124. Chương 124: Mật Mã 7

Ngôn Ngữ C Tu Tiên

Chương 124: Mật Mã 7

Ngôn Ngữ C Tu Tiên thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 124 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vai hắn tựa vào lồng ngực người phía sau, chỉ cách một lớp áo sơ mi mỏng.
Cảm giác rắn chắc, quen thuộc, hơi thở mát lạnh bao trùm lấy hắn, tựa như khí lạnh của tuyết.
Tim hắn đập mạnh mấy nhịp, rồi dần dần bình tĩnh lại. Những suy nghĩ hỗn loạn tựa như vài bông tuyết cuối cùng trong đêm đông, sau khi rơi xuống ngọn cây, toàn bộ mùa đông cũng kết thúc.
Đông Quân vòng tay ôm lấy hắn, tay phải nắm lấy cánh tay trái của hắn.
Hắn thả lỏng người tựa vào anh, sau đó nắm lấy tay phải anh.
Bàn tay chơi đàn dương cầm không một chút tì vết. Hắn dùng ngón trỏ và ngón áp út nhẹ nhàng vuốt ve, xác nhận không có bất kỳ vết thương nào, sau đó lại cúi đầu hít hà, cũng không ngửi thấy mùi thuốc lá nào.
Đông Quân: “Em đang làm gì thế?”
“Bái ngón tay Đông thần, về sau sẽ có thể viết ra mã nguồn tốt hơn.” Hắn mở miệng nói đùa, sau đó hỏi anh: “Sao anh lại tới đây?”
“Hửm?” Đông Quân thấp giọng cười: “Anh không thể tới sao?”
Lâm Tầm: “Anh nói vòng cuối cùng mới đến xem em.”
“Anh đâu có nói vòng loại không đến xem em.”
“Lúc này anh hẳn phải đang họp ở Ngân Hà.”
“Cho leo cây rồi.” Đông Quân hôn lên vành tai hắn: “Anh nghĩ, cuộc thi này rất quan trọng với em.”
Lâm Tầm: “Ừm.”
Đông Quân siết chặt cánh tay đang ôm hắn, lại kéo hắn sát vào lòng: “Với anh, em quan trọng hơn, cho nên…”
Cho nên mới tới đây?
Lâm Tầm nửa tin nửa ngờ, bây giờ hắn cảm thấy người này dỗ ngon dỗ ngọt cứ như đang lừa người vậy.
Hắn xoay người.
Đông Quân vuốt tóc hắn.
“Em cảm thấy bài thuyết trình không tốt lắm.” Hắn nói: “Em nói chẳng có chút tình cảm nào.”
Đông Quân: “Hội chợ triển lãm không cần tình cảm.”
“Về mặt ứng dụng, em hơi nói quá, không đáng tin lắm.”
Đông Quân: “Nói rõ chỗ có tiềm năng phát triển lớn.”
“Em đưa hình ảnh Lạc ra sớm hơn, không biết có đúng không.”
Đông Quân: “Đúng.”
Lâm Tầm liền cười: “Sao anh lại thế này chứ.”
Vậy mà Đông Quân đã thay đổi từ sự khắc nghiệt trong công việc, biến thành một cỗ máy khích lệ không cảm xúc.
“Hửm?” Đông Quân nhìn hắn, nói: “Anh rất khách quan.”
Lâm Tầm: “Vậy anh cảm thấy em cần đổi ở chỗ nào không?”
Khi nói lời này, hắn có nhìn Đông Quân, giọng điệu rất nhẹ nhàng, không hề có bất kỳ áp lực nào.
Nhắc tới cũng kỳ lạ, hắn nhớ xưa nay mình chưa bao giờ hỏi người khác như vậy. Hắn đã quen với việc làm gì cũng giỏi hơn người khác, bởi vậy cũng không muốn chủ động bàn luận về khuyết điểm của mình với người khác.
Khuyết điểm là một thứ không tốt, chính hắn biết là được rồi, cần gì phải cho người khác xem.
Nhưng hắn vẫn nghĩ, nếu là Đông Quân thì được.
Có đôi khi hắn cảm thấy mình và Đông Quân ở chung tự nhiên đến mức cứ như đã quen biết nhiều năm, kiểu như… cái gì cũng có thể nói ra vậy.
