Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Chương 45: Ngoại truyện 3
Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm sau, trời nắng đẹp. Là thứ Ba, cửa tiệm không bận rộn, cả hai đến Phòng Tư pháp làm thủ tục đăng ký kết hôn vào buổi sáng.
Trong thị trấn nhỏ, số người đến đăng ký kết hôn vốn đã thưa thớt, hơn nữa hôm ấy cũng không phải ngày lành tháng tốt hay dịp đặc biệt nào. Đến nơi thậm chí còn chẳng phải xếp hàng. Làm theo đúng quy trình, chưa đầy mười phút, cả hai đã hoàn tất thủ tục, cầm trên tay giấy chứng nhận kết hôn và bước ra khỏi Phòng Tư pháp.
Vừa bước ra, Hà Tiêu đã trân trọng ngắm nhìn hai cuốn sổ đỏ trên tay.
Đêm qua anh vui đến mức cả đêm không tài nào chợp mắt được, vẫn không dám tin Hà Quất thật sự đồng ý kết hôn với mình, lại còn đồng ý bất ngờ đến thế.
Anh cứ nghĩ cô sẽ còn phải suy nghĩ đắn đo thật lâu.
Ngay cả khi hai cuốn sổ đã nằm gọn trong tay, Hà Tiêu vẫn có cảm giác không chân thật, cứ ngỡ như một giấc mơ.
Hà Quất đứng bên cạnh anh, đeo khẩu trang, nhìn anh ngẩn ngơ như kẻ mất hồn, bật cười khúc khích.
Cô nghĩ, chỉ là đi đăng ký kết hôn thôi mà, có đáng để vui đến vậy không?
Hà Tiêu cười, nhét hai cuốn sổ đỏ vào túi áo. Khi nhìn lại cô, anh chợt nhớ ra cô vẫn còn đang ốm, liền vội vàng vòng tay ôm lấy vai cô: "Trời lạnh đấy, mau về thôi."
Hà Quất gần như bị anh ôm chặt, nửa kéo nửa đẩy đi về phía trước.
Vừa đi Hà Tiêu vừa nói: "Thật ra anh định đợi em khỏe hẳn rồi mới đi làm thủ tục, chậm vài ngày cũng không sao. Nhưng lại sợ em đổi ý nên thà làm sớm cho yên tâm."
"Giờ thì tốt rồi, giấy chứng nhận kết hôn đã nằm gọn trong tay, anh yên tâm rồi."
"Em đã đồng ý đi đăng ký kết hôn thì sẽ không đổi ý đâu."
"Nhưng mà anh vẫn sợ lỡ em đổi ý."
Anh kích động cúi xuống hôn thật mạnh lên má cô một cái:
"Nhưng giờ thì có nó rồi, anh không sợ nữa. A Quýt, từ nay em không thể bỏ anh mà đi được nữa rồi. Em phải chịu trách nhiệm với anh, anh cũng sẽ chịu trách nhiệm với em."
"Chúng ta sống thật tốt với nhau, cố gắng trong vòng một năm mua nhà mới, dọn sang ở căn hộ có hệ thống sưởi sàn."
Nhắc đến chuyện nhà cửa, Hà Quất lại có một suy nghĩ khác. Nhưng trong lúc nói, hai người đã đi đến bên xe, cửa ghế phụ mở ra, cô nhấc chân bước lên. Khi cô đã ngồi vững, Hà Tiêu mới đóng cửa lại, rồi đi vòng qua bên kia, ngồi vào ghế lái.
Đợi anh ngồi yên vị, Hà Quất mới mở miệng: "A Tiêu, em không muốn chuyển sang nhà có sưởi sàn đâu."
Đây là lần đầu tiên cô nói chuyện về nhà cửa với Hà Tiêu, một quyết định mà cô đã suy nghĩ rất kỹ: "Em vẫn thích ở nhà cũ hơn, hàng xóm xung quanh đều quen, các quán ăn gần đây cũng quen thuộc, lại gần tiệm của mình."
"Mùa đông tuy lạnh một chút, nhưng thật ra cũng không sao, em hoàn toàn có thể chịu đựng được."
"Ít nhất hiện tại em chưa muốn chuyển đi, sau này nếu muốn rồi hãy tính sau."
Hơn nữa bây giờ cô đã có Hà Tiêu.
Ít nhất mùa đông năm ngoái, cô gần như không hề cảm thấy lạnh.
Quạt sưởi, miếng dán giữ nhiệt, điều hòa, túi chườm nóng... tất cả đều do Hà Tiêu chuẩn bị sẵn cho cô.
