Ngoảnh Đầu Lại Vẫn Là Anh
Chương 13
Ngoảnh Đầu Lại Vẫn Là Anh thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngồi trong taxi, tôi cuối cùng cũng được thả lỏng, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Tôi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ để bác tài không nhận ra, thầm nghĩ: Rõ ràng hôm trước còn tốt đẹp như vậy, sao hôm sau nó lại lạnh lùng đến thế? Dù là do tôi say xỉn mà gây ra chuyện, nhưng từ nhỏ đến lớn nó cũng trêu chọc tôi không ít lần, có bao giờ tôi giận dỗi đâu? Chỉ là một nụ hôn thôi mà, nó có cần phản ứng gay gắt đến vậy không? Còn vết thương của nó nữa, tôi đi rồi, cái tên ngốc đó không biết có tự chăm sóc bản thân được không? Mà đã bảo là cái loại người đáng ghét như vậy, sao lại còn lao ra cứu tôi làm gì! Nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi lã chã, vừa khóc vừa thấy khó hiểu: Hồi nhỏ bị nó trêu chọc suốt có sao đâu, sao lần này lại đau lòng đến thế? "Hai người đã tình trong như đã, sao còn đi hại người khác làm gì." Câu nói của Hạ Chuẩn lại vang vọng bên tai. Tình trong như đã? Tôi và Chu Dịch Minh sao? Nghĩ đến đây, tim tôi đập thình thịch. Tôi ôm ngực, hít sâu vài hơi. Tôi có thích nó không? Tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này. Nhớ lại cảnh nó nằm bất tỉnh trên đường, tôi không khỏi rùng mình, tim đập nhanh hơn vì sợ hãi. Hạ Chuẩn bảo ánh mắt tôi lúc đó như muốn giết người. Lúc đó tôi thực sự có ý định liều mạng với Hạ Chuẩn, nếu Chu Dịch Minh thật sự có chuyện gì... Nghĩ đến đó, tim tôi thắt lại đau đớn.
Xem ra, tôi có lẽ đã thích Chu Dịch Minh thật rồi. Vốn dĩ tôi đã thích nó, nếu không phải vì hồi đi học tỏ tình thất bại chắc chúng tôi đã ở bên nhau từ lâu rồi. Mà cũng không đúng. Tôi thích nó không có nghĩa là nó cũng thích tôi! Chỉ là một nụ hôn lúc say mà nó đã phản ứng như vậy, chắc chắn là nó không thích tôi rồi? Nó không thích...
"Cô bé, cô có sao không?" Bác tài bỗng lên tiếng làm tôi giật mình. Lúc này tôi mới nhận ra mình đang sụt sùi. Tôi vội lau nước mắt, gượng gạo đáp: "Cháu không sao ạ." Bác tài thở dài: "Cô đang vội đi gặp ai à? Chà, tự nhiên tuyết rơi, tắc đường thế này có vội cũng chẳng ích gì, nghĩ thoáng ra đi cô bé."
Tuyết rơi? Lúc này tôi mới nhận ra ngoài trời đang tuyết rơi, xe cộ trên đường nối đuôi nhau dài dằng dặc, mãi mới nhích được một đoạn. Tôi lau lớp sương mù trên cửa kính, chợt nhận ra chúng tôi vẫn chưa đi được bao xa, trong đầu bỗng nảy ra một ý nghĩ bốc đồng: "Bác ơi, cho cháu xuống đây ạ!" Nói rồi tôi quét mã thanh toán. Bác tài ngẩn ra: "Ơ? Cô bé, ở đây còn cách sân bay xa lắm!" "Cháu biết, cháu không đi nữa! Bác mở giúp cháu cái cốp xe với ạ." Lời chưa dứt, tôi đã nhảy xuống xe. "Này... tuyết rơi đường trơn lắm, cẩn thận nhé cô bé!" "Vâng, cháu cảm ơn bác!"
Tôi kéo vali chạy ngược trở lại. Tôi phải hỏi cho rõ ràng, hỏi xem rốt cuộc Chu Dịch Minh định nói gì mà cứ ấp úng mãi. Cho dù nó không thích tôi, tôi cũng không thể ra đi một cách mập mờ thế này được, ít nhất cũng phải cho nó biết là tôi thích nó! Lúc tôi xuống xe, cách nhà nó chỉ khoảng mười lăm hai mươi phút đi xe, nhưng đi bộ về thì cũng phải mất bốn mươi phút. Nhưng tôi như có thêm niềm tin, những chỗ ít tuyết tôi còn chạy bộ một mạch.
Đến cổng khu nhà Chu Dịch Minh, tôi đã mệt đứt hơi, nhưng lại thấy ngay một bóng dáng quen thuộc đang đứng bên lề đường, dường như đang định bắt xe. Tôi chạy về phía nó: "Chu Dịch Minh!" Nó nghe thấy tiếng tôi thì ngẩn người, nhìn quanh quất mãi chẳng thấy tôi đâu. Tôi cuống lên, tăng tốc: "Tôi ở đây này!" Nhưng chân trượt một cái, cả người lao thẳng về phía nó. Mắt nó tràn ngập vẻ ngạc nhiên và vui sướng, ôm chặt lấy tôi. Ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người nó, mắt tôi lại nhòe đi, nhưng vẫn không quên hỏi: "Có đụng trúng ông không đấy?" "Không sao. Sao bà lại quay lại?" Tôi không trả lời mà hỏi ngược lại: "Thế còn ông? Ông định đi đâu?" Nó lại trở nên bối rối: "Haizzz, thấy lúc bà đi sắp khóc đến nơi rồi nên lo lắng cho bà."
Lần này tôi khóc thật sự, ôm lấy nó mà nức nở trước ngực. Nó nâng mặt tôi lên nói: "Sao ngay cả lông mi cũng dính tuyết thế này? Bà chạy bộ về à?" Tôi gật đầu, lí nhí nói: "Tôi có chuyện muốn nói với ông nên quay lại." "Lạnh quá, về nhà đã." Nói xong, nó một tay kéo vali, một tay nắm lấy tay tôi dắt về. Tôi nhận ra rõ ràng nó đã khác, trước đây nó luôn thấy nắm tay hay ôm ấp là sến súa, nhưng lần này nó lại chủ động nắm tay tôi!
Trong lòng tràn ngập niềm vui theo nó về nhà, thế nhưng nó lại quay về cái bộ dạng đáng ghét như lúc tôi chưa đi, ánh mắt né tránh, không muốn nói chuyện nhiều với tôi. Nhưng tôi không nhịn nổi nữa, xoay mặt nó lại, nhìn thẳng vào mắt nó bảo: "Tôi quay lại là có chuyện muốn nói." Nó cuối cùng cũng nghiêm túc trở lại: "Bà nói đi." Tôi nhìn sâu vào mắt nó, chậm rãi thốt ra những lời muốn nói: "Chu Dịch Minh, tôi thích ông."
Ánh mắt nó lóe lên một tia sáng, nhưng biểu cảm trên mặt lại là sự thất vọng. Thất vọng? Tại sao? Tôi không hiểu. "Tôi biết rồi." Một lúc sau nó mới lên tiếng. Nó biết rồi? Chỉ thế thôi? Hết rồi sao?! Cho dù nó không thích tôi, muốn từ chối thì ít nhất cũng phải nói: Xin lỗi, tôi không thích bà, chúng ta không hợp nhau, vân vân và mây mây chứ. Thế mà chỉ nói một câu "biết rồi" là cái quái gì? Nó chậm rãi đứng dậy khỏi ghế sofa định rời đi.