Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Chương 10: Nảy sinh nghi ngờ
Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chị Mạn ngỏ ý giới thiệu bạn gái cho Hà Tiêu, và anh cũng đã đồng ý đi gặp mặt. Mọi chuyện dường như đang diễn ra suôn sẻ.
Khoảng ba, bốn giờ chiều, cả tiệm trái cây và tiệm nail đều vắng khách. Chị Mạn sau khi tiễn Hà Tiêu đi thì ngồi gặm hạt dưa một lát rồi ghé sang tìm Hà Quất.
Hà Quất cố ý mở một hộp mít đã được đóng hộp sẵn, đẩy đến trước mặt chị Mạn:
"Chuyện này nhờ chị giúp đỡ nhiều, nếu mà thành công thật, đến lúc đó em nhất định phải mời chị một bữa cơm ra trò mới được."
Ít nhất, cô cũng phải cảm ơn chị Mạn đã giúp đưa mối quan hệ kỳ quặc giữa cô và Hà Tiêu trở lại đúng quỹ đạo của nó.
"Thôi thôi, đừng khách sáo!" Chị Mạn cười khoát tay: "Cùng một dãy phố, quen nhau bao năm rồi, chuyện nhỏ này có đáng gì đâu. Nếu mà thành thật thì đến lúc đó chị uống mấy chén rượu mừng là mãn nguyện rồi!"
Hà Quất mỉm cười, khẽ cụp mắt xuống, thuận miệng đáp lời: "Uống thêm mấy chén rượu mừng là đúng rồi ạ."
Ánh mắt cô thoáng liếc qua màn hình điện thoại vừa sáng lên.
Trên đó hiện lên tin nhắn từ Hà Tiêu, là một đoạn ghi âm giọng nói.
Do dự chỉ một giây, cô tắt màn hình, giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục sắp xếp lại mấy hộp hoa quả trên quầy.
"Chị vừa nhìn Hà Tiêu đi lúc nãy rồi, sao chị thấy cậu ấy có vẻ không vui lắm nhỉ, chẳng lẽ là không muốn đi xem mắt?" Chị Mạn bỗng hỏi.
Hà Quất không phủ nhận, ngược lại còn thuận theo lời chị: "Bây giờ mấy người trẻ mấy ai còn thích đi xem mắt đâu, hơn nữa Hà Tiêu còn trẻ, chắc là hơi phản cảm với chuyện này."
"Cũng phải, thời buổi bây giờ giới trẻ chẳng buồn kết hôn nữa, ai còn muốn đi xem mắt. Chị mà còn độc thân, chị cũng chẳng đi, cũng chẳng kết hôn, cứ độc thân cho khỏe." Nói xong thì hạt dưa trong tay cũng đã hết, chị mới lấy một múi mít bỏ vào miệng.
Khóe môi chị ấy cong lên một chút, chị trêu: "Nói thật chứ, cả dãy phố này, sống sướng nhất phải kể đến em đó. Có nhà, có cửa hàng, lại còn có cậu em trai đẹp trai như Hà Tiêu, giờ nó còn mua được cả xe. Nghĩ tới nghĩ lui, thật sự chỉ có em là sống thoải mái nhất rồi."
Câu này nghe không rõ rốt cuộc là có ý gì.
Nhưng lọt vào tai Hà Quất lại khiến cô thấy khó chịu, cô gượng cười: "Cha mẹ em đều không còn, mẹ kế cũng không còn, nên nhà và cửa hàng mới rơi vào tay em cả. Nếu cho em chọn, em thà để họ còn sống, để tất cả về tay họ thì tốt hơn nhiều."
Trong cả con phố này, nhắc đến Hà Quất ai cũng bảo cô có nhà, có cửa hàng riêng, vì thời nay ở thị trấn nhỏ mà một người trẻ tuổi đã có được ngần ấy thứ, quả thực hiếm thấy.
Nhưng kèm theo đó, hầu như ai cũng thở dài, cảm thán cô là một người đáng thương.
Nghe cô nói thế, chị Mạn mới chợt nhận ra mình đã lỡ lời, vội giơ tay đập nhẹ vào miệng: "Ôi trời, cái miệng này! Tự dưng lại nói mấy chuyện chẳng đâu vào đâu. Quýt à, đừng so đo với chị nhé, chị nói chuyện chẳng chịu suy nghĩ gì cả, em xem chị đây... Haizz, trách chị, trách chị, lẽ ra chị không nên nhắc tới!"
"Không sao đâu." Hà Quất vẫn thản nhiên, bình tĩnh nói.
