Đoạn Tình

Ngu Phong Nguyệt

Đoạn Tình

Ngu Phong Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tâm trạng đang chông chênh của Thẩm Phong Nguyệt đột ngột rơi xuống, trĩu nặng và mất phương hướng.
Lời của đứa bé trước mắt hoàn toàn dập tắt tia hy vọng cuối cùng trong lòng hắn!
Trầm mặc một lúc lâu, Thẩm Phong Nguyệt mới mở miệng: “Nàng bảo ngươi chuyển lời gì cho ta?”
Đứa trẻ cẩn thận nhớ lại, dường như sợ mình bỏ sót điều gì, nghĩ thật lâu rồi mới đáp: “Trưởng công chúa nói, hậu sự không cần phô trương, chỉ mong Tướng quân đại thắng, ngày khải hoàn hồi triều, thay nàng thưa với Hoàng thượng một câu... thần có lỗi.”
Thẩm Phong Nguyệt đợi một lúc, nhìn sang đứa trẻ: “Chỉ có vậy thôi?”
Đứa trẻ thành thật lắc đầu: “Chỉ vậy thôi.”
Bất chợt, trái tim Thẩm Phong Nguyệt chợt nhói lên.
Vân Tranh vẫn đứng chờ ngoài thư phòng, thấy Thẩm Phong Nguyệt cùng đứa trẻ đã vào gần nửa canh giờ mà vẫn chưa có dấu hiệu ra ngoài, trong lòng liền dấy lên lo lắng.
Nàng ta không muốn thừa nhận, nhưng nàng ta đang sợ hãi.
Những ngày gần đây, nàng ta cảm nhận rõ ràng Thẩm Phong Nguyệt vốn lạnh lùng cao ngạo, thực chất không hề vô tình với Lâm Thiếu Ngu như vẻ ngoài hắn thể hiện.
Người trong cuộc thì u mê, người ngoài cuộc thì sáng rõ.
Vân Tranh hiểu rõ, trong ba năm kết hôn với Lâm Thiếu Ngu, e rằng Thẩm Phong Nguyệt đã động lòng tự lúc nào không hay.
Nàng ta siết chặt nắm tay, vậy lời hứa giữa bọn họ khi trước còn tính là gì?
Nàng ta không ngại ngàn dặm theo hắn ra chiến trường, hao tâm tổn trí chăm sóc, chữa trị cho bao nhiêu binh sĩ, vậy tất cả chẳng lẽ chỉ là công dã tràng?
Ngay lúc vẻ mặt Vân Tranh đầy căm phẫn, cửa thư phòng bỗng mở ra, nàng ta còn chưa kịp che giấu biểu cảm.
Thế nhưng, ánh mắt đầy oán hận của nàng ta rơi vào mắt Thẩm Phong Nguyệt, lại như gió lướt qua mặt hồ, chẳng mảy may để lại chút gợn sóng.
Nói cách khác, Thẩm Phong Nguyệt giờ đây, căn bản không còn tâm tư đặt lên người nàng ta nữa.
Thẩm Phong Nguyệt nói với đứa trẻ: “Ngươi đến tìm phó tướng của ta, hắn sẽ sắp xếp chỗ ở cho ngươi.”
“Vâng, vậy ta đi đây.” Đứa trẻ xoay người rời đi, lúc ngang qua bên cạnh Vân Tranh, thậm chí chẳng buồn chào lấy một câu.
Vân Tranh nhìn bóng lưng lấm lem của cậu rồi quay sang hỏi Thẩm Phong Nguyệt: “Miên ca ca, nó cũng ở trong phủ Thành chủ sao?”
“Không.” Thẩm Phong Nguyệt lắc đầu: “Sau này, Tiểu Hổ sẽ theo bên cạnh ta.”
Vân Tranh giật mình, khó hiểu nhìn hắn.
Thẩm Phong Nguyệt lại không có ý giải thích, chỉ hỏi ngược: “Sao muội lại ở đây?”
“Muội nhớ đến lời của tên thủ lĩnh Bắc Cảnh kia, trong lòng bất an, vẫn luôn chờ để bắt mạch cho huynh.”
Vân Tranh nói với giọng điệu tha thiết, đầy vẻ quan tâm, nhưng đổi lại chỉ là cái gật đầu hờ hững từ Thẩm Phong Nguyệt: “Vất vả cho muội, vào đi.”
Chỉ có thế, không thêm một lời.
Vân Tranh chưa quen với sự lạnh nhạt đột ngột này, nhưng nàng ta hiểu, cái chết của Lâm Thiếu Ngu, e rằng Thẩm Phong Nguyệt nhất thời chưa thể chấp nhận.
May thay, sau này nàng ta vẫn còn thời gian ở bên hắn. Tuy mọi việc có chút vượt ngoài dự liệu, nhưng vẫn có thể xoay chuyển tình thế…
Nghĩ vậy, nỗi bực tức trong lòng cũng vơi đi phần nào, nét cười dịu dàng lại hiện lên trên gương mặt Vân Tranh.
Thẩm Phong Nguyệt để mặc nàng ta bắt mạch, rồi hỏi: “Thế nào?”
Vân Tranh ngẫm nghĩ một lúc rồi mới nói: “Theo mạch tượng mà nói, thân thể chàng không có gì đáng lo ngại.”
Thẩm Phong Nguyệt thu tay lại, đeo lại hộ thủ, có vẻ chẳng hề bận tâm đến thân thể mình.
Vân Tranh ánh mắt đầy suy tư, rồi mở miệng: “Miên ca ca, dạo này huynh quá mệt mỏi, hay để muội kê vài thang thuốc cho huynh dùng nhé?”
Thẩm Phong Nguyệt hờ hững đáp: “Không cần, muội chỉ cần làm tốt bổn phận của mình là được.”
Nghe vậy, sắc mặt Vân Tranh lập tức biến đổi.
Thẩm Phong Nguyệt lại nhìn nàng ta, nói tiếp: “Tình nghĩa giữa chúng ta trước kia đến đây là kết thúc. Muội đừng nên nảy sinh những ý nghĩ không nên có.”
Đồng tử Vân Tranh co rụt lại, giọng nàng run rẩy: “Huynh… ý huynh là gì?”
Thẩm Phong Nguyệt cụp mắt xuống, ánh nhìn dừng lại nơi cây trâm bạc đặt trên bàn: “Giữa ta và muội chỉ có ơn cứu mạng, tuyệt đối không hề có tư tình nam nữ. Nếu ngày trước khiến muội hiểu lầm, thì đó là lỗi của ta.”
Hiếm khi Thẩm Phong Nguyệt nói nhiều như thế, nhưng từng câu từng chữ lại như nhát chùy nện thẳng vào lòng Vân Tranh.
Cũng khiến sắc mặt Vân Tranh tái nhợt trong khoảnh khắc.
Nàng ta mấp máy môi, hồi lâu mới khó khăn lắm mới thốt ra: “Miên ca ca, muội biết vì sự ra đi của Trưởng công chúa mà huynh đang đau lòng, nhưng xin huynh đừng nói những lời như vậy. Muội đợi huynh bình tĩnh lại rồi hãy nói chuyện này…”
“Ta biết rõ mình đang nói gì, muội ra ngoài đi.” Thẩm Phong Nguyệt cắt lời nàng ta, giọng nói lạnh băng.
Không rõ đã bao lâu trôi qua, mãi đến khi ngọn nến trong chân đèn khẽ bắn ra tiếng nổ nhỏ, Thẩm Phong Nguyệt mới hoàn hồn.
Hắn nằm xuống giường, chậm rãi khép mắt.