Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Ngoại truyện 1
Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Yêu nhau đã một năm rưỡi, Hà Tiêu và Hà Quất chưa từng cãi vã. Dù có bất đồng ý kiến, Hà Tiêu cũng luôn chiều theo ý Hà Quất.
Việc kinh doanh tiệm trái cây vẫn đều đều như trước. Mùa ế thì buôn bán chậm, mùa cao điểm thì lại có thể kiếm được kha khá.
Những ngày tháng bình dị cứ thế trôi qua êm ả như mặt hồ không gợn sóng.
Nhưng Hà Quất lại thích sự bình lặng này.
Cuối thu, buôn bán ế ẩm, thời tiết cũng bắt đầu trở lạnh. Hà Tiêu không để cô ra tiệm phụ giúp. Cô thường ở nhà đọc sách, xem tivi, thỉnh thoảng ra ngoài thì cũng chỉ đi dạo phố cùng Chử Tích.
Buổi chiều hôm đó, trong căn nhà cũ quen thuộc, Hà Quất cuộn mình trong áo choàng len, ngồi xếp bằng trên sofa đọc sách. Trong phòng bật sẵn quạt sưởi, khiến cả phòng khách ấm áp hẳn.
Đang chăm chú đọc thì điện thoại đặt trên bàn rung lên. Cô ngẩng đầu nhìn.
[Tiệm thú cưng Tình Tình]: Dưa Hấu tắm xong rồi nhé, có thể đến đón rồi~
Một năm trước, Hà Tiêu thường để cô nghỉ ngơi ở nhà. Nhưng sợ cô buồn chán, hai người cùng nuôi một bé Bichon, đặt tên là Hà Dưa Hấu.
Hà Quất tiện tay nhắn lại một câu "Tôi đến ngay", rồi đánh dấu trang sách, đứng dậy tắt quạt sưởi, trở vào phòng thay đồ, rồi ra ngoài đón Dưa Hấu.
Từ khu dân cư đến tiệm thú cưng chỉ mất hơn mười phút đi bộ. Trên đường đi, cô gặp dì Triệu đang đẩy xe đưa bé Nhất Nhất gần hai tuổi đi chơi. Đã gặp thì tất nhiên phải dừng lại chào hỏi vài câu.
"Dì Quýt ơi, Dưa Hấu đâu rồi ạ?" Nhất Nhất nói còn hơi ngọng.
"Dưa Hấu đi tắm và cắt lông rồi, dì đi đón nó đây." Hà Quất đưa tay khẽ vuốt má bé, ánh mắt tràn đầy yêu thương: "Nhất Nhất sắp đi mẫu giáo rồi hả?"
"Phải đến nghỉ hè năm sau mới hai tuổi rưỡi, chắc còn chưa đi học được đâu. Tôn Trinh nói là định cho nó đi trễ một chút." Dì Triệu cảm thán: "Thời gian trôi nhanh thật đấy, thoáng cái đã đến tuổi đi học rồi. Mà một khi đi học thì ngày tháng lại càng trôi nhanh hơn."
Nói thì nói vậy, dì Triệu cũng không quên giục cô sinh con: "Hai đứa cũng tranh thủ sinh một đứa đi, đến lúc đó để dì giúp hai đứa trông."
Câu này dì nói không chỉ một lần.
Hà Quất vẫn trả lời như mọi khi: "Không vội đâu dì, tụi cháu tính hai năm nữa mới tính chuyện sinh con. Đợi nhà Lý Tham sinh bé thứ hai xong rồi tụi cháu mới tính tiếp."
"Dì thấy hai đứa nó chắc cũng chẳng sinh đứa thứ hai đâu." Dì Triệu cúi đầu nhìn Nhất Nhất: "Giờ ai cũng nói nuôi con tốn tiền, không ai muốn sinh thêm nữa. Nhưng thật ra thì có một đứa là đủ rồi."
Rồi lại ngẩng đầu nhìn Hà Quất, cười nói: "Sau này hai đứa có con, để hai đứa nhỏ chơi với nhau, lớn lên cùng nhau, chẳng khác gì người một nhà."
Thật ra Hà Quất cũng nghĩ vậy.
Để con của họ chơi với Nhất Nhất từ nhỏ, coi như có thêm bạn.
Chỉ là cô và Hà Tiêu vẫn chưa kết hôn, chuyện con cái lại càng chưa vội.
"Dạ được ạ, chỉ là tụi cháu chắc còn chờ thêm một thời gian nữa. Đến lúc đó Nhất Nhất có thể chơi với con tụi cháu rồi." Cô không nhịn được lại véo véo má mũm mĩm của bé: "Lúc đó Nhất Nhất sẽ thành anh trai rồi, đúng không nè?"
