Ngôn Ngữ C Tu Tiên
Chương 101
Ngôn Ngữ C Tu Tiên thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Tầm nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.
Sau khi suy nghĩ, hắn cười nói: “Làm sao có thể chứ…”
Đông Quân: “Hửm?”
Lâm Tầm nói: “Em chắc chắn không phải kiểu người sẽ tự sát đâu.”
Nói rồi, hắn nhìn Đông Quân, bảo: “Anh xem, bây giờ em và nam thần đang yêu nhau, chẳng có lý do gì để tự sát cả, em còn sống chưa đủ tốt ấy chứ.
Nếu có một ngày chúng ta không còn bên nhau, có thể em sẽ buồn một chút.”
“Nhưng cũng sẽ không đến mức muốn tự sát đâu, đúng không?” Hắn khẽ nhếch môi: “Em còn có rất nhiều bạn bè, An Toàn và Cơ Cấu đều sống rất tốt, lại còn có cả chị em nữa, em không thể nào chọn cái chết được.”
Đông Quân nhìn hắn không chớp mắt: “Còn gì nữa không?”
“Còn nữa… nếu một ngày nào đó, mọi người đều không còn, em không còn chút liên hệ nào với thế giới này nữa.” Nói đến đây, Lâm Tầm cười: “Thì em vẫn có thể viết thuật toán mà, em còn có Lạc Thần.
Hoặc chỉ cần cho em một cái máy tính, em cảm thấy mình có thể sống cả đời.”
Hắn tiếp tục nói: “Chỉ những người mất hết dũng khí, hoặc phải chịu cú sốc quá lớn mới tìm đến cái chết, còn em thì không thể.
Em vẫn luôn có chuyện để làm mà.”
Lại nghe Đông Quân hỏi: “Vậy em ghét điều gì?”
“Em… hình như cũng không ghét thứ gì nhiều lắm.” Lâm Tầm vừa nghĩ vừa nói: “Em cũng được coi là một người rất tích cực, tinh thần luôn lạc quan.”
“Nhưng mà hình như từ nhỏ em đã không thích bị người khác quản thúc.” Hắn bổ sung.
Đông Quân: “Thích tự do một chút à?”
Lâm Tầm: “Đại khái là vậy.”
Hắn cúi người cọ cọ Đông Quân, vuốt tóc anh như bình thường anh vuốt tóc hắn: “Tóm lại, em không có vấn đề tâm lý gì cả.”
Trong mắt Đông Quân dường như có một vẻ cô đơn.
Lâm Tầm nghĩ, người trước mắt này hẳn đã mất đi một người rất quan trọng.
Có lẽ là mẹ của anh, có lẽ là Lo, nhưng không sao cả, dù sao hắn cũng sẽ không để chuyện này lặp lại.
Hắn ôm lấy Đông Quân: “Trừ khi anh không muốn chơi với em nữa, nếu không em chắc chắn sẽ không rời đi đâu.”
Đông Quân nắm lấy ngón tay hắn, đặt lên môi mình: “Thật không?”
Lâm Tầm: “Thật mà.”
Nói rồi, hắn đưa tay chạm vào môi Đông Quân nhà mình.
Hơi mát lạnh, nhưng rất mềm.
Một giây sau, đôi môi mỏng khẽ mở, nhẹ nhàng ngậm chặt ngón tay hắn. Có thứ gì đó đặt lên lòng bàn tay, Lâm Tầm cúi đầu xuống, liền bị cảnh tượng đó kích thích.
“Ngài đừng thuần thục quá như vậy, em hơi chịu không nổi.” Hắn muốn rụt tay về, nhưng cổ tay lại bị Đông Quân nắm chặt.
Đông Quân khẽ cong khóe môi, bờ môi anh chạm nhẹ lên đầu ngón tay hắn, sau đó di chuyển lên, đến mu bàn tay.
Rất chăm chú, tựa như bướm hôn lên đóa hoa hồng.
Cảm giác mềm mại, ngưa ngứa truyền đến, Lâm Tầm tê cả da đầu.
Mãi đến khi hôn xong cả bàn tay, Đông Quân mới ngẩng đầu lên, dang tay ra với hắn.
Lâm Tầm là một người thức thời, đương nhiên là lao đến ôm chầm lấy anh.
Giọng nói của Đông Quân hơi khàn: “Em ngoan quá.”
