Ngôn Ngữ C Tu Tiên
Chương 3
Ngôn Ngữ C Tu Tiên thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Tầm kể tình hình cho Vương An Toàn và Triệu Cơ Cấu.
Triệu Cơ Cấu khó hiểu hỏi: “Trên đỉnh đầu bọn tớ xuất hiện giao diện Turbo C ư? Đây là đồ cổ hủ từ bao nhiêu năm trước rồi?”
Vương An Toàn càng không hiểu: “Vấn đề không phải là nó cổ hủ, mà là vì sao cậu lại có loại ảo giác này?”
Nói xong cậu ta ngẩng đầu nhìn đỉnh đầu mình: “Có cái gì đâu.”
Lâm Tầm chăm chú nhìn vào giao diện kia: “Đúng là Turbo C, rất chân thực.”
Cậu ấy nói: “Lạc, tôi nên đến khoa nào đây?”
Lạc Thần đáp: “Đã đăng ký khoa tâm thần cho anh.”
Vương An Toàn cười phá lên: “Du lịch khoa tâm thần một ngày nha, Lâm Thuật Toán.”
Giọng điệu của Triệu Cơ Cấu bình thản như MC kênh khoa giáo: “Tầm thần, một người ngay cả sinh bệnh cũng không giống người thường.”
Chiếc Jetta đưa họ đến bệnh viện gần nhất.
Trong phòng khám, một bác sĩ nam mặc áo blouse ngồi ngay ngắn, hòa nhã hỏi: “Làm sao thế?”
Lâm Tầm: “Tôi xuất hiện ảo giác.”
Cậu ấy nói được nửa câu, chỉ thấy bác sĩ nhíu mày hỏi: “Bao nhiêu tuổi rồi? Hai mươi?”
Lâm Tầm: “Hai mươi hai.”
“Vẫn còn rất trẻ nha, khuôn mặt cũng rất trẻ.” Bác sĩ vừa gõ bàn phím ghi chép thông tin vừa nói: “Làm nghề gì? Vẫn còn đang đi học à?”
“Tôi tốt nghiệp rồi, bây giờ là lập trình viên.”
“Lập trình viên sao…” Thái độ bác sĩ thận trọng hơn: “Lập trình viên rất dễ gặp vấn đề, có nội dung ảo giác cụ thể không?”
Lâm Tầm nhìn giao diện chương trình trống không trên đầu bác sĩ, “Tôi nhìn thấy trên đỉnh đầu mỗi người xuất hiện một cái… hình chiếu giao diện để nhập chương trình.”
Động tác gõ của bác sĩ dừng lại một chút, vẻ mặt rất nghiêm túc: “Rõ ràng không?”
“Rõ ràng.”
“Có nghe nhầm không?”
“Không có.”
“Có ảo giác nào khác không?”
“Chưa từng có.”
“Có tiền sử bệnh tâm thần không?”
“Không có.”
“Bao lâu rồi?”
“Bắt đầu từ sáng hôm nay.”
“Cậu có mạch suy nghĩ rất rõ ràng,” Bác sĩ nói rồi đưa mắt sang Vương An Toàn bên cạnh: “Bình thường cậu ấy có hành động bất thường nào không?”
Vương An Toàn: “Không có, suốt ngày ôm máy tính lập trình.”
“Trạng thái tinh thần thế nào?”
“Rất bình thường.”
“Tính cách thế nào, có dễ cực đoan không?”
Lâm Tầm nghĩ thầm mình là loại người này sao.
Lại nghe Vương An Toàn nói: “Có chút.”
Lâm Tầm: “?”
Bác sĩ cũng: “Hừm?” một tiếng.
Vương An Toàn gãi đầu: “Cậu ấy có chút… ừm, khá hiếu thắng.
Ví dụ như nếu không viết được một chương trình, cậu ấy sẽ cứ viết mãi cho đến khi hoàn thành mới thôi.
Nếu có ai đó viết xong trước, cậu ấy sẽ dễ nổi nóng.”
Bác sĩ nói: “Điều này cũng dễ hiểu thôi.”
Ông ta chuyển hướng sang phía Lâm Tầm, lại hỏi: “Lúc xuất hiện ảo giác có gặp phải kích thích gì không?”
Lâm Tầm: “Hôm nay tôi gặp… thần tượng của mình, tâm trạng có lẽ hơi kích động.”
“Ừm.” Bác sĩ đưa cho cậu ấy một tờ khảo sát: “Cậu làm bài đánh giá này trước đi.”
Lâm Tầm liền điền hơn hai trăm câu đánh giá.
