Ngu Phong Nguyệt
Đường Về Kinh Gặp Nạn
Ngu Phong Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Thiếu Ngu không hề ngờ tới Thẩm Phong Nguyệt lại xuất hiện ở đây. Nàng liếc nhìn ra phía ngoài, rồi quay sang Huyền Thanh, nói: "Ta phải đi rồi."
Huyền Thanh gật đầu: "Được, đợi ta đến kinh thành, sẽ đến phủ Trưởng công chúa tìm nàng."
Lâm Thiếu Ngu nhìn y, muốn nói điều gì đó nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, chỉ khẽ thở dài, giọng có chút bất đắc dĩ: "Ngươi đừng quên thân phận hiện giờ của ngươi."
Thẩm Phong Nguyệt nghe vậy không kìm được liếc nhìn Huyền Thanh, trong lòng lập tức nảy sinh một suy đoán mơ hồ.
Ngay sau đó, trong lòng hắn dấy lên một tia cảm giác nguy hiểm, nếu thân phận của Huyền Thanh thật sự giống như hắn nghĩ, vậy thì giữa hắn và Lâm Thiếu Ngu... liệu còn có cơ hội nào nữa không?
Hắn chìm đắm trong suy nghĩ, hoàn toàn không để ý ánh mắt mang theo vài phần dò xét mà Huyền Thanh hướng về phía hắn.
Khóe môi Huyền Thanh nhếch nhẹ, nhìn sang Lâm Thiếu Ngu, nói: "Chuyện này, ta tự có tính toán."
Ngay sau đó, Lâm Thiếu Ngu cùng cấm vệ quân lên đường hồi kinh.
Trên đường đi, Thẩm Phong Nguyệt với thân phận thị vệ, cùng Triệu Nhất Minh hộ tống xe ngựa ở hai bên. Nhờ có mũ giáp của cấm vệ quân che chắn, Lâm Thiếu Ngu không nhận ra điều gì bất thường.
Xe ngựa lộc cộc chạy. Bất ngờ, Triệu Nhất Minh lên tiếng: "Công chúa sao mặt mày u sầu thế kia? Chẳng lẽ ngồi không thoải mái?"
Lâm Thiếu Ngu khựng lại giây lát: "Không có. Triệu đại nhân không cần lo lắng, chỉ cần nhanh chóng lên đường là được."
Nhưng Thẩm Phong Nguyệt lại nhìn thấy trong mắt nàng tia hoài niệm.
Trong lòng hắn nhói lên, chẳng lẽ điều nàng đang hoài niệm, là những ngày tháng rong ruổi cùng Huyền Thanh trước kia?
Không thể phủ nhận, suy đoán của Thẩm Phong Nguyệt khá chính xác với nguyên nhân khiến tâm tình Lâm Thiếu Ngu buồn phiền.
Trước mặt Huyền Thanh, nàng chỉ là một người bạn, không cần giữ lễ nghi rườm rà, cũng có được tự do mà nàng đã khao khát từ lâu.
Lâm Thiếu Ngu khẽ thở dài, hạ rèm xe xuống, cố gắng không nghĩ ngợi thêm nữa.
Thẩm Phong Nguyệt thấy không còn nhìn thấy nàng nữa, trong mắt lướt qua tia mất mát.
Xe ngựa tiếp tục chạy, Lâm Thiếu Ngu ngồi bên trong cố gắng điều chỉnh tâm trạng của mình.
Không biết đã bao lâu trôi qua, xe ngựa đột ngột dừng lại, khiến nàng nhíu mày lại. Đang định vén rèm hỏi han tình hình, thì nghe thấy tiếng quát giận dữ của Triệu Nhất Minh: "Các ngươi là ai, có biết người trong xe ngựa này là ai không!"
Trong lòng Lâm Thiếu Ngu giật mình, thân thể vốn đang thò ra ngoài liền từ từ rụt lại.
Nàng không biết võ công, nếu lộ mặt chỉ càng trở thành gánh nặng cho cấm vệ quân.
Bên ngoài, cấm vệ quân lập tức bao quanh xe ngựa, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm đối phương.
Đứng đối diện bọn họ là một đám người mang theo khí chất thổ phỉ, nhưng trên người lại trang bị đầy đủ, ánh mắt cũng vô cùng lạnh lẽo.
Tên cầm đầu bước tới hai bước, ánh mắt lạnh băng: "Không có gì đâu. Chỉ là nghe nói Trưởng công chúa đi ngang qua đây, nên muốn mời nàng đến chỗ chúng ta chơi một lát thôi."
Miệng gã nói nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt thì lại khiến Thẩm Phong Nguyệt nảy sinh sát ý.
Hắn nhẫn nhịn, không nói một lời.
Triệu Nhất Minh quát lạnh: "Thân phận của Trưởng công chúa, há là các ngươi có thể vọng tưởng đến!"
"Người vì tiền mà chết, chim vì mồi mà sa lưới. Trưởng công chúa, chúng ta nhất định phải đưa đi. Chỉ dựa vào các ngươi mà cũng đòi ngăn cản à..."
Tên kia nhếch môi cười khẩy, sau đó phất tay ra hiệu.
Hai bên sườn núi, không biết từ lúc nào đã xuất hiện vô số cung thủ, đang giương cung nhắm thẳng vào đoàn người.
Đồng tử Triệu Nhất Minh thu nhỏ lại, trong lòng dâng lên sự hoảng loạn.
Bọn họ chỉ có khoảng trăm người, dù có liều mạng cũng chưa chắc bảo vệ được Trưởng công chúa an toàn.
Lúc này, hắn vô thức nhìn sang Thẩm Phong Nguyệt — chỉ thấy ánh mắt đen nhánh của người kia tựa sao trời đông lạnh giá, nhìn đối phương như đang nhìn một đám xác chết.
Thấy Triệu Nhất Minh nhìn hắn, Thẩm Phong Nguyệt khẽ gật đầu.
Ý này là… hắn có cách giải quyết?