Ngoảnh Đầu Lại Vẫn Là Anh
Chương 1
Ngoảnh Đầu Lại Vẫn Là Anh thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ọe... ọe...!!!
Trong nhà vệ sinh của một nhà hàng cao cấp tại trung tâm thành phố, tôi đang ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo, đầu óc quay cuồng.
"Chi Chi, cậu không sao chứ?"
Trần Bội Bội, cô bạn đồng nghiệp thực tập đang cầm chai nước suối đã vặn sẵn nắp, đứng ngoài cửa buồng vệ sinh, lo lắng hỏi.
Tôi nôn đến kiệt sức, không thể nói thành lời, chỉ đành gắng gượng giơ tay ra hiệu. Bội Bội hiểu ý ngay, vội vàng đưa chai nước cho tôi. Tôi cũng chẳng kịp cảm ơn, vội vàng súc miệng cho tỉnh táo.
"Hay là cậu về trước đi, để tớ nói khéo với tổ trưởng giúp cậu." Bội Bội lo lắng nói.
Tôi gạt đi những giọt nước mắt sinh lý không biết trào ra từ lúc nào, yếu ớt đáp: "Vậy làm phiền cậu nhé."
"Không có gì đâu," cô ấy vừa đỡ tôi dậy vừa lầm bầm đầy bất bình: "Rõ ràng lúc tuyển dụng nói là không bắt thực tập sinh đi tiếp khách cơ mà..."
Tôi chỉ biết cười khổ.
Bội Bội đỡ tôi ra ghế sofa ngoài sảnh nhà hàng, vẻ mặt vẫn đầy lo lắng. Tôi biết cô ấy sợ rời đi lâu sẽ bị mắng, liền trấn an: "Tớ ổn hơn rồi, cậu vào đi kẻo muộn."
Cô ấy vẫn nhíu mày: "Vậy cậu gọi điện cho đàn anh đi, đợi anh ấy đến đón rồi tớ mới yên tâm về được."
"Anh ấy hả..." Tôi hơi ngập ngừng: "Tớ đang nghĩ xem có nên gọi không."
Bội Bội ngạc nhiên: "Tại sao? Hai người chẳng phải đã ở bên nhau rồi à?"
Nghe câu đó, lòng tôi bỗng se lại: "Chưa... sau khi tớ tỏ tình, anh ấy chỉ bảo là có thể thử tìm hiểu nhau xem sao."
Cô ấy càng khó hiểu hơn: "Thế chẳng phải là đồng ý rồi sao?"
Tôi khổ sở chống cằm: "Nếu là người khác, tớ chắc chắn sẽ coi đó là đã xác định quan hệ. Nhưng là anh ấy... tớ không dám chắc."
"Sao lại thế?"
Tôi suy nghĩ một chút rồi giải thích: "Thì... tuy cuối tuần có đi ăn, đi xem phim, nhưng tớ cảm thấy anh ấy lúc nào cũng khách sáo quá mức, cứ như bạn bè khác giới bình thường vậy. Tớ cứ nghĩ, có lẽ vì anh ấy đang cô đơn, lại không nỡ từ chối tớ nên mới nói thế."
"Hả? Thế chẳng phải anh ta đang 'thả thính' một cách mập mờ sao?"
"Cậu cũng thấy vậy à?" Tôi chán nản tựa đầu lên vai Bội Bội: "Tớ cũng từng nghĩ thế, nhưng mà tớ thích anh ấy quá rồi."
Có lẽ do men rượu tác động, càng nói tôi càng thấy sống mũi cay cay. Là một sinh viên năm ba như tôi, thân cô thế cô đến thành phố lớn này làm thực tập sinh với mức lương chưa đầy ba ngàn tệ, tất cả chỉ vì anh ấy làm việc ở đây. Nếu công ty không bao ăn ở, chắc tôi chẳng trụ nổi.
Còn hỏi tại sao tôi thích anh ấy ư? Haizz, trên đời này làm gì có ai mà không thích Hạ Chuẩn cơ chứ?
