Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Chương 3: Ngươi thật thơm.
Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thế nào, tối qua anh ngủ ngon chứ?”
Kỷ Tân hít một hơi thật sâu, như mọi ngày cất tiếng chào buổi sáng.
Tiếng đáp lời lạnh nhạt của người đàn ông vọng xuống từ phía trên. Kỷ Tân còn chưa kịp để ý thì hắn đã ngồi vào bàn ăn, chỉ còn lại bóng lưng.
Giống hệt những buổi sáng trước, mọi hành động diễn ra tuần tự, như một công thức đã định sẵn giữa hai người họ.
Lạnh nhạt, xa cách, thậm chí còn xa lạ hơn cả người dưng nước lã.
Chàng trai ngồi trên xe lăn tự mình tiến vào bếp, bắt đầu công việc quen thuộc mỗi sáng – chuẩn bị bữa ăn cho người chồng chưa từng phải đụng tay vào chuyện bếp núc.
Từ khi Kỷ Tân chuyển đến biệt thự này với tư cách là chủ nhân thứ hai, cậu luôn tự tay lo liệu mọi việc lớn nhỏ liên quan đến sinh hoạt của Cố Luật Trì.
Dáng vẻ bất tiện của cậu khi ngồi xe lăn khiến ngay cả dì Hạ cũng không kìm lòng được mà muốn giúp đỡ. Bà thường xuyên hoài nghi: Chuyện cậu Kỷ lấy đại thiếu gia có đúng như lời đồn không? Có thật là cậu ta có tâm tư đê hèn, dùng thủ đoạn bẩn thỉu như lời bà chủ và cậu chủ nhỏ nói không? Nhưng nhà họ Cố gốc rễ sâu rộng, quan hệ phức tạp, không phải người như bà có thể can dự vào.
Sự thật là, vẻ dịu dàng, đảm đang mà Kỷ Tân thể hiện ra đều chỉ là giả dối!
Sở dĩ cậu không để ai khác chăm sóc Cố Luật Trì, không phải vì cậu nghiện làm người hầu hay có lòng thương xót, mà chỉ đơn thuần là muốn chờ đến khi kết thúc nhiệm vụ có thể viết một bản báo cáo đẹp đẽ hơn – nếu có thể “dệt hoa trên gấm”, lừa được thêm chút điểm thưởng từ hệ thống thì càng tốt.
Kỷ Tân bưng một đĩa lớn bữa sáng kiểu Anh mà Cố Luật Trì yêu thích ra trước mặt hắn: trứng ốp la, bánh mì nướng, đậu hầm và thịt xông khói áp chảo...
Không biết có phải vì thức ăn vẫn còn bốc hơi nóng hay không, người đàn ông cầm dao nĩa trầm mặc hồi lâu, đôi mày nhíu chặt khiến người ta có ảo giác rằng trước mặt hắn không phải là đồ ăn, mà là thứ rác rưởi khó nuốt trôi.
Kỷ Tân dường như đã quen, tưởng rằng hắn chỉ mắc chứng khó chịu sau khi ngủ dậy. Trong lòng cậu thầm mắng một tiếng ‘lắm tật’, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười dịu dàng hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ thật. Cậu cầm lấy dao nĩa của mình, nghiêng người ghé sát bên cạnh Cố Luật Trì, như mọi ngày cắt nhỏ thịt xông khói và trứng cho vừa miệng hắn.
“Luật Trì, giờ không nóng nữa rồi.” Giọng điệu mềm mại, ngọt ngào đến mức ngay cả bản thân người nói cũng cảm thấy ngấy.
Lời vừa dứt, Kỷ Tân thu dao nĩa về, ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh nhìn lạnh buốt. Trái tim cậu thình thịch đập loạn, một hơi nghẹn lại nơi cổ họng.
Ánh mắt chứa đựng sự dò xét và chán ghét kia, ngoài Cố Luật Trì thì còn ai khác có thể có?
Hắn nhìn Kỷ Tân vẫn còn giữ nguyên động tác ngơ ngác, nửa thân trên gần như sắp ngã vào lòng mình. Trong tròng mắt đen ngòm của hắn chợt cuộn trào lên một sắc đỏ dữ tợn. Khi cùi chỏ của Kỷ Tân suýt chạm đến ngực hắn, sắc đỏ đó liền biến mất, thay vào đó là hành động bật thẳng toàn thân, từng đốt sống lưng dựng cứng, hắn nhanh chóng ngả người ra sau –
Cố Luật Trì như đang trốn tránh một dã thú hung hiểm, nhất quyết phải kéo giãn khoảng cách nửa cánh tay với chàng trai.
Sau đó, hắn dùng giọng điệu dửng dưng không lộ chút dao động cảm xúc, thốt ra lời cảnh cáo lạnh lùng nhất:
“Tránh xa tôi ra.”