"Nhất Nhất muốn có em gái cơ." Cậu bé rất nghiêm túc nói.
Chuyện này thì Hà Quất không dám hứa.
Con trai hay con gái đâu phải cô quyết định được.
Một cơn gió lạnh rít qua tai như lưỡi dao lướt qua má, rát buốt.
Hà Quất vội kéo mũ áo khoác lên đầu Nhất Nhất, kéo khóa áo đến tận cổ cho cậu bé, rồi mới kéo chặt áo khoác của mình lại: "Dì Triệu, nổi gió rồi, dì mau đưa Nhất Nhất về đi, kẻo cảm lạnh đó. Giao mùa là dễ cảm lắm đấy."
"Ừ, cháu cũng mau về đi. Trời lạnh nhớ giữ gìn sức khỏe." Dì vừa nói vừa đậy tấm chắn gió của xe nôi.
Hà Quất gật đầu dạ một tiếng, dì Triệu cũng vội vàng nói thêm: "Vậy tụi dì về trước đây."
Thấy Hà Quất gật đầu, dì mới yên tâm đẩy xe rời đi.
Nhưng chưa đi được bao xa thì Hà Quất bỗng nghe thấy tiếng quát sau lưng: "Lý Tư Văn! Trời lạnh thế này mà còn muốn đi đâu nữa? Mau ngoan ngoãn nghe lời bà!"
Nhất Nhất tên thật là Lý Tư Văn.
Nhà họ Lý bình thường vẫn gọi bé là "Nhất Nhất", nhưng lúc nổi giận thì hay gọi cả họ tên.
Hà Quất cũng không phải lần đầu nghe thấy người nhà họ Lý mắng bé thế này. Dù gì đứa bé này có một tật xấu, bất kể trời mưa gió bão bùng thế nào, ngày nào cũng đòi ra ngoài chơi, không thì sẽ khóc ầm ĩ khiến cả khu nhà rung chuyển.
Hà Quất quay đầu lại nhìn.
Dễ đoán thôi, chắc lại là Nhất Nhất chưa chơi đủ, còn muốn đi tiếp nên bị dì Triệu mắng cho một trận.
Gió thổi tung vạt áo khoác của dì Triệu, Hà Quất cũng lạnh đến mức kéo chặt áo mình lại, rồi quay đầu tiếp tục đi về phía tiệm thú cưng.
...
Tới nơi, cô đón Dưa Hấu ra khỏi tiệm, rồi dắt nó đi về phía tiệm trái cây. Ở khu này đã quen thuộc, chỉ một đoạn ngắn từ tiệm thú cưng đến tiệm trái cây mà cô đã gặp không ít khách quen và hàng xóm, cô đều chào hỏi từng người một.
Đi đến con đường phía tây tiệm trái cây, Hà Quất rẽ vào một con hẻm nhỏ. Ở con hẻm này có các điểm giao nhận hàng của các hãng chuyển phát nhanh như Shentong, Yunda, YTO và Bưu điện. Các khu chung cư gần đó đều gửi hàng về các tiệm ở đây.
Vài hôm trước cô đặt mấy túi thức ăn cho Dưa Hấu, đúng sáng nay giao đến. Ban đầu định để Hà Tiêu ra lấy, mã cũng gửi cho anh rồi. Nhưng vừa hay đi ngang qua, cô quyết định tiện tay ghé lấy luôn.
Chỉ là không ngờ vừa mới đọc xong mã nhận hàng, phía sau liền có tiếng gọi tên cô: "Hà Quất?"
Hà Quất quay đầu lại.
Thấy người đàn ông đang xếp hàng phía sau mình chờ lấy hàng, cô sững lại hai giây.
Trông quen quen nhưng lại không nhớ ra là ai.
Người đàn ông khẽ cười, đẩy gọng kính trên sống mũi: "Còn nhận ra tôi là ai không?"
Câu này thật sự làm khó Hà Quất, cô cẩn thận lần lượt nhớ lại từng người quen trong đầu, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không nhớ nổi người trước mặt là ai, chỉ thấy đôi mắt anh ta khá đẹp.
Trong số những người cô từng quen, mắt của Hà Tiêu là đẹp nhất.
Xếp sau đó, có lẽ là... bạn học cấp ba Dụ Hành.
Hai chữ "Dụ Hành" lóe lên trong đầu, Hà Quất lại nhìn người trước mặt, chỉ thấy người này có bảy, tám phần giống với khuôn mặt của Dụ Hành.
