lẫn Chu Chi Ngang đều trợn mắt nhìn cậu với vẻ kinh hãi tột độ.
Sai ở đâu vậy? Nhiễm Văn Ninh nhăn mặt khó hiểu. Cậu sống chung với Trì Thác lâu ngày, hình tượng cao thủ của anh trong lòng cậu đã phai nhạt nhiều – cứ gọi anh là Thác Thác cho thân mật, quen thuộc.
Chỉ có Os là bật cười, hỏi: "So với 'Thánh thương', có phải 'Nhạc công' dễ đối phó hơn nhiều không?"
Thật vậy. Trước Trì Thác, bức màn nước của Nhiễm Văn Ninh bị xuyên thủng dễ dàng bởi những tia sáng của anh, nhưng ít ra trước Abigail, nó vẫn có chút tác dụng.
Tuy nhiên, Nhiễm Văn Ninh ngại trả lời. Cậu cảm thấy Os nói quá thẳng, dù sao Abigail vẫn đang đứng ngay cạnh. Cô mới vừa nguôi giận, nghe xong chắc lại nổi khùng.
Nhưng dường như Abigail đã quen với tính cách Os. Cô lạnh lùng liếc cậu, rồi nói: "Nếu người đó là 'Thánh thương', thì tôi chẳng còn gì để nói. Anh ta đại diện cho cả một châu lục, còn tôi chỉ đại diện cho quốc gia mình."
Gì cơ? Trì Thác mạnh đến thế sao? Hồi luyện tập trong mộng, dù không thắng được anh, nhưng ít ra cậu vẫn thua như một con người – chứ không phải thua đến mức muốn bỏ chạy.
À, khoan đã – Nhiễm Văn Ninh chợt nhớ: trước đây Trì Thác chỉ là đội viên đội hai, Hạng Cảnh Trung mới là đội trưởng. Vậy Hạng Cảnh Trung còn mạnh hơn Trì Thác nữa à?
Lần nữa, Nhiễm Văn Ninh cảm nhận rõ: Hạng Cảnh Trung là vị đại thần cao ngất ngưởng trong Cung điện, còn cậu chỉ là chó cỏ gác nhà bên Dear Anna mà thôi.
Hai nhân viên ngoài rìa bước đến trước nhóm bốn người. Nhân viên châu Á nhắc Nhiễm Văn Ninh: "Cậu bị nghi ngờ cố ý giấu năng lực. Sau khi về nước, chúng tôi sẽ cử người điều tra."
"Giờ không như xưa nữa. Nếu vượt cấp tùy tiện, cậu sẽ chịu một vài hình phạt nhỏ." Người kia thông báo, giọng điệu bình thản, như chỉ đang nói sự thật.
Nhân viên còn lại bị Os kéo sang một bên.
"Mộng cảnh của cậu này rất đặc biệt," nhân viên châu Âu lên tiếng. "Châu Á sẽ theo dõi sát sao cậu ta."
Os vỗ vai anh ta: "Tôi khuyên anh cố gắng theo dõi đi. Biết đâu không lâu nữa, Nhiễm Văn Ninh sẽ bị họ giấu biệt mất. Cậu ta thậm chí không biết mộng cảnh của mình là gì – chứng tỏ cấp độ mộng cảnh đó rất cao."
"Có khi còn là mộng cảnh bí ẩn nhất, bị châu Á giấu kín."
Nói xong, Os quay sang nhìn Nhiễm Văn Ninh, rồi bật cười.
Nhân viên kia theo ánh nhìn của Os, chăm chú ngắm cậu một lúc, rồi đáp: "Tôi sẽ viết báo cáo, động thái sau do chi nhánh chính châu Âu quyết định."
Văn phòng tối om vì không bật đèn. Hồ sơ, tài liệu chất cao dưới sàn, nhìn bừa bộn.
Hạng Cảnh Trung lại mơ một giấc lucid dream. Hôm nay, anh nhận tin từ Anh – biểu hiện của Nhiễm Văn Ninh rất xuất sắc, thậm chí suýt thắng Abigail.
