Mẫu thân luôn miệng khẳng định ta từ thuở ấu thơ đã ngoan ngoãn, hiền thục. Bà nói rằng ngay cả không cần được phu thương yêu chiều, ta vẫn có thể tự sống yên ổn. Vì lẽ đó, bà dồn hết tâm sức nâng đỡ muội muội lên tận đỉnh cao, gả cho Tiểu Hầu gia đầy quyền thế. Còn ta, lại bị gả cho vị lão ân sư của phụ thân, trở thành phu nhân kế thất thứ tư trong nhà. Vị lão ân sư ấy vốn mang tiếng phong lưu, ba người vợ trước đó đều không qua được một đêm tân hôn. Mẫu thân dường như áy náy với số phận ta, nên hỏi ta có nguyện vọng gì. Ta ngửa đầu tựa vào đầu gối bà, thì thầm: "Song hỷ lâm môn, cũng để muội muội vui càng thêm vui." Mẫu thân lại khen ta hiền lành, ngoan ngoãn. Mẫu thân à, cả đời này các người chỉ biết yêu thích một cô gái hiền thục, biết điều. Và vị Tiểu Hầu gia luôn thiếu thốn tình thương ấy - đương nhiên cũng sẽ yêu thích.