Chương 9

Ngoảnh Đầu Lại Vẫn Là Anh thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cơ thể nó lập tức cứng đờ, giọng điệu càng trở nên gượng gạo: "Cô... cô làm gì vậy? Định lấy thân báo đáp thật à? Thế tôi phải cân nhắc lại đã." Tôi vùi đầu vào cổ nó, lý nhí hỏi: "Quý mạng sống của mình đến thế sao còn liều mình cứu tôi làm gì?"
"Haizz. Giờ cao điểm, đường tắc cứng, xe đi còn chậm hơn xe đạp điện. Tôi 'mình đồng da sắt', va chạm một chút cũng chẳng sao. Còn cô thì khác, cái thân hình gầy gò này mà bị đụng chắc gãy xương mất." Tôi thẳng người dậy hỏi: "Đó chỉ là chuyện trong chớp mắt, một khoảnh khắc mà ông nghĩ được nhiều thế cơ à?" Trên mặt nó thoáng hiện vẻ ngượng ngùng khi bị đánh trúng tim đen, nhưng vẫn cứng miệng: "Thì thế tôi mới là thiên tài!"
Ở bệnh viện một đêm, tình trạng của Chu Dịch Minh đã ổn định và có thể về nhà. Nó bị đau eo nên đi lại chậm rì rì, nằm xuống rồi nếu không có người giúp thì khó mà ngồi dậy nổi. Thấy vậy, tôi xin nghỉ phép ở công ty để ở nhà chăm sóc nó.
Lục lọi nhà bếp của nó một vòng, ngoài hai chai vang đỏ và một chai Coke ra thì chẳng có gì cả. Thế là tôi chạy ra siêu thị mua một đống nguyên liệu về định hầm canh xương cho nó. Đã dặn là phải nằm nghỉ tĩnh dưỡng, thế mà hễ hở ra là lại thấy nó lết đến bàn máy tính chơi game như một đứa trẻ con.
"Cô đừng có giận mà! Nằm mãi chán chết đi được!" Chu Dịch Minh phàn nàn. "Biết là không vận động được thì khó chịu, thế sao ông không chịu dưỡng thương cho tử tế để mau khỏi?" Nó bĩu môi: "Cô quản tôi cứ như quản chồng vậy. Tôi có yếu đuối thế đâu..."
Nấu vài bữa cơm, rửa bát, chườm nóng cho nó vài lần, một ngày cứ thế trôi qua. Đến giờ đi ngủ, nó bỗng bảo tôi đỡ dậy. Tôi cứ tưởng nó muốn đi vệ sinh, ai ngờ nó định ra sofa ngủ. Tôi nổi giận: "Ông bị điên à! Sofa hẹp thế, ông xoay người không tiện, lỡ ngã xuống thì sao?" Nó xua tay: "Haizz, tôi cẩn thận một chút là được, dù sao cũng không thể để cô ngủ sofa thật." "Tôi đâu phải công chúa hạt đậu mà không ngủ được sofa, có mất miếng thịt nào đâu." Nó kiên quyết: "Phòng khách không đủ ấm, cô ngủ một đêm dậy là cảm lạnh ngay, rồi ai chăm sóc tôi?"
Nghe nó nói thế, tôi hơi đắn đo, đảo mắt một vòng rồi bảo: "Vậy thì hai đứa mình ngủ chung giường." Nó trợn tròn mắt: "Thế sao mà được!" Tôi thắc mắc: "Sao lại không được? Tôi ngủ ở đây, lỡ nửa đêm ông muốn uống nước hay đi vệ sinh tôi còn có thể giúp." Vẻ mặt nó bỗng trở nên bối rối: "Không cần! Tôi là loại người đặt lưng xuống là ngủ say tít đến sáng." Tôi ngang ngược: "Mặc kệ! Tôi nói ngủ ở đây là ngủ ở đây, có giỏi thì ông vác tôi ném ra ngoài đi." "Cô!" Nó cứng họng: "Tùy cô đấy! Muốn ngủ đâu thì ngủ!" Nói xong, nó 'tạch' một cái tắt đèn.
Cái tên này đúng là nói được làm được, ngủ nhanh thật. Nhưng vấn đề là nó ngáy, tiếng không lớn lắm nhưng tôi vẫn không sao ngủ nổi. Trăn trở trên giường suốt một tiếng đồng hồ, tôi hoàn toàn sụp đổ, thực sự muốn tìm hai cục giấy vệ sinh nhét vào mũi nó, nhưng nghĩ nó là người bệnh nên đành nghiến răng chịu đựng.