Lucid dream này diễn ra tại văn phòng riêng anh. Hạng Cảnh Trung đứng dậy, rời khỏi bàn làm việc. Mở cánh cửa kia, một luồng gió nhẹ thoảng qua mặt.
Đối diện phòng làm việc trong khu vườn Tây của anh là cầu thang cuốn dẫn lên sân thượng. Nhưng ngoài đời, phòng anh nằm sâu dưới lòng đất. Bên ngoài cánh cửa là bầu trời đêm đen kịt. Một vầng trăng tròn treo cao, ánh sáng dịu dàng trải lên sân thượng như một dải lụa bạc lung linh.
Một người đàn ông ngồi vắt vẻo trên lan can sân thượng xa xa, đôi mắt nhạt màu đến mức gần như vàng. Vầng trăng sau lưng anh như một hào quang riêng biệt, lặng lẽ tô điểm cho bóng dáng ấy.
"Dạo này, cậu xuất hiện trong mộng tôi nhiều quá."
Hạng Cảnh Trung nói với Yến Lân.
Yến Lân nhảy xuống lan can. Anh không mở miệng, cứ như đang đợi Hạng Cảnh Trung lên tiếng trước.
"Cậu ấy làm tốt lắm, cậu đừng lo."
Hạng Cảnh Trung bước đến mé sân thượng, ngắm trăng: "Ánh trăng này sáng hơn của Dear Anna nhiều."
"Trước khi Nhiễm Văn Ninh giao đấu, tôi đã vào mộng cảnh của cậu ta. Ý thức cậu ấy không ổn, dạo này đừng giao nhiều nhiệm vụ."
Dường như Yến Lân chỉ hiện thân để nói đỡ cho Nhiễm Văn Ninh.
Hạng Cảnh Trung cười khẽ, nhướng mày: "Cậu có việc gấp gì mà phải lộ diện trong mộng cảnh riêng cậu ta vậy?"
"Tôi không muốn thấy cậu ta thất bại. Dù sao tôi cũng đã đưa đạo cụ cho cậu ta rồi."
Yến Lân nhạt nhẽo đáp.
"Cái đó không tính là chuyện gấp đâu. Dù cậu nói chỉ muốn ngắm cậu ta một lần, tôi cũng sẽ không cười cậu đâu."
Đôi mắt đào hoa của Hạng Cảnh Trung quét khắp người Yến Lân, như thể anh đang cố né tránh điều gì.
Với Yến Lân, mộng cảnh chẳng có gì khó. Cái khó là những chuyện như ân tình, cảm xúc. Hạng Cảnh Trung chưa bao giờ tự nhận mình giỏi xử lý tình cảm, nhưng khổ nỗi Yến Lân còn tệ hơn.
"Có phải Nhiễm Văn Ninh không vui không?"
Anh hỏi.
Yến Lân không lộ vẻ nghi hoặc, nhưng lời nói tuôn ra không ngừng: "Cậu ấy không thích cách tôi dùng từ. Tôi thấy quan trọng, nhưng sau khi nói theo yêu cầu của cậu ấy, hình như cậu ấy còn giận hơn."
"Cậu nói thế nào?"
Hạng Cảnh Trung thở dài. Anh hiểu ra – Yến Lân đã thua sạch một ván trước thằng nhóc Nhiễm Văn Ninh.
"Tôi bảo cậu ấy cố lên."
Nói xong, Yến Lân chợt nghe thấy tiếng cười của Hạng Cảnh Trung.
Nụ cười ấy đầy vẻ bất lực. Anh giải thích: "Nếu không được thì cậu tỉnh dậy đi, rồi đi học thêm. Dạo này Nhiễm Văn Ninh khổ vì Trì Thác lắm, cậu bảo 'cố lên' như vậy, chi bằng im lặng cho xong."
Yến Lân không trả lời. Anh cứ nhìn Hạng Cảnh Trung, như thể nói: "Tôi không muốn tỉnh, anh làm gì thì làm."
"Tụi tôi gọi cậu là 'Thiên sứ', nhưng chẳng có tí tinh tế nào trong chuyện tình cảm cả."
Dù vậy, Hạng Cảnh Trung vẫn tìm cách giúp Yến Lân. Anh thì thầm: "Cậu cứ nói với cậu ta như thế này..."