Kẻ Lừa Tình, Em Hỏi Anh

Người Đẹp Máu Lửa - Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Kẻ lừa tình, em hỏi anh.”
Chương Như bị viêm mũi, vừa mới mở mắt đã hắt hơi liền ba cái đến choáng cả đầu. Nhận cuộc gọi công việc xong, cô chật vật lắm mới bò dậy khỏi giường.
Đánh răng, rửa mặt, trang điểm rồi xịt nước hoa một vòng cứ như làm phép. Lúc ra khỏi nhà, con mèo cô nuôi đang ngồi chễm chệ trên cái túi xách, Chương Như vẫy tay xua nó: “Đừng có cản đường.”
Thằng nhóc này ngứa đòn, cắn cô một phát rồi chui tọt vào túi. Chương Như nhìn nó thôi cũng thấy no, chỉ vào mông nó cảnh cáo: “Ngoài kia hơn 30 độ, ra đường là trứng của mày sẽ chín nhừ luôn đấy.” Nói rồi giật lại túi, sau đó nhanh chân lách qua khe cửa ra ngoài.
Cô không hề dọa nó, tháng Năm ở Quảng Châu nóng bức ngột ngạt, nhất là buổi chiều, nắng như muốn thiêu đốt cả tâm hồn.
Quán bán bánh cuốn đã đóng cửa, Chương Như rẽ vào tiệm thịt nướng. Ông chú đứng quầy chào cô: “Ăn gì không người đẹp?”
“Cho cháu một phần bún vịt quay ạ, cảm ơn chú.” Cô quét mã thanh toán. Bún được trụng nhanh chóng, tráng qua vài lần là xong. Tiếp theo là tiếng băm chặt vịt dồn dập, chú chủ quán xuống dao dứt khoát, chưa tới ba phút, một hộp bún vịt quay thơm lừng đã được chuẩn bị xong.
Chương Như xách đồ ăn đi luôn, tiện đường ghé vào cửa hàng tiện lợi kế bên mua vé số rồi lái xe đi làm thêm giờ.
Cuối tuần đường vắng, chưa tới nửa tiếng đã đến công ty. Vừa bước ra khỏi thang máy, cô suýt đụng phải Tằng Khả Lâm đang ngồi thụp xuống đất: “Ối trời! Nguy hiểm thật!” Chương Như vội đỡ cô ấy.
“Không sao.” Tằng Khả Lâm chống eo thở dốc, cô ấy đang mang thai tám tháng, giờ ngay cả cúi người cũng thấy khó khăn.
“Cậu ngồi hẳn xuống đất làm gì thế?”
“Chuỗi hạt đeo tay bị đứt, tớ đang nhặt lên.”
“Thôi thôi đứng lên để tớ nhặt cho.” Chương Như lẩm bẩm rồi cúi người nhặt nốt những hạt còn sót lại: “Nè, cần tớ xâu lại hộ không?”
“Không cần, tớ có bầu chứ mắt vẫn tinh tường.” Tằng Khả Lâm nhận lấy xâu chuỗi: “Cậu tới công ty làm gì thế?”
“Tấm kính trong văn phòng bị nứt còn gì, tớ tới xem thử.”
“À đúng rồi, phòng Tổng giám đốc của bộ phận thu mua.” Tằng Khả Lâm dẫn Chương Như qua, tấm kính bàn trà nứt một đường dài, chẳng hiểu sao lại tự nhiên nứt như vậy.
(*) Bộ phận thu mua (tiếng Anh: Procurement Department hoặc Purchasing Department) là phòng/ban chịu trách nhiệm: Tìm kiếm và mua sắm nguyên vật liệu, hàng hóa, dịch vụ… cần thiết cho hoạt động sản xuất – kinh doanh của công ty; Đàm phán với nhà cung cấp, kiểm tra giá cả, chất lượng, thời gian giao hàng; Quản lý hợp đồng, hóa đơn và đảm bảo các giao dịch mua hàng tuân thủ ngân sách và quy định nội bộ.
Chương Như cúi sát lại xem, Tằng Khả Lâm nhắc nhở: “Cẩn thận nhỡ nổ bắn vào mắt đấy.”
“Là kính cường lực mà, không thể nổ được đâu.” Chương Như rút điện thoại ra chụp vài tấm gửi cho bên cung ứng, sau đó gọi thêm một cuộc điện thoại.
“Xử lý sao rồi?” Tằng Khả Lâm hỏi.
“Chờ họ đổi cái mới.” Hàng mới giao mấy hôm trước, này chắc chắn là do chất lượng có vấn đề. Chương Như gãi mũi: “Cậu cũng làm thêm giờ à?”
“Ừm.” Tằng Khả Lâm đỡ bụng ngồi xuống sofa: “Rảnh nên tranh thủ kiếm ít tiền mua sữa cho con. Bộ phận thu mua bọn tớ có sếp tổng mới được điều đến, tớ là HRBP nên vẫn phải chuẩn bị sẵn hồ sơ và các bảng đánh giá năng lực, phòng khi mai mốt bị hỏi đến.”
