Chương 10: Đỡ rượu

Người Đẹp Máu Lửa - Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Anh ghét tôi lắm sao?”
Chương Như cũng không hiểu sao mình lại lên xe của Diệp Ấn Dương, khi cô ý thức được thì xe đã đi một đoạn khá xa.
Diệp Ấn Dương im lặng suốt dọc đường, Chương Như ngồi phía sau dần tỉnh rượu, nghĩ bụng đã lỡ lên xe rồi, không hỏi thì phí, cô liền một tay vịn vào lưng ghế: “Hỏi anh chuyện này.”
“Chuyện gì?”
“Chuyện của Dương Vũ có ảnh hưởng gì đến Văn Hòa không?”
“Về cơ bản là không.” Trả lời xong, anh lại im lặng.
Chương Như trong lòng bất an, lại bắt đầu cảnh giác sợ anh ta bỏ mình xuống giữa đường, bèn lấy điện thoại định gọi xe, nhưng vừa cúi đầu đã thấy buồn nôn dữ dội. Cô dùng sức vỗ vào lưng ghế trước, đợi xe dừng hẳn liền nhanh chóng mở cửa chạy ra ngoài nôn thốc nôn tháo.
Giữa đường vắng lúc nửa đêm, Chương Như tóc tai xõa xượi trông chẳng khác gì ma nữ vùng Vịnh. Cô nhịn ăn cả buổi nên chẳng nôn ra được gì đáng kể, chỉ toàn mật xanh mật vàng. Cô ngồi xổm ở đó, mắt hoa lên, tưởng chừng sắp ngã quỵ, may mà có người đỡ lấy cô, rồi đưa cho cô một chai nước: “Uống đi.”
Chương Như nhận lấy súc miệng: “Chóng mặt quá…” Mắt tối sầm lại, cô đưa tay ra vịn vào một vật gì đó để giữ thăng bằng.
Giày Diệp Ấn Dương bị cô tì vào, anh liếc nhìn đỉnh đầu cô, đúng lúc điện thoại của anh vang lên, là Đỗ Tuấn gọi tới: “Đến nơi chưa?”
“Vẫn đang trên đường.”
“Nôn rồi à?”
“Ừ.”
“Vậy phiền cậu… trông chừng cô ấy một chút nhé…” Giọng Đỗ Tuấn đứt quãng, hình như đang bị quấy rầy, một lát sau, điện thoại đổi người nghe, trong ống nghe vang lên tiếng Quảng Đông say xỉn: “Nhỏ khùng kia!”
Diệp Ấn Dương đưa điện thoại cho Chương Như: “Điện thoại của cô.”
Chương Như vịn vào đó đứng dậy, tay lần mò từ đầu gối vuốt lên, bị Diệp Ấn Dương ngăn lại rồi kéo cô đứng thẳng dậy.
Chương Như đứng không vững, suýt chạm vào kính anh: “Xin lỗi…” Dù say nhưng Chương Như vẫn giữ được lễ độ, cô lễ phép xin lỗi rồi nhận lấy điện thoại: “Alo?”
“Nhỏ khùng! Mày lấy nhầm túi của tao rồi!” Giai Giai ở đầu dây bên kia gào lên: “Bao cao su tao mới mua đó!”
“Bao gì cơ?” Chương Như bị tiếng hét của cô nàng làm điếc cả tai: “Tao không lấy của mày!”
“Quần què mày xem kỹ đi, túi tao mới mua đấy!” Giai Giai bên kia tức tối nhảy dựng lên: “Đừng có động vào bao cao su của tao, muốn dùng thì tự đi mà mua!”
Đúng là đồ điên, ai thèm dùng bao cao su của mày chứ. Chương Như nghi ngờ cô nàng này lúc nào cũng chỉ dùng mông để suy nghĩ: “Mày đừng bao giờ mua túi cùng kiểu với tao nữa!” Vừa nói vừa cầm lấy điện thoại của Diệp Ấn Dương, lảo đảo đi về phía xe, miệng không ngừng chửi nhau với Giai Giai bằng tiếng Quảng, ồn ào đến nỗi người đứng ngoài cũng nghe thấy rõ mồn một.
Diệp Ấn Dương đi theo phía sau, anh đã hiểu tại sao Đỗ Tuấn không chở cô về rồi. Một người say đã đủ khó đỡ, thêm một người nữa thì có lẽ sẽ tranh nhau giành tay lái.