Kỷ Tân lập tức phản ứng, ngồi thẳng lại với nụ cười gượng gạo. Răng hàm cậu suýt nữa đã nghiến nát bốn chữ kia, cùng nỗi ấm ức và tức giận nuốt xuống, trong mắt tràn đầy bối rối.
Cậu chưa bao giờ nghĩ, khoảng cách an toàn vốn được mặc định từ trước đến nay, hôm nay lại bị đối phương thẳng thừng cảnh cáo. Nếu là trước đây, dù vô tình chọc giận hay mạo phạm Cố Luật Trì, dựa vào cái sĩ diện và kiêu ngạo tự cho mình hơn người của hắn, thì nhiều lắm cũng chỉ âm thầm quăng cho cậu một ánh mắt cảnh cáo mà thôi.
Kỷ Tân vô thức siết chặt dao nĩa trong tay. Mọi dấu hiệu cho thấy, kể từ khi Cố Luật Trì chết đi sống lại trong đêm mưa hôm qua, mọi thứ dường như trở lại bình thường nhưng lại không hề giống như trước.
Cậu hiếm hoi nhìn thấy trong đôi mắt kia lóe lên từng đợt cảm xúc dữ dội: nhẫn nhịn, giận dữ, thậm chí cả... khao khát thoáng qua. Kỷ Tân không rõ tại sao, trong đầu bỗng nổ tung một luồng hưng phấn quái dị, kéo căng từng đầu dây thần kinh, khiến trái tim vốn đã yên lặng bỗng dấy lên một thứ thỏa mãn kỳ lạ chưa từng có.
Giống như cuối cùng cậu đã tìm thấy khe nứt nhỏ bé trên chiếc mặt nạ tê liệt, cam chịu của Cố Luật Trì. Loại cảm giác này, đêm qua cậu đã nếm trải không chỉ một lần...
Bây giờ khi đã được xác nhận, nhiệm vụ đầy lỗ hổng này bắt đầu trở nên thú vị.
Cậu như bình thường, đẩy xe lăn quay về chỗ ngồi. Ánh mắt thoáng lướt qua lồng ngực còn phập phồng của Cố Luật Trì, rồi chậm rãi dừng lại nơi cổ áo xộc xệch của hắn.
Môi Kỷ Tân hơi mỏng hơn người thường, cậu khẽ cong lên nụ cười nhạt khó nhận ra.
“Không giống anh chút nào.”
Lưng của Cố Luật Trì tựa vào lưng ghế càng thẳng hơn, hắn cụp mắt xuống không trả lời. Ngón tay bắt đầu cầm lấy dao nĩa, để kim loại cọ vào đĩa sứ tạo ra âm thanh "két két" chói tai, giống như để che giấu điều gì đó thay cho chủ nhân của nó.
Nào ngờ, ngay khoảnh khắc chẳng hề báo trước, người kia lại một lần nữa tiến lại gần. Mùi hương quyến rũ bao phủ từ mọi hướng xông thẳng vào mũi Cố Luật Trì, cố ý xâm chiếm tất cả giác quan, khiến hắn trở tay không kịp. Chẳng biết từ lúc nào, Kỷ Tân đã kề sát đến mức cả hai có thể thấy rõ ràng từng sợi lông tơ trên gương mặt đối phương.
Chàng trai trẻ vẫn mỉm cười rạng rỡ nhìn hắn, dường như đã gạt bỏ lời cảnh cáo ban nãy ra sau đầu. Thậm chí cậu còn khẽ chớp mắt, ngữ khí trông chẳng khác nào đang dịu dàng dẫn dắt khuyên răn:
“Ôi chao, sao ngay cả cổ áo cũng quên lật ra thế này.”
Vừa nói, Kỷ Tân đã đưa tay lên cổ đối phương. Mười ngón tay thoăn thoắt, chỉ trong vài động tác đã giúp người đàn ông chỉnh lại góc áo sơ mi bị ép gập xuống.
Khoảng cách quá gần, Kỷ Tân thậm chí còn có thể thấy rõ đường quai hàm lạnh lùng, sắc nét của Cố Luật Trì dưới ánh sáng dịu nhẹ của phòng ăn. Cậu thậm chí còn bắt gặp hình ảnh yết hầu khẽ rung mấy lần khi người đàn ông hơi ngửa đầu. Lúc này, ngay cả cổ áo đã được chính tay cậu vuốt thẳng cũng toát lên vẻ cấm dục và bí ẩn.
Kỷ Tân hài lòng thầm đếm từng giây trong lòng, nhưng cơn thịnh nộ và lời quát mắng trong tưởng tượng vẫn không hề đến.
Cậu chớp mắt, thăm dò... thất bại rồi sao?