Bác sĩ cầm kết quả xem qua: “Tính cách khá tích cực và có ý chí vươn lên.
Nhưng đúng là hơi cố chấp, còn khá giống một quả chanh nhỏ.”
Lâm Tầm: “…”
Chẳng phải hôm nay cậu ấy chỉ vừa 'chua' Lion S một chút thôi sao?
“Tinh thần không có vấn đề gì.” Bác sĩ nói: “Không phải do nguyên nhân tâm lý, tôi đề nghị cậu đến khoa thần kinh chụp cộng hưởng từ(*).”
(*) Chụp cộng hưởng từ là một phương pháp thu hình ảnh của các cơ quan trong cơ thể sống và quan sát lượng nước bên trong các cấu trúc của các cơ quan.
Lâm Tầm bị đẩy sang khoa thần kinh.
Sau đó, khoa thần kinh lại đẩy cậu ấy sang khoa mắt như một quả bóng.
Cuối cùng, kết luận là không có vấn đề gì ở bất kỳ đâu, chỉ cần về nhà ngủ một giấc là được.
Sau khi bị hành hạ một hồi thì trời cũng đã tối.
Vương An Toàn và Triệu Cơ Cấu vừa trở về liền ngả người trên ghế sofa cười phá lên, nói Lâm Thuật Toán cậu cũng có ngày lập trình đến tẩu hỏa nhập ma thế này.
Lâm Tầm không thèm để ý đến họ, cậu ấy lấy chai nước lạnh trong tủ lạnh ra uống vài ngụm.
Vương An Toàn giật lấy cốc nước của cậu ấy: “Tẩu hỏa nhập ma rồi mà còn uống!”
Sau đó ném cho cậu ấy một chiếc cốc giữ nhiệt đựng nước kỷ tử.
Lâm Tầm bị hai người kia giám sát uống hết cốc nước kỷ tử, sau đó nói với họ: “Tớ thật sự không thích uống đồ nóng và ngọt.”
Vương An Toàn: “Cút đi, hôm nay cậu không kiếm được ba mươi triệu, không có quyền lên tiếng.”
Lâm Tầm: “…”
Cậu ấy bị xua đi ngủ.
Bác sĩ nói không có vấn đề gì nên cậu ấy cũng không quá lo lắng, nghĩ thầm có khi tẩu hỏa nhập ma thật, ngủ một giấc là tốt rồi.
Mô hình tổng thể của “Lạc Thần” coi như đã dựng xong, cậu ấy suy nghĩ tối ưu hóa thuật toán, viết vài tờ nháp rồi mới định đi ngủ.
Trước khi ngủ nhớ tới chuyện bất ngờ hôm nay ở Ngân Hà, vẫn cảm thấy hơi kích động.
Thế là cậu ấy mở điện thoại ra, vào Weibo, sau đó cực kỳ chăm chú nhấn mở trang chủ của Đông Quân.
ID của Đông Quân rất đơn giản, chỉ có: Ngân Hà – Đông Quân.
Ảnh đại diện là một hàng chữ trên nền trắng xám cực kỳ nhạt nhẽo, hai dãy số không theo quy luật, trông giống một loại mật mã nào đó.
Có vẻ như Đông Quân không cần mạng xã hội.
Tài khoản này từng đăng một câu vào 10 năm trước khi Ngân Hà còn chưa thành lập — khi đó Đông Quân cũng mới 17 18 tuổi, nội dung Weibo là:
“Lo hỏi tôi vì sao ngắm sao.
Tôi cảm thấy ngân hà và mã nguồn là cùng một thứ, đây cũng là một câu trả lời.”
Khu bình luận có hàng trăm nghìn lượt lướt không ngừng, một phần là đoàn tham quan: “Bái kiến Đông thần, Glax là ngôn ngữ tốt nhất trên thế giới.”
Một phần là kêu gào: “A a a a a a a Đông Quân!”
Còn có một bộ phận khá biến thái: “Đông Quân mười mấy tuổi, khụ khụ khụ.”
Còn lại một phần nhỏ là 'chanh tinh': “Lo là ai? Tui chết đây.”
Cũng có thể hiểu được đám 'chanh' đó, dù sao nam thần chỉ có một tài khoản Weibo, mà dưới một bài đăng duy nhất mang ý nghĩa quan trọng này, lại còn nhắc đến tên một người.
Cho nên có người đoán đây là bạn bè chí cốt của Đông Quân, cũng có người đoán đây là mối tình đầu của anh ấy, tóm lại là mỗi người một phỏng đoán khác nhau.
