Ngôn Ngữ C Tu Tiên
Chương 31
Ngôn Ngữ C Tu Tiên thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khương Liên không chỉ bị sặc, mà còn sặc sụa, ho dữ dội.
Bỗng chốc, trong phòng chỉ có thể nghe thấy tiếng ho xé lòng của anh ta, khiến Lâm Tầm sợ anh ta tắc thở đến nơi.
Hắn vuốt lưng Khương Liên: “Anh Khương, đừng kích động.”
Anh Khương của hắn ho liền năm phút, cuối cùng mới ngớt.
“Ngại quá.” Khương Liên nói.
Lâm Tầm: “Không sao, anh Khương không sao là tốt rồi.”
Khương Liên chậm rãi quay mặt sang phía hắn, động tác cứng đờ, như thể bị vẹo cổ.
Khương Liên: “Cậu vừa nói cái gì?”
“Tôi nói… không phải chúng ta không giải quyết được vấn đề này sao.” Lâm Tầm: “Chúng ta đi tìm sự trợ giúp từ bên ngoài, tìm Đông Quân.”
Khương Liên nhíu mày, vẻ mặt có chút bàng hoàng.
“Thật ra tôi đã sớm muốn hỏi.” Anh ta nói: “Rốt cuộc… các cậu đang làm cái gì?”
Lâm Tầm lấy chứng nhận tốt nghiệp, luận văn tốt nghiệp của ba người bọn họ từ trong ngăn kéo ra: “Bọn em thật sự làm chương trình đứng đắn.”
Dáng dấp Khương Liên không có gì đặc biệt, mắt một mí, tóc hơi thưa, tổng thể khuôn mặt cho thấy đôi mắt anh ta rất nhỏ.
Nhưng lúc này, trong đôi mắt nhỏ bé ấy lại ánh lên sự nghi ngờ tột độ.
“Có phải… các cậu có vấn đề gì hay không?” Anh ta nói: “Kỳ quái thật… các cậu có cần đi khoa tâm thần khám không?”
” Bọn em không bị bệnh thần kinh.” Lâm Tầm thề thốt phủ nhận, hắn nghĩ đến Khương Liên đã gặp phải một loạt những chuyện kỳ lạ ở đây, cố gắng giải thích: “Chỉ là Hoắc trung y trên tầng chúng ta, tính tình ông ấy rất lập dị, người già mà, thường hay làm những chuyện kỳ quái.
Sáng nay cái quan tài kia không phải quan tài thật, bên trong là dược liệu mà lão Hoắc trung y cần dùng.”
Vừa dứt lời, hắn liền hận không thể cắn đứt lưỡi mình.
Chỉ thấy Khương Liên bỗng nhiên đứng dậy, nhìn bọn họ, môi anh ta run rẩy, mãi lâu sau mới thốt ra một câu: “Ông ấy… dùng quan tài đựng dược liệu? Vậy thuốc động kinh tôi uống…”
Lâm Tầm mắt sắc, thấy màn hình điện thoại của anh ta đã hiện giao diện gọi điện, chuẩn bị bấm 110. (Số cảnh sát)
Vương An Toàn nhanh chóng đứng dậy gỡ rối, kéo Khương Liên ngồi xuống lần nữa: “Chuyện này… anh Khương, Thuật Toán (Lâm Tầm) cậu ấy không biết ăn nói.
Nhưng bọn em tuyệt đối là công ty đứng đắn, có giấy phép.”
Triệu Cơ Cấu bổ sung: “Bọn em rất chính quy, có bốn cổ đông, ba người chúng em, còn có cả Đông Quân. Anh Khương, nếu anh muốn, chúng em có thể chia một phần cổ phần cho anh.”
