Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Chương 20: Trận đầu thắng lợi.
Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Luật Trì chau mày, không ngờ cái gọi là quy tắc lại như thế này. Hắn càng không hiểu nổi, con người trước mắt lấy đâu ra tự tin mà có thể ngông cuồng đến mức ấy.
Trong quá khứ, mặc cho thế gian bên ngoài biến chuyển, hắn đều có thể một mình ngủ say nơi sa mạc mênh mông hàng vạn năm, tách biệt khỏi hết thảy bụi trần. Lần này Kỷ Tân quá kiêu ngạo, dùng chính thân thể mình làm vật cược, thật sự… vô cùng ngu ngốc.
Nhưng hắn buộc phải thừa nhận, con người này quả thật đã phát hiện ra điều bất thường của hắn. Chỉ cần nghĩ đến cảnh hai người môi lưỡi giao hòa, thân thể quấn quýt, Cố Luật Trì liền khó nhịn được mà liếm môi, nước bọt ứa ra điên cuồng, như thể mùi vị của Kỷ Tân vẫn còn sót lại nơi đầu lưỡi.
Thấy hắn bất động như núi, Kỷ Tân tốt bụng nhắc nhở:
“Nếu không có ý kiến gì, vậy cá cược bắt đầu từ bây giờ.”
Đồng tử Cố Luật Trì đột ngột co lại, hắn chăm chú nhìn đôi môi đang khép mở kia, chỉ cảm thấy cả người như lại rơi vào sa mạc khô cạn —— khát đến chết đi được. Chút hồng hào nơi khoang miệng hé mở của con người, chỉ liếc mắt nhìn thôi cũng như có luồng điện chạy khắp người. Cố Luật Trì lại một lần nữa dấy lên cảm xúc khó kìm, phát hiện chỉ bằng tưởng tượng thôi… tâm trí hắn đã trở nên hỗn loạn.
Mà những ngày không được chạm vào Kỷ Tân thế này, hắn phải cắn răng chịu đựng tận ba ngày.
Trong đầu hắn vang lên một tiếng nổ chấn động, tất cả suy nghĩ sụp đổ, chỉ còn sót lại hai chữ: Muốn chết.
Quái vật và con người vốn khác biệt, chẳng cần tuân thủ đạo đức cũng không cần giữ chữ tín. Bởi vậy, trong mắt Cố Luật Trì lóe lên một tia dữ tợn —— hắn đột nhiên muốn nuốt lời hứa.
Ngược lại, mùi hương say đắm bao trùm thân thể Kỷ Tân còn nồng nàn hơn bất cứ lúc nào trước đây. Không khó ngửi, thậm chí còn khiến ánh mắt hắn dịu đi vài phần.
Cố Luật Trì bất giác hít sâu mấy hơi, động tác ấy vừa khéo bị Kỷ Tân, kẻ vẫn âm thầm chú ý đến hắn bắt gặp trọn vẹn. Bởi vậy, từ cái run nhẹ nơi cánh mũi, hay vẻ mãn nguyện thoáng qua trên mày của người đàn ông, đều không lọt khỏi mắt cậu.
Ánh nhìn Kỷ Tân khẽ dao động, khóe môi cong lên. Khi cậu ngẩng đầu nhìn Cố Luật Trì với vẻ tự tin nắm chắc phần thắng, hắn lại có cảm giác không khí xung quanh như gợn lên từng đợt sóng, từng làn hương ngọt ngào tràn vào lồng ngực, đập dồn dập vào tim và xương sườn hắn. Cố Luật Trì gần như muốn lập tức rút lại lời nói.
Chàng trai đã lùi xa một đoạn, cố ý kiêu ngạo ngẩng cằm, bày ra bộ dạng đầy hứng thú:
“Xin lỗi nhé, tôi đi trước một bước.”
Cố Luật Trì cứ thế lặng lẽ nhìn cậu cúi xuống nhặt đống rau quả rơi vãi dưới đất mà không nói lời nào.
