Ngôn Ngữ C Tu Tiên
Chương 22
Ngôn Ngữ C Tu Tiên thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thấy Lâm Tầm im lặng, Kỳ Vân đối diện chăm chú nhìn hắn rồi nói: “Ta và sư đệ đang chuyên tâm tu luyện ở đây, ngươi vô cớ quấy rầy, chắc chắn có ý đồ khác!”
Lâm Tầm vẫn không nói gì.
Thấy Kỳ Vân càng thêm tức giận, hắn lại càng cảm thấy mọi chuyện kỳ quặc.
— Cộng thêm chỉ dẫn nhiệm vụ trước đó, việc những người này tụ tập ở đây rõ ràng là có điều bất thường.
Cuối cùng hắn nói: “Lần đầu tiên đến núi Thanh Thành, ta chỉ đi dạo khắp nơi, không ngờ lại tình cờ gặp các ngươi thôi.”
Kỳ Vân: “Tối qua ta đã thất lễ trước, thua ngươi một lần, coi như hòa. Nếu ngươi cứ cố chấp quấy rầy sư huynh đệ chúng ta tu luyện, ta cũng sẽ không khách khí nữa!”
Lâm Tầm híp mắt.
Hắn nói: “Tối qua các ngươi cũng nói như vậy.”
Thế nhưng, tối qua, chỉ mười phút sau khi nói ra lời lẽ tàn nhẫn ấy, Kỳ Vân đã bị đánh gục. Ngay sau đó, trong vòng nửa giờ, hắn không chỉ bị đánh gục rồi tẩu hỏa nhập ma, mà còn không may gặp phải lão Hoắc đang trên đường về từ động Thiên Sư sau khi thăm bạn, kết quả là cả nhóm bị tước vũ khí tập thể.
Nhưng điều khiến hắn thấy bất ngờ là lần này Kỳ Vân cũng không lộ ra vẻ sợ hãi.
Chỉ nghe Kỳ Vân khinh miệt “hừ” một tiếng, nói: “Ta không rõ tối qua ngươi đã nhân lúc trời tối mà lén lút dùng thứ pháp thuật tà ma ngoại đạo gì, nhưng hôm nay, ta tuyệt đối sẽ không để ngươi làm được điều đó.”
“Vả lại,” Hắn ta nhấn từng chữ: “Hôm nay ngươi đã đến đây, thì đừng hòng thoát ra! Mối thù đoạt kiếm, ta với ngươi không đội trời chung!”
Nói xong, hắn ta rút thanh kiếm mới ra: “Kết trận!”
Vù vù vài tiếng, các đệ tử kiếm tu đồng loạt rút những thanh kiếm sáng loáng của mình. Ánh sáng lóe lên, bọn họ bước chân theo một bộ pháp kỳ dị, trong chớp mắt đã kết thành một hình cung, bao vây Lâm Tầm!
Chiêu thức tương tự, Lâm Tầm đã được chứng kiến vào chạng vạng tối qua rồi.
Hắn phi thân lên, đạp nhẹ lên ngọn cây như chuồn chuồn lướt nước, sau đó lại mượn lực vọt lên lần nữa, né tránh luồng kiếm khí mà đám kiếm tu đang quét ngang qua.
Một giây sau, hắn nhẹ nhàng gõ lên bàn phím, gửi phần mềm Trojan cho Kỳ Vân.
Giữa không trung, giống như có gió quét đến chỗ Kỳ Vân!
Lâm Tầm chờ đợi giao diện phần mềm Trojan xuất hiện, nhưng không ngờ nó lại không hiện ra! Mà Kỳ Vân — thế mà không hề hấn gì.
Hắn nhanh chóng trượt sang trái, lại né tránh một luồng kiếm khí khác.
Chỉ thấy Kỳ Vân đứng chính giữa kiếm trận: “Ngươi chỉ là Luyện Khí, sao có thể công phá được pháp bảo mà sư phụ ban cho ta?”
Hắn ta vừa nói vừa đâm thẳng kiếm, kiếm quang trắng bạc hướng thẳng về phía Lâm Tầm!
Lâm Tầm dùng bàn phím cản lại, cấp tốc lùi về sau.