Đông Quân: “Em luôn nhìn người khác.”
Lâm Tầm: “?”
Hắn chân thành hỏi: “Em không nên nhìn sao?”
“Nên.” Đông Quân lại cắn tai hắn, sau đó mới trả lời: “Cho nên không có gì cần đổi cả.”
Lâm Tầm: “Ừm… Cho nên anh đã xem hết toàn bộ quá trình?”
Đông Quân: “Ừm.”
Lâm Tầm: “Nhưng em không thấy anh.”
Đông Quân: “Em vẫn luôn nhìn người khác.”
“Có rất nhiều người.” Lâm Tầm ngoắc ngón tay anh, bắt đầu nói sang chuyện khác: “Em đang nghĩ vòng cuối cùng nên mặc gì, như bây giờ có phải hơi tùy tiện quá không? Có nên mặc âu phục không?”
“Không cần.” Đông Quân sửa lại cổ áo cho hắn, sau đó nói, “Như vậy đã rất đẹp rồi.”
Hôm nay người này đúng là một cỗ máy khích lệ không cảm xúc, thế là Lâm Tầm nửa tin nửa ngờ, hỏi: “Thật sao?”
Đông Quân cúi đầu, nói thầm một câu vào tai hắn, giọng nói khàn khàn, chỉ mấy chữ thôi đã khiến hắn đỏ mặt. Hắn nhìn sang Đông Quân, nửa ngày vẫn không nói nên lời, cuối cùng xích lại gần liếm lên đôi môi mỏng kia.
Ngay sau đó, gáy hắn liền bị giữ chặt, bị ôm càng chặt và hôn càng sâu, ngón tay vẫn luôn siết chặt, hắn nghiêng người ngã xuống ghế sô pha.
Bố cục phòng nghỉ rất bình thường, ghế sô pha quay lưng về phía cửa, đối diện với lối đi của nhân viên. Mà bây giờ, cánh cửa lối đi cho nhân viên đang đóng, cửa vào hậu trường khép hờ. Bên ngoài là khung cảnh náo nhiệt, may mà gần đây không có ai, chắc hẳn trong thời gian ngắn sẽ không có người chú ý tới bọn họ đang làm gì.
Một nụ hôn sâu kết thúc, Đông Quân chuyển sang hôn gò má hắn.
Hôn là một động tác cực kỳ thân mật, vốn dĩ Lâm Tầm không cảm thấy gì, thế nhưng sau khi tiếp xúc thân mật với người này, môi lưỡi dây dưa khó tránh khỏi mang theo một loại ám chỉ nào đó, cũng khơi gợi một vài phản ứng không đúng lúc.
Hậu trường và sân khấu chỉ cách nhau một cánh cửa mỏng. Bởi vì hệ thống truyền âm phân bố rộng khắp, ở chỗ này cũng có thể nghe thấy đại khái có người đang giới thiệu một hệ thống 3D ghi hình chuyển động và xây dựng mô hình, có thể khiến hình ảnh 3D càng thêm chân thực, linh hoạt.
Giọng nói hắn hơi rung động, hỏi Đông Quân: “Cái này thật tuyệt… Anh có mua không?”
Đông Quân dán môi mỏng lên tai hắn, nói: “Được.”
Hơi thở của anh rất gần, hắn lại đang ở trong lòng anh, thế là giọng nói trầm thấp kia truyền vào tai hắn như có điện, Lâm Tầm khó mà hô hấp, mềm nhũn từ trong xương. Hắn không muốn nghe, cảm thấy nếu nghe tiếp sẽ từ bỏ mọi suy nghĩ.
Nhưng giọng nói của Đông Quân vẫn không buông tha hắn, hỏi: “Có nhà đầu tư nào liên hệ với em chưa?”
“Có mấy nhà.” Lâm Tầm thở hổn hển một hơi, nói: “Em đều từ chối rồi.”
Hắn cảm thấy Đông Quân nên hài lòng với đáp án này, nhưng lại cảm thấy trạng thái của Đông Quân không đúng lắm, thế là bổ sung một câu: “Chờ anh… chờ anh đến mua.”