Lâm Tầm thấy Khương Liên nhìn thoáng qua mình, lại nhìn về phía lá bùa màu vàng với những nét chữ nguệch ngoạc như gà bới, được dán chặt lên cửa bằng băng keo trong suốt, bàn tay đang định gọi 110 lại chuyển sang 120. (Số cấp cứu)
Hắn thấy càng nói càng rối, nói: “Không, anh Khương, bọn em không có bệnh hoang tưởng, bọn em rất bình thường.”
“Đông Quân?” Tay cầm điện thoại của Khương Liên run nhè nhẹ.
Lâm Tầm hiểu rằng sự việc đã đến nước này, không thể vãn hồi được nữa, cảm thấy mình sẽ mất đi lập trình viên tài năng Khương Liên này.
Năm ngày trước, hắn cũng không nghĩ tới trong cuộc sống của mình sẽ xuất hiện hai chữ “Đông Quân”.
Tình hình hiện tại giống như hai học sinh cấp ba đang cùng giải bài tập, một người không biết, người còn lại liền nói: “Để tớ hỏi Hoa La Canh” vậy.
(*) Hoa La Canh là nhà toán học nổi tiếng của TQ.
Ngay lúc đang vắt óc suy nghĩ đối sách, Vương An Toàn bỗng nhiên đưa điện thoại của mình ra trước mặt hắn.
Đang gọi điện video, đối phương: Nam thần.
Lâm Tầm: “…”
Vương An Toàn, cậu đúng là một đứa bé lanh lợi, thông minh đúng lúc ngặt nghèo nhất.
Hắn nhanh chóng thấp giọng nói với Lạc Thần: “Kết nối với máy tính.”
Ngay sau đó, màn hình máy tính liền nhấp nháy, chuyển sang giao diện video.
Vương An Toàn dám gọi thật.
Quan trọng là Đông Quân quả nhiên bắt máy.
Lâm Tầm vừa lấy tai nghe từ trong hộp sạc ra, vừa ngẩng đầu, liền đối mặt với ánh mắt của Đông Quân trên màn hình.
Nhìn bối cảnh là trong văn phòng, hôm nay Đông Quân mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, vẫn là cặp kính gọng vàng kia, camera hoàn toàn không làm giảm đi vẻ đẹp của anh.
Đông Quân áo sơ mi trắng và Đông Quân áo sơ mi đen, còn có Đông Quân nguyên bộ tây trang, khí chất của họ có sự khác biệt vi diệu, khi anh mặc áo sơ mi trắng, sự sắc bén liền yếu đi, chỉ còn lại vẻ nhã nhặn lịch thiệp.
Trong tai nghe, Đông Quân nói: “Sao thế?”
Giọng nói rất ôn hòa, không hề tỏ ra bất ngờ hay khó chịu khi bị làm phiền.
…
“Có chút vấn đề…” Lâm Tầm nói: “Bây giờ ngài có bận không?”
“Không bận.” Đông Quân nói: “Chương trình không hoạt động được à?”
Lâm Tầm: “Đúng thế.”
Đông Quân rất đơn giản: “Nhận một tập tin đi.”
Một giây sau, bên Lâm Tầm liền nhận được một tập tin.
Hắn nhấp vào install, khởi động, là phần mềm điều khiển từ xa, sau khi khởi động, Đông Quân có thể điều khiển máy tính của hắn từ phía bên kia.
Lâm Tầm thả chuột ra, nói với Đông Quân: “Cái Glax trong đó, bây giờ hai mục đều không chạy được khi mở cùng lúc, mặc dù từng mục riêng lẻ thì vẫn chạy.”
“Để tôi xem.”
Lâm Tầm liền nhìn góc trên bên phải màn hình, trong video Đông Quân khẽ rũ mắt, ánh mắt vô cùng tập trung, ngón tay nhẹ nhàng gõ trên bàn phím.
Chương trình của hắn bắt đầu hoạt động, Đông Quân đang xem mã nguồn và các chú thích.