Kỳ Vân cười lạnh một tiếng, cổ tay nhẹ rung, mũi kiếm chuyển hướng, tiếp tục đánh tới phía hắn.
Trên thân kiếm của hắn ta có khí cực mạnh, thậm chí còn đánh cho cây cối xung quanh rụng lá rào rào.
Lần này lưỡi kiếm chém vào trên tường lửa, bị khí vô hình cản trở.
Nhưng mà giờ phút này, trừ Kỳ Vân ra, các đệ tử khác đều đứng nguyên vị trí, hai mắt nhắm lại, giống như đang chìm vào suy nghĩ.
— Lại là tấn công DDOS.
Giờ này phút này, trong mắt Lâm Tầm, toàn bộ những người kia đều là máy tính đang điên cuồng tính toán.
Một mạng lưới tấn công muốn thành công thì cần sức tính toán rất lớn, một mình Kỳ Vân không đủ để gây đáng sợ. Nhưng giờ đây, hắn và các kiếm tu khác đã kết nối với nhau thông qua kiếm trận, toàn bộ năng lực tính toán của những người còn lại đều được hắn sử dụng, tập trung vào thanh kiếm của hắn.
Lâm Tầm nhìn mũi kiếm của Kỳ Vân đang chậm rãi tiến về phía mình. Lưỡi kiếm vốn bị tường lửa ngăn lại ở khoảng cách 40cm, giờ đây lại từ từ, từ từ tiến tới, ít nhất đã đi được 4cm.
Hắn ngước mắt, trông thấy trên trán Kỳ Vân chảy mồ hôi.
Một giây sau, Lâm Tầm mỉm cười.
Kỳ Vân cau mày hỏi: “Ngươi cười cái gì?”
“Không có gì,” Lâm Tầm nói: “Kiếm trận của các ngươi rất lợi hại.”
“Biết thì tốt.” Kỳ Vân nhíu mày, ánh mắt khinh miệt: “Ngươi cũng quá ỷ lại vào kết giới hộ thân này rồi — chịu chết đi!”
Chỉ thấy hắn ta nâng tay phải lên, bỗng nhiên dùng sức, mũi kiếm lại ép xuống 1cm!
“Ta còn chưa nói hết mà.” Lâm Tầm nói.
Kỳ Vân đáp: “Ngươi sẽ không còn cơ hội nói hết nữa đâu.”
Lâm Tầm nhìn vào mắt Kỳ Vân, tin chắc trong mắt hắn ta, mình đã là một kẻ chết. Hắn cũng không có cảm xúc đặc biệt gì, bình thản nói: “Kiếm trận rất lợi hại, nhưng mà…”
Kỳ Vân nhíu mày.
Một giây sau, Lâm Tầm nhanh chóng gõ mười ba cái lên trên bàn phím!
Mở chương trình, thay đổi tham số, vận hành!
Kỳ Vân: “Đừng ngoan cố nữa!”
Sau một giây, hắn ta bỗng nhiên phát hiện không đúng, nhìn về phía sau.
Mấy kiếm tu kia vẫn nhắm mắt, cũng không có gì khác thường.
Hắn ta lại chuyển hướng sang Lâm Tầm lần nữa.
“Nhưng mà…” Lâm Tầm nói: “Hiện tại là của ta.”
Một giây sau, hắn bỗng nhiên lùi lại, ở trên cao giữa không trung nhìn xuống chỗ Kỳ Vân.
Ngươi có pháp bảo hộ thân, ta có tường lửa.
Nhưng các sư đệ của ngươi thì không.
Ngươi dựa vào tấn công phân tán để tận dụng khả năng tính toán của bọn họ, cưỡng ép phá vỡ tường lửa của ta — vậy ta cũng có thể cài đặt chương trình vào cơ thể bọn họ, cướp đoạt khả năng tính toán của họ khỏi ngươi.
Lâm Tầm vừa giao chiến với Kỳ Vân, vừa dùng tay phải gõ nhanh lên bàn phím. Mười phút sau, hắn đã hoàn thành việc dựng nền tảng tấn công!