Cô gần như dò xét mà gọi: "Dụ Hành?"
"Là tôi." Dụ Hành cười rất hài lòng: "Không ngờ cậu vẫn nhận ra tôi."
Nhân viên tìm ra kiện hàng của Hà Quất, cô đưa tay nhận lấy rồi kéo dây dắt chó, dắt Dưa Hấu bước ra khỏi tiệm giao nhận.
Dụ Hành vốn đến lấy hàng, nhưng thấy cô ra khỏi cửa, cũng đi theo cô ra ngoài: "Có cần tôi cầm giúp không?"
"Không cần, tôi tự cầm được." Hà Quất đứng lại, rồi khách sáo hỏi một câu: "Tiệm trái cây nhà tôi ở gần đây, có muốn vào uống nước không?"
Hơn tám mươi phần trăm người nghe câu này đều sẽ từ chối.
Hà Quất nghĩ anh ta chắc cũng từ chối thôi.
Không ngờ là... "Được chứ, chúng mình cũng lâu rồi không gặp, vào nói chuyện một chút cũng hay." Dụ Hành lại đồng ý rất thoải mái.
Nụ cười trên mặt Hà Quất bỗng khựng lại, trong đầu chỉ còn hai chữ: Xong rồi!
Tên dấm chua Hà Tiêu kia chắc sẽ ghen nổ trời mất!
Nhưng đối phương đã đồng ý, giờ mà từ chối thì lại thấy không lịch sự, cô đành cắn răng dẫn anh ta đến tiệm trái cây.
"Để tôi cầm giúp." Dụ Hành đưa tay ra, trực tiếp cầm lấy thùng hàng trong tay Hà Quất.
Mười mấy cân thức ăn cho chó, ban nãy Hà Quất chỉ đỡ phía dưới đáy, lúc này anh ta chủ động ra tay, gọn gàng ôm gọn bao thức ăn vào người.
Hai người sánh bước đi về phía tiệm trái cây, Dụ Hành vừa đi vừa liếc nhìn Hà Quất mấy lần, lại giống như đang tán gẫu hỏi: "Cậu tốt nghiệp đại học xong vẫn luôn ở thị trấn nhỏ này à, không từng ra thành phố lớn làm việc sao?"
"Coi như là chưa từng đi đâu." Từng ra ngoài bốn tháng, nhưng cũng chỉ là để tránh mặt Hà Tiêu.
Hà Quất cúi đầu nhìn Dưa Hấu, khách khí hỏi lại anh ta: "Cậu thì sao, vẫn luôn phát triển ở thành phố lớn sao?"
"Ừ, vẫn luôn ở thành phố lớn, nhưng ở lâu rồi cũng thấy chẳng có gì thú vị. Gần đây mới nghỉ việc, đang tính sau này phát triển sự nghiệp ở thành phố mình luôn, vừa mới về thôi, không ngờ lại gặp được cậu."
Dưa Hấu dừng chân, cứ quanh gốc cây mà ngửi lung tung.
Hà Quất cũng dừng bước theo Dưa Hấu, Dụ Hành cũng dừng lại theo nhịp chân của cô.
Hai người một chó đứng nguyên tại chỗ, Hà Quất nhìn chó, Dụ Hành nhìn cô, khung cảnh hòa hợp đến mức trông y như một gia đình.
Nếu như người phụ nữ trong khung cảnh này không phải là Hà Quất, Hà Tiêu chắc sẽ thấy cảnh tượng này rất đỗi ấm áp.
Tiếc là người trong cảnh lại là bạn gái của anh.
Sải bước lớn đi về phía họ, Dưa Hấu như ngửi thấy mùi quen thuộc, chạy lon ton về phía Hà Tiêu.
Dây dắt chó bị kéo căng, Hà Quất cũng theo Dưa Hấu bước tới, ngẩng đầu theo ánh mắt của nó nhìn tới, liền thấy được Hà Tiêu.
Dưa Hấu phấn khích đứng bằng hai chân sau, hai chân trước không ngừng vươn lên đòi được bế.
Hà Tiêu cúi người bế nó lên, liếc mắt đã thấy mã nhận hàng dán trên thùng hàng trong tay Dụ Hành, cười như không cười nói: "Đưa tôi cầm."
Trong gió lạnh, Dụ Hành nhìn người thanh niên trước mặt, từ từ đưa thùng hàng cho Hà Tiêu, rồi như chợt nhớ ra chuyện gì, bất ngờ nói: "Cậu là Hà Tiêu phải không? Tôi nhớ cậu đấy, hồi cấp ba tôi còn nhờ cậu đưa thư tình cho chị gái cậu nữa. Thoáng cái mấy năm không gặp rồi, cậu cũng không thay đổi nhiều lắm, chỉ là cao lên thôi."
