Chương 11

Ngoảnh Đầu Lại Vẫn Là Anh thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lờ mờ mở mắt ra, tôi nhìn sang bên cạnh thấy Chu Dịch Minh đang nằm đọc tạp chí. "Ông có muốn đi vệ sinh không?" Tôi hỏi. Nó không trả lời, thậm chí còn chẳng thèm liếc tôi một cái, nhưng tôi thấy rõ ràng lông mày nó khẽ nhíu lại. "Sao không nói gì, eo thấy th..." Tôi vừa nói vừa chống tay ngồi dậy, nhưng mới ngồi được nửa chừng, cả người tôi đã cứng đờ: Chết tiệt! Đồ ngủ của mình đâu! Sao trên người chỉ còn đồ lót thế này?
Chu Dịch Minh lúc này mới chậm rãi quay đầu lại. Tôi vội vàng rúc vào trong chăn. "Tỉnh rượu chưa?" Chu Dịch Minh mặt không cảm xúc, thậm chí còn có vẻ hơi lạnh lùng. Tôi giật mình thon thót, khẽ gật đầu, nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi: "Quần áo của tôi..." Chu Dịch Minh cười khẩy: "Không ngờ lúc bà say lại hoang dã đến thế, quần áo thì xuống đất mà tìm đi." Nói xong nó lại tiếp tục đọc tạp chí. Câu nói này khiến da đầu tôi tê dại. Tôi cố nhịn cơn nóng bừng trên mặt, quấn chăn, từ từ xuống giường, thấy áo ngủ và quần ngủ của mình mỗi thứ bị vứt ở một góc, xa nhau tít tắp. "Cái đó chắc không phải là do tôi tự..." Tôi đánh liều hỏi. Chu Dịch Minh không thèm nhìn tôi, giọng điệu vẫn lãnh đạm: "Bà nghĩ với tình trạng hiện tại của tôi, tôi có thể làm được cái động tác khó nhằn như thế sao?" Tôi ngây người: "Ý ông là, tôi tự cởi quần áo vứt lung tung?" "Chứ còn sao nữa?" Tôi cười khan hai tiếng: "Tôi không tin." Chu Dịch Minh nhíu mày: "Không tin? Chuyện tối qua bà không nhớ gì à?"
Chuyện tối qua? Tối qua chẳng phải tôi với nó đang trò chuyện sao? Rồi nhắc đến mấy chuyện xấu hổ hồi đi học... Sau đó tôi... tôi hôn nó!? Tại sao tôi lại hôn nó? À đúng rồi, nó nói: "Ai bảo tôi không thích bà." Sau đó thì sao? Không nhớ gì hết!!! Chết tiệt!!! Chẳng lẽ đúng là tôi tự cởi thật à? Để ép nó thừa nhận là thích tôi?! Rốt cuộc là thế nào đây!!! "Á!!!" Tôi gào lên một tiếng, vùi đầu vào chăn. Giọng Chu Dịch Minh lạnh lùng: "Xem ra cũng không phải quên hết sạch."
Tôi như con đà điểu vùi đầu vào chăn, hỏi nó: "Ông có muốn dậy không? Tôi đỡ." "Không cần." Giọng nó vẫn rất lạnh. Lúc này tôi mới cảm thấy không khí không ổn, từ từ ngẩng đầu lên, rụt rè hỏi: "Ông giận à?" "Không có." "Vẻ mặt này rõ ràng là đang giận mà!" Nó không thèm để ý đến tôi, tự mình chật vật chống tay vào giường định ngồi dậy. Tôi vội vàng bật dậy: "Ông đừng động đậy, để tôi đỡ." Nhưng nó hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến tôi, cơ thể lảo đảo, loay hoay mãi mới ngồi dậy được. Thấy nó như vậy, tôi càng bồn chồn: "Có phải hôm qua tôi nói sai gì không? Hay là có hành động gì không đúng mực? Tôi xin lỗi nhé! Xin lỗi mà!" Nghĩ đến nụ hôn đó, tôi lại thấy da đầu tê dại. "Không có." Nó vẫn giữ thái độ lạnh nhạt.
Tôi biết càng hỏi nó càng không nói, thế là chỉ còn cách chuyển chủ đề: "Vậy ông đi rửa mặt đi, tôi đi làm bữa sáng cho ông." Nó cũng chẳng thèm trả lời, đi thẳng vào nhà vệ sinh. Lúc chiên trứng vì tâm hồn treo ngược cành cây nên tôi lỡ làm bỏng tay, lại đúng là tay phải, lúc ăn cơm dùng đũa rất khó khăn. Nó nhíu mày: "Tay bị sao thế?" "Vô ý bị bỏng một tí," sợ nó lo, tôi nói thêm: "Vết thương nhỏ thôi, không sao đâu." "Trong ngăn kéo phòng bếp có thuốc đấy." Nó buông một câu khô khốc rồi không thèm nói với tôi câu nào nữa.