(*) Nhắc lại đề phòng ai quên, cũng chú thích lại tên chương luôn: tấn công DDOS (tấn công từ chối dịch vụ phân tán) là việc khiến những người dùng không thể sử dụng tài nguyên của máy tính.
Đối với Kỳ Vân, Lâm Tầm lại phát động công kích một lần nữa.
Lần này không chỉ có sức mạnh của một mình hắn nữa, sức mạnh của những kiếm tu kia cũng đã để cho hắn sử dụng toàn bộ.
Dưới áp lực cực mạnh, pháp bảo hộ thân của Kỳ Vân không còn bất khả xâm phạm nữa, đã xuất hiện lỗ thủng dưới sự công kích dữ liệu DDOS liên tiếp không ngừng.
Một bên khác, chương trình Trojan vẫn đang điên cuồng gửi lên người hắn ta cũng đã thành công gửi qua trong nháy mắt xuất hiện lỗ thủng này.
— Tiếp theo, chính là quá trình thông thường.
Chế tạo bug, bắt đầu rối loạn.
Các đệ tử kiếm tu ngã trái ngã phải, mặc dù Kỳ Vân còn duy trì được tỉnh táo, nhưng cũng không đỡ nổi kiếm.
Hắn ta thở hổn hển mấy tiếng, mắt muốn nổ đom đóm nói: “Ngươi… tên yêu nhân này… rốt cuộc… đã dùng pháp thuật gì? Rốt cuộc ngươi là ai?”
Lâm Tầm tháo vòng tay màu đen trên tay phải xuống. Một giây sau, chiếc vòng nhanh chóng dài ra, biến thành một sợi xích sắt màu đen to bằng ngón út, dài 5-6m.
— Hôm đó, hắn đánh bất tỉnh Khương Liên trong nhà, dùng chăn và dây nhảy trói hắn ta lại, lão Hoắc rất ghét bỏ, sau đó liền đưa cho hắn một vật gọi là “xích trói ma”.
Việc trói người này, ban đầu lạ lẫm nhưng dần thành quen. Chỉ chốc lát sau, nửa người trên của Kỳ Vân đã bị Lâm Tầm trói chặt lại.
Lâm Tầm hỏi hắn ta: “Ngươi muốn giết ta thật à?”
Kỳ Vân thở phì phò: “Không… Không thì sao?”
Lâm Tầm tịch thu kiếm của hắn ta lần nữa, cầm một đầu dây xích, kéo hắn ta dậy: “Ngươi thiếu hiểu biết về pháp luật sao.”
Sau đó, hắn mặc kệ Kỳ Vân đang bất lực chửi rủa, bắt đầu dò xét xung quanh. Hắn không định hỏi Kỳ Vân xem nơi này có gì kỳ lạ — dù tên này trông không thông minh lắm, nhưng nếu hỏi, không chừng hắn ta sẽ cung cấp thông tin sai lệch để lừa mình.
Hắn kéo Kỳ Vân đi xem xét bốn phía, với ý định tìm ra dấu vết còn lại.
Đi được một đoạn đường, hắn thấy hai bóng người đang run rẩy bên vách đá. Đó là Lão Đại và Lão Nhị — xem ra cuối cùng hai người bọn họ vẫn bị lòng hiếu kỳ đánh bại, không nghe lời ở yên tại chỗ mà đã đến tận đây. Đồng thời, họ còn chứng kiến điều không nên thấy.
Lão Nhị run rẩy, không còn gọi “người anh em” nữa, mà trực tiếp kêu lên: “Đại… đại ca, anh… các anh…”
“Không sao.” Lâm Tầm nói: “Bọn họ không đánh lại ta.”
Lão Đại: “A… vâng….anh…”
Lâm Tầm nhíu mày lại: “Cái gì?”
Hắn bỗng nhiên chú ý tới, hai người kia đều đang nhìn vào bàn phím của mình.
Bàn phím đang sáng — có lẽ vừa rồi hắn dừng thao tác, không cẩn thận chạm vào phím chức năng nên đã bật sáng bàn phím.