Lâm Tầm: “Em là người biết nghe lời nhất mà.”
Đông Quân khẽ cười.
Lâm Tầm lại tránh ra, nhìn vẻ mặt Đông Quân.
Đông Quân: “Hửm?”
Lâm Tầm vẫn còn hơi để ý, hắn hỏi: “Ngài cũng từng làm thế với người khác sao?”
Đông Quân: “Không có.”
Lâm Tầm: “Thật sự không có ư?”
Dù sao hôm nay hắn đã hỏi thăm về Lo, hình tượng 'chanh chua' của hắn đã bị lộ hoàn toàn trong mắt Đông Quân rồi, chi bằng nhân cơ hội này hỏi hết những điều muốn hỏi.
“Không có.” Ý cười trong mắt Đông Quân rất dịu dàng: “Chỉ có em thôi.”
“Vậy em tạm thời tin tưởng.” Lâm Tầm thầm thì nhỏ giọng.
Đông Quân nhìn hắn: “Tạm thời sao?”
Lâm Tầm: “Lỡ may ngài lừa em thì sao.”
Đông Quân lướt ngón tay qua bên má hắn, đôi mắt anh sâu thẳm như một đầm nước không thấy đáy, nhưng lại có chút ánh sáng mơ hồ, lấp lánh như những vì sao. Anh nói rất chậm, gằn từng chữ: “Anh vĩnh viễn không lừa em.”
Câu nói này trịnh trọng đến mức nằm ngoài dự đoán của Lâm Tầm. Nếu ở một khung cảnh khác, hắn còn nghĩ anh đang lập lời thề gì đó cơ.
Mà hắn cũng tin thật.
Không phải vì câu nói này có lý lẽ, bằng chứng đến mức nào, hay vì giọng điệu của anh khiến người ta tin tưởng ra sao.
Đối mặt với một người như thế này, với vẻ mặt như thế này, cho dù anh nói điều gì, bạn cũng sẽ tin.
Hắn lại vùi mình vào lòng Đông Quân.
Đông Quân vòng tay qua vai hắn. Ban đầu lực ôm rất mạnh, nhưng khi sắp siết chặt, anh lại chậm rãi buông lỏng, cuối cùng chỉ còn là một cái ôm nhẹ nhàng.
Lâm Tầm thở phào một hơi, hắn cảm thấy cuối cùng mình đã khám phá ra khao khát của Đông Quân.
E rằng anh là một người rất thiếu cảm giác an toàn, nên mới muốn nắm thật chặt thứ gì đó không buông.
Lần đó Tiết Tân gọi điện cho hắn, bị Đông Quân nghe thấy, anh ấy không cho hắn nói thêm một câu nào nữa.
Mấy ngày trước hắn ra ngoài bị thương chân, Đông Quân đã nói với bác sĩ rằng nếu hắn còn bỏ trốn sẽ đánh gãy chân, giọng điệu ấy thật đến mức không thể thật hơn.
Nhưng trong những ngày họ ở chung, loại khao khát này Đông Quân cũng không thể hiện ra quá rõ.
Anh giống như một người tình hoàn hảo, biết quan tâm, dịu dàng, còn dung túng cho hắn làm bất cứ chuyện gì.
Lâm Tầm cho rằng đó không phải là con người thật của anh, Đông Quân thật sự không phải loại người này.
Mã nguồn của lập trình viên giống như tranh của họa sĩ. Phàm là người đã từng nhìn thấy mã nguồn của Đông Quân đều có thể cảm nhận được anh không thể là một người ôn hòa, hiền hậu.
“Nếu như anh cảm thấy thiếu an toàn, có thể ôm chặt một chút.” Lâm Tầm nói với anh: “Em sẽ không sợ đâu.”
Đông Quân hơi siết chặt tay: “Không phải em thích tự do sao?”
“Vậy cũng phải xem tình huống chứ.” Lâm Tầm nói: “Ngài muốn ôm chặt bao nhiêu cũng được, thật đấy.
Muốn quản lý em cũng không sao, chỉ cần để máy tính lại cho em là được rồi.
Fan hâm mộ bọn em chưa từng có ranh giới cuối cùng với nam thần mà…”
Hắn chưa kịp nói hết, bởi vì tay phải của Đông Quân đã nắm lấy cổ hắn.
