Ngôn Ngữ C Tu Tiên
Chương 116
Ngôn Ngữ C Tu Tiên thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 116 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tuyệt đối đừng nói với các sư phụ là tớ đã về.”
Xe đến dưới tầng, Lâm Tầm không nói nhiều, một tay ôm mèo, một tay đội áo khoác màu đen của Cơ Cấu lên đầu, nhanh chóng chạy lên tầng ba, vừa chạy vừa nghĩ mình hoá trang thế này cứ như vừa cướp ngân hàng xong vậy.
Ngay ở chỗ rẽ từ tầng hai lên tầng ba, hắn nghe thấy những tiếng bước chân xuống dưới, theo đó là một giọng nói già nua có lực: “Dừng lại.”
Lâm Tầm đứng vững.
“Người nào lén lén lút lút?” Giọng nói kia tiếp tục hỏi.
Lâm Tầm không còn cách nào khác, kéo áo khoác che đầu xuống: “Sư… Sư phụ.”
Chỉ thấy người trước mặt mặc một bộ đường trang, vạt áo thêu hoa văn tùng hạc, hiển nhiên là sư phụ của hắn – lão Hoắc, trong tay còn xách một cái rổ, có vẻ là muốn đi mua thức ăn.
Đúng là trùng hợp, sao lại để ông bắt gặp mình trong tình cảnh này chứ.
Lão Hoắc nhìn hắn, híp mắt, nói: “Con còn biết trở về?”
Lâm Tầm ngoan ngoãn nói: “Đồ nhi bất hiếu.”
Vừa dứt lời, hắn liền cúi đầu, ý đồ trốn tránh sự dò xét của sư phụ.
Lại nghe lão Hoắc hỏi: “Nhiều ngày không về, không phải là có bạn gái rồi chứ?”
“Không có ạ.” Lâm Tầm thề thốt phủ nhận, “Không phải bạn gái, chỉ… có một người bạn thôi ạ.”
Ánh mắt của lão Hoắc lướt qua mặt hắn như dao: “Thật sao.”
Lâm Tầm: “Vâng.”
“Được.” Lão Hoắc tiếp tục hỏi: “Gần đây có siêng năng tu luyện không? Cảnh giới như thế nào rồi?”
“Hả?” Lão Hoắc bỗng nhiên thốt lên một tiếng nghi ngờ.
Lâm Tầm: “Sư phụ, sao vậy?”
Chỉ thấy lão Hoắc chau mày, nhìn hắn từ trên xuống dưới: “Sao ta không nhìn ra được tu vi của con là bao nhiêu? Con dùng pháp bảo che lấp tu vi gì à?”
Lâm Tầm biết vì sao.
Trong mật mã học, có một thứ gọi là cấp bậc mật mã.
Mỗi thông tin được trao cho mỗi cấp bậc mật mã khác nhau, mỗi người cũng có cấp bậc khác nhau, người có mật mã cấp cao có thể xem thông tin của mật mã cấp thấp, người có mật mã cấp thấp lại không thể xem thông tin của người có mật mã cấp cao, hệ thống tu tiên cũng như vậy.
Trưởng bối cảnh giới cao có thể nhìn thấu cảnh giới tu vi của tiểu bối, tiểu bối tu vi nông cạn lại không thể biết được rốt cuộc tu vi của tiền bối là bao nhiêu, đây chính là đẳng cấp áp chế.
Mà bây giờ, lão Hoắc không thấy rõ tu vi của hắn, đương nhiên là bởi vì hắn đã tiến vào kỳ Phân Thần, vượt qua lão Hoắc kỳ Nguyên Anh.
Từ đó về sau, không chỉ lão Hoắc, ngay cả các trưởng bối như Tiêu Dao Tử, Hồ Điệp phu nhân, Bích Hải tiên tử cũng đều không thể nhìn thấu tu vi thật sự của hắn. Chắc chắn bọn họ cũng dễ dàng đoán ra được nguyên nhân của tình huống này.
Bởi vì Lâm Tầm không biết phải giải thích với các tiền bối như thế nào, nên mới không muốn để bọn họ phát hiện ra mình.
Nhưng việc đã đến nước này, hắn không thể không nói rõ.
Thật ra chuyện này cũng không có gì cả.
Từ nhỏ đến lớn, hắn đã từng giải được vô số bài toán khoa học tự nhiên mà giáo viên không giải được, bởi vậy, việc vượt qua sư trưởng về cảnh giới tu tiên cũng không phải là chuyện gì quá ly kỳ.
