Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Yêu cầu 30 cân đất bùn. Đất bùn phải là loại dễ phân hủy, màu sắc không khác biệt nhiều, được đóng gói bằng giấy. Sau khi đóng gói, tổng thể phải có thể ôm trọn trong lòng, vừa vặn như đang nâng một đóa hồng bằng hai tay tinh tế, thanh nhã. Giữa phần đất cần để lại khoảng trống phù hợp để gieo trồng.”
“Yêu cầu một chậu hoa để đựng. Chậu hoa phải vừa khít 30 cân đất bùn, tạo thành hình dáng hoàn hảo, cao không quá 30cm. Khi ôm nghiêng bằng một tay không được cồng kềnh. Vật liệu và hình dáng đều cần mang phong cách thanh lịch... nhưng vẫn toát lên vẻ xa hoa.”
“Yêu cầu một búp hoa sắp nở, vừa cao quý vừa tuyệt đẹp giống như hoa hồng Cronmela. Từ rễ đến đỉnh búp hoa không dài quá 50cm. Hoa phải được đóng gói riêng biệt, nhưng khi ghép lại vẫn khớp hoàn hảo với khoảng trống đã chừa trong chậu đất bùn.”
“Các bước thực hiện riêng biệt. Tôi yêu cầu tự tay làm.”
“Một bộ trang phục không có bất kỳ logo nào, sao cho khi kết hợp với chậu hoa và hoa hồng sẽ tạo thành một tổng thể hài hòa. Lưu ý: trang phục cần tạo cảm giác ‘như vừa đi đâu đó về’.”
“Xin giao đến căn hộ trước 23 giờ đêm nay.”
Gửi xong tin nhắn, Tần Túc hít sâu một hơi.
Mỗi một chi tiết ở trên đều là kết quả của sự tính toán kỹ lưỡng.
Sở dĩ phải làm như vậy, một phần vì quy tắc không gian chỉ cho phép quét và đưa vào những vật phẩm có nguồn gốc từ thế giới hiện tại.
Nhưng khi sang thế giới khác, tất cả vật phẩm trong không gian đều “rơi vãi khắp nơi” như trang bị trong game.
Chỉ định vị trí rơi xuống cho vật phẩm quý giá, quá tiết kiệm như anh không nỡ lãng phí nhiều giá trị sinh mệnh như vậy, đành để hệ thống tự động làm mới địa điểm rơi một cách ngẫu nhiên.
Dựa trên những lần trải nghiệm trước đây, bất kể là ở thế giới thực hay truyện tranh.
Vị trí rơi xuống đều có một điểm chung, ngoại trừ lần đầu tiên đáp xuống gần các nhân vật chính, những lần sau đó đều là những nơi anh từng đánh dấu trên bản đồ, hoặc đã từng xuất hiện trước đó.
Chưa bao giờ anh xuất hiện ở một địa điểm hoàn toàn xa lạ.
Việc này giúp anh tránh việc rơi trúng ngay trước mặt Trùng tộc rồi bị giết chết, hoặc khiến một nhóm nhân vật quan trọng nào đó tự mình tìm đường “chết”.
Vì vậy, để tránh bị mất mặt khi “rơi xuống” trước mặt người dân bản địa, Tần Túc mới đặc biệt liệt kê ra một loạt yêu cầu... vô cùng kỳ quặc này cho trợ lý Khương.
Mặt khác, việc ôm 30 cân đất bùn trên tay mà còn được ngụy trang bằng vẻ ngoài gọn gàng, tinh tế.
Thêm vào hình tượng “như vừa đi đâu đó về” đủ để khiến những ai nhìn thấy anh, kể cả người dân bản địa trong thế giới truyện tranh hay nhóm nhân vật chính cũng sẽ không thấy lạ.
Từ bên ngoài trở về mang theo “món quà lưu niệm đắt tiền” sau chuyến đi, chỉ là chuyện rất đỗi bình thường.
Đương nhiên….
Chỉ là ở trước mặt những người không biết sự thật mà thôi.
Còn trong mắt trợ lý Khương, người đã chuẩn bị tất cả theo đúng yêu cầu của anh, chắc hẳn đã nghĩ anh bị điên rồi.
Nhưng mà ai biết được? Biết đâu “bị điên” lại là phúc về sau.