Anh hơn tôi một khóa, là nam thần vạn người mê của trường. Lúc còn đi học, anh ấy gom giải thưởng đến mỏi tay, ngoại hình lại cực phẩm, suốt bốn năm liền giữ vững danh hiệu "nam vương của trường". Quan trọng nhất, anh còn là một "trùm ấm áp" chính hiệu.
Mùa hè năm hai, tôi làm tình nguyện viên cho Diễn đàn Kinh tế Thế giới. Có lần sự kiện kết thúc quá muộn, tôi không kịp về trường, các khách sạn xung quanh thì đều kín phòng vì sự kiện quốc tế. Ngay lúc tôi tưởng mình phải ngủ bờ ngủ bụi thì Hạ Chuẩn xuất hiện.
Anh ấy là người phụ trách chính của nhóm tình nguyện. Biết hoàn cảnh của tôi, anh ấy đã gọi liên tục mấy cuộc điện thoại, cuối cùng liên hệ được với một cô giáo trẻ cùng trường cũng tham gia hội nghị để tôi có chỗ ngủ nhờ một đêm. Lúc đó anh ấy còn chẳng biết tôi là ai, chỉ nhận ra bộ đồng phục tình nguyện tôi đang mặc mà sẵn lòng giúp đỡ. Khi gọi điện, anh ấy cứ luôn miệng nói: "Thật ngại quá, xin lỗi đã làm phiền cô..."
Người vừa tốt lại vừa đẹp trai như thế, bảo sao tôi không rung động cho được?
Tôi mải mê theo dòng suy nghĩ cho đến khi tiếng chuông điện thoại của Bội Bội vang lên.
"A, là tổ trưởng." Bội Bội bật dậy khỏi ghế sofa.
"Cậu mau vào đi, đừng lo cho tớ." Tôi giục cô ấy.
"Thế về đến nhà nhớ nhắn tin cho tớ đấy!" Bội Bội dặn dò rồi chạy như bay về phía phòng bao.
Tôi thở dài, mở danh bạ điện thoại, lưỡng lự mãi vẫn không gọi cho Hạ Chuẩn. Thay vào đó, tôi nhấn vào một cái tên được lưu là: "Lợn".
Không lâu sau, đầu dây bên kia bắt máy, giọng điệu có chút thiếu kiên nhẫn: "Alo."
Tôi chẳng thèm khách sáo: "Đến đón bà đây."
"Không biết đặt xe công nghệ à? Không thì gọi 113 đi, đừng có cản trở ông đây leo rank!" Chu Dịch Minh chưa đợi tôi kịp phản ứng đã cúp máy cái rụp.
Mẹ kiếp!
Tôi tức đến nghiến răng nghiến lợi. Biết ngay là không thể trông cậy gì được vào tên khốn này mà!
Tôi nhìn đồng hồ, đã 11 giờ rưỡi. Ký túc xá công ty quản lý rất nghiêm ngặt, 12 giờ là đóng cửa. Tôi gọi cho thằng bạn nối khố Chu Dịch Minh là vì nó cũng làm việc ở gần đây, vừa được bố mẹ tài trợ cho chiếc xe mới, lại ở ngay gần. Nếu nó chịu rủ lòng từ bi, có khi tôi vẫn kịp về trước giờ giới nghiêm. Nhưng xem chừng phương án này đã phá sản rồi.
Bất đắc dĩ, tôi mở ứng dụng đặt xe. Ngón tay chần chừ trên nút "Đặt xe" một hồi, tôi lại nghĩ hay là tìm đại khách sạn nào gần đây cho lành. Dù sao cũng đã đêm muộn rồi, tôi lại đang say khướt, đi xe một mình không an toàn.
Vừa định nhấn đặt phòng thì điện thoại lại rung lên, màn hình hiển thị: Lợn.
Hừ! Đánh xong một trận rồi đấy à?
Tính bướng bỉnh của tôi nổi lên, tôi thẳng tay ngắt cuộc gọi, tiếp tục tìm khách sạn.
"Địa chỉ!" Chu Dịch Minh chuyển sang nhắn tin WeChat.