Chương 17: Để tâm

Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trưa hôm đó, khi Hà Quất về nhà để xem Hà Tiêu đã quay lại chưa, cô nhìn thấy một vài thứ: chìa khóa cửa, chìa khóa xe, năm mươi vạn tiền mặt và một tờ giấy.
Khoảnh khắc đó, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng.
Cô vội vàng lấy điện thoại gọi cho Hà Tiêu, nhưng vẫn không có ai nhấc máy.
Cô lại gửi tin nhắn cho anh, không ngờ bên cạnh tin nhắn lại hiện lên dấu chấm than, hệ thống WeChat thông báo rằng hai người không còn là bạn bè nữa.
Hà Quất chết sững, nhìn chằm chằm vào dòng thông báo đó. Cô nhìn đi nhìn lại vẫn không thể tin nổi, Hà Tiêu vậy mà đã xóa cô khỏi danh sách bạn bè?!
Có phải anh ấy thật sự muốn cắt đứt quan hệ với cô cho thật dứt khoát rồi không?
Cô nhìn dòng thông báo mà hoàn toàn không biết phải làm gì, cũng không thể nào hiểu nổi tại sao Hà Tiêu lại có thể làm đến mức này.
Cô chỉ là vẫn chưa nghĩ ra cách giải quyết chuyện giữa hai người, chỉ là muốn trốn tránh thêm một lần nữa, chỉ là muốn đợi thêm một chút, đợi đến khi nào suy nghĩ thấu đáo rồi sẽ nói chuyện với anh ấy...
Chỉ có vậy thôi, mà cũng phải tuyệt tình đến mức này sao?
Đoán rằng Hà Tiêu chắc chắn sẽ không bắt máy nếu là số của mình, Hà Quất đành xuống tầng dưới. Trước khi đi, cô còn cẩn thận gom hết số tiền lại rồi mới dám ra ngoài.
Đến lầu hai, cô gõ cửa căn nhà phía Tây.
Cốc cốc!
Không lâu sau, cánh cửa mở ra. Người ra mở là dì Triệu, vợ thầy Lý.
Thấy là Hà Quất, dì vội mở rộng cửa, cười đón: "Là Quýt à, mau vào đi."
Hà Quất cười gượng, vẫn đứng bên ngoài cửa: "Sáng nay con đi lấy hàng nên chưa kịp thay đồ, người còn hơi bẩn, thôi con không vào đâu ạ. Con đến tìm Lý Tham."
Hiện giờ Tôn Trinh đang ở cữ trong nhà, Hà Quất đương nhiên phải giữ ý. Dì Triệu cũng không ép cô.
Dì Triệu cười vui vẻ nói: "Vậy con đợi chút, dì gọi nó ra."
Nói xong, dì quay người đi vào phòng ngủ: "Lý Tham! Quýt tới tìm con này!"
Không lâu sau, Lý Tham bước ra ngoài.
Hà Quất vào thẳng vấn đề: "Cậu liên lạc được với Hà Tiêu không?"
Lý Tham sững người một giây, hình như không ngờ Hà Quất lại hỏi như vậy, nhưng cũng không tò mò thêm, gật đầu: "Được."
"Cậu gọi điện hỏi cậu ấy đang ở đâu, tôi có chuyện muốn tìm cậu ấy."
Nghe vậy, Lý Tham do dự hai giây rồi lấy điện thoại trong túi ra. Anh ta nghĩ ngợi một chút, lại ngẩng đầu nhìn Hà Quất rồi khẽ hỏi: "Chị không gọi được cho Hà Tiêu sao?"
Hỏi thừa!
Nếu cô liên lạc được thì sao còn phải nhờ anh ấy?
Hà Quất cố nén cơn giận với Hà Tiêu cùng sự bất an suốt hai ngày nay, khẽ "ừ" một tiếng: "Mấy hôm trước bọn tôi có cãi nhau mấy câu, giờ cậu ấy không nghe máy. Cậu gọi đi, hỏi cậu ấy xem đang ở đâu, để tôi qua đó."
Lý Tham đáp "được", tìm số của Hà Tiêu rồi gọi.
Chỉ mới đổ chuông hai tiếng, đầu dây bên kia đã bắt máy: "Chuyện gì?"
Lý Tham nói thẳng: "Gửi định vị cho tôi."
"Đưa điện thoại cho cô ấy."
Lý Tham trợn tròn mắt.
