Chương 2: Bàn tay chăm sóc

Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi

Chương 2: Bàn tay chăm sóc

Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kể từ khi Hà Tiêu trở về, Hà Quất đã ở nhà tĩnh dưỡng suốt mười ngày. Đến khi mắt cá chân hoàn toàn bình phục, Hà Tiêu vẫn nhất quyết đưa cô đến bệnh viện kiểm tra lại một lần nữa, phải xác nhận không còn vấn đề gì mới cho phép cô vận động như bình thường.
Sợ đến bệnh viện lại phải chờ đợi lâu, Hà Quất đã dậy từ hơn sáu giờ sáng, và xuất phát đi viện vào hơn bảy giờ. Sau khi hoàn tất các hạng mục kiểm tra và được bác sĩ xác nhận không có gì bất ổn, cô mới vội vã đến tiệm trái cây.
Khoảng mười một giờ trưa, khi cô vừa đến cửa tiệm, đã thấy dì Lâm của quán cơm bên cạnh bước ra từ tiệm trái cây.
"Chân Quýt sao rồi?" Dì Lâm hỏi.
"Cháu khỏi hẳn rồi ạ." Hà Quất đáp.
"Khỏi là tốt rồi, cái chân thế này phải có người chăm sóc mới được, chứ một mình cháu sao mà xoay sở nổi." Dì Lâm vừa nói vừa bật cười, ghé sát lại một chút: "À đúng rồi, sáng mai cháu có rảnh không? Nếu rảnh thì đi ăn bò bít tết với dì ở nhà hàng Tây mới mở ngoài thị trấn nhé, được không?"
"Ăn bò bít tết sao?" Hà Quất thấy hơi lạ.
Dì Lâm vốn là chủ quán cơm, buổi trưa là khoảng thời gian bận rộn nhất. Vậy mà dì lại rủ cô đi ăn bít tết ở nhà hàng Tây? Nghe chẳng giống phong cách của dì chút nào.
Hà Quất hỏi: "Mai sáng đi ăn bò bít tết, vậy quán của dì thì sao?"
"Thì mình đi sớm một chút, mười giờ rưỡi đi là vừa, khoảng mười một giờ là có thể ăn, chắc mười hai giờ là về kịp rồi." Dì Lâm cười có phần ngượng ngùng: "Dì chưa từng ăn bò bít tết bao giờ, muốn đi thử cho biết, cháu đi với dì một chuyến nha."
Đã nói đến mức này rồi, Hà Quất đương nhiên không thể từ chối: "Dạ, vậy mai sáng cháu đi cùng dì."
...
Dì Lâm quay về quán cơm của mình, Hà Quất cũng vào tiệm trái cây.
Sắp đến Giáng Sinh và Tết Dương lịch, lượng khách mua trái cây đông hơn, nên cần nhập hàng sớm. Hà Tiêu đang bận rộn kiểm hàng, thấy Hà Quất đến liền đưa bản danh sách hàng vừa kiểm xong cho cô.
"Chị xem thử chừng này hàng đã đủ chưa."
Hà Quất nhận lấy, xem kỹ từng dòng rồi khẽ gật đầu: "Đủ rồi, ngoài ra nên nhập thêm ít mía, mùa này nhiều người ăn mía lắm."
"Ừ."
Hà Tiêu liếc đồng hồ trên điện thoại: "Chị ở đây trông tiệm một lúc nhé, tôi về nấu cơm. Đợi tôi gọi thì chị hãy về."
Hà Quất vô thức đáp lời.
Đợi Hà Tiêu rời đi, hai nhân viên trong tiệm lập tức kéo đến bên cô: "Quýt ơi, em trai cháu đã có bạn gái chưa vậy?"
"Tôi cũng đang định hỏi đây! Vừa đẹp trai, dáng lại chuẩn, nấu ăn thì đỉnh, kiểu đàn ông thế này không dễ kiếm đâu."
"Ai mà lấy được cậu ấy, chắc nằm mơ cũng phải cười khi tỉnh giấc mất thôi!"
"Vừa hay cháu gái tôi vẫn còn độc thân này, cháu hỏi thử xem cậu ấy đã có người yêu chưa. Nếu chưa có là tôi tìm cách tác hợp ngay!"
Hai nhân viên đều là phụ nữ, khoảng hơn bốn mươi tuổi, ngày thường cũng hay trò chuyện phiếm với dì Lâm. Giờ lôi chuyện mai mối cho Hà Tiêu ra bàn, họ lại càng nói hăng hơn.
Bị họ hỏi dồn dập, Hà Quất mới phát hiện hình như cô cũng không biết rõ rốt cuộc Hà Tiêu đã có bạn gái hay chưa. Dù sao trong suốt hai năm rưỡi vừa qua, hai người gần như không hề liên lạc gì với nhau. Lần này Hà Tiêu đột ngột về nhà cũng là chuyện hoàn toàn nằm ngoài dự tính của cô. Gần mười ngày qua cô ở nhà dưỡng thương, tuy ngày nào cũng gặp mặt nhau, nhưng mỗi ngày nói chuyện với nhau không quá mười câu. Về chuyện có bạn gái hay không, cô thực sự chưa từng hỏi anh.
