Ngu Phong Nguyệt
Hưu Thư Tiễn Chinh
Ngu Phong Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả hai người đứng ngoài cửa đều sững sờ.
Sắc mặt Vân Tranh lập tức tái nhợt. Sầm Phong Nguyệt quay đầu lại, vẻ chán ghét hiện rõ trên mặt, nói: “Công chúa, xin người hãy cân nhắc lời nói của mình.”
Biểu cảm của Lâm Thiếu Ngu vẫn điềm nhiên như cũ: “Phò mã đừng quên.”
Sầm Phong Nguyệt không muốn nói thêm lời nào, liền dìu Vân Tranh quay người rời đi.
Đợi bọn họ đi rồi, Lâm Thiếu Ngu đưa tay đặt lên ngực, cảm nhận cơn đau ngày càng dữ dội. Sắc mặt nàng tái nhợt như tờ giấy.
Đêm xuống, Lâm Thiếu Ngu ngồi bên giường, đốt một cây nến đỏ.
Nhưng đợi đến khi cây nến tàn lụi thành tro, nàng vẫn không đợi được Sầm Phong Nguyệt.
Đây là lần đầu tiên Sầm Phong Nguyệt không đến như lời hẹn.
Có lẽ vì nơi này là quân doanh nên hắn cho rằng không cần phải tuân theo mệnh lệnh của nàng nữa.
Thở dài một tiếng, Lâm Thiếu Ngu chậm rãi đứng dậy.
Sầm Phong Nguyệt từ Nghị Sự Đường trở về thư phòng, nhìn thấy Lâm Thiếu Ngu đang ngồi trên giường thì không khỏi sững sờ, sau đó lập tức nhíu mày thật chặt.
Tình hình chiến sự bất lợi khiến hắn không kiềm chế được mà mở miệng mắng mỏ: “Công chúa ra vẻ như thế, khác gì kỹ nữ thanh lâu?”
Lâm Thiếu Ngu khựng người lại, chỉ cảm thấy trái tim mình như bị xé toạc, gió lạnh gào thét cuốn thẳng vào lòng.
Sầm Phong Nguyệt vẫn chưa dừng lời: “Giờ này tiền tuyến chiến sự chưa rõ, công chúa thân là quân chủ lại cứ chấp niệm với nhi nữ tình trường, chẳng bằng học theo Vân Tranh, làm chút chuyện thực tế!”
Chất độc trong người Sầm Phong Nguyệt, qua đêm nay sẽ không tái phát nữa, nàng cũng không cần giải thích thêm gì.
Lâm Thiếu Ngu chỉ lặng lẽ tháo thắt lưng, từ tốn đứng dậy.
Làn da nàng trắng hơn tuyết, mái tóc đen như mực.
Nàng cất tiếng khàn khàn: “Ước định ba tháng, hủy bỏ.
Qua đêm nay, bổn cung xem như phò mã đã thực hiện xong cam kết.”
Không khí lạnh buốt bò dọc từng tấc da thịt, khiến người ta rùng mình. Lâm Thiếu Ngu bước lên một bước, nhẹ nhàng tựa vào lòng Sầm Phong Nguyệt.
Nàng nhắm mắt lại, đặt tay hắn lên vòng eo mình, giọng khẽ run: “Muốn ngủ.”
Hô hấp của Sầm Phong Nguyệt chợt trở nên dồn dập. Giây tiếp theo, Lâm Thiếu Ngu chỉ cảm thấy trời đất đảo lộn, cả người bị đè xuống giường.
Màn đêm như một tấm chăn mỏng phủ lên hai người, trên giường lập tức bùng lên ngọn lửa thiêu đốt không dứt.
Lúc dây dưa ân ái, Lâm Thiếu Ngu như buông thả đến cực điểm, nhưng giữa lồng ngực bỗng truyền đến cơn đau nhói như xé tim gan.
Lần này, Lâm Thiếu Ngu không còn kìm nén được nữa, máu tươi lập tức trào ra khóe môi.
