Ngôn Ngữ C Tu Tiên
Chương 88: Đường Ngắn Nhất 3
Ngôn Ngữ C Tu Tiên thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Tầm nhìn thấy cảnh tượng đó, thầm nghĩ, chắc giờ này nhân viên đạo cụ đang vui sướng lắm đây.
Làm giả lâu như vậy, cuối cùng lần này cũng làm được như thật — thật đến mức như thể hắn đã “làm thịt” được nam thần vậy.
Vui sướng đến mức mặt mày trắng bệch.
Vui sướng đến mức hai mắt trợn ngược, suýt chút nữa thì ngã ngửa ra sau.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Thường Tịch đập mạnh vào cổ tay cậu ta, cổ tay của nhân viên đạo cụ chịu một lực lớn, các ngón tay buông lỏng, con mắt giả lại bay vút lên không trung.
Nhân viên đạo cụ há miệng thở dốc, không thốt nên lời, trong cổ họng phát ra những tiếng “ặc ặc”, hai chân mềm nhũn không đứng vững. Thường Tịch đỡ cậu ta một chút, đặt lên trên bàn dài.
Nhân viên đạo cụ suy yếu nằm thở dốc trên bàn dài, trông như một con cá sắp chết vì thiếu nước. Khoảng một hai phút sau, có lẽ đã thích nghi được với hoàn cảnh này, hoặc có lẽ nhận ra mấy thứ kia không thể phá vỡ kết giới, sắc mặt cậu ta mới khá hơn chút, chống khuỷu tay xuống định đứng dậy — kết quả vừa quay mặt lại, liền trùng hợp đối diện với đôi mắt của người bị mổ bụng trên bàn dài.
Lại một tiếng hét thảm nữa vang lên, Lâm Tầm biết người này xem như xong đời thật rồi.
Nhưng hắn không rảnh bận tâm, Thường Tịch cũng chẳng để ý nữa, chỉ có Bích Hải tiên tử tốt bụng đặt lên đầu cậu ta một chiếc khăn vuông màu lam.
Nhân viên đạo cụ đã mất tỉnh táo, lẩm bẩm nói năng lộn xộn.
“Tôi biết mấy người lừa tôi, tôi không nên sờ...”
“Tôi không nên để quên cục sạc...”
“Có ba con trên trần nhà hướng tây nam, hai con ở góc chéo tây bắc, tủ lạnh còn có thứ gì đó.” Lâm Tầm lấy bàn phím ra, vừa chỉ huy, vừa nhân lúc mọi người không chú ý đến mình mà khởi động bàn phím, phóng virus và kiếm khí nén về phía ma vật.
“Các khối thi thể đang biến thành người, chú ý đánh tan chúng.
Bên trái Ngự Lôi chân nhân có một con sắp biến thành người, phía sau Vạn Thiền đại sư có hai con.
Phu nhân chú ý phía sau.”
“Hướng chéo đông nam có một con, vị trí không tốt, sư phụ có thể giúp một tay không? Lôi Đình chân nhân đừng cử động.”
Đại não Lâm Tầm vận hành với tốc độ cao nhất. Thật ra, việc sắp xếp nhịp độ cuộc chiến là một vấn đề cực kỳ quan trọng, sắp xếp tốt có thể giải quyết rất nhiều vấn đề, giống như một chương trình tối ưu hóa vậy.
Ví dụ, có một ma vật xuất hiện ở hướng chéo đông nam, muốn tấn công đại trận Chư Thiên Tinh Đấu. Lôi Đình chân nhân phụ trách khu vực đông nam nhìn thấy, đại khái sẽ nghĩ rằng nếu rời khỏi cuộc chiến hiện tại sẽ khiến đồng đội Thanh Dương Tử của ông phải gánh chịu trận chiến bên này một mình.
Mà cùng lúc đó, lão Hoắc không có ma vật để đối phó, đang ở bên cạnh đại trận, nhìn thấy phía đông nam có ma vật cũng sẽ bay tới giải quyết — nhưng khi ông đến, có lẽ Lôi Đình chân nhân đã đang đánh quái rồi.