Đến khi hắn nhận ra động tác tiếp theo của Kỷ Tân, cậu đã vất vả gom góp số thực phẩm đó rồi ném thẳng vào thùng rác.
“Em đang làm gì vậy?”
Cố Luật Trì vừa nhấc chân bước tới, liền bị bàn tay chàng trai giơ lên cản lại.
“Chú ý khoảng cách.” Kỷ Tân cũng chẳng hiểu sao mình lại phát điên, nhất định phải thực hiện kế hoạch này ngay trước mặt người đàn ông kia. Cậu cẩn thận quan sát nét mặt hắn, chắc chắn rằng ngoài vẻ tức giận, Cố Luật Trì dường như không hề phát hiện ra mưu tính của mình, thế là cậu yên tâm thoải mái, thản nhiên để hắn nhìn theo mình lên lầu, rẽ trái, đóng cửa, từng động tác liền mạch như nước chảy mây trôi.
Đến khi ngã phịch xuống giường, ngoại trừ kiệt sức, cậu còn thấy hơi đau đầu.
Ôm bụng cuộn mình, Kỷ Tân có cảm giác mình đang bước đi trên bờ vực tự tìm cái chết —— mà còn là tự nguyện tiến tới.
Những ngày gần đây biến cố liên tiếp xảy ra, cậu vốn đã chẳng ăn uống tử tế. Kế hoạch sáng sớm ra ngoài mua sắm ban đầu của cậu cũng chỉ là để tạm thời lấp đầy cái bụng rỗng. Thôi thì giờ không trông mong no bụng nữa, thắng cược mới là điều quan trọng hơn.
Nghĩ đến cảnh Cố Luật Trì chịu thiệt, Kỷ Tân liền vùi mặt vào chăn, cố nhịn cười đến mức cái bụng vốn đã quặn thắt lại càng thêm khó chịu.
Thời gian cứ thế trôi đi trong sự chờ mong vừa đau đớn vừa phấn khích. Cậu chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, mắt hoa lên, đói khát quá mức khiến bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ. Lúc này, tay chân cậu gần như rã rời, nhiệt độ cơ thể thấp hơn bình thường rất nhiều, nhưng năm giác quan ngược lại vì bản năng cầu sinh mà trở nên nhạy bén lạ thường.
Kỷ Tân lắng tai nghe thật lâu, tầng dưới vẫn im ắng không chút động tĩnh.
Nhìn ra ngoài cửa sổ chỉ thấy một màu đen kịt, trong đầu cậu bỗng thoáng qua ý nghĩ tuyệt vọng:
Cố Luật Trì đã thu lại hết những dây leo có thể giám sát cậu… chẳng lẽ định để mình chết đói trong phòng này mà không hay biết gì sao? Niềm đắc ý bấy lâu của chàng trai trong chốc lát sụp đổ hoàn toàn, gương mặt tiều tụy hiện rõ vẻ hối hận, như thể chính mình tự rước họa vào thân. Cậu định thay đổi kế hoạch, cố gắng gượng dậy, nhưng chỉ mới ngồi lên thôi, máu dồn xuống không kịp khiến Kỷ Tân suýt ngất đi.
Cứ thế, cậu hoàn toàn không phòng bị mà ngã vật trở lại giường, đúng lúc có người không hề báo trước mà đẩy cửa phòng bước vào.
Đây là lần đầu tiên, cậu cảm thấy tiếng bước chân của Cố Luật Trì lại dễ chịu đến thế, thậm chí còn có cảm giác lồng ngực mình cũng khẽ rung động vì âm thanh ngày một rõ rệt ấy. Cậu nghĩ, chỉ cần hắn lại gần thêm vài bước, hoặc đưa tay vỗ vỗ lên vai mình… thì cái cuộc cá cược chết tiệt này sẽ lập tức chấm dứt.
Người nọ đứng bên giường cậu một lúc lâu, cuối cùng cũng mở miệng:
“Tân Tân, anh cần ăn uống gì đó.”
Giọng nói thật nhẹ.