Lúc này, tôi nhớ đến hai chai vang đỏ trong bếp. Nghe nói vang đỏ giúp dễ ngủ, hay là thử xem sao! Tôi rón rén vào bếp khui chai vang, lấy ly rồi quay về phòng, tựa vào đầu giường nhấp từng ngụm nhỏ. Chẳng biết có phải rượu của nó dỏm không mà tôi uống liền mấy ly vẫn tỉnh táo như sáo, chỉ có điều là phải đi vệ sinh hai lần. Nhìn điện thoại đã 1 giờ sáng, tôi dứt khoát cầm cả chai "tu" ừng ực.
Đến khi chỉ còn chưa đầy một phần ba chai, men rượu bắt đầu bốc lên, một cơn say rất mạnh mẽ ập đến. Tôi đặt chai xuống, mềm nhũn rúc sâu vào trong chăn, đang định ngủ thì tiếng ngáy của Chu Dịch Minh đột nhiên tắt ngóm, sau đó là một tiếng hít hơi lạnh.
Tôi loạng choạng ngồi dậy, nó cũng vừa lúc bật đèn. "Sao... sao lại tỉnh rồi?" Thôi xong, lưỡi tôi bắt đầu không nghe lời, gương mặt Chu Dịch Minh trong tầm mắt cũng nhòe đi. Tiêu rồi, say quá rồi. "Cô uống rượu à?" Nó nhíu mày. "Ông... ngáy... tôi... không ngủ được... nên..." Đầu tôi bỗng choáng váng, cả người đổ ập xuống chăn.
Im lặng một lát, tôi sực nhớ ra điều gì đó, đột ngột ngẩng đầu lên, ghé sát mặt Chu Dịch Minh hỏi: "Sao ông lại tỉnh thế? Đau eo à?" Tôi lảo đảo bò dậy, khó khăn nói: "Bác sĩ bảo chườm nóng sẽ đỡ, tôi đi chườm... chườm cho ông đây, đợi đấy." "Ơ kìa cô..." Nó chắc chắn thấy tôi quá say nên định ngăn lại, nhưng lại không tài nào ngồi dậy nổi. Tôi quay lại xua tay với nó: "Không sao, tôi đi một lát là..."
Lời còn chưa dứt, đầu tôi đã đâm sầm vào cái gì đó, mắt nổ đom đóm. "Á, đau!" Tôi ôm đầu ngồi thụp xuống đất. "Cô đúng là tổ tông của tôi mà!" Tôi nghe thấy tiếng Chu Dịch Minh đang cố gắng gượng dậy, vội vàng ngăn lại: "Ông đừng... đừng qua đây, tôi không sao đâu." "Thế cô mau lại đây tôi xem đâm vào đâu nào." Tôi xoa xoa trán, thấy một cục u nhỏ, tròn vo, trông cũng dễ thương phết. "Hê hê, u một cục rồi này." Tôi cười ngây ngô nói. Tôi nghe thấy Chu Dịch Minh lầm bầm mắng: "Đm, có tí tửu lượng mà cũng đòi uống."
Tôi từ từ bám vào khung cửa đứng dậy: "Đợi đấy tôi đi lấy khăn chườm... chườm cho." Nó dường như còn hét lên điều gì đó nhưng tôi không nghe rõ, cũng chẳng buồn để ý, lò dò vào nhà vệ sinh. Tiện tay chộp lấy cái khăn, nhúng nước rồi quay ra. Loạng choạng đi đến bên nó, tôi giơ cái khăn lên: "Chườm nóng đây!" Nó có vẻ cạn lời: "Cô nội ơi, khăn còn đang chảy nước ròng ròng kìa! Cô vắt khô đi có được không?" Nó nói tôi mới để ý. "À, xin lỗi, quên mất." Tôi dùng cả hai tay vắt khăn, nhưng chẳng còn tí sức lực nào. Chu Dịch Minh giật lấy cái khăn, vắt mạnh hai cái, dường như phát hiện ra điều gì đó không ổn: "Không đúng, bác sĩ bảo chườm nóng mà? Cô nhúng nước lạnh à!" "A! Tôi quên mất, để tôi đi..."