Lâm Tầm nói: “Sư phụ, lúc con học máy tính ngẫu nhiên có linh cảm, đã tiến vào hai cảnh giới lớn.”
Lão Hoắc nhìn hắn thật sâu.
Lão Hoắc không nhúc nhích tiếp tục nhìn chằm chằm vào hắn.
Đúng lúc này, Vương An Toàn, Triệu Cơ Cấu và Khương Liên đỗ xe xong, đi đến cầu thang. Vương An Toàn trông thấy lão Hoắc đứng bất động đầu tiên, thấp giọng nói: “Trúng gió rồi sao?”
Ánh mắt lão Hoắc khẽ động, liếc cậu ta một cái.
Vương An Toàn lập tức im miệng.
Chỉ nghe trong giọng nói của lão Hoắc có chút run rẩy: “Con đi theo ta.”
Lâm Tầm ngoan ngoãn đuổi theo.
Cửa tầng bốn mở ra, một đám tiền bối đang uống trà nói chuyện phiếm trong phòng khách, không chỉ giao lưu về kinh nghiệm chiến đấu với ma vật, mà còn phát biểu kiến giải về thời sự quốc gia, kể một ít “chuyện hoang đường làm cho người khác cười sặc sụa” vân vân.
Lão Hoắc không nói gì, nhưng vẻ mặt nghiêm túc của ông đã nói rõ tất cả.
Lâm Tầm đi theo ông vào trong phòng, giống như một con thỏ bị xách hai tai.
Có lẽ các tiền bối còn lại thấy vẻ mặt lão Hoắc không đúng, cũng nối đuôi nhau vào theo.
Trong phòng yên tĩnh.
Lâm Tầm nhìn quan tài ngọc khảm trên tường, cùng với kiếm Xích Tiêu Long Tước trong quan tài ngọc — xem ra việc tìm kiếm Đế quân trong công viên trò chơi không có kết quả, các tiền bối đã hoàn toàn từ bỏ, lại chuyển kiếm về để quản lý.
Lão Hoắc lời ít mà ý nhiều: “Rút.”
Lâm Tầm: “Con không rút được.”
Lão Hoắc: “Con cứ rút đi.”
Lâm Tầm tiến lên, hắn đã rút kiếm này hai lần rồi.
Hắn đặt tay lên chuôi kiếm lạnh buốt.
Vân kiếm trên thân kiếm vẫn như trong trí nhớ của hắn, gọn gàng mà mênh mông.
Hắn dùng sức kéo lên, cơ bắp cánh tay siết chặt.
Các tiền bối xung quanh ngừng thở.
Một giây, hai giây, ba giây, năm giây.
Vẻ mặt nghiêm túc của các tiền bối dần biến mất, họ bắt đầu hô hấp như thường.
Chuôi kiếm vẫn bất động, sức lực nhấc lên lúc trước của Lâm Tầm cũng dần biến mất, không còn sức mạnh như bọ cánh cứng nữa. Có lẽ hắn thật sự không phải Đế quân, không thể dẫn dắt giới tu chân đánh lui Ma Giới.
Lão Hoắc khẽ thở dài một hơi.
Lâm Tầm vận khí thử lại một lần, đồng thời mở Thiên Nhãn Thuật quan sát mã nguồn trên kiếm Xích Tiêu Long Tước. Mã nguồn tốt như vậy, không biết tương lai sẽ bị ai dùng.
Nhưng cho dù hắn cố gắng thế nào, thân kiếm vẫn vững chắc như cũ, Lâm Tầm chậm rãi buông tay.
Ngay giây phút này, trái tim hắn đột nhiên nhảy lên, không dám tin nhìn về phía thân kiếm Long Tước — ngay vừa rồi, giống như có ảo giác thoáng qua rồi biến mất, hắn cảm thấy thân kiếm hơi lay động.
Lâm Tầm quyết định thật nhanh, dùng lực rút kiếm lần nữa!
Áp lực mạnh mẽ bỗng nhiên ập đến từ bốn phương tám hướng. Mã nguồn trên kiếm Xích Tiêu Long Tước bỗng nhiên trôi nổi, hóa thành quang ảnh đen trắng hư ảo lấp lóe. Mã nguồn, các con số và ký hiệu tràn ngập tầm mắt hắn, khiến hắn vừa cảm thấy choáng váng hoa mắt, đồng thời có một âm thanh bỗng nhiên vang lên bên tai.
“Nghĩ tên, nhanh, Thần khí nên gọi là gì, dáng dấp ra sao?”
Một giọng nói quen thuộc biếng nhác khác nói: “Kiếm đi, dùng kiếm lợi hại hơn tí.”