Có lẽ vì mải miết với suy nghĩ, cậu hoàn toàn không chú ý đến đôi đồng tử gần như vặn vẹo của người đàn ông. Ngay lúc Kỷ Tân còn phân vân có nên châm thêm lửa hay không, một âm thanh ma sát chói tai bất ngờ vang lên. Cả nửa người trên của cậu mất đi điểm tựa, nghiêng hẳn sang một bên. Cậu còn chưa kịp kêu thành tiếng thì cả người lẫn xe lăn đã ngã thẳng xuống sàn. Đầu tiên là tiếng ù ù bên tai, kế đến là bờ vai va mạnh vào vật cứng.
Cảm giác đau đớn đến sau cảm giác bị va chạm mạnh. Cơn đau như thiêu đốt lan tỏa từ vị trí bị va đập, giống như một ngọn lửa bất ngờ bùng cháy trên những dây thần kinh đau đớn nhạy cảm và yếu ớt, khiến da thịt từ vai đến xương quai xanh giật lên từng hồi, làm cậu không kìm được phải hít mấy ngụm khí lạnh.
Cơn tức giận và lời chửi rủa gần như bật ra khỏi đầu lưỡi, nhưng ngay lúc Kỷ Tân gắng gượng chịu đựng, tầm mắt dần dần sáng lại – cậu phát hiện chiếc ghế ăn cũng bị đổ xuống một bên.
Và... trên ghế nào còn bóng dáng Cố Luật Trì?
Cậu chưa kịp dựng lại xe lăn, đành ngồi bệt dưới đất với tư thế chẳng đẹp đẽ gì, nghiêng đầu nhìn theo hướng người đàn ông biến mất. Giây phút ấy, một ý nghĩ vừa điên rồ vừa thú vị bỗng trỗi dậy, trong nháy mắt đã lớn mạnh thành cây cổ thụ trong đầu –
Kỷ Tân chớp chớp mắt, đột nhiên hiểu ra:
“Cố Luật Trì chẳng lẽ… chạy trốn rồi?”
Một lát sau, khi xác nhận người chồng hờ không hề có ý định quay lại, cậu mới trèo lên xe lăn. Vì phát hiện bất ngờ này, tâm tình cậu phấn khích đến mức suýt muốn mở rượu vang đỏ ăn mừng. Cân nhắc việc bây giờ là bữa sáng, cậu chỉ có thể vừa ngân nga một bài hát nhỏ vừa rót cho mình một ly nước ép lựu để thay thế.
Thế nhưng niềm vui chưa kéo dài bao lâu, cánh tay cậu cứng đờ khi mới rót được nửa ly.
Cảm giác bị dõi theo kia lại xuất hiện – xa lạ nhưng cũng quen thuộc. Kỷ Tân cảm thấy không chỉ cánh tay mà cả cơ thể cậu đều như vừa được vớt ra từ hầm băng, mọi giác quan nhạy bén nhất đều được phóng đại tối đa. Cậu cảm thấy những ánh mắt đó như có sự sống, di chuyển theo từng cử động của cậu. Mỗi ánh mắt đều tối tăm và ẩm ướt, như thể luôn lắng đọng một sự nhớp nháp và tanh tưởi không thể nào tả xiết.
Kỷ Tân phải dùng sức lực như đang cố thoát khỏi cơn ác mộng để quay đầu lại, nhưng dù cậu có mở to mắt nhìn khắp mọi ngóc ngách trong phòng cũng chẳng phát hiện ra điều gì!
May mắn là lần bị theo dõi này không kéo dài quá lâu.
Cậu ngửa cổ uống một hơi cạn ly nước lựu, chỉ khi chất lỏng mát lạnh chảy xuống lục phủ ngũ tạng mới thấy mình như được sống lại. Lúc này, cậu còn âm thầm cảm thấy may mắn. May mà tạm thời cậu chỉ bị tật ở chân, nếu nhân vật nhiệm vụ của cậu mắc bệnh tim thì có lẽ đã không thể cầm cự được đến bây giờ – mà là đã được đưa vào nhà xác ngay khi Cố Luật Trì chết đi sống lại cùng với một tiếng sấm sét rồi.
“Trước đây hệ thống cũng từng bị lỗi, nhưng sao lần này lại sai sót đến mức này chứ?” Kỷ Tân uống xong ngụm cuối cùng, tiện tay cầm khăn ăn trắng tinh lau đi vệt nước đỏ còn vương nơi khóe môi, tự an ủi mình:
“Không sao, sắp kết thúc rồi. Đi qua bao nhiêu thế giới, ngoại trừ yêu ma quỷ quái, Kỷ Tân này còn cảnh tượng nào chưa từng gặp?”
