Chương 4: Tính là huề nhau?

Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi

Chương 4: Tính là huề nhau?

Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi biết sự thật, Hà Quất cố tình tránh mặt Hà Tiêu. Vốn dĩ sáng nào hai người cũng không đi cùng đến cửa hàng, trưa tối trước đây còn ăn chung với nhau, nhưng Hà Quất cũng lấy cớ muốn ăn ở gần đó để tránh phải ngồi ăn cùng anh.
Mỗi khi Hà Tiêu đến cửa hàng, Hà Quất lại rời đi ngay, lấy lý do là muốn về nghỉ ngơi.
Cứ thế, suốt ba ngày liền.
Về đến khu chung cư, cô ngồi một mình trên chiếc xích đu dưới sân, thẫn thờ, mặc cho gió lạnh tạt vào mặt, cô vẫn cứ ngồi lì ở sân.
"Quýt à?"
Một tiếng gọi từ xa vang đến, Hà Quất quay đầu nhìn, thấy là Chử Tích, trên mặt cô mới nở một nụ cười nhạt.
"Sao cậu lại đến đây? Hôm nay không bận sao?" Hà Quất hỏi.
"Không bận, hôm nay là thứ Sáu mà, phải đến năm sáu giờ chiều mới bắt đầu bận." Chử Tích mở lớp piano, cuối tuần bận nhất, còn từ thứ Hai đến thứ Sáu thì chỉ bận sau giờ tan học của học sinh thôi.
Chử Tích ngồi lên chiếc xích đu bên cạnh Hà Quất: "Tớ nghe nói cậu chia tay thầy Chu rồi à?"
Thị trấn nhỏ nên tin đồn lan nhanh, chuyện giữa Hà Quất và Chu Nguyên đã lan khắp thị trấn chỉ trong ba ngày, lại còn bị thêm thắt, thêu dệt đủ kiểu.
Chử Tích biết chuyện, Hà Quất cũng chẳng lấy làm lạ: "Ừ, mới chia tay."
"Anh ta... bị cậu bắt gặp đi xem mắt với người khác thật à?" Chử Tích dè dặt hỏi.
Hà Quất mím chặt môi, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
Bề ngoài thì đúng là Chu Nguyên bị cô bắt gặp khi đi xem mắt, nhưng việc anh ta đi xem mắt lại do Hà Tiêu giở trò sau lưng, thì lại là một chuyện khác hoàn toàn.
Thấy vẻ khó xử trên mặt cô, Chử Tích tưởng cô buồn vì chuyện này, vội an ủi: "Tớ còn tưởng anh ta là người thật thà, ai ngờ cũng chẳng thật thà gì. Đàn ông ấy à, quả nhiên phải đợi đến ngày bị 'treo lên tường' mới chịu thật thà."
Khẽ đu đưa xích đu, Chử Tích cũng để ý đến sắc mặt Hà Quất.
"Cậu cũng đừng buồn nữa, để sau này tớ giới thiệu cho cậu người tốt hơn! Chọn người cao ráo, dáng đẹp, mặt mày ưa nhìn, nhìn một cái là thấy hấp dẫn ngay!"
Hà Quất bị câu đó chọc cười: "Thôi nào, giờ tớ chẳng có hứng thú yêu đương gì đâu, đợi cửa hàng trước và sau Tết bận rộn qua đi đã rồi tính."
Cửa hàng trái cây bận nhất là trước và sau Tết, Tết sắp đến rồi, Hà Quất cũng không muốn bận lòng vì chuyện này. Cô đứng dậy: "Ngoài trời lạnh quá, lên nhà uống chút trà cho ấm người đi."
Chử Tích vội nhảy khỏi xích đu ngay, khoác tay cô, cùng đi lên lầu. Đợi Hà Quất rút chìa khóa mở cửa, một mùi bánh mì thơm nhẹ nhàng bay tới. Quen biết Hà Quất nhiều năm, Chử Tích sớm đã coi nhà cô như nhà của mình, đi thẳng vào bếp.
Thấy trong lò nướng có bánh cupcake chocolate, cô ấy lấy hai cái ra, đưa một cái cho Hà Quất vừa bước vào phòng.
"Xem ra tâm trạng cậu cũng ổn đấy chứ, còn có hứng làm đồ ngọt cơ à."
"... Không phải tớ làm."
"Vậy ai làm?" Chử Tích cắn một miếng, như chợt nhớ ra điều gì, rồi 'à' lên kinh ngạc: "Hà Tiêu à?"
Hà Quất ừ một tiếng, rồi cầm chiếc cupcake lững thững đi ra phòng khách.
Chử Tích theo sau nói: "Hà Tiêu đúng là quá toàn năng, biết nấu cơm, hầm canh, còn làm được cả đồ ngọt nữa chứ. Kiểu đàn ông như thế khó kiếm lắm đó."