“Gọi là gì?”
“Tớ nào biết được, Cơ Cấu sẽ làm được, đúng không Cơ Cấu.”
“Chờ tớ tìm một cuốn tiểu thuyết võ hiệp đã.” Giọng nói của người thứ ba vang lên, “Trong sách này có mười thần kiếm, một cái tên là kiếm Xích Tiêu, một cái là kiếm Long Tước, một cái…”
Cậu ta còn chưa nói xong đã bị ngắt lời.
“Vậy thì gọi là kiếm Xích Tiêu Long Tước đi, lại thiết lập thêm một chìa khoá bí mật, để tớ ngẫm lại.”
“Dùng cái dễ nhớ vào, tớ cũng muốn chơi thần khí.”
“Mau cút đi, cậu mà chơi được thì còn gọi gì là thần khí nữa.”
“Để tớ đặt.”
Tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng vang lên.
“Đừng mà, ít nhất cũng phải cho một câu gợi ý chứ.”
“Vậy cậu nghe kỹ nhé, gợi ý là —”
Nhưng vào lúc này!
Bên trên kiếm Xích Tiêu Long Tước bỗng nhiên bắn ra một luồng lực mạnh, đẩy hắn ra bên ngoài!
Ý thức ùa về, Lâm Tầm đột nhiên buông tay, bị đẩy lùi khoảng chừng năm bước mới dừng lại.
Các tiền bối thi nhau thở dài.
“Sao lại bị bắn ra ngoài?”
“Phải chăng là đã khiến thần khí tức giận?”
“Ngày nào thần khí cũng bị người ta chạm vào, đúng là sẽ hơi tức giận thật.”
“Thời nào, mệnh nấy…”
“Đế quân đang ở nơi nào?”
Lâm Tầm vươn bàn tay ra, sững sờ nhìn vân tay mình.
Lão Hoắc đi đến bên cạnh hắn: “Sao lại bị bắn ra?”
Lâm Tầm lắc đầu: “Con không biết.”
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía kiếm Xích Tiêu Long Tước, không cách nào xác định vừa rồi mình nhìn thấy, nghe được, là chân thật hay là ảo giác.
Lão Hoắc chắp tay sau lưng, quay người đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Vậy bây giờ rốt cuộc cảnh giới của con là gì, hẳn là đã đạt đến Nguyên Anh đỉnh phong rồi chứ?”
“Không phải.” Lâm Tầm đáp, “Là kỳ Phân Thần.”
Vẻ mặt Lão Hoắc hơi cứng ngắc, sau đó hỏi: “Vậy con… có lĩnh ngộ được cái gì không?”
Lâm Tầm vò đầu, không biết trả lời thế nào. Nếu nói thật, thì chỉ có thể là về sự phát triển của khoa học máy tính.
Khi hệ điều hành vận hành hoàn mỹ, tốc độ lên mạng tăng lên, máy tính cá nhân cũng đã sẵn sàng, sẽ có vô số tin tức, vô số số liệu trào ra từ các thiết bị, hội tụ thành một dòng sông số liệu, những số liệu sinh ra trên internet đến từ tất cả người sử dụng, có thể nói là toàn cảnh thế giới hiện thực được tái hiện trên một chiều không gian khác.
Đối mặt với những dữ liệu này, phải thu thập, lưu trữ chúng ra sao? Sàng lọc ra tin tức có giá trị, từ đó lợi dụng chúng để sinh ra giá trị khác như thế nào? Không thể dùng cách truyền thống để xử lý dữ liệu khổng lồ được, do đó những thiết bị và nền tảng mới đã xuất hiện.
Cho nên, khoa học kỹ thuật hiện đại đã sinh ra một loạt những danh từ như đám mây, big data, khai phá dữ liệu… cùng với nền tảng và thuật toán thích hợp.
Cho nên mới nói ngành khoa học này phát triển rất mạch lạc, không phải là khư khư cố chấp, muốn phát triển cái gì thì phát triển cái đó.
Nó là một kim tự tháp tích lũy dần dần hướng lên, tất cả thành tựu đều có vô số thành quả ở trước trải đường, mà bản thân nó lại làm nền cho kỹ thuật tương lai.
Nếu kỹ thuật hiện có đã thành thục, người sử dụng có nhu cầu mới, những yếu tố này tụ tập cùng một chỗ, sẽ thúc đẩy kỹ thuật mới ra đời — và chắc chắn kỹ thuật này sẽ ra đời. “Thời nào, mệnh nấy” chính là như thế.