"Chuyện đó cháu không rõ, chiều cậu ấy về các cô cứ tự hỏi đi." Hà Quất nhanh chóng phủi bỏ trách nhiệm.
Hai nhân viên nghe vậy lại bắt đầu hỏi ngày sinh, tuổi con giáp, rồi đến công việc hiện tại của Hà Tiêu. Nhưng Hà Quất cũng chỉ biết vài chuyện lặt vặt, còn khi hỏi đến mức thu nhập hàng tháng thì cô hoàn toàn không hay biết gì. Cho đến khi moi ra hết những chuyện Hà Quất biết, hai người kia mới chịu thôi, mỗi người lại quay về quầy sắp xếp hàng hóa và trông sạp bán ngoài cửa.
Thấy họ đã đi xa, Hà Quất bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Cúi đầu xuống, cô bỗng trông thấy trên ngăn kéo quầy thu ngân có một tờ hóa đơn, mặt sau tờ giấy ghi hai chữ “Hà Quất”, nét bút ngay ngắn, rõ ràng. Tờ giấy nằm ngay ngắn ở mép bàn. Cô cúi đầu liếc qua là đã thấy rõ ràng.
Nhưng lại có ai đi viết tên “Hà Quất” lên tờ hóa đơn bao giờ chứ?
Là anh sao?
-
Đến khi Hà Tiêu gọi điện, hai nhân viên trong tiệm cũng vừa đi ăn trưa gần đó, đúng lúc khách vắng nên Hà Quất mới yên tâm rời khỏi tiệm. Lúc rời đi, cô còn cố ý nắm chặt tờ hóa đơn kia trong lòng bàn tay, đến khi ra khỏi tiệm mới thả vào thùng rác bên ngoài.
Từ khu chung cư về đến cửa hàng không xa, chỉ khoảng mười phút đi bộ là về đến nhà. Vừa bước vào cửa, mùi cơm trưa đã thơm lừng.
Từ bếp vọng ra giọng nói quen thuộc: "Rửa tay rồi ăn cơm."
Vừa nói dứt câu, Hà Tiêu đã bưng tô canh sườn củ cải từ bếp đi ra, lướt qua Hà Quất và nói thêm: "Chiều nay chị đừng ra tiệm nữa, trời lạnh lắm, cứ ở nhà nghỉ ngơi đi."
Ánh mắt Hà Quất đuổi theo bóng lưng anh đi khuất, hồi lâu sau mới thu lại, chầm chậm bước vào nhà vệ sinh rửa tay. Đến khi ngồi vào bàn ăn, cô nhịn mãi cuối cùng vẫn bật thốt: "Em đã có bạn gái chưa?"
Hà Tiêu đang ăn thì dừng lại, nhướng mày nhìn cô, khóe môi khẽ cong, ánh mắt thâm trầm mang chút sắc bén. Gương mặt rám nắng cùng biểu cảm đó khiến tim Hà Quất như run lên một nhịp. Cô biết Hà Tiêu không đời nào ra tay với mình, nhưng giữa hai người vẫn luôn tồn tại vài điều không thể gọi tên.
Một tiếng cười trầm thấp khẽ bật ra từ cổ họng anh, như thể đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Hà Quất. Hà Tiêu hỏi thẳng: "Chị muốn nói gì?"
Hà Quất cúi đầu nhìn bát canh sườn củ cải, chớp mắt, giọng lí nhí chẳng có chút khí thế nào: "Có người muốn giới thiệu đối tượng cho em... nên... nên mới hỏi chị là em đã có bạn gái chưa..."
"Sau này nếu lại có ai nói những chuyện như thế này, chị cứ từ chối thẳng là được." Giọng Hà Tiêu dứt khoát.
Hà Quất mím chặt môi, gật đầu cứng ngắc, lí nhí đáp một tiếng “Ừm”.
Cơm nước xong, Hà Quất vừa định thu dọn chén bát mang đi rửa thì đã bị Hà Tiêu giành lấy trước, bê thẳng vào bếp. Những ngày qua đều là anh nấu cơm rửa bát, mọi việc lớn nhỏ trong nhà cũng đều do anh lo, còn Hà Quất thì hoàn toàn trở thành người được chăm sóc. Dù giờ chân đã khỏi, anh vẫn không cho cô động vào việc gì.
Đợi đến khi Hà Tiêu bận xong rồi ra khỏi nhà, không gian trong nhà lại trở về yên tĩnh như mọi khi. Hà Quất ngồi trên ghế sofa, bật tivi nhưng mắt lại nghiêng về phía ban công. Nơi đó đang phơi một bộ đồ lót màu xanh nhạt. Sáng nay cô vội vã đi bệnh viện khám, quên mất chưa giặt bộ đồ lót vừa thay ra. Nhưng giờ bộ đồ ấy đã được giặt sạch sẽ và phơi ngay ngắn trên ban công.
Gió nhẹ thổi qua, bộ đồ lót phơi ngoài đung đưa nhè nhẹ, mỗi lần đung đưa đều khiến tim Hà Quất cũng khẽ run theo.