Nhắc đến chuyện thư tình, trong lòng Hà Quất lập tức lo lắng.
Có một loại dự cảm chẳng lành đang ùa đến.
"Tôi cũng nhớ anh, Dụ Hành đúng không?" Hà Tiêu ánh mắt lướt nhẹ từ Dụ Hành sang Hà Quất, trong đáy mắt hiện lên ý lạnh mơ hồ, mà Hà Quất thì lại lặng lẽ né tránh ánh nhìn của anh.
"Là tôi đây, không ngờ cậu vẫn nhớ tôi. Nhưng mà tôi và chị cậu hồi cấp ba cũng chẳng có duyên phận, cuối cùng cũng không đến với nhau."
Nhưng hồi cấp ba không có duyên, không có nghĩa là bây giờ cũng vậy.
Dụ Hành cúi đầu nhìn tay Hà Quất. Không có nhẫn, có lẽ cô vẫn còn độc thân.
"Anh với cô ấy không phải là hồi cấp ba không có duyên, mà là từ trước đến giờ đều không có duyên, sau này cũng sẽ không có." Giọng điệu Hà Tiêu lười biếng, nhưng trong mắt lại đầy lãnh ý.
Mơ hồ cảm nhận được sự địch ý, Dụ Hành có chút sững sờ.
Nhưng anh ta cũng không nghĩ nhiều, chỉ đùa cợt mà nói: "Duyên phận mà, ai mà nói trước được."
Anh ta quay sang nhìn Hà Quất, chỉ cách có một bước.
Áo khoác cardigan màu be nhạt, phối cùng quần jean sáng màu, giày bệt trắng ngà, trông sạch sẽ thoải mái, không ai mà không thích một cô gái dịu dàng, sạch sẽ như Hà Quất thế này.
Dù bao năm không gặp, Dụ Hành vẫn sẽ cảm thấy rung động ngay từ ánh nhìn đầu tiên.
"Không nói trước được à..." Hà Tiêu hờ hững nheo mắt nhìn Hà Quất, như đang chờ cô chủ động từ chối cho dứt khoát.
Thấy sắc mặt anh không tốt, Hà Quất mới lên tiếng: "Tôi có bạn trai rồi."
Thì ra đã có người yêu rồi! Nhưng Dụ Hành nghĩ lại, Hà Quất có người yêu cũng chẳng lạ.
Dù sao một cô gái vừa xinh đẹp vừa dịu dàng thế này, ai mà không thích cơ chứ?
"Vậy à, tôi còn tưởng cậu vẫn độc thân. Nhưng mà cũng không sao, làm bạn cũng được, sau này tôi chắc sẽ ở thành phố này lâu dài, có khi còn hay về thị trấn, có thể thường xuyên đi ăn với nhau." Dụ Hành rất tự nhiên nói.
Nói rồi liền lấy điện thoại ra muốn xin cách liên lạc.
Dù sao tình cảm là chuyện không thể nói trước, chưa đến giây phút cuối cùng, ai biết duyên phận rơi vào tay ai?
Dụ Hành nghĩ, chờ thêm chút nữa biết đâu lại có cơ hội.
Nhưng ngay khoảnh khắc anh ta đưa điện thoại tới, giọng Hà Tiêu cũng đồng thời vang lên: "Trước mặt bạn trai người ta mà xin cách liên lạc, không hay lắm đâu?"
"Bạn trai?" Dụ Hành có chút không hiểu, thậm chí còn nhìn quanh một lượt, rồi ánh mắt mới dừng trên người Hà Tiêu.
Nhưng ánh mắt đó rõ ràng vẫn chưa từng nghĩ tới chuyện Hà Tiêu chính là bạn trai của Hà Quất.
Hà Tiêu đặt Dưa Hấu xuống đất, thảnh thơi đưa tay ra, kéo Hà Quất về phía mình, như đang tuyên bố chủ quyền mà nói: "Tôi không phải em trai cô ấy, tôi là bạn trai cô ấy."
Hà Quất đứng bên cạnh Hà Tiêu, rõ ràng nhìn thấy vẻ sững sờ trên mặt Dụ Hành.
Anh ta hình như bị chuyện này dọa sững sờ.
Vì vậy anh ta liền buột miệng nói: "Hai người không phải là chị em sao? Sao lại có thể bên nhau được? Chuyện... chuyện này chẳng phải là loạn luân sao?"