Kỷ Tân sững người.
Rõ ràng đây không phải cách Cố Luật Trì gọi cậu.
…Hơn nữa, tại sao lại là một giọng nữ quen thuộc…?
Kỷ Tân không cách nào khống chế được, bị dọa giật mình, lảo đảo ngồi bật dậy. Khi thấy rõ gương mặt đối diện, đủ loại cảm xúc lần lượt hiện lên trên mặt cậu, cuối cùng cậu giả vờ bình tĩnh, yếu ớt hỏi một câu:
"Sao em lên được đây?”
Vừa dứt lời, cậu liền hận không thể tự tát mình một cái.
Đã vào được cửa, lại tìm chính xác phòng của mình, ngoài Cố Luật Trì ra thì còn ai có thể cho cô ấy sự tiện lợi như vậy?
Nhưng rất nhanh, Kỷ Tân nhận ra cô gái vốn có quan hệ khá tốt với mình, thỉnh thoảng còn mang bánh ngọt hoặc đồ ăn vặt đến, hôm nay lại có gì đó không ổn.
Đối phương không chớp mắt, chỉ chăm chú nhìn cậu, yên lặng đến mức vô cảm.
Hoàn toàn mất đi vẻ sinh động thường ngày, giống hệt một con rối chỉ biết chờ chủ nhân đặt câu hỏi rồi mới đáp lời.
Rất nhanh, “con rối” mở miệng:
“Tân Tân, chuyện em làm sao lên đây không quan trọng. Quan trọng là, vì anh đã quá lâu không ăn nên hệ thống vận hành của cơ thể xuất hiện hiện tượng chậm chạp rõ rệt, còn kèm theo chứng lạnh run.”
Khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu của cô bé khi thốt ra một tràng quan sát nghiêm túc như thể đang báo cáo thí nghiệm, khiến Kỷ Tân suýt bật cười.
Người có thể nhìn con người như đối tượng thí nghiệm mà mô tả nghiêm túc như vậy, cũng chỉ có Cố Luật Trì.
—— Chính hắn không thể tự đến gần, nên đã “sai” cô bé này đến.
Kỷ Tân khẽ nghiêng đầu, ánh mắt xuyên qua cô bé như thể đang nhìn thẳng vào người phía sau, mỉm cười hỏi:
“Vậy… tức là em đang quan tâm tôi sao?”
Lần này, “cô bé” trả lời chậm hơn.
Ánh mắt vốn đã ngây dại giờ càng thêm thất thần, như đang cố gắng suy nghĩ điều gì.
“Không muốn trả lời thì chúng ta đổi chủ đề.” Kỷ Tân từ từ ngồi dậy, tựa nghiêng vào thành giường:
“Ví dụ, em nửa đêm chạy lên tầng hai tìm tôi làm gì? Nếu tôi nhớ không nhầm thì giờ này, nhà em chắc sắp tắt đèn rồi.”
Đối phương hơi nghiêng đầu, như thể đã sớm nhận được câu trả lời, rồi cứng nhắc làm động tác mời:
“Tân Tân, anh cần ăn, anh có thể sang nhà em cùng dùng bữa tối.”
“Cô bé” thấy chàng trai vẫn thản nhiên dựa vào giường, ánh mắt đảo loạn vài vòng, đôi môi mím lại, trông vừa ngốc nghếch vừa cứng nhắc, mất đi sự linh động nhưng lại có phần đáng yêu.
Kỷ Tân cong ngón tay, nhìn cô ngơ ngác bước lại gần, rốt cuộc nhịn không nổi mà bật cười thành tiếng.
Cậu đưa tay, chỉ vào cô rồi lại chỉ về phía mình, nhưng câu nói rõ ràng là dành cho người chưa từng xuất hiện phía sau cô gái:
“Anh sợ tôi chết đói, nên mới bảo tôi đi ăn —— đó chính là quan tâm.”
…Mà quan tâm, vốn là một cách bản năng biểu đạt sự yêu mến.
