95. Chương 95

Ngôn Ngữ C Tu Tiên thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Tầm trở về trong tâm trạng cảnh giác.
Sau khi được đặt nằm yên trên ghế sofa, hắn ngẩng đầu nhìn Đông Quân: “Em cảm thấy không ổn.”
“Hửm?” Đông Quân khẽ khịt mũi một tiếng: “Không ổn chỗ nào?”
“Bạn trai sẽ không vứt em ở đại sảnh bệnh viện.” Lâm Tầm thành thật nói, “Nhưng cũng sẽ không đánh gãy chân em.”
Hắn đã nhìn thấy ý cười trong mắt Đông Quân.
Sau đó, Đông Quân đặt Con Trỏ Chuột vào lòng hắn, nói: “Ngoan nhé.”
Nhìn qua có vẻ như đang nói với Con Trỏ Chuột, nhưng Lâm Tầm cảm thấy là nói với mình, hắn thấy có điềm không lành.
Bác sĩ cho xịt thuốc giảm đau, Đông Quân ngồi xuống bên cạnh hắn, đặt chân hắn lên đầu gối mình, mở bình xịt phun từ đầu gối đến mắt cá chân mấy lần, từng hơi lạnh thấm vào da.
Thuốc mà Bích Hải tiên tử cho hắn là để lưu thông máu, nên hơi nóng, giờ lại thêm một lớp lạnh, Lâm Tầm khó mà hình dung cảm giác này.
Nhưng hiệu quả của bình xịt này cũng rất nhanh chóng, cảm giác lạnh khiến đau đớn giảm đi không ít.
Từ bệnh viện trở về mất nửa giờ, trong nửa giờ này, máu trong người đã tuần hoàn mấy lượt, những chỗ ứ đọng cũng dần tan đi.
Bây giờ đang là hoàng hôn, ánh nắng đẹp đẽ, hình như có điều gì đó đang lay động trong không khí.
Đông Quân mặc đồ đen.
Chân của hắn đặt lên trên, làn da trắng nõn, bên trên có mấy vết tím tái.
Lâm Tầm cảm thấy đầu óc mình có vấn đề rồi, vậy mà lại thấy khung cảnh này hơi có chút sắc tình, nhất là Đông Quân còn đặt ngón tay thon dài đẹp mắt lên đầu gối hắn.
Lúc đang cố dập tắt ý nghĩ này, bỗng nhiên nghe Đông Quân nói: “Chân của em đúng là rất xinh đẹp.”
Anh vừa dứt lời, Con Trỏ Chuột đã đi đến bên cạnh chân Lâm Tầm, duỗi móng vuốt ra thử đẩy đẩy vết bầm lớn nhất trên chân hắn.
— sau đó bị Đông Quân xách gáy, "lưu đày" xuống sàn nhà.
Con Trỏ Chuột hung dữ “meo” một tiếng với Đông Quân, rồi lạch bạch chạy đi.
Lâm Tầm cười: “Anh làm nó giận rồi.”
Đông Quân nói: “Mỗi lần nó bị để ở nhà một mình, sẽ rất dễ giận dỗi.”
Lâm Tầm: “Con Trỏ Chuột đúng là thích ở cùng anh.”
Đông Quân không nói gì.
Lâm Tầm thu hồi ánh mắt khỏi bóng lưng Con Trỏ Chuột, nhìn về phía Đông Quân.
Có lẽ là do khuất bóng, đôi mắt của Đông Quân rất sâu — vốn dĩ màu con ngươi của anh đã rất đen, một đôi mắt đen trắng rõ ràng, sự tương phản càng thêm mãnh liệt.
Anh cũng hơi đè thấp giọng: “Một mình em ở bên ngoài, anh cũng sẽ không vui.”
Lâm Tầm giơ hai tay lên về phía Đông Quân.
Đông Quân hiểu ý, nghiêng người sang.
Lâm Tầm ôm lấy anh, hôn một cái lên tóc mai bên tai, nói: “Đừng giận nhé.”
Đông Quân: “Sao em lại thành thạo thế?”
Lâm Tầm: “…”
Rất tốt, anh đang hỏi đúng điều mà em muốn hỏi.
Lâm Tầm: “Em… Thiên phú khá tốt.”
Hắn không tiện di chuyển, thế là bữa tối được giải quyết ở phòng khách.
Hắn ngồi gần Đông Quân, sau khi ăn xong lại dựa vào anh một lát, Đông Quân liền dùng tư thế này dễ dàng bế hắn lên.
Lâm Tầm nghĩ đúng là Đông Quân phải trở thành phương tiện "di chuyển" của hắn mấy ngày nay.
Nhưng lúc đi đến đầu cầu thang, hắn vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Hắn lại nghĩ tới lúc đi học, Cơ Cấu là người da trắng, là người giỏi đánh nhau nhất trong ba người bọn họ, nhưng nếu bảo cậu ta bê bình nước lên tầng sáu, cậu ta sẽ phải than vãn nửa ngày.
Huống chi một người đàn ông trưởng thành nặng hơn một bình nước rất nhiều.
Hắn không mập, nhưng cũng không gầy, thể trạng rất bình thường, nên cũng có cân nặng bình thường, Đông Quân muốn ôm hắn đi ba tầng, hắn cảm thấy vẫn không quá thỏa đáng.