Một khi đã điên, anh không cần lo nghĩ gì nữa, sống với đôi mắt trợn trừng cũng đủ “thần thái”.
Từng có lúc Tần Túc vẫn luôn cho rằng trong nhà mình có: cha kiêu ngạo, mẹ ngạo mạn, chị gái mạnh mẽ, còn bản thân thì trầm tính.
Hiện tại cha mẹ và chị gái vẫn vậy, chỉ có anh là đã phát điên.
Tần Túc: “...”
Xét cho cùng, anh cũng coi như đã thành công hòa nhập vào cái gia đình “chia năm xẻ bảy” này, bằng một trạng thái tinh thần “tốt đẹp” đến đáng mừng...
Đáng mừng cái nỗi gì!
Trước đây cư dân mạng còn bảo Hạ Ôn Viễn là tên điên, anh cảm thấy mình bây giờ cũng điên chẳng kém.
Nhưng nghĩ đến việc hơn 90% người dân bản địa trong truyện tranh đều đang nghỉ ngơi, còn anh vẫn phải liên tục làm việc, nếu anh không điên thì ai sẽ điên?
Tiếp theo đành phải làm phiền trợ lý Khương, người không có gì là không làm được, cố gắng vì tiền mà tôn trọng cái sự “điên rồ” của anh.
Còn về lý do vì sao đã chia nhỏ ra, mà còn muốn lắp ráp lại, thì hoàn toàn dựa trên tính toán.
Nếu dùng một chậu hoa cao 60cm kèm cả cành, anh phải dùng đến 1.080 phút giá trị sinh mệnh để đổi lấy vị trí trong không gian.
Nhưng nếu chia nhỏ ra: hoa cao 50cm, vật chứa cao 30cm, đất bùn 30 cân rồi mang theo từng phần trồng lại sau, thì chỉ cần khoảng 980 phút giá trị sinh mệnh.
Tiết kiệm được 100 phút giá trị sinh mệnh! Nên cái gì cần tỉnh táo thì tỉnh táo, cái gì cần chi tiêu thì chi tiêu.
Mạng sống phải được tiết kiệm từng chút một.
Chỉ cần anh đủ tỉnh táo, thứ gọi là “cái chết” cũng chẳng đuổi kịp.
Khương Thành: “...?”
Tin nhắn không dài, nhưng...
Từng chữ đều hiểu, nhưng ghép lại thì... sao lại có cảm giác như đang bình tĩnh mà phát điên?
Xin hỏi đây là cái gì!
Rõ ràng là một đứa trẻ ngoan, sao lại nói điên là điên?
Quả nhiên, nếu không diệt vong trong im lặng thì sẽ phát điên trong im lặng.
Tần gia mà anh từng nghĩ là “cha dịu dàng – mẹ thanh nhã – chị tổng tài bá đạo – em út ít nói lạnh lùng”.
Giờ đây lại biến thành: “em út bình tĩnh mà nổi điên”.
Nghĩ đến mức lương hàng chục triệu, Khương Thành hít sâu một hơi.
Người chết vì tiền, chim chết vì mồi. Với mức lương này, dù có phải làm trâu làm ngựa, anh vẫn cảm thấy mình còn có thể cố thêm chút nữa.
Thở ra một hơi, dù Tần Túc không nhìn thấy nhưng vì tiền, vì tinh thần phục vụ Tần gia đã ăn sâu vào máu, với tư cách là trợ lý vạn năng, Khương Thành vẫn mỉm cười gõ chữ qua màn hình:
Khương Thành: “Được, thiếu gia chờ một lát.”
Không hiểu cũng không sao, nhiệm vụ của anh không phải hiểu, mà là tôn trọng và hoàn thành hoàn mỹ mọi hạng mục được giao.
Tần Túc nhìn tin nhắn, im lặng: “...”
Không hổ là trợ lý Khương, đối mặt với sự “phát điên” của anh mà vẫn có thể thích ứng vô cùng tốt đẹp.
Tần Túc đánh chữ:
“Vất vả rồi.”
Khương Thành lập tức trả lời:
“Thiếu gia khách sáo rồi, đây là việc tôi nên làm.” (mỉm cười)
Ngay sau đó Khương Thành nhắc lại:
“Đúng rồi, năm giờ trước tôi có gửi một văn kiện vào hộp thư của thiếu gia. Cậu đã nhận được chưa? Nếu cần điều chỉnh xin cứ báo.”