Nàng cứng đờ người, nuốt mạnh vị tanh ngọt ấy xuống, vùi đầu vào gối.
Không biết bao lâu sau, ngọn lửa cuối cùng cũng lụi tàn.
Đúng lúc Sầm Phong Nguyệt đang mặc lại y phục chỉnh tề, Lâm Thiếu Ngu bỗng gọi hắn: “Phong Nguyệt.”
Hắn quay đầu lại, sắc mặt vẫn lạnh lùng và chán ghét.
Lâm Thiếu Ngu chậm rãi ngồi dậy, đôi mắt nhìn hắn rất lâu rồi mới nhẹ nhàng cất lời: “Tướng quân, mọi việc... xin hãy cẩn thận.”
Sầm Phong Nguyệt nhíu mày, không đoán nổi Lâm Thiếu Ngu đang có ý gì.
Hắn không muốn nghĩ thêm, liền xoay người toan rời đi.
Lúc cánh cửa thư phòng được mở ra, giọng nói trịnh trọng của Lâm Thiếu Ngu vang lên sau lưng hắn: “Sầm tướng quân, Trung Nguyên xin giao phó cho chàng.”
Bước chân hắn khựng lại.
Chỉ nghe Lâm Thiếu Ngu nói thêm: “Hàng vạn lê dân Trung Nguyên, cũng xin giao phó cho chàng.”
Một cảm xúc lạ lẫm bất chợt trào lên trong lòng Sầm Phong Nguyệt.
Nhưng hắn vẫn nhanh chóng bước ra ngoài, bỏ lại mọi thứ sau lưng.
Đợi đến khi tiếng bước chân hắn hoàn toàn biến mất, Lâm Thiếu Ngu mới nhào lên đầu giường, phun ra một ngụm máu tươi!
Lúc tỉnh lại, người đầu tiên nàng thấy là Huyền Thanh đang ngồi cạnh giường.
Nàng mấp máy môi, giọng khàn đặc: “Sao ngươi lại ở đây?”
Huyền Thanh đối diện ánh mắt còn mơ hồ của nàng, trầm giọng nói: “Chén rượu của người còn để quên ở chùa. Người từng nói, nhất định phải uống cạn nó.”
“Thế à?” Lâm Thiếu Ngu chống tay muốn ngồi dậy, lại ho sặc sụa, thân thể lảo đảo.
Lần này, Huyền Thanh đưa tay đỡ lấy nàng.
Chỉ vì một người, băng qua ngàn núi.
Phật độ chúng sinh, lại chẳng thể độ chính mình.
Huyền Thanh siết chặt chuỗi Phật châu trong tay: “Lâm Thiếu Ngu, người sắp chết rồi.”
Lâm Thiếu Ngu ho ra máu, nhưng lại nở một nụ cười nhẹ nhõm: “Không phải... chuyện này từ lâu cả hai ta đều biết sao?”
Huyền Thanh trầm mặc một hồi, không giấu được tiếng nói khàn khàn trong cổ họng: “Ta hối hận vì đã giúp người hóa giải độc.”
Lâm Thiếu Ngu kinh ngạc nhìn y, giọng tuy nhẹ nhưng vô cùng kiên định: “Huyền Thanh, Trung Nguyên có thể không có Trưởng công chúa, nhưng không thể không có Đại tướng quân.”
Ba ngày sau, Sầm Phong Nguyệt chính thức dẫn quân xuất chinh.
Lâm Thiếu Ngu ở lại trấn giữ Kinh Thành. Trước lúc hắn rời đi, nàng lấy từ tay áo ra một tờ giấy: “Đây là lễ vật bổn cung tặng tướng quân trước trận chiến.”
Sầm Phong Nguyệt giật mình ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén: “Công chúa đây là có ý gì?”
Lâm Thiếu Ngu lặng lẽ nhìn hắn, đưa hưu thư ra phía trước. “Bổn cung dùng hưu thư này, chúc tướng quân đại thắng trở về.”