Như vậy sẽ gây ra hai hậu quả: một là đồng đội của Lôi Đình chân nhân sẽ gặp nguy hiểm, hai là lão Hoắc di chuyển không hiệu quả. Lúc này, Lâm Tầm sẽ phải phán đoán tình huống ở phía đông nam và ở tủ lạnh xem chỗ nào nguy hiểm nhất, từ đó quyết định ai sẽ tới đối phó với thượng ma vật ở góc chéo đông nam.
Đương nhiên, tiền đề là phán đoán và phản ứng của hắn phải nhanh hơn trực giác của Lôi Đình chân nhân và lão Hoắc. Nếu không, mệnh lệnh sẽ xung đột với hành động của bọn họ, loạn thành một mớ bòng bong — mà nếu từ bỏ không đưa ra mệnh lệnh, để bọn họ chiến đấu tự do, cũng sẽ loạn thành một mớ bòng bong.
Nhưng mà nói về tốc độ vận hành của đầu óc, trừ máy tính ra, Lâm Tầm chưa từng sợ ai bao giờ.
Theo từng tiếng chỉ huy của hắn, tình hình vốn đang hỗn loạn cũng đã trở nên rõ ràng hơn.
Các khối thi thể trên mặt đất và trong tủ lạnh sẽ lại tổ hợp thành con rối thi thể, máy móc chậm rãi bay lượn trong phòng. Lúc này, ngoài việc xấu xí ra thì chúng không còn tấn công nữa.
Bốn góc phòng và tủ lạnh sẽ tràn ra oán khí ma vật màu đen không thành hình, đa số là kỳ Kim Đan. Dùng thuật pháp tiên đạo có thể khắc chế, nhưng nếu một ma vật đang bay lượn mà không bị kiềm chế gặp con rối thi thể chưa bị đánh nát, chúng sẽ kết hợp thành một, sức chiến đấu tăng gấp bội, có thực lực gần bằng kỳ Nguyên Anh — phải biết rằng, trong tiên đạo cũng chỉ có mười lăm mười sáu vị tiền bối đạt tới kỳ Nguyên Anh mà thôi.
Các tiền bối vẫn luôn bị hao tổn linh lực, ma vật lại vô cùng vô tận. Cho nên, dù bây giờ nhìn trận chiến có vẻ rất thuận lợi, nhưng Lâm Tầm vẫn lấy kiếm, ra chiêu trước mặt các tiền bối, lúc nhanh chóng niệm chú còn lặng lẽ tính toán lượng linh lực còn lại của bọn họ. Hắn cố gắng để càng nhiều tiền bối còn thừa linh lực gánh vác nhiều nhiệm vụ chiến đấu hơn một chút, các tiền bối còn ít linh lực có thời gian thở dốc. Hơn nữa, hắn còn phải xử lý những sai sót, cố gắng đảm bảo thực lực của Tiêu Dao Tử tiền bối, người có cảnh giới cao nhất hiện tại, để đề phòng nếu xuất hiện ma vật thực lực cực cao, ông vẫn có đủ sức để đánh một trận.
Mà vừa ngăn cản ma vật tấn công, hắn còn phải đảm bảo quan sát mọi nơi, tìm kiếm dấu vết của cái khe — đây cũng là mục đích chính bọn họ đi vào nơi này.
Ba phút sau, lão Hoắc đã giải quyết xong ma vật ở góc chéo đông nam.
Lâm Tầm lập tức chú ý thấy trước mặt sư phụ có một khoảng trống tốt, hắn nhanh chóng nói: “Sư phụ giúp xử lý con ở trần nhà góc đông nam luôn.”
Lão Hoắc chém một chưởng vào không trung, sau đó mới bay đi. Thế công của ma vật ở trần nhà góc đông nam cứng lại, Lôi Đình chân nhân đánh ra một tấm phù chú, nói: “Phối hợp tác chiến rất tốt!”
Lâm Tầm mỉm cười, tiếp tục chỉ huy.
Một lát sau, Thường Tịch hỏi hắn: “Có thể cầm cự được bao lâu?”
Lâm Tầm: “Hai giờ.”
Không đợi Thường Tịch nói gì, hắn đã tiếp lời: “Có một nhân tố không ổn định, nhân viên đạo cụ là phàm nhân, nếu bị cảm nhiễm, chúng ta sẽ—”
Lời còn chưa dứt, hắn bỗng nhiên nhìn thấy một luồng sáng lạ!