Nhưng đã lỡ chạm đến chuyện không vui rồi, chị Mạn cũng ngại ở lại lâu hơn, từ trên ghế cao bước xuống: "Em cứ bận đi, chị về tiệm xem sao, khách hẹn chắc cũng sắp đến rồi."
Nói xong liền định quay về, Hà Quất cầm hộp mít đưa ra: "Chị mang về ăn thử, xem đợt hàng này thế nào ạ."
Chị Mạn vừa lỡ lời, giờ đâu dám nhận nữa, vừa khoát tay vừa bước nhanh ra cửa: "Thôi thôi, em để lại mà ăn, chị về trước đây. Hôm nào em sang tiệm chị, chị làm bộ nail cho em, miễn phí nha."
Cùng một con phố, lại quen biết nhau mấy năm, vốn dĩ chẳng tính toán chi li gì. Hà Quất thường hay cho hàng xóm hoa quả biếu, chị Mạn thỉnh thoảng làm nail miễn phí cho cô, khi cô cắt tóc cũng chẳng lấy tiền, còn dì Lâm bên cạnh nấu sườn cũng sẽ mang sang biếu một bát.
Về lời nói, dù đôi lúc có va chạm, hàng xóm láng giềng đa phần đều không để bụng đâu.
Thấy chị Mạn rời tiệm trái cây, Hà Quất mới từ từ thu lại ánh mắt, cầm một múi mít bỏ vào miệng mình, vừa ăn vừa mở WeChat.
Cô nhìn chằm chằm đoạn ghi âm dài hơn ba mươi giây, do dự một lúc rồi mới đưa điện thoại lên tai nghe.
Giọng nói quen thuộc vang lên: "Tôi đã nói với cô ấy rồi, trong lòng tôi đã có người rồi, cũng đã xin lỗi cô ấy rồi. Không ngồi xuống uống cà phê, cũng chẳng nói thêm gì khác nữa. Nhưng lần sau nếu còn đi xem mắt, tôi nhất định sẽ nói thẳng với đối phương rằng tôi thích ai đó... À đúng rồi, tối nay tôi đi ăn với Lý Tham, chị đừng đợi, đóng cửa sớm rồi về nghỉ ngơi đi."
Lý Tham là con trai thầy Lý ở tầng hai cùng tòa nhà, lớn hơn Hà Tiêu một tuổi, nhưng từ nhỏ đến lớn vẫn học cùng lớp, cùng cấp với nhau. Hai người chơi thân với nhau từ bé. Chỉ là Lý Tham kết hôn sớm, giờ con cái cũng sắp chào đời rồi.
Múi mít trong tay Hà Quất dường như chẳng còn ngọt nữa, trong đầu cô chỉ quanh quẩn mấy câu nói đầu tiên của Hà Tiêu.
Dù sao cũng là cô nhờ chị Mạn giới thiệu bạn gái cho Hà Tiêu, mà giờ chuyện bị anh phá hỏng mất rồi. Hà Quất đành cầm hai hộp mít đi sang tiệm nail của chị Mạn.
Dẫu gì cũng là hàng xóm, để đến nông nỗi này coi như đã làm chị Mạn mất mặt, cô tất nhiên phải đến xin lỗi chị ấy.
Đẩy cửa bước vào, chuông gió sau cánh cửa khẽ reo:
"Leng keng keng!!"
Chị Mạn vừa rửa tay trong nhà vệ sinh, nghe tiếng liền đi ra, thấy Hà Quất cầm hai hộp mít, vội nói: "Sao em lại mang tới hai hộp nữa vậy?"
"Em đến xin lỗi."
Hà Quất đặt mít lên bàn, gương mặt đầy vẻ áy náy: "Vừa rồi Hà Tiêu vừa nhắn cho em, bảo buổi xem mắt bị cậu ấy làm hỏng mất rồi. Cậu ấy nói với cô gái đó là trong lòng đã có người mình thích rồi. Chuyện này thật sự rất xin lỗi chị và cả cô gái kia nữa. Thôi thì việc giới thiệu bạn gái cứ bỏ qua đi ạ, đừng lo cho cậu ấy nữa nhé."
Chị Mạn thoáng ngây người ra, một giây sau mới bừng tỉnh.
Hà Quất lại nói: "Lỗi là ở em cả, đáng lẽ em phải hỏi cậu ấy sớm hơn, xem cậu ấy đã có người thích chưa."
"Làm sao mà trách em được, rõ ràng là lỗi ở Hà Tiêu! Thích người ta thì phải nói ra chứ, không muốn đi thì đừng đi, sao lại để thành ra như vậy?"