Nghĩ tới lần chạm mặt thoáng qua ở cửa hàng trái cây, Chử Tích liền hào hứng, ngồi sát bên Hà Quất, cả hai cùng ngồi xuống. Cô ấy phấn khích: "Tớ vừa ghé cửa hàng trái cây liếc nhìn Hà Tiêu một cái, giờ cậu ta cao ít nhất cũng trên 1m85, dáng người thì khỏi phải nói. Mặt mũi cũng đẹp, nhìn một cái là thấy hấp dẫn chết người."
"Vừa biết nấu ăn, vừa có sức khỏe, đẹp trai, thân hình chuẩn, tiếc là hai người lại là chị em, không thì thật sự có thể thử một phen đấy!"
Cô ấy tiếc nuối thở dài.
Hà Quất ngồi cạnh chỉ khẽ mím môi, đôi mắt nhìn chiếc cupcake trong tay như có điều suy nghĩ.
Nhưng nửa phút sau, Chử Tích lại chợt phản ứng: "Khoan đã, giờ hai người chắc không còn tính là chị em nữa rồi nhỉ?"
Cô ấy nghiêng người, co một chân lên, để chân kia vắt qua, nghiêm túc nói: "Ba mẹ hai người ngày xưa đã ly hôn rồi, hơn nữa Hà Tiêu mười tám tuổi là đã chuyển hộ khẩu ra khỏi nhà cậu rồi, hiện giờ không còn tính là chị em nữa mà!"
Năm Hà Quất hai mươi tuổi, cha ruột của cô và mẹ ruột của Hà Tiêu quyết định ly hôn.
Nhưng đúng ngay ngày ly hôn đó, cả hai người lại gặp tai nạn giao thông, tử vong tại chỗ.
Khi đó Hà Tiêu mười bảy tuổi, đến mười tám tuổi là đã chuyển hộ khẩu đi rồi.
Những chuyện này Hà Quất từng kể với Chử Tích, giờ bị nhắc đến, cô chỉ cứng nhắc gật đầu, miệng vẫn nói: "Nhưng tớ luôn coi cậu ấy là em trai."
"Ôi dào, coi là em gì chứ! Tớ thấy cậu ấy rất ổn, cậu thật sự có thể cân nhắc đấy. Hơn nữa..."
Chử Tích đến cả động tác nhai cũng chậm hẳn lại, nheo mắt đầy vẻ thần bí nói: "Vừa nãy tớ ra cửa hàng trái cây tìm cậu, hỏi cậu đi đâu. Hà Tiêu bảo 'Quýt về nhà rồi'. Cậu ta gọi cậu là Quýt đấy! Theo kinh nghiệm đọc tiểu thuyết nhiều năm của tớ, cậu ta chắc chắn có ý khác với cậu đấy, biết đâu hai người thật sự có thể..."
"Chử Tích!" Hà Quất nghiêm giọng gọi thẳng tên cô.
Gọi cả họ lẫn tên vậy làm Chử Tích giật bắn mình, ngồi thẳng dậy, thấy Hà Quất có vẻ giận rồi, liền vội vàng chữa lời: "Được rồi được rồi, đừng giận, tớ chỉ gợi ý thế thôi, có thử hay không là do cậu quyết định."
Vốn trong lòng đã đủ rối bời, bị Chử Tích nói thêm mấy câu khiến Hà Quất càng thêm rối rắm.
Trong đầu cô lúc này toàn là chuyện Hà Tiêu gọi cô là "Quýt" trước mặt người ngoài.
Cupcake ngon đến mấy, cô cũng chẳng còn tâm trạng để ăn.
...
Cận kề Noel và Tết Dương lịch, cửa hàng trái cây buổi tối đóng cửa muộn hơn. Khoảng mười giờ, Hà Quất mới nghe tiếng chó sủa dưới nhà, đoán Hà Tiêu đã về, cô bèn đứng dậy tắt đèn, rồi quay vào phòng ngủ.
Trốn tránh là điều duy nhất cô có thể làm lúc này.
Chui vào chăn rồi, cô mới cảm thấy yên lòng.
Chưa đến nửa phút, cửa căn hộ mở ra rồi đóng lại, tiếng bước chân quen thuộc tiến vào trong nhà, Hà Quất biết Hà Tiêu đã về. Cô cứ tưởng hôm nay cũng như ba ngày trước, Hà Tiêu về sẽ bận rộn đi rửa mặt, ít nhất sẽ không làm phiền cô.
Ai ngờ đâu.
"Cốc cốc!!"
Cửa phòng ngủ bị gõ. Hà Quất hơi ngạc nhiên nhìn về phía cửa, đã nghe Hà Tiêu đứng ngoài cửa nói: "Tôi mua một chiếc xe rồi, ngày mai nếu chị không bận gì thì để tôi đưa chị sang nhà ông bà ngoại ở vài hôm."
Xe?!
Hà Quất nghĩ ngợi một lát rồi vẫn lật chăn xuống giường, đi ra cửa. Vừa mở ra đã thấy Hà Tiêu hai tay đút túi, tựa vào khung cửa.
