Ngôn Ngữ C Tu Tiên
Chương 44
Ngôn Ngữ C Tu Tiên thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thuật toán nén, thật sự là một thứ vô cùng quan trọng.
Hiện tại kỹ thuật máy tính đang ở giai đoạn phát triển bùng nổ, kéo theo đó là lượng dữ liệu tạo ra cũng vô cùng lớn, chưa kể đến những video, tài liệu âm thanh vô tận trên internet.
Mà tác dụng của thuật toán nén chính là mã hóa chúng theo một quy luật nhất định, chuyển thành định dạng dễ dàng truyền tải và lưu trữ, khi cần lại phải giải mã, khôi phục lại dữ liệu gốc.
Cho nên mới nói, một thuật toán nén hiệu quả, không làm mất mát dữ liệu, có thể nâng cao đáng kể hiệu suất truyền tín hiệu và khả năng lưu trữ tài liệu, dữ liệu. Nếu trên thế giới không có thuật toán nén, e rằng internet sẽ trực tiếp tê liệt vì quá cồng kềnh.
Một lĩnh vực thuật toán quan trọng như vậy, trong giới tu tiên tượng trưng cho cảnh giới Kim Đan, có vẻ cũng tương xứng với vị trí của nó.
Lâm Tầm cảm thấy mình đã nhìn thấy chân lý.
Khoảng nửa giờ sau, nền tảng Python đã được tải xong.
Dựa theo kinh nghiệm lên tới Trúc Cơ lần trước, Lâm Tầm dành rất nhiều thời gian để thực hiện phần lớn các thao tác lập trình hướng đối tượng cơ bản của ngôn ngữ, đẩy tiến độ nhiệm vụ chính lên 50%. Hắn bắt đầu kết nối với ổ cứng, thu thập toàn bộ các chương trình mà Vương An Toàn đã tích góp trong những năm gần đây, rồi lần lượt áp dụng các thuật toán nén đã hoàn thiện.
Áp dụng mã hóa Huffman kinh điển của cây nhị phân, quả nhiên đúng như dự đoán, tiến độ lập tức tăng thêm 10%.
Chuỗi LZ tất nhiên không thể thiếu, 5%.
Shannon là cha đẻ, có ý nghĩa khá quan trọng, 5%.
Sau khi tìm hiểu lịch sử, Lâm Tầm bắt đầu sử dụng các thuật toán nén có tổn hao và nén không tổn hao được phát triển trong những năm gần đây, tên của chúng vô cùng kỳ quặc, lĩnh vực ứng dụng cũng có sự khác biệt.
Thanh tiến độ chậm rãi nhích lên, triển vọng vô cùng khả quan.
Nhưng ngay khi Lâm Tầm cho rằng mình sẽ thuận buồm xuôi gió đạt đến Kim Đan, nó bỗng dưng dừng lại.
90%.
Sau đó, cho dù sử dụng bất kỳ chương trình tiên tiến nào, thanh tiến độ vẫn không hề nhúc nhích.
Sau một hồi thử nghiệm, Lâm Tầm vững tin, 10% còn lại chắc chắn có một chướng ngại khác.
Hắn cũng không cố chấp đối đầu với hệ thống, thoát khỏi không gian, tìm đọc những luận văn liên quan, rồi định đi ngủ.
Nhưng ngày hôm nay của hắn đã định trước là một ngày bận rộn. Vừa ôm Con Trỏ Chuột nhắm mắt, điện thoại liền vang lên, màn hình hiện lên tên Lâm Đinh.
Lâm Đinh, tỷ của hắn, lớn hơn ba tuổi, ruột thịt.
Lâm Tầm nhận điện thoại: “Tỷ.”
Giọng của tỷ ấy từ đầu dây bên kia vọng tới: “Toán Toán.”
Giọng nói hơi khàn, không giống giọng điệu bình thường của tỷ ấy lắm.
Lâm Tầm: “Tỷ bị cảm sao?”
“Có chút.” Lâm Đinh nói: “Mai tỷ sẽ bay, chiều mai đến Bắc Kinh, đón tỷ nhé.”
Lâm Tầm: “Vâng.”
Hắn tiếp tục: “Tỷ gửi số chuyến bay cho đệ.”