Thằng nhóc này không phải có thiên lý nhãn đấy chứ? Nếu không thì sao lại biết?
Nhưng anh ta vẫn đưa điện thoại cho Hà Quất: "Hà Tiêu nói là đưa máy cho chị."
Hà Quất nhận lấy, tức tối nói vào điện thoại: "Gửi địa chỉ cho chị, chị qua tìm em. Mình gặp nhau nói chuyện."
"Chẳng có gì để nói, cũng không cần gặp."
"Hà Tiêu!"
"Tôi biết em không muốn gặp tôi, vậy thì đừng ép bản thân nữa, đỡ phải nghĩ đủ cách để tránh tôi. Vả lại, cục diện bây giờ là do em chọn."
"Hà Tiêu..."
Nghe giọng Hà Tiêu còn bực bội hơn cả mình, khí thế của Hà Quất lập tức yếu đi.
Cô im lặng hai giây, nghiêm túc nói: "Chị không trốn nữa, em gửi địa chỉ đi. Chị muốn qua xem vết thương của em thế nào rồi."
"Tôi có thể đưa địa chỉ, nhưng cũng nói trước cho em một câu, nếu em mà tới thì giữa tôi với em chỉ có thể tiến thêm một bước. Nghĩ kỹ rồi hãy đến."
Hà Tiêu nói xong liền báo địa chỉ: "Khách sạn Tuệ Viên, phòng 406. Nếu nghe rõ rồi thì đưa điện thoại cho Lý Tham, tôi có chuyện muốn nói với cậu ta. Nếu chưa nghe rõ, tôi cũng không ngại lặp lại lần nữa."
Hà Quất hơi nhíu mày, đưa điện thoại cho Lý Tham: "Cậu ấy có lời muốn nói với cậu."
Lý Tham nhận lấy, kề điện thoại lên tai: "Nói đi."
"Gửi bản ghi âm cuộc gọi này cho tôi."
Lý Tham nhăn mặt, thấy Hà Quất đã xuống lầu, anh ta mới khẽ đáp: "Được."
Cúp máy xong, anh ta vừa tìm bản ghi âm gửi cho Hà Tiêu, vừa nhỏ giọng lầm bầm: "Thằng này sao biết mình hay lưu lại ghi âm chứ..."
Chắc là do thói quen nghề nghiệp, Lý Tham luôn ghi âm tất cả các cuộc gọi. Chỉ không ngờ Hà Tiêu lại đoán trúng phóc.
Gửi ghi âm chưa được bao lâu, Hà Tiêu đã nhắn tiếp: 【Bản ghi âm cuộc gọi này trong máy cậu có thể xóa đi rồi.】
Lý Tham: 【Sao tôi thấy như bị cậu lợi dụng vậy?】
Điều đáng nói là đến bây giờ anh ta vẫn chưa hiểu mình bị lợi dụng như thế nào. Nhưng cảm giác thì rõ ràng là vậy.
Chuyện nào ra chuyện nấy, Lý Tham vẫn xóa bản ghi âm cuộc gọi, rồi còn cẩn thận nhắn lại: 【Xóa rồi.】
...
Khách sạn Tuệ Viên.
Hà Tiêu đặt điện thoại xuống, ngồi trên ghế chờ đợi.
Nhưng nửa tiếng trôi qua, Hà Quất vẫn chưa đến.
Từ tiểu khu Lãng Thịnh đến khách sạn Tuệ Viên, đi bộ nhiều nhất cũng chỉ hai mươi phút.
Chẳng lẽ cô thật sự không định tới sao?
Hà Tiêu đi ra ban công, nhìn xuống dưới. Khi gần hai mươi phút trôi qua, lúc anh suýt nữa tưởng Hà Quất sẽ không đến thì bất ngờ thấy một bóng người quen thuộc, chính là Hà Quất.
Cô gần như mỗi bước đi đều phải dừng lại hai giây, rõ ràng vẫn còn đang do dự.
Hà Tiêu nhìn cô từng bước từng bước tiến lại gần, sự bất an trong lòng anh cũng dần tan biến.
Chỉ cần người tới, những chuyện còn lại anh tự có cách giải quyết.
Còn vết thương sau lưng...
Ánh mắt Hà Tiêu hơi trầm xuống, anh xoay người đi vào phòng tắm.
Dù Hà Quất đã đến khách sạn, nhưng từ cửa khách sạn đi đến trước phòng 406, cô cũng phải mất ít nhất mười phút.