Đó là khóa huấn luyện đã được sắp xếp dựa theo thời khóa biểu của Tần Túc, đúng theo chỉ thị của Tần tổng.
Tuy nhiên, phía Khương Thành vẫn chưa nhận được thông báo nào về việc email bị hủy hoặc sửa, nên anh ấy tận tình nhắc lại một lần nữa.
Tần Túc mở hộp thư ra, lướt nhanh một lượt. Về cơ bản không có yêu cầu điều chỉnh gì. Anh liền trả lời lại Khương Thành.
Hôm nay không có tiết học, nhưng hôm qua thầy giáo đã giao bài tập nhóm trong giờ học.
Anh cần gặp hai bạn cùng nhóm để nhanh chóng hoàn thành phần việc của mình. Sau đó sẽ theo đúng lịch trợ lý Khương sắp xếp, tiến hành giai đoạn đặc huấn khẩn cấp kéo dài hơn hai mươi ngày.
Từ 12 giờ trưa đến 2 giờ chiều, sau khi đã thống nhất với bạn cùng lớp.
Tần Túc trong nhóm chat gia đình, không có gì bất ngờ xảy ra, anh chỉ im lặng gửi đi một dấu chấm ‘.’ để thể hiện “mình vẫn còn sống”, rồi nhanh chóng bắt đầu quá trình học tập theo chương trình đã định.
23 giờ đêm
Sau khi kết thúc mọi việc, Tần Túc trở về căn hộ.
Hai giờ trước, anh đã nhận được báo cáo tiến độ từ trợ lý Khương.
Vì vậy khi nhìn thấy ba chiếc rương được đóng gói hoàn hảo trong phòng khách, anh hoàn toàn không bất ngờ.
Còn nửa giờ nữa là đến lúc trở về thế giới truyện tranh. Tắm rửa sạch sẽ, thay bộ trang phục mới đã chuẩn bị sẵn trong tủ quần áo, Tần Túc xuống lầu chuẩn bị xử lý ba chiếc rương.
Rương vừa mở ra, hơi thở “xa xỉ” lập tức ập vào mặt.
Không hổ là Trợ lý Khương được cha mẹ anh đích thân bồi dưỡng từ nhỏ, vĩnh viễn không bao giờ khiến người ta thất vọng.
Ngay cả thứ như đất bùn vốn vô vị ở thế giới này mà cũng có thể chuẩn bị đến mức mang theo hơi thở “tinh xảo”.
Chưa kể đến đóa hoa hồng đen Cronmela được lựa chọn kỹ lưỡng và vận chuyển về...
Khoan đã, loài hoa này... trong thế giới truyện tranh thuộc về cấp bậc nào?
Tạm thời anh còn chưa nắm rõ các loại hoa hồng ở thế giới truyện tranh, bị vướng phải một lỗ hổng kiến thức, trong lòng Tần Túc thầm thở dài.
Anh lặng lẽ thêm mục “hiểu biết thực vật trong thế giới truyện tranh” vào danh sách cần làm rõ.
Có người vấp ngã sẽ chọn nằm yên, nhưng anh thì bắt buộc phải bò dậy, bởi vì nếu anh nằm xuống thì thật sự sẽ chết.
Khó trách trong truyện tranh thường giao trọng trách cứu thế giới cho những thiếu niên, chắc vì ở tuổi này họ còn mang kỳ vọng và ảo tưởng với tương lai, chưa muốn chết.
Còn với một kẻ già đời như anh, tuy rằng sẽ không “liều mạng” để thế giới diệt vong, nhưng nếu không bắt buộc... anh sẽ chọn một tư thế nằm yên thoải mái.
Vị trí anh đáp xuống là nhà kính trồng hoa trong thế giới truyện tranh.
Từng quan sát rất kỹ hoàn cảnh nơi đó, bao gồm loại hoa được trồng và chất liệu của chậu hoa. Dù là chất liệu hay hình dáng bên ngoài, so với thực tế không có quá nhiều khác biệt.
Về phần hoa... trong đó có rất nhiều hoa hồng.
Ba chiếc rương đều đã được kiểm tra. Xác nhận rằng tất cả vật phẩm bên trong đã được phân loại đúng theo yêu cầu.