Dù anh có ở nhà hay không, cô vẫn không bao giờ cảm thấy lạnh.
Quan trọng hơn là nếu thật sự dọn đi, thì căn nhà cũ này rất có thể sẽ phải bán đi, mà cô lại không nỡ.
Còn nếu không bán, để trống thì lại thấy lãng phí, thế là sẽ nghĩ đến chuyện cho thuê. Nhưng nghĩ đến đó cô lại do dự, sợ người thuê không biết quý trọng, làm hỏng nhà, bày bừa bừa bãi đồ đạc, cô sẽ rất đau lòng.
Đây là căn nhà mà ba mẹ để lại, cô thật sự không đành lòng từ bỏ.
Thấy Hà Tiêu có vẻ do dự, Hà Quất nắm lấy tay anh: "Mùa đông em thật sự không lạnh đến thế đâu. Có anh ở bên, sao em lạnh được chứ? Chuyện này cứ quyết định như vậy đi, sau này nếu cần thì mình mua."
Nghe cô nói vậy, Hà Tiêu vẫn có chút lo lắng: "Em có đang lo chuyện tiền bạc không? Nếu là vì tiền thì không cần đâu. Anh đi làm thêm mỗi tháng cũng kiếm được kha khá, nếu mua nhà trả góp thì đủ tiền trả."
"Không phải em lo tiền. Tiền trong thẻ em đủ để mua đứt một căn hộ có sưởi sàn bằng tiền mặt, thậm chí còn dư để sửa sang trang trí nữa."
Nhà ở thị trấn nhỏ không đắt như ở thành phố, mấy năm nay giá nhà còn giảm chút ít, căn hơn 130 mét vuông cũng chỉ tầm sáu, bảy chục vạn thôi.
Hơn nữa tiền của Hà Tiêu phần lớn đều do cô giữ, anh chỉ giữ lại vài chục nghìn tệ. Cộng thêm khoản tiết kiệm trước đây của cô, nếu muốn mua nhà, hoàn toàn không cần bán căn cũ, số tiền trong tay đủ để mua và trang trí một căn nhà mới.
Nghe cô nói thế, Hà Tiêu cũng không ép buộc cô nữa: "Được, vậy thì tạm thời chưa mua, sau này muốn mua rồi hãy tính sau."
Hai người quyết định xong chuyện quan trọng về nhà cửa, Hà Tiêu liền lái xe chở cô về.
Mùa thu, lá vàng rụng đầy đường, người đi lại trên phố cũng thưa thớt, chiếc SUV màu trắng chầm chậm lăn bánh trên con đường trung tâm huyện Kỳ Viên, từ phố Nam chạy về phía Tây. Trong xe vang lên bản nhạc nhẹ du dương, hai người đều im lặng, nhưng bầu không khí trong xe vẫn dễ chịu và yên bình lạ thường.
Xe vào đến khu dân cư, vừa dừng lại, Hà Tiêu theo thói quen hỏi: "Hôm nay muốn ăn gì?"
"Em không thèm món gì đặc biệt cả, ăn thanh đạm một chút đi."
"Ừm. Em về nghỉ ngơi trước đi, anh đi mua ít đồ, tiện ghé tiệm lấy trái cây."
Nói rồi anh rút hai cuốn sổ đỏ từ trong túi ra: "Về nhà nhớ đặt giấy kết hôn lên bàn trong phòng ngủ, coi như báo với ba mẹ hai bên rằng chúng ta kết hôn rồi."
Hà Quất đã nói với anh từ trước rằng, cô không muốn tổ chức đám cưới.
Cô chỉ muốn sau khi nhận giấy chứng nhận sẽ báo với cha mẹ nơi suối vàng một tiếng, Hà Tiêu vẫn luôn ghi nhớ lời cô dặn.
Cô nhận lấy giấy chứng nhận kết hôn, khẽ "ừ" một tiếng, mở cửa xe bước xuống, lên lầu trở về nhà.
Ngay khoảnh khắc mở cửa, Dưa Hấu đã lao ngay đến.
Cô thay dép đi trong nhà, lại đi thay bộ quần áo vừa mặc khi ra ngoài, thay bằng một bộ đồ ngủ sạch sẽ. Trong suốt quá trình đó, Dưa Hấu cứ bám dính lấy cô, không rời nửa bước.
Hà Quất đi cho Dưa Hấu ăn một ít thức ăn cho chó. Có đồ ăn rồi, Dưa Hấu mới thôi không theo sát cô nữa.
Lúc này cô mới có thời gian mang giấy chứng nhận vào phòng ngủ lớn.