Quãng đường từ tiểu khu đến khách sạn vốn chỉ hai mươi phút, vậy mà cô đã đi tròn một tiếng đồng hồ.
Đứng trước cửa phòng, cô vẫn chần chừ chưa gõ.
Phải đợi cho tâm trạng ổn định lại, cô mới đưa tay lên gõ cửa.
Cốc... cốc...
Sau ít nhất một phút, Hà Quất suýt tưởng mình gõ nhầm phòng. Cô mấy lần ngẩng đầu nhìn số, xác nhận không sai. Đang định gõ lần nữa thì cánh cửa rốt cuộc cũng chậm rãi mở ra.
Hà Tiêu mặc áo thun rộng, vừa mở cửa liền xoay người đi thẳng vào trong.
Anh không nói câu nào, như thể vẫn còn đang giận.
Hà Quất đi theo vào, cánh cửa khép lại, bên trong lập tức chìm vào yên tĩnh. Mọi âm thanh bên ngoài dường như đều bị tách biệt hoàn toàn.
Vừa đi thêm hai bước, cô liền ngửi thấy mùi thuốc và mùi máu tanh. Cúi đầu nhìn, cô thấy trong thùng rác có băng gạc vấy máu đỏ đến gai mắt.
Cô thậm chí không dám nhìn lâu.
Hà Tiêu ngồi xuống ghế, cầm tăm bông nhúng vào lọ thuốc trước mặt. Từ đầu đến cuối, ánh mắt anh không một giây nào dừng lại trên người Hà Quất. Giọng nói thản nhiên, lạnh nhạt vang lên: "Không phải muốn nói chuyện à? Vậy nói đi, muốn nói gì?"
Anh nghiêng người, một tay vén áo sơ mi trắng lên, một tay cố với ra sau lưng định thoa thuốc.
Nhưng vết thương ở sau lưng, dù anh đổi tới đổi lui hai ba tư thế cũng vẫn không với tới được.
Thấy vậy, Hà Quất bước đến: "Để chị bôi cho."
"Không cần."
Hà Tiêu đứng dậy, lướt qua người Hà Quất, vứt tăm bông vào thùng rác, nói: "Hà Quất, khả năng tự chủ của tôi không tốt đến vậy đâu. Nếu em không muốn tiến thêm với tôi, thì tốt nhất nên cách xa tôi ra một chút, nếu không, tôi không dám đảm bảo mình sẽ không làm gì."
Anh quay lưng lại với Hà Quất, chiếc áo sơ mi trắng phía sau đã thấm ra vệt máu mờ.
Hà Quất nhìn thấy rõ mồn một.
Đã hơn hai mươi tư tiếng rồi, sao vẫn còn rỉ máu?
"Hà Tiêu, lưng em vẫn còn chảy máu đấy. Để chị bôi thuốc rồi mình nói chuyện tiếp được không?" Hà Quất gấp gáp nói.
Hà Tiêu khẽ cười, tiếng cười có phần mỉa mai: "Em còn quan tâm vết thương của tôi sao?"
"Tất nhiên là chị quan tâm! Chị là chị em mà, sao lại không quan tâm chứ?"
Căn phòng đột nhiên im lặng.
Hà Tiêu vẫn quay lưng lại với cô, nhưng không hiểu sao, dù không nhìn thấy nét mặt anh, Hà Quất vẫn cảm nhận được nỗi buồn trong lòng anh.
Cô cụp mắt xuống, không biết nên nói gì, im lặng hồi lâu đành lặp lại: "Hà Tiêu, chị... chị bôi thuốc cho em trước, được không?"
Lần này Hà Tiêu không từ chối nữa, anh đi đến giường nằm sấp xuống.
Anh vén áo sơ mi trắng lên, lộ ra phần eo săn chắc, cơ bụng rõ ràng, rắn rỏi mà gọn gàng.
Nhưng ánh mắt Hà Quất lại dừng ở vết thương dài mười phân trên lưng anh.
Chỗ đó được khâu bằng chỉ thẩm mỹ, những đường chỉ đen mảnh bò dọc theo miệng vết thương như một con rết khổng lồ nằm trên lưng. Quanh vết thương vẫn còn dính máu.
Ngực Hà Quất như bị ai bóp nghẹn.
Cô vừa cúi xuống định lấy thuốc và tăm bông trên bàn thì lại vô tình liếc thấy trên kệ tivi là khối ngọc Quan Âm kia.
Chỉ tiếc là nó đã vỡ.