Cãi nhau xong, khi chuẩn bị lên xe, thấy cô mãi không tìm thấy tay nắm cửa, Diệp Ấn Dương liền mở cửa xe giúp. Chương Như vừa trèo lên xe đã vội lục túi ra, quả nhiên thấy mấy hộp bao cao su đủ các màu, cô ngồi ghế sau lẩm bẩm không biết mua gì mà mua lắm thế.
Sân vận động Thiên Thể vừa kết thúc một buổi biểu diễn, xe tư nhân và taxi xung quanh ùn tắc, không thể di chuyển được. Chương Như buồn ngủ nên thiếp đi ở ghế sau, lúc tỉnh dậy thì đã về đến dưới chân nhà cô.
Cô với tay mò mẫm tìm cửa, cửa xe đã mở ra, Diệp Ấn Dương đứng đó: “Cẩn thận quên đồ.”
“Ò…” Chương Như túm lấy túi, bước xuống đứng trước mặt anh, nghĩ thầm đàn ông phương Bắc cao thật, hoặc có lẽ do mình say quá nên đột nhiên thấy tên này trông cũng được đấy chứ.
Nhưng lúc này cô uể oải, vô lực, toàn thân toát ra vẻ mệt mỏi rã rời, đi giày cao gót suýt nữa thì trẹo cả cổ chân, may mà Diệp Ấn Dương đưa khuỷu tay ra để cô vịn vào. Nhưng chỉ vài giây, khi cô đã đứng vững thì anh lập tức rút tay lại.
Chương Như nhìn anh chằm chằm một lúc, chậm rãi hỏi: “Anh ghét tôi lắm sao?”
Mắt người say long lanh, sáng ngời, Diệp Ấn Dương đang định nói không đến mức đó thì nghe thấy cô hắng giọng nói trước anh: “Trùng hợp thật, tôi cũng không ưa anh chút nào!”
Ánh mắt Chương Như lóe lên hai tia sáng, giọng điệu vừa thô lỗ vừa trầm khàn, vừa buông lời hung hăng xong là chạy biến mất. Cô chạy về nhà mở cửa cái “rầm” một tiếng, chú mèo tên Cá giật mình kêu “méo” một tiếng, bị cô dọa cho sợ đến mức đứng thẳng bằng hai chân.
Chương Như nằm vật ra giường, đầu óc trống rỗng vì say rượu.
Khoảng mười phút sau điện thoại reo, vành tai cô khẽ động đậy: “Alo?”
“Về đến nhà chưa?”
“Rồi.”
“Ừ.”
Ngắt máy, Chương Như nhất thời rơi vào trạng thái đờ đẫn.
Anh… gọi điện tới xác nhận xem cô đã về đến nhà an toàn chưa sao?
Kỳ lạ thật, cái tính công kích trong cô như chạm phải một bức tường khí rồi bị bật ngược trở lại. Cô cảm thấy hồn vía hơi tán loạn, cô ngoảnh đầu nhìn thấy nhóc Cá đang vẫy mông trong phòng, mơ hồ nghĩ đến một chuyện: Thằng nhóc này đúng là nên đi thiến rồi.
Nhóc Cá nhìn cô, có lẽ đoán được cô không có ý tốt nên nhảy lên cắn vào móng chân cô một cái, bị Chương Như lấy gối đập xuống, cứ thế liên tục không ngừng.
Trên lầu đèn vẫn sáng trưng, người và mèo đánh nhau kịch liệt. Bên dưới lầu chiếc xe Volvo quay đầu xe, Diệp Ấn Dương lái xe về hướng nhà mình.
Qua sân vận động Thiên Thể, dòng xe và người đã thưa thớt hơn, nhưng cách trạm tàu điện ngầm không xa có hai chiếc xe đâm vào nhau. Một chiếc xe hình như do người say rượu điều khiển, vừa xuống xe đã chỉ tay mắng chửi người kia.
Xe qua đường đều thò đầu ra ngoài nhìn xem, Diệp Ấn Dương cũng mở cửa sổ để thông gió. Khi đi ngang qua, anh chạm mắt với nữ tài xế của chiếc xe còn lại.
Hà Oánh do dự một lúc rồi gọi tên anh.
Diệp Ấn Dương đỗ xe vào lề, sau đó mở cửa bước xuống: “Người có sao không?”
“Không sao, tôi… không có chuyện gì.” Hà Oánh cả người toát mồ hôi lạnh. Cô vừa đi công tác từ Thâm Quyến về, trên đường buồn ngủ nên ngáp ngắn ngáp dài, đối phương say rượu lái xe, còn cô thì buồn ngủ khi lái xe. Lúc này mắt cô cay xè, đầu óc thì trống rỗng.