Hai cuốn sổ đỏ được mở ra và đặt phẳng phiu trên bàn.
Cô định vươn tay lấy nhang, nhưng suy nghĩ một lát rồi lại từ từ rụt tay về.
Cô lặng lẽ nhìn ba bức di ảnh của ba vị trưởng bối, nhẹ giọng nói: "Ba mẹ, con với Hà Tiêu đã đăng ký kết hôn rồi. Từ nay về sau, chúng con thật sự là vợ chồng rồi."
"Nếu như ba mẹ vẫn còn, chúng con nhất định sẽ tổ chức một đám cưới thật linh đình, mời hết họ hàng bạn bè, cả những hàng xóm xung quanh nữa, náo nhiệt và vui vẻ. Nhưng ba mẹ không còn nữa, con và Hà Tiêu đã bàn rồi, quyết định không tổ chức đám cưới, cũng không nhận tiền mừng."
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ phòng ngủ lớn, chiếu rọi vào trong phòng.
Hà Quất nghiêng đầu nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ, khóe môi cô khẽ cong lên, lẩm bẩm: "Hôm nay trời đẹp thật, mấy hôm nay trời không có nắng đẹp như thế này."
Thu lại ánh mắt, cô cầm lấy chiếc khăn tay trên bàn lần lượt lau sạch ba bức di ảnh trên bàn.
"Sắp tới chúng con sẽ đến thăm ông bà ngoại, kể chuyện này cho họ nghe, mấy hôm nữa sẽ đến thăm phần mộ của ba mẹ."
Tới khi lau sạch từng khung di ảnh, đặt lại ngay ngắn như cũ, Hà Quất mới chầm chậm rời khỏi phòng ngủ lớn, ra phòng khách ngồi thong thả ăn mấy lát táo sấy Hà Tiêu làm từ hôm trước, kiên nhẫn đợi anh về.
Vài phút sau không thấy Hà Tiêu quay lại, cô bèn kéo ổ của Dưa Hấu ra ban công để phơi nắng. Dưa Hấu cũng chạy theo, nằm dài dưới nắng.
Cái bụng tròn xoe phơi ra dưới nắng, Hà Quất không nhịn được, ngồi xổm bên cạnh vuốt ve nó.
Tầm hơn mười phút sau, Hà Tiêu mới mang trái cây và rau củ về đến nơi.
Thấy Hà Quất đang chơi với Dưa Hấu ngoài ban công, cửa phòng ngủ lớn cũng đang mở, nhưng không ngửi thấy mùi nhang, Hà Tiêu liền đoán ngay ra Hà Quất đang đợi anh cùng thắp nhang.
Anh vào phòng cởi áo khoác, ra khỏi phòng, anh lại vội vã đi tìm hộp nhẫn đã mua từ trước. Còn chưa kịp gọi, Hà Quất đã vừa nhai táo sấy vừa từ phòng khách đi đến, tay vừa rửa sạch, còn cầm theo một miếng táo sấy nhỏ.
Tới trước mặt anh, cô giơ tay đút miếng táo sấy vào miệng anh.
Hai người cùng nhai táo sấy, cùng bước vào phòng ngủ lớn, trên môi cả hai đều nở nụ cười rạng rỡ.
Trước di ảnh ba vị trưởng bối, hộp nhẫn được đặt lên bàn. Hà Tiêu lấy ra ba nén nhang, châm lửa, làn khói mỏng manh từ từ bay lên, anh dâng hai tay, cắm nhang vào lư hương.
Sau đó anh chậm rãi lấy chiếc nhẫn nữ ra, nắm lấy tay Hà Quất, đeo lên ngón áp út bàn tay phải của cô.
Đúng lúc ấy ngoài cửa sổ vang lên tiếng xe cộ chạy ầm ầm.
Nhưng trong phòng vẫn yên ắng, tĩnh mịch đến mức chỉ còn tiếng hít thở và nhịp tim của hai người.
Hai người đứng đối diện nhau, ba bức di ảnh dường như đang lặng lẽ nhìn bọn họ thực hiện nghi thức độc nhất vô nhị này. Mà tiếng ồn ngoài cửa sổ lại giống như khúc nhạc dạo đặc biệt cho hôn lễ, làm nền cho khoảnh khắc này.
Sau khi đeo xong nhẫn cho Hà Quất, cô mới cầm lấy nhẫn nam đeo cho Hà Tiêu.
Tới khi hai người đều đã đeo nhẫn xong, cô ngẩng đầu nhìn Hà Tiêu, anh cũng đúng lúc cúi mắt nhìn cô, bốn mắt giao nhau, hai người cùng mỉm cười.