Chị Mạn cầm hộp mít trên bàn lên, thở dài: "Thật ra cũng chẳng phải chuyện lớn, đâu cần em phải qua tận nơi xin lỗi như thế. Em còn đang mở cửa buôn bán, mít này chị không giữ lại được đâu, em mang về bán đi thôi."
"Chị cứ giữ lại ăn đi ạ, hôm nào em còn sang làm nail nữa mà." Hà Quất nói xong liền nhanh chóng đi ra cửa: "Em về trông cửa hàng đây, em đi trước nhé."
Sợ chị Mạn lại dúi mít trả lại, cô bước nhanh hơn. Đến khi chị Mạn chạy theo ra, thì Hà Quất đã gần về tới cửa hàng trái cây của mình rồi.
Chị Mạn bất đắc dĩ đành mỉm cười, cuối cùng đành nhận lấy số mít đó.
...
Cả buổi chiều, Hà Tiêu không về cửa hàng, Hà Quất chỉ đành ở lại trông coi. Mãi đến hơn tám giờ, trên phố đã vắng người qua lại, cô vẫn cố cầm cự đến chín giờ mới đóng cửa hàng rồi về nhà.
Vừa xuống lầu, cô tình cờ gặp thầy Lý cũng đang đi xuống.
Thầy thấy Hà Quất liền nói: "Quýt à, mấy hôm nay thầy định tìm em đó, chỉ là chưa có thời gian."
Ông là giáo viên chủ nhiệm lớp 12 trường cấp ba số 1 Kỳ Viên, ngày thường chỉ đi đi về về giữa trường và nhà mà thôi. Chỉ riêng chuyện học sinh đã đủ khiến ông bận tối mắt tối mũi, không ngờ chuyện giới thiệu bạn trai cho Hà Quất còn khiến ông đau đầu hơn nhiều.
"Chuyện thầy Chu lần đó, thật sự thầy không thể ngờ được! Lúc đó thầy giới thiệu em với cậu ấy, cứ tưởng cậu ấy là người thật thà, ai ngờ lại làm ra chuyện như vậy! Ăn trong bát còn nhìn trong nồi... Biết thế này thì, thầy tuyệt đối sẽ không giới thiệu cho em đâu."
Nghĩ đến chuyện đó, thầy Lý hối hận đến ruột gan xanh lè.
Sống nửa đời người, lần đầu tiên giới thiệu đối tượng cho người khác, ai ngờ lại thành ra nông nỗi này.
Ông thở dài, đưa tay đẩy gọng kính không vành: "Nhìn thì tưởng thật thà, sao lại chẳng phải là người thật thà chứ!"
"Thầy ơi, chuyện này qua rồi mà, thầy đừng giận nữa nhé. Dù sao thầy và anh ta vẫn là đồng nghiệp, đừng vì chút chuyện của em mà mất vui nhé." Hà Quất cúi mắt nhìn chồng tài liệu trên tay thầy mình: "Thầy còn phải lên trường sao ạ?"
"Ừ, thầy phải đến trường đây, còn một tiết tự học buổi tối, thầy phải ra đề cho các em làm bài."
"Vậy thầy đi nhanh đi, chuyện nhỏ của em thôi, thầy đừng bận lòng quá, thật sự không sao đâu ạ."
"Được, vậy thầy đến trường đây. Sau này có đối tượng thích hợp, thầy lại... Thôi thôi, coi như thầy đừng giới thiệu cho ai nữa, chuyện này thầy chẳng giỏi giang gì." Nói đến nửa chừng, thầy bỗng bật cười tự giễu.
Rồi như nhớ ra gì, ông lắc đầu: "Lý Tham sớm đã bảo thầy đừng xen vào chuyện của em rồi, cũng đừng giới thiệu đối tượng cho em nữa. Giờ xem ra thằng nhóc đó nói cũng có lý đó chứ. Việc này, thầy thật sự không làm được đâu."
Vừa nói vừa đi, ông lại phất tay chào Hà Quất: "Trời lạnh lắm, em lên lầu mau đi nhé, thầy ra trường đây."
Chào tạm biệt xong, thầy Lý nhanh chân rời đi rồi, xa xa vọng lại tiếng chuông tan học từ trường học.
Hà Quất chậm rãi bước lên lầu, trong lòng cứ thấy có gì đó lạ lùng.
Vì sao Lý Tham lại khuyên thầy Lý đừng giới thiệu đối tượng cho cô?
Là lo cho thầy, hay là anh ấy biết được điều gì đó?
Hay chỉ là cô nghĩ nhiều quá?