Thế là hắn nói: “Em cảm thấy em có thể tự nhảy được.”
Đông Quân: “Em đang nói gì vậy?”
“Không phải em đang chất vấn anh.” Lâm Tầm nói, “Em sợ làm nam thần của em mệt.”
Đông Quân: “Ồ.”
Anh quay người lại.
Lâm Tầm trông thấy một cái thang máy đối diện.
Lâm Tầm: “…”
Lâm Tầm: “Xin lỗi, là em không có kiến thức.”
Đông Quân quay đầu hôn hắn một cái.
Lâm Tầm không nói gì nữa.
Về đến phòng, Con Trỏ Chuột vốn đang nằm trên giường, vừa nhìn thấy hai người bọn họ đi vào liền lập tức chạy vào phòng thay đồ không thèm để ý tới nữa.
Đông Quân ngồi lên trên giường thay thế vị trí của Con Trỏ Chuột, cũng không có ý định ôm mèo của mình về, cũng không có ý buông Lâm Tầm ra: “Tối nay làm gì?”
Lâm Tầm ngẫm nghĩ, không nghĩ ra ngoài việc đọc luận văn thì còn cách giải trí nào khác.
Đông Quân biết được suy nghĩ của hắn thì vuốt vuốt tóc hắn: “Vậy tắm rửa trước đã.”
Đây chính là vấn đề.
Quả thật là Lâm Tầm muốn tắm rửa, nhưng hiển nhiên, hắn không thể tự tắm được, mà nếu hai chân hắn chạm đất, ngay lập tức sẽ bị đau đớn đánh gục.
Lâm Tầm: “Em cảm thấy em không được.”
Đông Quân: “Anh có thể giúp em.”
“Nếu như tắm cùng anh.” Lâm Tầm nói, “Em vẫn không thể vượt qua rào cản tâm lý này… Kiểu cảm giác này, em luôn cảm thấy còn chưa thân quen với anh lắm.”
Đông Quân: “Nếu như lúc em nói câu này không vùi mặt vào bả vai anh, anh sẽ cảm thấy càng có sức thuyết phục.”
Lâm Tầm: “Nếu như không phải anh muốn ôm em, bây giờ em sẽ úp mặt vào gối chứ không phải vai anh.”
“Ừm.” Đông Quân nói: “Vậy em có thể xin anh cho em đi úp mặt vào gối.”
Lâm Tầm: “Không xin.”
Đông Quân cười, Lâm Tầm cảm thấy lồng ngực anh khẽ rung động.
Lâm Tầm: “Nhưng em cũng không muốn đối mặt với anh mà tắm rửa.”
“Anh chỉ hỏi ý kiến một chút thôi.” Đông Quân: “Anh đưa em vào bồn tắm lớn, sau đó đón em ra.”
Lâm Tầm: “Nếu như giọng điệu của anh không giống kiểu muốn đưa em đi nhà trẻ.”
Đông Quân: “Bây giờ không phải anh là người giám hộ của em sao?”
Lâm Tầm: “Ban ngày anh còn nói là bạn trai.”
Đông Quân: “Em còn chẳng muốn cởi đồ trước mặt bạn trai cơ mà.”
Đù.
Lâm Tầm cảm thấy bây giờ hắn đã biết cách chính xác để ở chung với nam thần rồi.
Đó chính là tranh cãi.
Mà trong cuộc tranh cãi hôm nay, hắn rơi vào thế yếu, đành cam chịu nói: “Cảm ơn người giám hộ đã đưa em vào trong bồn tắm.”
Cuối cùng Đông Quân cũng đặt hắn lên giường, sau đó nói: “Anh đi xả nước.”
Lâm Tầm thì bọc mình trong khăn tắm lớn mà người máy đưa cho, mãi đến khi người giám hộ kiêm phương tiện di chuyển – Đông Quân ôm hắn đi, bỏ vào trong bồn tắm đầy bong bóng giống như bỏ sủi cảo.
Hắn cũng giống một cái sủi cảo ngoan ngoãn tìm xong vị trí của mình, lộ nửa bả vai và lồng ngực ra khỏi đống bong bóng, bắt đầu quan sát nút chức năng của bồn tắm.
Người máy nhỏ ôm khăn tắm, áo choàng tắm và một loạt vật dụng đứng trước bồn tắm lớn.
Lâm Tầm nghe thấy Đông Quân nói với người máy: “Chăm sóc em ấy cho tốt.”
Phàm là người có lòng biết ơn, đều sẽ bị sự tỉ mỉ đến từ sự yêu mến của người giám hộ làm cho cảm động.
Lâm Tầm có lòng biết ơn ngẩng đầu nhìn Đông Quân.
Trên người Đông Quân bị bọt nước làm ướt lúc thả sủi cảo, một phần áo sơ mi trắng trở nên hơi mờ, để lộ đường cong eo lấp ló.
Có vẻ Đông Quân chú ý tới ánh mắt của hắn, hơi nhướng mày.
Lâm Tầm nhớ tới lúc ở trên ghế sofa, Đông Quân dùng giọng điệu giống của bác sĩ nói chân hắn đẹp.
Hắn thành thật nói: “Eo của ngài cũng rất đẹp.”
Đông Quân: “…Cảm ơn.”