“Ừm.” Lâm Đinh nói: “Đệ sắp ngủ sao?”
Lâm Tầm: “Định đi ngủ.”
Tỷ ấy liền cười: “Sớm thế sao.”
Lâm Tầm: “Không tu tiên nữa.”
Lâm Đinh nói: “Vậy tỷ cúp máy đây, đừng quên đón tỷ nhé, tỷ mua cho đệ nhiều đồ lắm.”
Lâm Tầm ôm điện thoại, cũng cười: “Tủ quần áo của đệ không nhét thêm được nữa rồi.”
“Không gian tủ quần áo giống như bọt biển trong nước vậy, ngoan, ngủ ngon.”
Lâm Tầm: “Ngủ ngon… Uống nhiều nước ấm nhé.”
Lâm Đinh: “Thôi đi.”
Tắt điện thoại, Lâm Tầm nhìn thời gian một chút. Gần đây bận rộn quá, hắn gần như quên mất hôm nay là ngày mấy tháng mấy — đúng là cũng đã đến ngày đó.
Lâm Đinh ở nước ngoài học nghệ thuật, dường như còn muốn mở triển lãm riêng, việc học và sự nghiệp đều không hề dễ dàng. Ngày nghỉ khó mà về được, nhưng vào thời điểm này hàng năm, tỷ ấy đều cố gắng xin nghỉ để về nước một lần.
Hai người họ lớn lên cùng ông nội, tình cảm rất gắn bó. Hai ngày nữa là ngày giỗ của ông, về quê thăm ông đã trở thành thông lệ bao năm nay của cả hai.
Năm đó ông ra đi rất nhẹ nhàng, tuổi cao sức yếu, đột ngột qua đời trong giấc ngủ. Vì vậy, cũng không hẳn là bi thương, chỉ là có chút hoài niệm.
Thế là vào thời điểm này hàng năm, họ sẽ ra mộ ông nói vài câu, kể về những gì đã làm trong năm, coi như ôn lại chuyện cũ, để năm tiếp theo được an tâm hơn rất nhiều.
Hắn nắm lấy tai Con Trỏ Chuột: “Đi ra ngoài với ta một chuyến nhé?”
Con Trỏ Chuột liếm liếm ngón tay hắn.
Lâm Tầm: “Vậy là đồng ý rồi sao?”
Con Trỏ Chuột như không hiểu gì cả, giống một chú mèo cực kỳ bình thường, cuộn mình lại, nằm trên ngực hắn ngủ.
Lâm Tầm cũng ngủ rồi.
Một đêm không mộng mị.
Ngày thứ hai, hắn viết thuật toán, trò chuyện với Đông Quân. Sau đó, nghe thấy tiếng các tiền bối, các sư huynh tầng bốn đi xuống tầng trừ ma, thời gian trôi qua đến trưa rất nhanh.
Lúc ra ngoài đón Lâm Đinh, để đề phòng chuyện Con Trỏ Chuột lại đi ra ngoài tìm hắn như lần trước, sau khi trưng cầu ý kiến của Đông Quân, Lâm Tầm dứt khoát đeo balo mèo và đưa Con Trỏ Chuột theo.
4 giờ 20 chiều, hắn đến sân bay, tìm được thông tin chuyến bay của Lâm Đinh, rồi bắt đầu đứng đợi.
Đương nhiên, Con Trỏ Chuột cũng ở đó. Hắn đeo balo mèo ra phía trước ngực, sau đó kéo khóa xuống.
Con Trỏ Chuột thò đầu ra khỏi balo, có vẻ hơi sợ vì đông người, nó ngó nghiêng bốn phía, đôi tai rung rung, sau đó kêu meo meo với Lâm Tầm.
Lâm Tầm cố ý nhìn một chút, hôm nay trên người Con Trỏ Chuột có hiển thị giao diện.
Hắn cũng không phải là người thiếu khả năng quan sát — dựa vào những gì đã quan sát mấy ngày qua, hắn phát hiện, khi có khung giao diện, Con Trỏ Chuột giống như một chú mèo con bình thường, rửa mặt, liếm móng, ăn thức ăn cho mèo.