Lâm Tầm không muốn tìm hiểu cuộc sống của nam thần, cậu ấy chỉ thích xem một đoạn mã nguồn của nam thần rồi hết lời ca ngợi nam thần thôi.
Lần này nên khen gì đây? Cái gì cần khen thì đều khen hết rồi.
Đột nhiên trong đầu cậu ấy thông suốt, liền bình luận: “Nam thần thật là đẹp!”
Bình luận bị nhấn chìm trong biển bình luận của những người khác, nhưng Lâm Tầm rất hài lòng.
Cậu ấy tắt điện thoại, nhắm mắt lại.
Một giây sau, cậu ấy chợt mở choàng mắt!
Cậu ấy như sợ hãi điều gì đó, thở hổn hển vài cái rồi mới từ từ nhắm mắt lại lần nữa.
Ý thức như chìm vào một thế giới khác, sau khi nhắm mắt lại, thứ hiện lên trước mặt cậu ấy là một khối màn hình màu xanh lam lớn — giao diện nhập ngôn ngữ C.
Cậu ấy ngồi trên một chiếc ghế xoay, thử đưa tay chạm vào màn hình kia.
Ngay lúc ngón tay chạm đến màn sáng, âm thanh máy móc bỗng nhiên vang lên từ bốn phương tám hướng.
“Hệ thống đang tải.”
“Kích hoạt nền tảng Turbo C.”
“Kích hoạt cấu trúc cây.”
“Kích hoạt nhiệm vụ.”
“Đã mở nhiệm vụ chỉ dẫn tân thủ.”
“Mục tiêu nhiệm vụ: Dẫn khí nhập thể.”
“Phần thưởng nhiệm vụ: Mở rộng lãnh địa môn phái, linh lực +10.”
“Tiến độ nhiệm vụ: 0.”
Lâm Tầm: “?”
Trên đầu cậu ấy đầy dấu chấm hỏi.
Nhưng vào lúc này, cậu ấy cảm thấy bên tay phải sáng lên, nhìn sang liền thấy một quyển trục màu vàng trôi lơ lửng.
Âm thanh máy móc vừa rồi đọc lại mục tiêu, phần thưởng và tiến độ nhiệm vụ lần nữa.
Dẫn khí nhập thể? Lãnh địa môn phái? Mấy thứ này cậu ấy có thể hiểu, nhưng tại sao lại liên quan đến ngôn ngữ C?
Cậu ấy thận trọng quan sát quyển trục, rồi bắt đầu nhìn khắp bốn phía.
Đây là một không gian màu đen, nhưng trong không khí có những đốm màu bạc nổi lơ lửng, chúng bay lên từ mặt đất và chiếu sáng nơi này.
Cậu ấy cẩn thận quan sát điểm sáng, phát hiện chúng là các chữ số Ả Rập, có 1, có 0.
Phía trước là giao diện ngôn ngữ C, bên phải là nhiệm vụ, bên trái không có gì, phía sau — có một cái cây.
Cậu ấy đi đến trước cái cây — đây là một hình ảnh phẳng của cái cây, rễ cây sáng màu bạc.
Hướng lên trên, ánh sáng dần tối đi, chỗ giao nhau giữa rễ cây và thân cây có một chữ “C” hoa.
Tiếp tục hướng lên, toàn bộ cái cây chỉ có hình dáng mơ hồ.
Một chữ cái C không có gì đặc biệt nên không thể nói là gì, nhưng một khi liên hệ với giao diện ngôn ngữ C kia thì lại rất có thâm ý.
Ngôn ngữ C là một loại ngôn ngữ lập trình đặc biệt.
Ngôn ngữ lập trình chia thành hai loại: ngôn ngữ cấp cao và ngôn ngữ cấp thấp. Ngôn ngữ cấp thấp là ngôn ngữ máy tính — ví dụ như toàn bộ danh sách số nhị phân tạo thành ngôn ngữ máy móc, từ ký hiệu ghi nhớ tạo thành hợp ngữ, chúng trực tiếp tác dụng trong máy móc.
Mà ngôn ngữ cấp cao là ngôn ngữ của con người, mọi người dùng ngôn ngữ cấp cao viết mã nguồn, mã nguồn được trình biên dịch chuyển hóa thành ngôn ngữ máy móc và tác dụng trong máy móc.
Nhưng mà ngôn ngữ C lại có chỗ khác biệt.
Bản thân nó là một loại ngôn ngữ cấp cao, có ngữ pháp của riêng mình.