Kỷ Tân hơi khép mắt, nuốt câu nói cuối cùng vào bụng.
Cậu cũng không đợi đối phương có thêm phản ứng, vừa dứt lời đã đứng dậy khỏi giường, ôm bụng ra hiệu mình đã đói đến không chịu nổi. Cô bé kia vốn làm theo chỉ thị của Cố Luật Trì, thấy chàng trai mỉm cười, lộ vẻ chờ người dẫn đường thì lập tức hoàn thành nhiệm vụ cao nhất là “mời đối phương sang nhà ăn cơm”, còn những câu trả lời vốn mãi chẳng đợi được chủ nhân đáp lại thì bỏ hết ra sau đầu.
Khi Kỷ Tân ngồi trong nhà hàng xóm ăn uống no nê thì trời đã về khuya. Ngẩng đầu nhìn qua ô cửa sổ sát đất, cậu có thể thấy rõ căn nhà của mình —— cửa sổ phòng Cố Luật Trì từ đầu đến cuối vẫn sáng đèn. Trong màn đêm tối thẳm khó lường, giữa tiếng côn trùng kêu râm ran, luồng ánh sáng vàng ấm ấy như một ngọn đèn dẫn lối, chỉ đường cho cậu trở về.
Kế hoạch đầu tiên tuy thất bại, nhưng tâm trạng chàng trai bất ngờ lại tốt lên, tự an ủi: vẫn còn hai ngày, đã vậy người chăm sóc kia còn không nhịn nổi mà để lộ sơ hở, thế thì mọi chuyện vẫn kịp xoay chuyển.
Điều cậu không ngờ tới là, khi đứng dậy nói lời cảm ơn để ra về, “cô bé” kia lại dùng đôi mắt đen láy lạnh băng nhìn chằm chằm cậu, rồi như vô tình đảo qua bụng cậu một cái, nói:
“Kỷ……Tân Tân, hôm nay anh ăn nhiều hơn bình thường.”
Khóe miệng Kỷ Tân lập tức trĩu xuống, co giật vài cái, suýt nữa thì trợn trắng mắt ngay tại chỗ: Cố Luật Trì đúng là có bệnh nặng!
Trên đời này làm gì có ai vừa sợ người khác chết đói, lại chê người ta ăn quá nhiều?
Hay là, bởi vì cậu ăn cơm trong nhà cô bé kia thấy ngon miệng hơn, nên lại chọc giận lão nhân nhà cậu rồi?
Chẳng lẽ…… còn sợ mình béo lên sao.
Kết quả của việc suy nghĩ quá nhiều là, trên đường về nhà, sắc mặt của Kỷ Tân vẫn chẳng ra sao.
Lên đến tầng hai, chỉ cần ánh mắt lướt qua phòng Cố Luật Trì, Kỷ Tân liền lập tức quay đầu bỏ đi, chủ yếu là sợ bản thân không kìm được mà xông đến chất vấn hắn ngay.
Sắp đi tới trước cửa phòng mình, Kỷ Tân lại quay ngược trở lại.
Bước chân dừng ngay ngoài cửa phòng Cố Luật Trì, sau khi ổn định cảm xúc mới thản nhiên mở miệng:
“Lần sau thì không được làm thế đâu.”
“Tôi biết, sau lưng cô bé hàng xóm chính là anh đang giở trò.” Cửa trong phòng im lìm, cậu cũng chẳng buồn để ý, trái lại còn cố ý nâng cao giọng:
“Trong hai ngày tới, nếu anh còn muốn dùng cách này để tiếp cận tôi…… thì không được nữa đâu.”
Lời vừa dứt, trong phòng liền vang lên tiếng vật nặng rơi xuống.
Kỷ Tân quay lưng rời đi, gương mặt nóng bừng đến mức có thể nướng bánh.
Khóe mắt cong cong ánh lên nụ cười chắc thắng.
Còn hai ngày nữa để buộc Cố Luật Trì chịu thua, vở kịch hay…… mới chỉ vừa bắt đầu.