Còn khi không có khung giao diện, hành vi của nó sẽ khá khó lường, cái đuôi cũng tương đối linh hoạt, có thể tùy ý ra vào khe nứt Ma giới, và còn thích yên lặng nằm trong lòng hắn.
Bây giờ Con Trỏ Chuột có khung giao diện, cho nên, không phải là một tiểu lừa đảo, mà là một chú mèo con xinh đẹp.
Lâm Tầm xoa đầu Con Trỏ Chuột: “Đừng sợ.”
Bên cạnh có mấy cô gái tụ tập xì xào bàn tán, loáng thoáng nghe thấy mấy từ như “Tiểu ca ca”.
Đương nhiên, sau khi Lâm Tầm bị ba cô nàng xin Wechat, bị bốn cô nàng yêu cầu chụp ảnh cùng hắn và mèo, máy bay của Lâm Đinh cuối cùng cũng đã tới.
Mười phút nữa trôi qua, hắn trông thấy Lâm Đinh.
Lâm Đinh là một mỹ nữ, dáng cao chân dài, mái tóc lượn sóng. Ở lâu một mình nơi đất khách quê người, khí chất càng thêm mạnh mẽ.
Chỉ thấy tỷ ấy kéo một chiếc vali to đùng, mặc áo khoác mỏng với màu sắc quỷ dị sặc sỡ, trông rất kỳ quặc. Vạt áo khoác dài đến đầu gối, nhưng bên dưới lại mặc quần đùi, để lộ toàn bộ bắp chân và một nửa đùi. Lâm Tầm xác nhận đây là phong cách thời trang mà hắn không thể nào hiểu nổi.
Hắn kéo balo mèo lại, đeo ra sau lưng, vẫy tay với Lâm Đinh.
Lâm Đinh bước nhanh đến chỗ hắn.
Một mùi hương ập tới, hắn bị Lâm Đinh ôm chặt lấy.
Lâm Tầm: “…”
Sự nhiệt tình như vậy, đã nhiều năm hắn không được hưởng rồi.
Cánh tay và cơ thể Lâm Đinh ôm lấy hắn dường như hơi run rẩy.
“Tỷ?” Lâm Tầm vỗ vai tỷ ấy: “Sao thế?”
Một lúc lâu sau, Lâm Tầm mới được tỷ ấy buông ra.
Hắn nắm chặt lấy bả vai Lâm Đinh mà nhìn, phát hiện vành mắt tỷ ấy đỏ hoe.
Lâm Tầm: “Tỷ thất tình sao?”
“Không.” Lâm Đinh lau mắt, giọng hơi khàn: “Nhớ đệ.”
Lâm Tầm: “Đừng mà, không đến mức đó đâu.”
“— Nhớ đệ thật mà.”
Lâm Tầm: “Vậy tỷ tốt nghiệp xong thì về nước đi, đừng ở bên ngoài nữa.”
“Cũng được,” Tỷ ấy lại như khôi phục vẻ bình thường, giữ vững tinh thần mỉm cười, bắt đầu châm chọc hắn: “Vậy công ty của Lâm tổng có thiếu người không?”
Lâm Tầm: “Thôi đi, đệ mời không nổi tỷ đâu.”
Lâm Đinh: “Tỷ đoán đệ cũng mời không nổi.
Ngoan, chờ tỷ thành phú bà, sẽ đầu tư cho đệ.”
Một giây sau, tỷ ấy chú ý tới balo mèo trên lưng Lâm Tầm.
Sân bay vang lên tiếng kêu ngạc nhiên của tỷ Lâm, Con Trỏ Chuột bất lực rơi vào trong ngực tỷ ấy.
Hai người vừa đi vừa ôn chuyện, chạng vạng tối đã trở lại khu nhà Triều Dương.
Lâm Đinh thuê khách sạn gần đó, nhưng hôm nay tỷ ấy muốn nhồi nhét đồ vào tủ quần áo của Lâm Tầm, còn muốn đi thăm An Toàn và Cơ Cấu. Vì vậy, trước tiên tỷ ấy muốn đến khu nhà Triều Dương, ăn cơm cùng mọi người, cuối cùng mới về khách sạn.