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng hắn chỉ có thể nói: “Có lẽ quy luật phát triển của vạn vật thế gian đều giống nhau.
Ví dụ như… sau khi nở hoa ắt sẽ kết quả, sau Nguyên Anh sẽ chậm rãi cảm nhận được Phân Thần.”
Lão Hoắc trầm ngâm: “Hay là vi sư còn chưa hiểu hoàn toàn về cảnh giới Nguyên Anh?”
Lâm Tầm nói: “Sư phụ nhất định có thể.”
Hắn có thể tiến vào kỳ Phân Thần chỉ là dựa vào sự hiểu biết về kỹ thuật, cũng không phải là thiên phú đáng để khoe khoang gì cả. Chắc hẳn sư phụ dùng quan niệm của giới tu tiên cẩn thận suy ngẫm, cũng sẽ có rất nhiều thu hoạch.
Lão Hoắc nói: “Thôi được, con có duyên phận của mình.
Tạm thời đừng cho ai biết về chuyện Phân Thần. Đợi đến khi gặp nguy hiểm, con giả heo ăn thịt hổ, nhất định có thể rực rỡ hào quang, làm sư môn ta vẻ vang.”
Lâm Tầm: “Vâng.”
Lão Hoắc lại nói: “Con đến cũng đúng lúc lắm, chúng ta đang bàn nếu khe hở Ma giới muốn xuất hiện thì xuất hiện ở nơi nào, con đến nghe đi.”
Lâm Tầm liền ra nghe.
Đã rất nhiều ngày, khe hở Ma Giới chưa từng xuất hiện, cũng không có ma vật nào.
Lâm Tầm nghĩ, ma vật và nhân viên đạo cụ mà hắn và Kỳ Vân gặp phải hôm trước đúng là ma vật, nhưng cũng không phải ma vật mới — nhân viên đạo cụ đã từng đi vào nhà ma với bọn họ, và khe hở Ma Giới lại mở ra đúng lúc đó, ma khí trên người cậu ta cũng có từ khi ấy, chứ không phải do xuất hiện khe hở mới.
Nếu như Ma Giới mai danh ẩn tích, đó cũng là một chuyện tốt, chỉ sợ bọn chúng chỉ tạm thời ẩn núp để chuẩn bị một đòn lớn.
Vì thế, giới tu chân quyết định đánh đòn phủ đầu, phỏng đoán địa điểm khe hở Ma Giới sẽ xuất hiện.
Căn cứ vào thông tin đã biết, các tiền bối cho rằng khe hở Ma Giới luôn luôn xuất hiện ở nơi đông người, là chỗ có dòng người dày đặc, và còn có rất nhiều công trình dưới lòng đất.
Trạm xe lửa và khu thương mại dưới mặt đất đã được liệt vào đối tượng trọng điểm giám thị, phân công cho từng người đi trông coi.
Lâm Tầm không chen lời, chỉ ngoan ngoãn nghe.
“Vẫn còn một chỗ nữa.” Ngự Phong chân nhân đột nhiên nói.
Tiêu Dao Tử: “Nói thế nào?”
Ngự Phong chân nhân chỉ vào một điểm trên bản đồ: “Trung tâm triển lãm khoa học cũng có khả năng. Gần đây đang tuyên truyền rầm rộ, nói rằng sắp tổ chức “hội chợ khoa học kỹ thuật” gì đó. Đây là một sự kiện quan trọng, sẽ có rất nhiều người tham gia triển lãm, ta cho rằng đây cũng là một địa điểm khả nghi.”
Tiêu Dao Tử: “Đúng thế.”
Lâm Tầm đang để hồn vía lên mây, chợt nghe thấy từ ngữ quen thuộc, liền bị kéo sự chú ý lại.
Hắn giơ tay: “…Tiền bối, tôi sắp đưa Lạc Thần đến hội chợ đó.”
Hồ Điệp phu nhân vỗ tay: “Tốt! Vậy chúng ta sẽ đi cổ vũ cho Tiểu Lạc!”
Bích Hải tiên tử nói: “Tiểu Lạc sắp xuất hiện rồi sao? Đứa trẻ thông minh như vậy, tất nhiên phải khoe khoang chứ.”
Ngay cả Tiêu Dao Tử cũng nói: “Ta đã chuẩn bị sẵn tiền, chỉ đợi đầu tư.”
Chỉ thấy bọn họ hiền lành hòa ái thảo luận về Lạc Thần, trong phòng ngoài phòng đều tràn ngập bầu không khí vui vẻ.
Lâm Tầm nghĩ chắc hắn sắp bị thất sủng rồi.