Cùng xoay người lại, đối mặt với di ảnh, quỳ gối xuống.
"Ba mẹ, con với A Quýt kết hôn rồi."
Ánh mặt trời đổ qua khung cửa sổ rọi lên người họ. Hà Tiêu nghiêng đầu nhìn Hà Quất, vầng trán giãn ra, ánh mắt dịu dàng đầy ý cười: "Sau này tụi con sẽ sống thật tốt, đối xử thật tử tế với nhau, ăn uống đàng hoàng mỗi bữa, sống mỗi ngày thật tử tế."
Hà Quất cũng nói tiếp: "Sau này nếu có vấn đề gì, dù là lỗi của ai cũng sẽ nói chuyện đàng hoàng, không né tránh, không giận dỗi lạnh nhạt, nghiêm túc đối mặt để cùng giải quyết."
"Trái cây trong tiệm, tụi con nhất định sẽ chọn cái nào ngon mới ăn, không ăn quả chát hay quả cứng đâu! Đặc biệt là A Quýt, con sẽ luôn dành cho cô ấy những thứ ngon nhất!"
"Con cũng hứa sẽ không để A Tiêu phải ăn Tết một mình, sau này dù lễ Tết lớn hay nhỏ, con cũng sẽ luôn ở bên anh ấy."
"Mỗi năm tụi con sẽ cùng đi chơi ít nhất một chuyến, chụp thật nhiều ảnh, chụp cả ảnh phong cảnh để mang về cho ba mẹ xem."
"Còn chuyện con cái, tụi con định sẽ sinh một đứa, dù là trai hay gái cũng được, chỉ cần khỏe mạnh là tốt rồi. Tên con sẽ là Hà Chanh, dù là trai hay gái cũng sẽ gọi tên đó. Tụi con đã nghĩ kỹ từ lâu rồi."
...
Không có lời thề trang trọng như lễ cưới phương Tây, cũng không có bạn bè làm chứng, chỉ là vài lời hứa hẹn giản dị, và ba bức di ảnh trước mặt.
Nhưng dù chỉ là trước mặt người đã khuất, cả hai vẫn rất nghiêm túc giống như đang thực hiện một lời hứa thiêng liêng với ba mẹ.
Tay nắm tay thật chặt, hai chiếc nhẫn chạm vào nhau, dưới ánh mặt trời lấp lánh rực rỡ.
Đến khi nói hết những lời lòng mình, họ mới buông tay ra, cúi đầu lạy ba cái trước di ảnh.
Đứng thẳng dậy, cả hai cùng nhau bước ra ngoài.
Trong miệng vẫn còn lưu lại vị ngọt của táo sấy, Hà Quất nói: "Táo sấy này ngon quá, lát nữa anh làm thêm một mẻ nữa nhé."
"Ừ, em về nghỉ ngơi trước đi, tiện thể đo nhiệt độ. Anh đi nấu cơm trưa."
"Ừm."
Hương nhang trầm từ phòng ngủ lớn lan ra, từ từ lan tỏa khắp căn nhà.
Hà Tiêu bận rộn trong bếp chuẩn bị bữa trưa, Hà Quất đi về phía phòng ngủ của mình. Dưa Hấu đang nằm phơi nắng ngoài ban công cũng chạy theo, bám lấy cô như một cái đuôi nhỏ. Nhưng khi bếp bắt đầu tỏa ra mùi thơm, con chó ham ăn này lại chạy tót ngay vào bếp.
Trong căn nhà nhỏ ấy vang lên tiếng móng chó lóc cóc gõ trên sàn nhà.
Cảm cúm của Hà Quất vẫn chưa khỏi, nhưng đến khoảnh khắc này, cô mới cảm thấy đầu hơi choáng váng. Nằm xuống giường đo nhiệt độ, cô đưa tay kia lên ngắm nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út.
Không thể phủ nhận rằng chiếc nhẫn này rất đẹp, và ít nhất là rất hợp với cô.
Hà Tiêu vẫn luôn có gu thẩm mỹ như vậy.
Trong bếp, khi rửa rau, Hà Tiêu cũng không kìm được mà cứ ngắm mãi chiếc nhẫn trên tay mình.
Dù chiếc nhẫn đã được đeo vào tay rồi, nhưng anh vẫn cảm thấy như không thật.
Nhưng nghĩ lại thì, hai người đã thực sự kết hôn rồi.
Anh nghĩ họ nhất định sẽ sống thật hạnh phúc.