Đông Quân chôn mặt vào vai hắn cười, cắn lên cổ hắn một cái, lại nói: “Hôm nay có rất nhiều người nhìn em.”
“Ừm…” Lâm Tầm thở ra một hơi, giọng nói hơi khàn. Gáy hắn là một trong những chỗ không thể đụng vào, bị liếm cắn thế này, đôi mắt đã híp lại, không biết đây là đâu mình là ai nữa.
Đông Quân cũng đặt một tay khác lên người hắn, chỉ là xoa bóp như có như không, mấy lần chạm đến một chỗ nào đó khiến hắn run rẩy, thở hắt ra như bị giật điện. Nhưng anh lại không dừng quá lâu, cũng không biết lần tiếp theo sẽ đến vào lúc nào, giống như một hình phạt tra tấn ngọt ngào.
Lâm Tầm khó chịu cuộn tròn người, Đông Quân càng cắn sâu hơn, có chút đau nhức — nghĩ đến người này cứ lặp đi lặp lại nói “Em vẫn luôn nhìn người khác”, cuối cùng hắn đã tỉnh táo lại. Hôm nay người này xuất hiện ở đây, có lẽ chỉ có một nửa nguyên nhân là muốn tham gia vào thời khắc quan trọng trong cuộc đời hắn, một nửa khác là muốn gây sự.
Hắn đối mặt với người khác vài lần, mặc dù không đến mức phải bị phạt, nhưng cũng làm cho người đàn ông này cảm thấy bất mãn.
Lâm Tầm giương mắt, trừng Đông Quân một cái, nói: “Ngài còn bị người khác nhìn nhiều hơn.”
Đông Quân cười, cúi người ngậm chặt môi hắn: “Ngoan.”
Bên ngoài có rất nhiều tiếng người. Lâm Tầm khẩn trương đến mức không dám hô hấp, muốn đẩy anh ra, đột nhiên không kịp đề phòng đã bị bế bổng lên.
Khu triển lãm khoa học kỹ thuật có kết cấu đan xen, cực kỳ phức tạp. Một cánh cửa trong phòng nghỉ nối thẳng với lối đi của nhân viên và hành lang. Hội chợ lần này lại là sân nhà của Ngân Hà, quyền hạn của Đông Quân đủ để quét mở tất cả cánh cửa của nhân viên.
Sau khi thang máy xuống hầm đỗ xe, Lâm Tầm bị ném vào ghế sau.
Hôm nay hắn mặc quần áo rất đơn giản, không phải là phong cách thiếu niên trốn học mà Lâm Đinh yêu thích. Khí chất cả người có thể dùng từ “học trưởng” để hình dung.
Áo sơ mi trắng, cúc áo không dễ cởi, nhưng Đông Quân cũng không phải là người thiếu kiên nhẫn.
Chỉ là cởi được cúc thứ ba, lại ngừng.
Lâm Tầm nhìn anh, lại thấy trong mắt người này lộ ra một vẻ ảm đạm. Ngón tay đưa về phía túi áo trước ngực hắn, hai ngón tay trắng trẻo thon dài kẹp một tờ giấy nhớ màu lam gấp đôi lên.
Lâm Tầm: “…”
Hắn kịp phản ứng đó là thứ gì, đưa tay muốn giật lại, nhưng đã chậm.
Tờ giấy kia chỉ được gấp đôi, sau khi mở ra có một nếp gấp hình chữ thập.
Đông Quân mở mặt chính ra cho hắn xem, một chuỗi dãy số, rõ ràng là phương thức liên lạc của người nào đó.
Lâm Tầm nói: “Một đàn em, em không có…”
Còn chưa nói hết, “roẹt” một tiếng, tờ giấy nhớ màu lam kia đã biến thành hai mảnh.
Sau đó hai mảnh này được chồng lên nhau, biến thành bốn mảnh, cuối cùng bị xé thành muôn mảnh, rơi vào gầm xe.
Mà Đông Quân vẫn chưa nói gì cả.
Lâm Tầm chép miệng, nhìn Đông Quân với ánh mắt cầu xin, nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn, biết chuyện ngày hôm nay sẽ không kết thúc yên lành.