Đông Quân đọc rất nhanh, đại khái là tốc độ đọc hai mươi dòng một lượt, thỉnh thoảng còn chỉ ra vài lỗi nhỏ không đáng có, thậm chí sắp xếp lại những chỗ không cân đối, những chỗ thiếu ngoặc nhọn.
Ngẫm lại cũng đúng, ngôn ngữ Glax này… vốn dĩ chính là do Đông Quân phát triển, anh đọc mã nguồn Glax, chắc cũng dễ dàng như đọc tiếng mẹ đẻ.
Đông Quân dừng lại.
Dừng lại tại một đoạn mã nguồn, bên cạnh viết một câu chú thích cẩu thả.
Đừng động vào, mình không biết nó làm gì, nhưng xóa đi sẽ có lỗi.
Hắn nghe thấy Đông Quân cười khẽ một tiếng trầm thấp.
Hắn: “Là tôi viết…”
“Là bản thân trình biên dịch có vấn đề,” Đông Quân: “Tháng chín Glax ra phiên bản mới, đã được sửa rồi.”
Lâm Tầm: “Vậy sao, nhưng tôi không thấy ai nhắc đến.”
Đông Quân: “Bình thường không ai viết mã nguồn kiểu này.”
Lâm Tầm: “…”
Đông Quân tiếp tục xem mã nguồn.
Trong quá trình này, Vương An Toàn lặng lẽ tiến lại gần từ bên trái, chăm chú nhìn màn hình, Khương Liên cũng lặng lẽ tiến lại gần từ bên phải, chăm chú nhìn màn hình.
Mà Triệu Cơ Cấu mất đi vị trí tốt nhất, đành phải chen vào một góc, thò đầu ra từ phía sau hắn, cũng chăm chú nhìn màn hình.
Lâm Tầm lặng lẽ tháo tai nghe, chuyển sang chế độ loa ngoài.
Đông Quân nói: “Nói về thuật toán đi.”
Lâm Tầm mở tờ nháp ra, lại nhìn bảng viết, nói với Đông Quân: “Nửa phần đầu của module em đã nói với ngài rồi.”
“Tôi nhớ rồi, nói tiếp module thứ hai đi.”
Anh mở cái thứ hai ra.
Lâm Tầm bắt đầu nói.
Thật ra ý tưởng cốt lõi rất đơn giản, chỉ cần toán học đủ tốt, hiệu suất giao tiếp sẽ tăng vọt về chất lượng.
Chỉ cần hai mươi phút, phần thuật toán chính đã được trình bày xong.
Đông Quân trầm mặc ba giây.
“Cậu có phát hiện ra không,” Ba giây sau, anh thản nhiên nói: “Trình độ lập trình của đoạn mã nguồn này không thể hiện thực hóa hoàn hảo thuật toán của cậu.”
Lâm Tầm: “…Tôi tự viết.”
Đông Quân: “Có thể thấy.”
Triệu Cơ Cấu phía sau Lâm Tầm cười một tiếng.
“Để thực hiện chức năng, cậu đã sửa đổi một chút logic, ví dụ như chỗ này,” Đông Quân chuyển đến một đoạn mã nguồn hơn hai trăm dòng, lại chuyển sang một module khác, đánh dấu một đoạn khác: “Phía dưới có mâu thuẫn.”
“Sẽ không chỉ có mỗi chỗ này đâu.” Đông Quân chuyển về, tiếp tục nhìn xuống.
Bốn mươi phút sau, tổng cộng có năm chỗ bị đánh dấu.
Lâm Tầm: “…Đã hiểu.
Em sẽ sửa.”
“Sửa một mình ư?” Đông Quân nói: “Có thể sẽ tốn rất nhiều thời gian.”
Lâm Tầm lo lắng di chuyển con chuột: “Tôi sẽ cố gắng.”
“Không cần.” Đông Quân nói: “Mười giờ tôi có một cuộc họp ngắn, giữa trưa sẽ gửi mã nguồn cho cậu.”