Lâm Tầm không thèm chớp mắt, trở tay vung bàn phím lên. Bàn phím nhanh chóng biến thành kiếm, “keng” một tiếng, mũi kiếm va chạm với đao nhọn, khiến lòng bàn tay hắn tê dại.
Hắn quay đầu lại, thấy nhân viên đạo cụ sắc mặt xanh trắng, ma khí đen sì quấn quanh cả người, nhếch miệng cười với hắn, tay trái vung dao nhọn màu bạc, lại đâm tới phía hắn lần nữa!
“Keng” một tiếng, lần này là Thường Tịch dùng thiền trượng chặn đứng công kích.
Thường Tịch: “Kim Đan hậu kỳ.”
Lâm Tầm mím môi, phân một phần chú ý để xem chương trình trên người nhân viên đạo cụ.
Nhân viên đạo cụ một tay vung dao, một tay thành quyền, một chiêu thức tổ hợp đánh úp về phía hắn — đòn tấn công của kỳ Kim Đan lấy cách nén là chính, xem ai có thể đủ nhẹ nhàng dùng nhiều linh lực nhất để tung chiêu.
Nhưng giữa nén và nén cũng có sự khác biệt.
Hai video cùng độ dài, một cái là video 3D phức tạp, một cái là video đen trắng. Video thứ hai có thể nén đến mức nhỏ nhất, video thứ nhất lại không thể, bởi vì lượng thông tin trong đó khác nhau. Mà nếu cứ muốn nén nó thật nhỏ, cũng chỉ có thể hy sinh chất lượng video — cái này gọi là nén có tổn hao(*).
(*): Nén có tổn hao là dạng nén chỉ cho phép phục hồi lại một phần dữ liệu gốc, vì thế có thể làm mất một lượng thông tin để đổi lại khả năng nén giảm dung lượng tốt hơn.
Nếu quy đổi thành lý luận tu tiên thì chính là: chiêu thức càng đơn giản dễ hiểu, càng có thể chồng chất nhiều linh lực; chiêu thức càng phức tạp, đa dạng và biến hóa, khả năng chịu tải linh lực càng nhỏ!
Kiếm khí nén của Lâm Tầm và đòn tấn công của nhân viên đạo cụ bây giờ đúng là hai thái cực tương phản.
Hắn không do dự khởi động một thuật toán ở giao diện chương trình của mình, mở kiếm khí nén ra. Trường kiếm trong tay nhanh chóng đập lên cổ tay và dao nhọn của nhân viên đạo cụ. Nhân viên đạo cụ không thể cầm chắc, dao nhọn rơi xuống đất “keng” một tiếng. Thường Tịch sư huynh đột nhiên đẩy cậu ta về phía sau, đúng lúc bị Bích Hải tiên tử tiếp được. Dải lụa trong tay cô bay múa, trông có vẻ mềm mại nhưng thật ra lại rất cứng cáp, cộng thêm có đan dược dồi dào tiếp viện, chỉ chốc lát sau đã đánh ngã nhân viên đạo cụ xuống đất.
Thường Tịch: “Chiêu vừa rồi là gì?”
Lâm Tầm cười: “Ra ngoài rồi sẽ nói cho huynh.”
Lại mười lăm phút trôi qua.
Tiêu Dao Tử nói: “Đã tra xét xong hết các ngóc ngách, không có dấu hiệu cái khe.”
Lâm Tầm nhíu mày nhìn hướng di chuyển của ma vật trên đại trận Tinh Đấu: “Ma vật vẫn cuồn cuộn không ngừng, cái khe không ở nơi này, thì chỉ có thể ở một nơi rất gần.
Làm phiền Thải Hà nguyên quân đẩy cửa sắt bên phải một chút.”
Toàn bộ khu vực hầm đã được tra xét xong, trước mắt chỉ có khu vực đằng sau một cánh cửa sắt đang đóng là chưa được kiểm tra, nhưng lại không có bất kỳ ma vật nào trào ra từ hướng đó.
Thải Hà nguyên quân vung trường đao, dùng sống đao đập mạnh vào cửa sắt. Ba giây sau, cửa sắt bị đẩy ra, phát ra tiếng kẽo kẹt.