Lâm Tầm bị giữ chặt cổ, chỉ có thể mặc cho người ta định đoạt, bị Đông Quân đè xuống phía dưới, sau đó bị hôn đến mức mê mẩn cả người.
Cả người hắn như nhũn ra, cuối cùng khi được thả ra lúc sắp ngạt thở, hắn đã phải thở hổn hển.
Nhưng lại bị kéo lên, năm ngón tay bị đặt trên gối đầu, làn da trên cổ bị cắn – không phải hôn, mà là cắn.
Cuối cùng hắn đã ý thức được có lẽ mình không nên trêu chọc Đông Quân như thế.
“Em sai rồi.” Hắn không chỉ biết nghe lời, mà còn rất biết nhận lỗi: “Em không có giới hạn, nhưng ngài cũng không thể hung ác với em như thế. Em thích dịu dàng một chút, ngài thả em ra trước rồi chúng ta thương lượng được không, nam thần, Đông Quân, ca…”
Vô hiệu.
Cổ áo ngủ của hắn đã bị kéo ra, những chỗ khác cũng bị đè xuống.
Hắn thấy mình đã gọi “ca” rồi mà vẫn vô dụng, chẳng lẽ phải gọi ba ba.
— Mà thôi, vậy cũng không được, thật sự không thể gọi thế được.
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.
Sau khi nhận ra mình không thể chạy thoát, hắn đành nhục nhã buông lỏng thân thể, lẩm bẩm kéo cổ áo Đông Quân.
Mái tóc của Đông Quân rũ xuống, quét vào gáy hắn có chút ngứa, hắn đẩy ra, ngẩng đầu nhìn Đông Quân.
Trăng sáng treo giữa bầu trời, ánh trăng đã sáng hơn trước một chút.
Đuôi mắt, hoặc đúng hơn là đáy mắt của Đông Quân dường như ánh lên một màu đỏ, khiến khuôn mặt lạnh lẽo của anh có thêm vẻ ma mị khác thường.
Mà cảm xúc ẩn chứa bên trong đôi mắt ấy lại vô cùng sâu sắc.
Nếu như ánh mắt có thể biến thành vật chất, Lâm Tầm cảm thấy bây giờ mình đã bị mấy sợi xích trói chặt rồi.
Hắn không chống đỡ nổi đành nhìn xuống, lại nhìn thấy đường cong lồng ngực rắn chắc, đẹp đẽ của nam thần nhà hắn, nâng lên hạ xuống theo từng nhịp thở, cực kỳ quyến rũ.
Hắn muốn dời mắt đi nhưng lại không được, cuối cùng đành phải nhắm nghiền hai mắt, ngẩng đầu lên hôn anh.
Lần này lại rất dịu dàng.
Sau sự dịu dàng đó, hắn được buông ra, nằm ngay ngắn, chỉ thiếu mỗi cơn buồn ngủ là có thể đánh một giấc ngon lành.
Lâm Tầm: “?”
Hắn mở to mắt, dùng ánh mắt biểu lộ sự khó hiểu.
Chỉ thấy nam thần của hắn chậm rãi cài nút áo lại, động tác tao nhã, tỉnh táo đến mức khiến người khác tức giận sôi máu.
“Hôm nay thế thôi.” Đông Quân thản nhiên nói, trong giọng nói của anh còn có chút khàn khàn dễ nghe: “Chờ chân em khỏi đã.”
Lâm Tầm túm lấy cái gối ôm, nói: “Cho nên ngài vẫn muốn để em quỳ à.”
Đông Quân khẽ cười, ôm vai hắn bình thản nằm xuống, như thể vừa rồi không có chuyện gì xảy ra: “Không quỳ thì cũng sẽ dùng đến đầu gối.”
Lâm Tầm: “…”
Hắn phát hiện mình đã đánh giá sai sự đáng sợ của người này rất nhiều lần rồi.
Chuyện xảy ra đêm nay khiến hắn liên tưởng đến một câu chuyện triết lý mà rất nhiều người biết đến.
Nhốt một người thèm đường và một viên đường vào trong phòng. Nếu người đó có thể nhịn được một giờ không ăn, một giờ sau sẽ có được hai viên đường.
Nếu bạn là người này, bạn sẽ chọn ăn một viên đường ngay bây giờ, hay là kiềm chế, một giờ sau sẽ được ăn hai viên?
Rõ ràng nam thần của hắn chính là trường hợp sau.
Chậc, ngài giỏi thật đấy.