Lâm Tầm bị hạnh phúc bất ngờ ập đến làm choáng váng đầu óc: “Cảm ơn ngài.”
“Không cần khách sáo.” Đông Quân thao tác trên phần mềm điều khiển từ xa đó, sao chép một phần tài liệu mã nguồn.
Anh chuyển ánh mắt đi: “Ba người này đều là thành viên của cậu sao?”
Lâm Tầm: “Đúng thế.”
Đông Quân: “Hợp tác vui vẻ.”
Lâm Tầm: “Ngài vất vả rồi.”
Hắn vừa nghĩ Đông Quân thao tác quen như vậy, rốt cuộc là… đã tìm lỗi cho bao nhiêu người rồi, vừa suy nghĩ xem có nên tặng quà, hay làm gì khác không, lại nghe Đông Quân bên kia thản nhiên nói: “Đừng miễn cưỡng bản thân viết mã nguồn.”
Lâm Tầm: “…”
Hắn: “Em có thể hiểu là ngài đang phê bình em không?”
Trong video, hình như Đông Quân khẽ mỉm cười: “Không có ý này.”
Có vẻ như anh nhìn thời gian góc trên bên phải màn hình máy tính, “Tôi phải đi rồi, có cơ hội sẽ trò chuyện tiếp.”
Lâm Tầm: “Vâng, ngài cứ làm việc đi.”
Cuộc gọi kết thúc.
Lâm Tầm muốn dựa lưng vào thành ghế, kết quả lại dựa trúng Triệu Cơ Cấu.
“Đông Quân này hơi khác với tưởng tượng của tớ.” Vương An Toàn nói.
Triệu Cơ Cấu thở dài một hơi: “Cậu tưởng tượng thế nào.”
Vương An Toàn: “Kiểu như danh gia vọng tộc gì đó.”
Lâm Tầm: “?”
Hắn: “Đông Quân đẹp là lẽ thường tình, các cậu chú ý cách dùng từ đi.”
Lâm Tầm nhìn về phía Khương Liên.
Hai mắt Khương Liên vô hồn, tinh thần có vẻ suy sụp.
Hắn: “Anh Khương, anh thấy đấy, chúng em đúng là công ty đứng đắn.”
“Tôi tin.” Khương Liên nói, “Nhưng tôi có một câu hỏi.”
Lâm Tầm: “Anh nói đi.”
Khương Liên: “Đã như vậy rồi, vì sao các cậu lại thuê tôi?”
Vương An Toàn: “Khụ, thật ra chúng em cũng không phải lúc nào cũng được Đông Quân hỗ trợ, chúng em chỉ là kiểu "vợ bé" anh ấy nuôi bên ngoài thôi, Đông Quân cũng chỉ giúp chúng em những chỗ đặc biệt…”
Không chờ cậu ta nói xong, Khương Liên: “Cho nên tôi là lốp dự phòng.”
Triệu Cơ Cấu: “Anh đúng là thiên tài ngôn ngữ.”
Khương Liên tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, dường như đã hoàn toàn đánh mất mọi mộng tưởng: “Tôi chỉ biết là tôi bị nữ thần coi là lốp dự phòng, tôi không ngờ…”
Hóa ra, anh Khương lại là người đã bị tổn thương về mặt tình cảm.
Trên đời này, người đau khổ vì tình có rất nhiều, nhưng lập trình viên đau khổ vì tình lại hiếm hoi, đa số họ không có điều kiện để "tận hưởng" sự đau khổ đó.
Triệu Cơ Cấu vỗ vai anh ta: “Nghĩ đến mặt tốt đi, anh Khương, là lốp dự phòng của Đông Quân, Đông Quân đấy.”
Anh Khương trầm tư: “Cậu nói cũng đúng.”
— Trong một ngày này, hiệu suất làm việc của Khương Liên bỗng nhiên được nâng cao rõ rệt.