Bàn phím này chỉ có một chức năng cực kỳ thực dụng: đảm bảo cho lập trình viên dù làm việc trong hoàn cảnh tối om, vẫn có thể nhìn rõ chữ cái trên bàn phím, mà không cần phải dựa vào ánh sáng màn hình để phân biệt vị trí các phím đến mức mỏi mắt.
Lâm Tầm nghĩ, có thể hắn đã phát hiện ra chỗ có vấn đề rồi.
Bàn phím có ánh sáng, có hai loại.
Một loại gọi ánh sáng RGB, là bảy màu, còn biến hóa, rất được nam sinh yêu thích.
Nhưng Lâm Tầm không thích, hắn cảm thấy loại này quá xốc nổi, quá dở hơi.
Ánh sáng bàn phím của hắn… là đơn sắc, màu đỏ.
Với đế xám bạc, các phím màu đen, ánh sáng đỏ sẫm… Sau khi được hệ thống cải tạo, có vẻ như ánh sáng còn chói hơn trước, lộ ra vẻ không mấy thiện lương.
Sau đó, Lão Nhị liền nói: “Đại ca, có phải anh chính là, ừm… người của ma giáo trong truyền thuyết không?”
Kỳ Vân cũng hỏi: “Ngươi quả thật là yêu nhân?”
Lâm Tầm: “…”
Hắn tắt bàn phím đi: “Ta là người của danh môn chính phái.”
Kỳ Vân khinh bỉ: “Ta nhổ vào!”
Lâm Tầm không thèm để ý đến hắn ta, tiếp tục vừa đi vừa dùng trình thu thập web xem xét bốn phía.
— Đúng là đã nhìn ra vấn đề.
Có một chỗ chương trình không dò xét được, cho dù làm thế nào đều là điểm mù.
Hắn kéo Kỳ Vân đi đến chỗ đó, phía sau Lão Đại và Lão Nhị vẫn nhắm mắt theo đuôi.
Cuối cùng, họ dừng lại ở một đường cụt, bên trái là núi, bên phải là núi, phía trước vẫn là núi.
Vách núi, núi đá, thác nước và dây leo chảy từ trên xuống…
Lâm Tầm đưa tay đẩy dây leo ra.
Một cái động đen sì, cao bằng một người, rộng bằng hai người lộ ra.
Lâm Tầm suy nghĩ một lát, rồi đẩy Kỳ Vân vào trước.
“Ta XXX —” Hình như Kỳ Vân nói gì đó thô tục, Lâm Tầm tự động bỏ qua.
Năm giây sau, hắn cũng bước vào trong huyệt động.
Một giây sau.
Một tiếng vang nặng nề.
“Ầm.”
Phía sau có vật nặng gì đó bỗng nhiên rơi xuống.
Lâm Tầm lùi lại, phía sau lưng là vách đá lạnh buốt.
— Lối ra đã bị chặn.
Ánh sáng từ bên ngoài bị cản lại, trước mắt Lâm Tầm là một màu đen sì, không nhìn thấy gì cả.
Hắn nghe thấy tiếng thở của Kỳ Vân.
Hắn nắm chặt dây xích trong tay: “Đây là chỗ nào?”
Kỳ Vân: “Là nơi ngươi không thể thoát ra được.”
Chỉ nghe tên này nói: “Ngươi thả ta ra, sau đó cầu xin ta, ta sẽ dùng kiếm chiếu sáng cho ngươi. Nếu không, chúng ta sẽ chết đói ở đây nhanh hơn bất kỳ ai.”
Lâm Tầm: “Cầu xin ngươi thế nào?”
Kỳ Vân nói: “Kỳ Vân đại ca, không, Kỳ Vân ba ba, con sai rồi, con mắt chó không thấy Thái Sơn, đã mạo phạm ngài.”
Hắn ta dần nhập vai, giọng điệu cũng diễn cảm hơn: “Là đứa con trai bất hiếu, con trai xin bồi tội với ngài, cầu xin ba ba vận công chiếu sáng cho…”
Lâm Tầm: “…”
Một giây sau, Kỳ Vân liền im bặt, giống như con vịt bỗng nhiên bị bóp cổ.
— Lâm Tầm không chút biểu cảm bật đèn pin điện thoại lên.
Trong động sáng như ban ngày.