Nhưng đồng thời nó lại có khả năng thao tác nhất định với máy móc, ví dụ như trong việc kiểm soát.
Bởi vậy có khi nó cũng được gọi đùa là “ngôn ngữ trung cấp” xen vào giữa ngôn ngữ cấp thấp và ngôn ngữ cấp cao.
“Rễ cây là ngôn ngữ máy móc, hoặc đại diện cho máy móc.
Thân cây và cành cây chắc đại diện cho người sử dụng, cho nên ngôn ngữ C xen vào giữa rễ cây và thân cây.” Lâm Tầm thầm nghĩ: “Hiện tại không gian này có giao diện biên dịch ngôn ngữ C, mà cái cây này cũng thắp sáng đến phần chữ 'C' — Nếu mình tiếp tục thắp sáng lên, có thể sẽ thu hoạch được rất nhiều năng lực sử dụng ngôn ngữ C#, C++, Python, có lẽ còn sẽ có Glax.”
Nhưng mà cái này dùng để làm gì?
Cậu ấy không tự chủ được nhìn sang quyển trục nhiệm vụ mờ ảo kia, tiếp theo nhìn về phía giao diện nhập chương trình.
Đã có trình biên dịch, vậy cậu ấy liền… lập trình đi.
Đối với một lập trình viên mà nói, chuyện này đơn giản như uống nước lạnh vậy.
Ngôn ngữ C sao, cậu ấy biết.
Nhưng mà nhập vào như thế nào?
Lâm Tầm nâng hai tay lên, đặt lơ lửng trong không trung.
Ánh bạc lóe lên, vậy mà một giây sau, dưới tay cậu ấy lại xuất hiện một bàn phím màu tuyết trắng thật!
Có bàn phím, Lâm Tầm lập tức yên tâm rất nhiều.
Lập trình viên có bàn phím giống như người học toán có một kho giấy nháp, cảm giác đó khiến người ta rất dễ chịu, rất có cảm giác an toàn.
Cậu ấy trôi chảy gõ ra mã nguồn.
Chuỗi mã nguồn này là chương trình đầu tiên được dùng trong tài liệu giảng dạy ngôn ngữ lập trình.
Về sau nhóm lập trình viên đã hình thành thói quen, khi họ đối mặt với môi trường lập trình xa lạ và muốn thử điều chỉnh, họ sẽ vô thức nhập vào chương trình này.
Đầu tiên là đưa ra lệnh tiền xử lý để tránh trình biên dịch không nhận ra câu lệnh phía sau: #include
Sau đó chuyển sang hàm chính Int main
Sau đó là một dấu móc nhọn, dưới dấu móc viết trường hàm.
Mục đích của chương trình này là xuất ra một câu, thế là sử dụng câu lệnh: printf(“Hello, world!n”)
Cuối cùng viết: Return 0; biểu thị hàm chính kết thúc bình thường, dùng dấu móc nhọn cuối cùng.
Một chương trình đã viết xong.
Vận hành, màn hình thay đổi, giao diện vận hành màu đen xuất hiện, trên đó có hai từ đơn.
Hello World.
— Máy tính nói câu nói đầu tiên với loài người.
Ánh sáng bên tay phải lóe lên.
Lâm Tầm quay đầu nhìn lại, thấy tiến độ nhiệm vụ đạt tới 100% trong nháy mắt.
Âm thanh máy móc vang lên lần nữa: “Hoàn thành nhiệm vụ tân thủ, tiến vào Luyện Khí Kỳ, lãnh địa môn phái mở rộng, linh lực +10.”
Vậy là xong rồi sao?
Lâm Tầm còn đang suy nghĩ thì đã nghe thấy âm thanh máy móc vang lên lần nữa.
“Kích hoạt nhiệm vụ chính tuyến.”
“Mục tiêu nhiệm vụ: Đả thông khí mạch, hoàn thành Trúc Cơ.”
“Phần thưởng nhiệm vụ: Tài chính môn phái +50, linh lực +30.”
“Tiến độ nhiệm vụ: 0.”
Nhìn giao diện trình biên dịch, trong đầu Lâm Tầm thoáng qua những thao tác cơ bản của ngôn ngữ C một lần, vô cùng kích động.
— Nếu chơi theo kiểu này thì cậu ấy không còn thấy buồn ngủ nữa rồi.
Đừng nói là Trúc Cơ, cho dù là Độ Kiếp cũng có gì khó đâu?
Ngược lại, cậu ấy muốn xem rốt cuộc cái gọi là lãnh địa môn phái, tài chính môn phái là thứ gì.