Từ trong cửa tỏa ra ánh sáng màu trắng xanh, đồng thời có hơi nước ùa ra ngoài, thậm chí khí lạnh còn truyền đến bên cạnh Lâm Tầm.
Xem ra, bên trong chính là “hầm băng” mà nhân viên đạo cụ đã từng nhắc đến.
Thải Hà nguyên quân bước vào, vừa xem xét tình huống, vừa truyền tin về bên này: “Tất cả đều là băng, không có ma vật, nhưng mà còn có một cái tủ lạnh. Toán Nhi, có thể mở ra không?”
Lâm Tầm nhìn trận Tinh Đấu, nói: “Phòng bị xong thì có thể.”
Tiếng đẩy nặng nề truyền đến. Ba giây sau, giọng nói chần chờ của Thải Hà nguyên quân vang lên: “Trong tủ lạnh vẫn là đống tay chân cụt, nhưng mà tôi thấy không đúng lắm, có hơi giống thật. Bích Hải muội tử, cô tới đây—”
Lâm Tầm nhanh chóng lên tiếng: “Bảo vệ Nguyên quân!”
Đây là dự đoán của hắn. Nếu thứ trong hầm băng không phải giả, thì đó chính là thi thể thật sự, cũng chính là nơi phát ra oán khí trong toàn bộ không gian này!
Đám người tiên đạo ở gần cửa lập tức ùa vào phòng.
Còn chưa vào hết, chỉ nghe thấy một tiếng “A!” dồn dập, tiếp theo là tiếng đánh nhau ầm ầm, từng tiếng một cực kỳ mạnh mẽ, giống như từng quyền đấm vào thịt, khiến người ta rợn tóc gáy.
Đại trận Tinh Đấu nhanh chóng tìm ra ma vật mới: một con thi quái thật lớn màu xanh đậm, có sáu cánh tay lớn nhỏ khác nhau, trên đầu mọc đầy bướu thịt, trên người có vô số phần vụn thi thể.
Sau năm phút đánh nhau, bên trong truyền đến một tiếng quái vật rơi xuống đất ầm ầm. Mọi người kéo thi quái xấu xí này ra, trong không gian lập tức tràn ngập một mùi protein biến chất tanh tưởi.
Tuy rằng rất không thoải mái, nhưng Lâm Tầm vẫn thở phào nhẹ nhõm. May mà dự đoán kịp thời, không có ai bị thương nặng, Thải Hà nguyên quân cũng chỉ bị hoảng sợ.
Nhưng một tình huống bất ngờ xuất hiện.
Hiển nhiên lão Hoắc cũng phát hiện ra, nói: “Bên trong cũng không có dấu vết của cái khe.”
Thần Cơ chân nhân nói: “Không thể nào, chúng ta căn cứ vào đại trận định vị, cái khe nằm ở chỗ này, ở đây cũng chỉ có tầng hầm là có ma khí dày đặc.
Chúng ta tiếp tục tìm kiếm.”
Mấy người bọn họ vừa tiếp tục tìm kiếm trong hầm băng, vừa bàn bạc.
Lâm Tầm càng nhíu chặt mày hơn, hắn tổng hợp tất cả tin tức đã biết trong đầu.
Định vị không sai, địa điểm cái khe ở trong tòa nhà này. Cái khe chỉ xuất hiện dưới mặt đất, cho nên là ở tầng hầm này. Hầm băng có thứ như thi thể con người, thỏa mãn điều kiện ma vật ra đời. Tầng hầm còn có ma vật cuồn cuộn không ngừng, chỉ nơi có cái khe mới xuất hiện loại tình huống đó.
Tổng kết lại, nhất định cái khe phải ở chỗ này.
Nhưng vì sao lại không tìm thấy? Nó ở trong lớp xi măng sao? Hay là ở dưới lớp đất? Hay là ở nơi sâu hơn nữa?
Nơi sâu hơn nữa…
Hệ thống nhắc nhở, miêu tả nhiệm vụ: mọi người đến phía tây thành phố, tâm trạng sẽ trở nên sa sút.
Mọi người đến phía tây thành phố…
Trong đầu hắn như có một tia sét xẹt qua, cả người lạnh toát!
“Lạc, chiếu bản đồ tàu điện ngầm. Mau!”