Sự xuất hiện của Chung Linh Ngộ tại trường học tựa như một cơn lốc, cuốn theo cả vẻ ngoài lạnh lùng, phong thái lịch lãm và gia thế hiển hách. Anh ta mạnh mẽ, quyết đoán như mãnh hổ, nhưng lại chỉ dịu dàng như mèo con bên cạnh một người. Khiến Tống Thiền ngỡ ngàng khi mọi hành động dũng mãnh, lạnh lùng ấy chỉ dành riêng cho cô. Ngày hè nắng gắt, anh quạt mát; ngày mưa giông, anh che ô; khi cô đau dạ dày, anh tận tay hầm canh gà. Mọi thứ, dù là nhỏ nhặt nhất, đều được anh tỉ mỉ lo liệu. Đến một ngày, Tống Thiền không thể kìm được thắc mắc: "Chung Linh Ngộ, tại sao cậu đối xử tốt với tớ như vậy? Chẳng lẽ trước đây tớ từng cứu mạng cậu sao?" Anh khẽ cười, ánh mắt thâm sâu: "Hoặc là... trước đây em từng là vợ của anh thì sao?" Và rồi, Tống Thiền dần chấp nhận một sự thật khó tin: Chung Linh Ngộ chính là người chồng tương lai đã xuyên không về quá khứ để tìm cô. Nhưng cũng chính từ đó, Tống Thiền bắt đầu nếm trải cảm giác hối hận tột độ, bởi vì... Chung Linh Ngộ luôn có cách khiến cô "đứng hình" với những lời nói và hành động táo bạo: Chung Linh Ngộ: "Hôm nay em đến nhà anh làm bài tập đi, tiện thể gặp bố mẹ anh luôn. Xác định chuyện của chúng ta sớm một chút cũng tốt." Tống Thiền: "!!!" Chung Linh Ngộ: "Thời tiết hôm nay đẹp thật, trời quang mây tạnh, y như ngày chúng ta đi đăng ký kết hôn vậy." Tống Thiền: "!!!" Chung Linh Ngộ (khi gặp mẹ Tống Thiền): "Mặc dù Tống Thiền thi không tốt, nhưng cậu ấy lấy được một người chồng tốt lắm, mẹ à, mẹ đặt chày cán bột xuống trước đi." Mẹ Tống Thiền: "Cậu gọi tôi là gì cơ?!" *** Trong không khí lãng mạn của buổi tiệc tốt nghiệp đại học, Tống Thiền run rẩy tựa vào tường, cố nén hơi thở. Chung Linh Ngộ tiến đến, khẽ gỡ lọn tóc vướng vào khóa kéo váy cô, giọng trầm khàn thì thầm: "Qua mười hai giờ đêm nay, em sẽ bước sang tuổi hai mươi." Tống Thiền đỏ bừng mặt, hiểu rõ hàm ý. Nhưng anh lại tiếp lời, như châm thêm dầu vào lửa: "Anh không có ý gì khác, chỉ là muốn chúc em sinh nhật sớm vài tiếng, và... em cũng đã đến tuổi hợp pháp để kết hôn rồi nhỉ?" Tống Thiền: Σ(+°△+°|||) #ChồngTươngLaiXuyênKhôngCưaĐổVợ; #BạnCùngBànThànhBạnĐời; #ChưaCướiĐãCóConRồi; #ĐếnBaoGiờMớiĐượcNắmTayVợ *** Ngay cả trong bảng khảo sát ẩn danh của trường, Chung Linh Ngộ cũng không ngừng thể hiện "mục tiêu cuộc đời": **Câu hỏi:** Trong các kỳ thi vừa qua, điều gì khiến cho em cảm thấy tiếc nuối nhất? **Chung Linh Ngộ trả lời:** Rõ ràng đã có với nhau cặp song sinh một trai một gái rồi, vậy mà bây giờ đến cả bàn tay cũng không được nắm. **Câu hỏi:** Em hãy viết một lời nhắn cho năm học lớp mười hai sắp tới. **Chung Linh Ngộ trả lời:** Hôm nay tôi đã trở thành mối tình đầu của vợ tôi chưa? [Hỏi một đằng trả lời một nẻo], [Rõ ràng đã là đôi vợ chồng già nhưng vẫn muốn bắt đầu từ bạn cùng bàn thật là cảm xúc], [Hôm nay đã được tự do thân mật chưa] **Một câu tóm tắt:** Chồng và con trai, con gái là bạn học của tôi.