Sau trò hề bữa sáng, Kỷ Tân có ý tìm kiếm bóng dáng Cố Luật Trì trong biệt thự. Suy đoán kỹ càng, khả năng lớn nhất là người đàn ông kia đã khóa mình trong phòng ngủ, chỉ vì sự "bất ngờ" trên bàn ăn vừa rồi.
Chàng trai cảm thấy hài lòng với trạng thái hiện tại, không cần phải bị gọi tới gọi lui nữa. Nhưng khi lướt qua căn phòng ngủ dán chữ “Hỷ” đỏ chói ở cuối hành lang, nụ cười trên mặt cậu dần tắt đi như thủy triều rút. Đôi mắt đào hoa của Kỷ Tân vốn luôn chứa đựng ý cười, giờ như bị màn sương mùa thu bao phủ. Tầm nhìn cậu đột nhiên dừng lại ở chiếc camera gắn trên trần hành lang.
Cậu muốn tận mắt xem, cái thứ đã lẻn vào phòng mình tối qua, và cái thứ vẫn luôn rình rập mình trước đây... rốt cuộc là thứ gì...
Biệt thự này đã được xây nhiều năm, phòng giám sát nằm cạnh phòng giặt ở ngoài tòa nhà chính.
Kỷ Tân cảm thấy may mắn vì mấy ngày gần đây đã cho tất cả nhân viên hậu cần của nhà họ Cố nghỉ việc. Giờ đây, các camera vẫn đang hoạt động giúp cậu có thể ngồi trên xe lăn và quan sát mọi thứ trong tầm kiểm soát từ góc nhìn của thượng đế.
Khi cậu đang loay hoay tìm cách xem lại đoạn camera của đêm qua, cậu bị thu hút bởi hình ảnh trong căn bếp –
Vai rộng, eo thon, dù chỉ nhìn thấy bóng lưng, vóc dáng của Cố Luật Trì vẫn hoàn mỹ đến khó mà bắt lỗi. Tuy nhiên, tư thế khom lưng, cúi đầu của hắn lúc này lại chẳng hề tao nhã. Cả thân hình cao lớn co rút trước bàn bếp nhỏ hẹp, toát ra vài phần chật vật.
Đáng đời, ai bảo hắn không chịu ăn sáng, còn dám hất đổ ghế!
Giờ thì đói rồi chứ gì?
Kỷ Tân khoanh tay trước ngực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào màn hình hệt như đang ngồi xem kịch.
Ngay lúc cậu đang vui vẻ xem, khuỷu tay vô tình chạm vào một vật cứng. Sau một cơn rung lắc chóng mặt, góc quay camera đột nhiên thay đổi – cảnh tượng trước mắt chuyển từ sau lưng Cố Luật Trì sang phía trước.
Nhưng khi Kỷ Tân nhìn rõ thứ mà người đàn ông đang nâng trong lòng bàn tay, đưa lên môi, điên cuồng liếm láp hít ngửi thì cả lồng ngực cậu như bị lật tung thành cơn sóng dữ. Trong đầu, trong tai cậu vang lên tiếng ù rền buốt óc, tứ chi nặng trĩu như bị đổ chì, hoàn toàn bất động.
Trái lại, trên màn hình, động tác của Cố Luật Trì vẫn tiếp diễn – chiếc khăn ăn trắng tinh vương lại vệt đỏ của nước lựu, trong mắt hắn lại như mỹ vị trân bảo. Người đàn ông cao lớn không dừng ở đó, cả nửa người trên chậm rãi cúi xuống, gương mặt hoàn toàn vùi sâu vào chiếc khăn.
Khoảnh khắc ấy, chỉ cần nhìn sự run rẩy ở vai lưng hắn, cũng thấy được sự thỏa mãn chưa từng có.
Không thể nào…!
Ngay khi Kỷ Tân sắp không kìm được mà bật ra lời chửi thề, trước mắt cậu bỗng tối sầm lại.
Mọi âm thanh xung quanh cũng đột ngột rơi vào tĩnh lặng.
– Trong video, Cố Luật Trì như cảm giác được gì đó, đột nhiên ngẩng đầu. Thời gian như đóng băng.
Kèm theo tiếng "zít zít" và những đốm tuyết vụt qua trên video, hình ảnh lại trở nên rõ nét.
Toàn thân Kỷ Tân căng cứng, đồng tử không ngừng phóng đại, tựa hồ chuẩn bị nghênh đón thứ đối diện xuyên qua màn hình kia.
Có người…
Hay đúng hơn, có thứ gì đó.
Nó vẫn luôn dõi theo cậu.
Trong một thoáng, trong đầu Kỷ Tân lóe lên ý nghĩ kinh hoàng – dường như cậu có thể nghe thấy nó.
Nó đang dùng tiếng gào thét cuồng loạn, lặp đi lặp lại vang vọng:
Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân Kỷ Tân.
Ngươi thật thơm.