Đèn phòng khách bật sáng, anh quay lưng về phía ánh sáng, Hà Quất không nhìn rõ sắc mặt anh, chỉ thấy Hà Tiêu rút chùm chìa khóa xe trong túi ra, lắc lắc: "Vốn muốn đưa chị đi xem xe cùng, nhưng mấy ngày nay chị cứ muốn nghỉ ngơi, nên tôi không đưa chị đi."
Với câu "cứ muốn nghỉ ngơi" đó, Hà Quất luôn cảm giác giọng anh như ẩn chứa chút ý cười.
Như thể Hà Tiêu đã đoán thấu chuyện cô đang lẩn tránh anh.
Hà Quất bỗng có cảm giác bị anh nhìn thấu, lúc này ánh đèn rọi lên mặt cô, làn da trắng mịn cũng được chiếu sáng đến mức trong suốt. Ngũ quan thanh tú vương chút vẻ u sầu, cô khẽ cắn môi rồi buông ra, đôi môi tràn đầy huyết sắc, đỏ mọng đến mức quyến rũ người nhìn.
"Em còn thiếu tiền không? Chị vẫn còn chút tiền đây."
"Tiền mua xe tôi vẫn trả nổi, trả thẳng luôn. Có điều dạo này tôi đang tính mua nhà, nhưng mua nhà thì chắc không thể trả thẳng được."
Hà Tiêu khẽ cười, rồi thấp giọng nói: "Giá nhà sưởi sàn ở huyện Kỳ Viên không rẻ, nhưng Lý Tham nói nhà sưởi sàn thì ấm áp, đắt một chút cũng không sao. Đợi mua xong nhà, đến lúc đó chúng ta dọn vào ở, chị sẽ không còn thấy lạnh nữa."
Chúng ta...
Dù nghe thế nào Hà Quất cũng cảm thấy gượng gạo, vội nói: "Em muốn mua nhà, chị chắc chắn sẽ không dọn vào ở cùng em đâu, đến lúc đó căn nhà đó để em dùng khi cưới vợ."
"Nếu tiền không đủ thì có thể bán căn đang ở này đi. Hồi đó, trước khi ba mẹ ly hôn đã bàn bạc rồi, họ nói căn này để lại cho em. Căn này chắc có thể bán được ba bốn trăm ngàn, đủ để trả một khoản đặt cọc rồi."
"Chị đừng hòng lừa tôi."
Hà Tiêu vạch trần thẳng thừng: "Chiếc xe đó mới là để cho mẹ con bọn tôi."
Khi ba mẹ hai người thương lượng chuyện ly hôn, ba Hà vốn muốn giữ lại căn nhà và cửa hàng, để Hà Tiêu lấy một căn. Dù sao Hà Tiêu cũng đã làm con trai ông tròn mười năm, ông cũng có chút tình cảm.
Nhưng mẹ Hà Tiêu là Phùng Việt lại không lấy nhà, chỉ lấy chiếc xe vừa mua cùng tám vạn tiền mặt. Nói thẳng là nhà và cửa hàng đều để lại cho Hà Quất.
Tiếc là chiếc xe ấy chính là chiếc xe gặp tai nạn năm đó của ba mẹ, đã sớm bị hủy hoại.
Hà Quất còn tưởng anh không biết chuyện ngày xưa ba mẹ thương lượng chia xe chia nhà, không ngờ anh cũng biết.
Nhưng xưa là xưa, nay là nay, huống hồ chiếc xe đó cũng đã hỏng rồi.
"Chiếc xe đó đã không còn từ lâu rồi, tám vạn kia là trước đây em bảo chị giữ giùm đấy, hay là thế này, lúc em mua nhà chị sẽ bỏ ra hai mươi vạn, cũng coi như là..."
Hà Tiêu khẽ cười, giọng điệu lơ đãng cắt ngang lời cô: "Tính là huề nhau?"
Trong nhà bỗng yên tĩnh đến đáng sợ, tĩnh đến mức khiến Hà Quất chột dạ.
Đúng vậy, cô quả thật nghĩ như thế.
Hoặc là đưa tiền, hoặc là đưa căn nhà đang ở này cho anh, ít nhất giữa họ sẽ tính là huề nhau, ít nhất cô sẽ không còn cảm thấy mình mắc nợ Hà Tiêu nữa.
Hàng mi của Hà Quất khẽ run lên rồi cụp xuống, giọng cô cũng yếu đi: "Nếu hai mươi vạn không đủ thì ba mươi vạn cũng được."
Nhưng ý ngoài lời của cô chẳng qua là muốn tính sòng phẳng với anh.
"Được thôi, hai mươi vạn đó, chị cứ giúp tôi giữ trước, đợi khi nào tôi cần sẽ nói với chị." Hà Tiêu vẫn đút hai tay vào túi, rồi quay người bỏ đi.
Hà Quất nhìn bóng lưng anh, bỗng thấy mơ hồ như anh đang giận dỗi.
Nhưng là vì sao mà anh giận? Vì tiền? Hay là vì chuyện khác?