(*) HRBP là viết tắt của Human Resources Business Partner, tiếng Việt thường gọi là Đối tác Nhân sự Chiến lược hoặc đơn giản hơn là chuyên viên nhân sự đồng hành cùng kinh doanh. HRBP không chỉ làm các công việc hành chính nhân sự thông thường (như chấm công, tính lương), mà đóng vai trò kết nối giữa phòng Nhân sự và các phòng ban kinh doanh, giúp chiến lược nhân sự phù hợp với mục tiêu phát triển của doanh nghiệp.
“Ờ ha.” Chương Như đặt hộp bún lên bàn làm việc: “Ăn không?”
Tằng Khả Lâm không đói nhưng vẫn ăn ké một miếng vịt. Vịt quay bằng củi cây vải, da giòn, thịt mềm, tỏa hương thơm nồng của trái cây. Ăn xong bụng bắt đầu có cử động, cô ấy bèn thay đổi tư thế một cách thành thạo. Chương Như thấy vậy thì hỏi: “Thai máy đấy à?”
Thai máy thật. Tằng Khả Lâm cười: “Cậu cũng biết mấy cái này sao?”
“Chị dâu tớ cũng đang mang bầu, còn lớn tháng hơn cậu.” Ăn đồ nóng nên mồ hôi túa ra, Chương Như túm tóc lại bằng dây chun, cuộn đại thành một búi sau gáy, trông như cái chổi lông gà: “Tớ từng xem, từng sờ rồi cơ, chị ấy thai máy mà cứ như đang luyện Vịnh Xuân Quyền, toàn đấm đá lia lịa.”
“Thế thì chắc là con trai rồi.” Tằng Khả Lâm cúi đầu xoa bụng, tiện thể buôn chuyện: “Cái vị Tổng giám đốc bộ phận thu mua ấy… đang ở ký túc xá dành cho quản lý cấp cao à?”
“Ai mà biết.” Chương Như cúi xuống ăn, ăn xong thì lôi vé số ra, tiện tay lấy kẹp giấy trên bàn để cào.
“Trúng không?” Tằng Khả Lâm tò mò ghé qua.
“Chờ tí.” Chương Như đối chiếu từng ô một, sau đó cào nốt phần trúng thưởng cuối cùng: “Không trúng một xu nào cả.” Dứt lời quăng chiếc kẹp giấy trở lại vào hộp, động tác dứt khoát vô cùng.
Thế là mất toi 20 tệ. Tằng Khả Lâm biết cô rất hay mua vé số cào nhưng chưa từng nghe thấy trúng giải bao giờ: “Cậu chơi cái này làm gì vậy?”
Cái trò này dễ gây nghiện, “Cậu không hiểu đâu.” Trong suy nghĩ của Chương Như, nếu trúng giải độc đắc là có thể nghỉ việc ngay lập tức.
Cô ngồi trên ghế xoay một vòng, phát hiện bánh xe dưới ghế có vẻ bị trục trặc, cúi xuống định kiểm tra thì điện thoại chợt reo, bên nhà cung ứng gọi đến báo sẽ mang bàn trà mới tới ngay trong ngày hôm nay. Hiệu suất làm việc cũng khá cao, cô xuống lầu để nhận hàng, giải quyết xong thì trời cũng đã tối mịt.
Tối nay Chương Như có hẹn. Trước khi đi, thấy Tằng Khả Lâm còn đang làm việc, cô búng tay cái “tách”: “Về không? Tớ chở về.”
Tằng Khả Lâm lắc đầu: “Chồng tớ đến đón rồi.” Sau đó hỏi: “Mà cậu đi đâu đấy?”
“Đi hát karaoke.” Chương Như lục túi lấy một viên kẹo ngậm, rồi chia cho cô ấy một viên: “Tớ đi đây, bai~”
“Bai bai, lái xe cẩn thận nhé.” Tằng Khả Lâm quay đầu nhìn Chương Như khoác túi lên vai, đôi chân dài trắng nõn chậm rãi bước đi, mấy đồng nghiệp nam đang làm thêm giờ ai cũng lén lút nhìn theo.
Có người sinh ra đã là trung tâm của sự chú ý, chẳng cần nói đã toát ra khí chất rạng rỡ từ đầu đến chân.
***
Gần tám giờ tối, đường phố hơi tắc nghẽn. Chương Như nhận được cuộc gọi của cô bạn thân Giai Giai: “Tới đâu rồi?”
“Hải Tâm Sa, sắp tới rồi.”
“Trời đất, tao nhớ nhầm, không phải quán ở Thiên Hà mà là ở Phiên Ngung cơ, mày mau quay đầu xe lại đi.”
“Mày bị điên à? Yêu đương làm mày lú lẫn hết cả rồi.” Chương Như mắng cô nàng một trận, liếc thấy mình đang ở làn giữa, cô bèn bật xi nhan rồi thò tay ra khỏi cửa sổ vẫy vẫy ra hiệu.
Khi đèn chuyển xanh, chiếc Volvo màu xám ở phía sau hào phóng nhường đường.