Cửa vừa mở, hai người Vương An Toàn và Triệu Cơ Cấu mỗi người hô một câu “Chị”, vô cùng ân cần — bọn họ khá thân thiết. Lúc trước khi ba người thuê phòng bên ngoài để làm Lạc Thần, phương diện sinh hoạt quả thực rất hỗn loạn, đành nhờ Lâm Đinh về nước chăm sóc.
Lâm Đinh sảng khoái đáp lời, trò chuyện với bọn họ hồi lâu — tỷ ấy còn mua trò chơi cho hai người kia.
Lần này Lâm Tầm không còn cảm thấy khó chịu, hắn biết điều gì đang chờ đợi mình.
Quả nhiên, Lâm Đinh quan tâm đến Vương An Toàn và Triệu Cơ Cấu xong, liền kéo hành lý vào phòng hắn, sau đó mở nó ra —
“Tỷ,” Lâm Tầm chân thành nói: “Đệ thật sự không muốn thay quần áo.”
Lâm Đinh: “Đệ nhất định phải lần lượt mặc thử, cũng như để tỷ khoe gu thẩm mỹ của mình.”
Gày vò hơn một giờ, lúc tủ quần áo của Lâm Tầm đã không thể nhét thêm được nữa, tỷ Lâm mới chịu dừng tay.
Lâm Tầm ngồi trên giường, mặc một chiếc áo màu trắng nghe nói là hàng hiệu xa xỉ kiểu mới mùa thu nào đó, nhưng với gu thẩm mỹ của hắn thì không thể nào nhìn ra có điểm đặc biệt gì, uể oải ôm Con Trỏ Chuột ngủ gật.
“Đúng rồi,” Lâm Đinh lấy từ trong hành lý ra một cái lọ màu trắng, dùng một loại giọng say mê nói, “Nước hoa được yêu thích nhất năm nay, nhưng là của nam giới, như tan trong nước, ấm lạnh đan xen, cảm giác rất thích hợp với đệ.”
Lâm Tầm qua loa: “Thơm.”
Lâm Đinh: “?”
Lâm Đinh: “Tỷ còn chưa mở nắp mà đệ đã bảo thơm rồi?”
Tỷ ấy phun vào người Lâm Tầm ba lần.
Ngay từ đầu Lâm Tầm còn muốn tránh, nhưng một giây sau, cả người hắn liền khựng lại.
Nước hoa này…
Một giây sau, Con Trỏ Chuột cũng quơ móng vuốt trong không trung: “Meo?”
Nó mở to hai mắt, nhìn quanh căn phòng, giống như đang tìm ai đó.
Nước hoa này.
Lúc mùi hương vừa mới tràn ngập còn không ngửi thấy rõ, nhưng khi nó khuếch tán trong phòng, mùi hương trở nên nhạt hơn…
Giống như trận tuyết mùa đông đầu tiên, hoặc ánh nắng nhẹ trên núi tuyết.
— Đây không phải là mùi Đông Quân dùng sao?
Lâm Đinh hứng thú nhìn phản ứng của hắn: “Sao nào?”
Trước đây Lâm Tầm đã ghi nhớ kỹ mùi nước hoa này, cũng đặt nó ngang bằng với khí tức của Đông Quân, thậm chí gần như hình thành phản xạ có điều kiện.
Thế là, lúc này hắn đã sắp hôn mê, thậm chí có ảo giác Đông Quân đang ở ngay gần đây.
Hắn cảm giác đầu ngón tay mình như nhũn ra, suýt nữa không ôm được mèo, trả lời Lâm Đinh: “Rất… rất tốt.”
“Vậy cho đệ đó,” Lâm Đinh đi đến đầu giường của hắn: “Tỷ thích phun nó lên gối, giống như vậy…”
Nói rồi, tỷ ấy nhắm ngay vào gối đầu của Lâm Tầm, lại phun lên ba lần.
“Đừng.” Lâm Tầm muốn ngăn cản, nhưng đã trễ, tỷ ấy ra tay quá nhanh.
Lâm Đinh có vẻ cực kỳ hài lòng: “Cái này giữ mùi rất lâu, một đêm cũng không bay mất.”
Xong rồi.
Lâm Tầm nghĩ, thế này là không muốn để hắn đi ngủ rồi.