Sau bữa sáng, không khí trong nhà đông cứng lại, tôi thực sự không chịu nổi nữa, giật phắt cuốn tạp chí của nó, hỏi: "Rốt cuộc là ông bị làm sao thế hả!" "Chẳng làm sao cả." Nó vẫn lạnh lùng. Tôi cuống lên: "Tôi đã làm gì sai thì ông cứ nói ra đi! Cứ lạnh nhạt thế này tôi khó chịu lắm." "Bà chẳng làm gì sai hết." Nó nói rồi định cầm lại cuốn tạp chí. Tôi lại giật đi lần nữa, nghiến răng, nhắm mắt, liều mình nói luôn: "Chẳng phải là chỉ hôn một cái thôi sao! Ông có cần phải làm quá lên thế không? Xin lỗi! Tôi xin lỗi được chưa?" Nghe xong câu này, sắc mặt nó bỗng tối sầm lại: "Đúng thế, chẳng phải chỉ hôn một cái thôi sao, bà có cần thiết phải cứ gặng hỏi mãi thế không?" Tôi ngây người, thái độ của nó lạ quá. Với cái tính nhởn nhơ cợt nhả của nó, chuyện này xảy ra lẽ ra nó phải trêu chọc tôi vài câu cho bõ ghét mới đúng, sao bây giờ lại thành ra tôi cứ phải đuổi theo hỏi nó thế này?
"Chu Dịch Minh, ông uống nhầm thuốc à?!" Nó hít một hơi thật sâu, đặt cuốn tạp chí xuống, có chút bất lực nói: "Bà không cần đi làm à? Không phải đến công ty sao?" Hơ, đuổi tôi đi đấy à, cái thằng này đúng là khó hiểu. Tôi dỗi: "Phải đấy, tôi đi làm đây, ông tự lo lấy thân đi."
Bước ra khỏi cửa, tôi chẳng biết đi đâu. Nhìn thái độ của Chu Dịch Minh, rõ ràng là nó bắt đầu bài xích tôi vì chuyện tối qua rồi. Chẳng phải say rượu hôn một cái thôi sao, phản ứng gì mà dữ vậy, cứ như thiếu nữ bị cướp mất nụ hôn đầu không bằng. Ơ? Nụ hôn đầu? Hình như đúng là chưa từng nghe nói thằng này yêu đương bao giờ, chẳng lẽ đúng thật? Nhưng mà con trai cũng để ý chuyện đó sao? Mà cho dù có để ý, lần đầu là với tôi thì có gì mà không cam lòng chứ? Tôi là khủng long hay là cóc ghẻ chắc! Càng nghĩ tôi càng buồn, bước lên một chiếc xe buýt mà chẳng thèm nhìn hướng, đến khi định thần lại thì đã tới công ty thực tập. Nhìn tòa nhà công ty, tôi lại nhớ đến Hạ Chuẩn và một mớ chuyện rắc rối liên quan đến anh ta. Tôi hạ quyết tâm, mặc kệ tất cả, bà đây không làm nữa!
Vào công ty, tôi tìm gặp lãnh đạo bộ phận xin nghỉ việc, cũng chẳng ai ngăn cản. Cầm tờ đơn nghỉ việc đi tìm các bộ phận ký xác nhận, người cuối cùng chính là Hạ Chuẩn. Kiểm tra đơn nghỉ việc và báo cáo công việc của tôi, Hạ Chuẩn hững hờ nói: "Bằng chứng em tố cáo anh không đủ để lập án, cảnh sát đã nói với em rồi đúng không?" Tôi lười chẳng buồn tiếp chuyện nên im lặng. Hạ Chuẩn nói tiếp: "Em nghi ngờ nhân cách của anh, vậy còn em? Em có tốt đẹp hơn anh chỗ nào?" Tôi ngơ ngác: "Ý anh là gì?" "Rõ ràng em thích thằng bạn nối khố đó của em, thế sao còn đến trêu chọc anh?" Hạ Chuẩn vừa nói vừa xoèn xoẹt ký tên vào tờ đơn. "Anh nói nhảm cái gì thế?" Anh ta cười khẩy: "Lúc nó xảy ra chuyện, ánh mắt em nhìn anh như muốn giết người ấy. Còn nó nữa, bảo vệ em đến mức đó. Hai người đã tình trong như đã, sao còn đi hại người khác làm gì."