Chương Như chuyển làn thành công, giơ ngón cái lên tỏ ý cảm ơn, tiện thể liếc sang ghế lái bên kia, mơ hồ nhận ra đó là một người đàn ông.
Nửa tiếng sau đến KTV, cô lấy son ra tô lại, cởi áo khoác, đeo thêm tất cao đến đầu gối và vòng đùi sau đó bước xuống xe đi vào, miệng vẫn còn ngậm viên kẹo.
KTV mới được sửa sang lại, hành lang treo đầy mạng nhện giả như đang cosplay động Bàn Tơ.
Hôm nay có hoạt động khai trương, phòng party lớn nhất được đặt trước. Vừa bước vào bên trong đã nghe thấy tiếng hò hét ầm ĩ, Giai Giai đang đứng trước màn hình vừa lắc hông vừa hát bài Nước mắt vũ nữ, giọng gió cao vút y hệt bản gốc. Ngay cả ánh đèn trong phòng cũng y chang đèn disco của thập niên 80, rất hợp gu với những đứa “gu thấp” như bọn cô.
Chương Như đặt túi xuống, thấy có gì đó rơi vào mắt, bèn gọi Giai Giai tới giúp: “Lại xem giúp tao với, cộm mắt khó chịu quá.”
Giai Giai vụng về, vừa nhào tới đã vạch mắt Chương Như ra, suýt làm rớt cả kính áp tròng: “Mày bị điên à! Nhẹ tay thôi!” Chương Như nhăn mặt vì đau đớn.
“Đừng nhúc nhích, để tao thổi cho.” Giai Giai hít sâu một hơi rồi thổi liên tục mấy cái khiến Chương Như chớp mắt lia lịa, lần này thì kính áp tròng bị rớt thật, mắt phải trở nên mờ tịt.
Hai người còn đang hò hét trước màn hình, đúng lúc vừa đổi bài hát, Giai Giai đưa micro cho cô: “Lên, bài tủ của mày đấy.”
Nhạc dạo vang lên, góc trái màn hình hiện biểu tượng đĩa vàng báo hiệu bài hát 'cổ', trên màn hình là mười hai người đẹp mặc bikini đang tạo dáng.
Giai điệu rất bắt tai, là tình ca tiếng Mân kinh điển. Mặc dù Chương Như bây giờ bị mờ một mắt nhưng cô vẫn thuộc lòng từng câu từng chữ, cứ như phản xạ tự nhiên của cơ thể: “Công xá mi~ oa chin khìnn~” Cô vừa cầm mic đã hát luôn.
“Kẻ lừa tình, em hỏi anh”, trong ấn tượng của cô, đây là bài hát cực hot vào cái thời mà người ta còn coi clip bikini là “hàng nóng”.
Cả hai ôm mic vừa nhảy vừa hát. Giai Giai thấy Chương Như ăn mặc rõ là gợi cảm, còn đeo cả vòng đùi thì hỏi: “Mày định múa thoát y à? Đêm nay định 'thịt' ai đó?”
“Thấy ai vừa mắt thì 'thịt'.” Chương Như ngậm kẹo dưới lưỡi, tranh thủ đoạn nhạc dạo liếc mắt nhìn quanh, bất chợt bị Giai Giai vỗ vào mông: “Dạo này tập gym à?”
“Tập bao giờ!” Chương Như rất hài lòng với vòng ba trời phú, “Tự nhiên đấy.”
Giai Giai có ngốc mới tin: “Thôi thôi, bớt 'nổ' đi bà.” Nhưng nhìn kỹ lại thì có lẽ do gen thật. Cô nàng huých vai Chương Như: “Chụp giúp tao bộ sưu tập mới nhé.” Không cần chụp ngực, chỉ chụp mông thôi.
“Mày nằm mơ giữa ban ngày à?” Chương Như lườm cô nàng trắng mắt: “Mày tuổi gì?” Nhạc dạo kết thúc, cô lại giơ mic lên hát tiếp.
Đèn chớp tắt liên tục, rượu và âm nhạc khiến dopamine trong người như muốn nhảy múa. Chương Như càng hát càng sung, đến đoạn lắc hông thì vô tình liếc mắt bắt gặp ánh nhìn của người đàn ông ngồi đối diện. Người đó đeo kính, ngồi ở hàng ghế sofa cuối cùng, nhìn chằm chằm cô không rời mắt.
Cảm giác bị đánh giá khiến Chương Như nheo mắt lại nhìn kỹ, mắt bị cận nên càng nhìn càng thấy có gì đó kỳ lạ, dường như có hai chữ “Giả tạo” từ đâu bay tới đập thẳng vào trán cô.
Trong lòng khó chịu, Chương Như cau mày nhìn chằm chằm dáng ngồi của người nọ và chuỗi Phật châu trong tay anh ta, sắc mặt sa sầm.
Dứa đại diện cho mấy kẻ ảo tưởng mình là Vương Gia Vệ, còn chuỗi Phật châu là vỏ bọc của những kẻ giả tạo thích làm màu. Còn trẻ mà thích đeo thứ đồ chơi đó, giỏi lắm thì được ba phân, có khi 'bi' cũng thiếu mất một bên không chừng.