Mà sự thật cũng giống như hắn dự đoán. Lúc hắn ngẩng đầu lên từ trong vòng xoáy mất tỉnh táo nào đó, nhìn thấy ánh mắt của Đông Quân, đuôi mắt người này có màu đỏ như máu, khiến người ta nhớ tới hoa hồng gai — hắn nghĩ nếu như trên thế giới thật sự có phương pháp để hai người vĩnh viễn không xa nhau dù chỉ một chút, nhất định người này sẽ đạt được nó.
Đợi đến khi kết thúc, hắn mặc quần áo lại hẳn hoi, nhìn thời gian, đã gần đến lúc vòng loại tan cuộc rồi.
Từng tốp người xem đi ra từ hầm đỗ xe, khởi động ô tô rời đi.
Lâm Tầm: “Em…”
Hắn muốn hỏi liệu hắn đi cùng Đông Quân, hay là về chỗ của mình, nhưng lời đến khóe miệng, lại cảm thấy độ điên của Đông Quân hôm nay đã vượt khỏi chỉ tiêu, hẳn là sẽ không cho hắn cơ hội ra ngoài.
Đông Quân cúi người hôn hắn một cái, chỗ mười ngón đan xen vẫn chặt như vậy, chỉ cách mức bị siết đến đau nhức nửa bước.
Chỉ là một lát sau, bỗng nhiên chậm rãi buông lỏng ra.
Bởi vì nắm quá chặt mà mặt ngoài làn da tỏa ra hơi nước, bốc hơi sẽ mang đi nhiệt lượng. Hắn chạm đến không khí ấm áp bên ngoài.
“Hôm nay trở về với bọn họ đi.” Đông Quân nói: “Anh nghĩ các em sẽ cùng nhau ăn mừng.”
“Ừm.” Lâm Tầm cười, đúng là bọn họ muốn tụ tập chúc mừng. Nếu như Đông Quân thả hắn đi, vậy hắn cũng không cần xin phép nghỉ nữa.
Hắn cảm thấy rất vui, ngẩng đầu nhìn Đông Quân, lại trông thấy người này cụp mắt, khóe môi mím chặt.
Rõ ràng là không vui, phối hợp với ngũ quan như được điêu khắc tỉ mỉ lại làm giảm đi khí chất nam thần, cả người cứ như nhỏ bé lại, giống một đứa bé không được ăn bánh kẹo, lại không dám yêu cầu, chỉ ngoan ngoãn chờ ở đó.
Lâm Tầm lập tức mềm lòng, hắn luôn không có sức chống cự với những đứa trẻ xinh đẹp.
Hắn muốn mời Đông Quân đi cùng bọn họ, thế nhưng nghĩ đến trong cuộc sống, người này chỉ hận không thể kéo dài khoảng cách với tất cả mọi người, lại bỏ đi ý nghĩ này.
Hắn chủ động hôn Đông Quân: “Ngày mai em sẽ trở về.”
Đông Quân “ừm” một tiếng, xem như đồng ý. Anh cứ như đột nhiên vui vẻ hẳn lên, mỉm cười với Lâm Tầm, độ cong đuôi lông mày khóe mắt rất dịu dàng, ôn nhu sắp chảy nước.
Nếu không phải ngực và đầu vai bị cắn vẫn còn đau, Lâm Tầm sẽ tin đây mới là bản tính của anh.
Người này vốn là như vậy, giữa điên và không điên cách nhau một trời một vực.
Hắn cảm thấy thú vị, lại hôn anh một cái, lần này liền bị Đông Quân ôm lấy không buông.
Lâm Tầm dán vào người anh, nhịp tim của Đông Quân xuyên qua làn da truyền đến hắn, từng chút, từng chút một.
Một tư thế khó phân thắng bại, Lâm Tầm nghiêng đầu, đưa tay nghịch lông mày của Đông Quân. Đông Quân nghe theo hắn, nhắm mắt lại, lông mi xẹt qua lòng bàn tay, mà một tay khác vẫn nắm lấy cổ tay hắn không buông.
Lâm Tầm chống người lên, cúi đầu nhìn vẻ mặt ôn hòa, yên tĩnh của anh.
Thật ra có rất nhiều lời muốn hỏi, có quá nhiều thứ bất an đang quấn lấy hắn.
Thế nhưng người đàn ông này lại yêu hắn đến vậy.