Tần Túc giơ tay bóp nhẹ giọng, mặt không đổi sắc nhưng trong lòng có chút xấu hổ, quay sang phía căn phòng trống rỗng cất tiếng:
“QS11111, kích hoạt chức năng lưu trữ không gian.”
Cũng may trợ lý Khương không nghe thấy anh lầm bầm, nếu không chắc đã bắt anh vào viện điều trị tâm thần rồi.
Trải qua huấn luyện cường độ cao vài giờ liên tục, tinh thần Tần Túc hiện tại đã khá mệt mỏi.
Làm theo hướng dẫn từ “bách khoa toàn thư đổi giá trị sinh mệnh” do hệ thống cung cấp, Tần Túc đọc lại quy tắc sử dụng không gian lưu trữ.
Trước mắt anh, một giao diện hiện ra gần giống hệt với giao diện của thế giới truyện tranh. Chỉ khác là bố cục được chia thành các khung đen lớn nhỏ không đồng đều.
Tần Túc bắt đầu phân loại từng vật phẩm trong ba chiếc rương, lần lượt quét mã nhập kho...
【Thực vật dài 50 centimet, yêu cầu tiêu hao 166 phút giá trị sinh mệnh, quét thành công.】
【Vật chứa đựng bất quy tắc cao 30 centimet, yêu cầu tiêu hao 138 phút giá trị sinh mệnh, quét thành công.】
【30 cân đất bùn, yêu cầu 676 phút giá trị sinh mệnh, quét thành công.】
【Quét hoàn tất, tổng chi phí sử dụng không gian lần này: 980 phút giá trị sinh mệnh, xin xác nhận nhập kho.】
Từng dòng thông báo nhảy ra nối tiếp nhau, khung nhắc nhở cuối cùng bao phủ toàn bộ thông báo phía trước.
Nhập kho thành công.
Tần Túc nhanh chóng lắp ráp ba món kia lại thành một chậu hoa, sau đó thầm nhủ trong lòng: Xác nhận.
Trong nháy mắt, khung nhắc nhở cùng với chậu hoa đã lắp ráp hoàn chỉnh đồng loạt biến mất khỏi tầm mắt Tần Túc.
Trên giao diện, trong một khung viền đen liền xuất hiện ảnh cắt từ chậu hoa màu đen mà anh vừa ráp xong không lâu trước đó.
Lỗi hệ thống thành công, Tần Túc hơi nhướn mày: Kế hoạch thông qua.
Xem ra về sau, khi giá trị sinh mệnh còn dưới mức một trăm, nếu tổng giá trị cần thiết để nhập kho từng phần tách rời lớn hơn giá trị cần để phân giải toàn bộ, anh hoàn toàn có thể "phân giải" một vật phẩm thành nhiều đơn vị khác nhau, nhập kho từng phần riêng biệt.
Sau khi nhập kho thành công rồi lắp ráp lại, tiếp tục tiến hành xác nhận khấu trừ giá trị sinh mệnh, hệ thống không gian vẫn sẽ căn cứ vào dữ liệu nhập kho ban đầu để xử lý, đạt được mục đích “tạo lỗi” nhằm tiết kiệm giá trị sinh mệnh.
Với anh, chỉ cần có thể dùng giá trị sinh mệnh để giải quyết vấn đề, thì tất cả đều không phải là vấn đề.
Sinh mệnh vốn đã khan hiếm, hiện tại anh cũng chẳng còn bao nhiêu đạo đức để cân nhắc mấy chuyện này nữa.
Còn năm phút nữa là xuyên về thế giới truyện tranh, Tần Túc khoác lên người chiếc áo khoác gió mà trợ lý Khương chuẩn bị để tạo cảm giác “như vừa đi đâu đó về”.
Anh dùng vài sản phẩm tạo kiểu tóc để xử lý sơ qua, khiến mái tóc thoạt nhìn như rối bời tự nhiên nhưng thực chất lại được anh chải chuốt tỉ mỉ.
Còn về mấy thứ như thuốc sát trùng trong thế giới hiện thực, dựa vào tư liệu về Trùng tộc mà Tần Túc từng đọc được, thì chúng chỉ có tác dụng đối với các loại sâu bọ bình thường ở thế giới thực. Đối với Trùng tộc ở thế giới tinh tế với sức mạnh nghịch thiên kia, hiệu quả chẳng khác gì nước đường, hoàn toàn không đáng để anh phí giá trị sinh mệnh mang theo.