Diệp Ấn Dương nhận ra người cô đang cứng đờ vì sợ, bèn hỏi cô về chuyện bảo hiểm xe: “Cô lên xe tôi đợi trước đi.” Sau đó gọi điện cho cảnh sát giao thông rồi đi đến để thương lượng với người kia.
Hà Oánh cầm điện thoại như cầm cục gạch nặng trịch đi đến chiếc xe của Diệp Ấn Dương, thấy áo khoác của anh để ở ghế phụ, bèn chuyển sang ngồi ở ghế sau.
Vừa mở cửa, cô liền ngửi thấy hương nước hoa nữ tính thoang thoảng trong xe, cô sửng sốt, từ từ ngồi vào, nhưng lại sờ thấy một hộp bao cao su vuông vức.
***
Chủ nhật, Chương Như ở nhà ngủ gần như cả ngày.
Sáng sớm, Văn Hòa trở về. Tối hôm trước cô ấy đi cắm trại với người bạn cùng lớp biết lái xe, vừa hay nghe người đó nói có nhà cho thuê, định nhân lúc cuối tuần rảnh rỗi để chuyển đi.
Chương Như không còn chút sức lực nào, chỉ giúp cô ấy làm giấy thông hành ở chỗ ban quản lý rồi lại quay về ngủ bù. Hôm sau đi làm, cô mới tỉnh táo hơn chút.
Sự kiện kỷ niệm thành lập công ty vô cùng bận rộn, Chương Như không ít lần phải chạy đi chạy lại khách sạn, cảm giác làn da cũng đen sạm đi một tông. Trong lúc đó cô còn tranh thủ nhổ răng, nhổ xong, mặt sưng phù, phải đeo khẩu trang đi làm.
Cái nắng hè ở Quảng Châu thật sự biết cắn người, cô chạy từ bãi đỗ xe vào công ty, Tằng Khả Lâm đứng sau cửa tự động, thấy vậy liền hỏi: “Sao không che ô?”
“Ô hỏng rồi, cái mới chưa ship đến.” Chương Như bỏ khẩu trang ra, quạt như điên: “Cậu xuống đây làm gì?”
“Dẫn người lên phỏng vấn.” Tằng Khả Lâm vung vung tập hồ sơ trên tay.
“Ồ, trúng tuyển không?”
“E là không được.”
“Yêu cầu cao quá à?”
“Một phần.” Tằng Khả Lâm nói: “Chủ yếu là tuyển người từ bên ngoài, e là quá trình hòa hợp sẽ chậm.” Nói rồi lại thở dài: “Cậu biết đấy, vị trí của bọn tớ cái gì cũng phải nhúng tay vào, nếu tuyển một nhân viên mới không hiểu rõ về công ty e là sẽ không hợp với sếp Diệp.”
“À ừ.” Chương Như thân với Tằng Khả Lâm, thường nghe cô ấy kể chuyện công việc nên đại khái cũng biết HRBP làm những gì.
Hiểu đơn giản là trong bộ phận thu mua, nếu thiếu người thì tuyển; nhân viên mâu thuẫn thì phải đứng ra hòa giải; nhân viên làm sai cũng phải quan tâm… Tóm lại chẳng khác nào nhân sự chuyên trách riêng cho bộ phận này, dĩ nhiên cô cũng thường nghe Tằng Khả Lâm tự giễu cợt mình là “bà mẹ kế” chuyện gì cũng phải nhúng tay vào.
Đã sắm vai “mẹ kế” thì tốt nhất nên quen thuộc với chính công ty, nếu không thì khi làm việc với Diệp Ấn Dương, một người mới như thế, hai người nhìn nhau lại chẳng biết phải làm gì.
Họ cùng nhau trở về, Chương Như tò mò nhìn bụng bầu của Tằng Khả Lâm: “Thế sao bọn cậu không tìm trong công ty?”
“Tìm rồi, nhưng người đó đã đi rồi.” Trước đó trong nội bộ tìm được một người, nhưng người đó chưa kịp chuyển chức đã nhảy việc nên bây giờ phải tìm lại.
Chuyện công việc càng nói càng thấy đau đầu, Chương Như vừa về văn phòng là điên cuồng bôi lại kem chống nắng. Đến giờ trà chiều ba lần một tuần, sau đó đem hoa quả thừa cho cô lao công trực ban: “Hôm nay có cherry đó dì.”
“Thế sao, cảm ơn A Như nhé.” Dì lao công nhận lấy số hoa quả đó, nhân tiện nói với Chương Như về chuyện máy hút bụi trên lầu bị hỏng. Chương Như chạy lên cùng dì, từ xa đã thấy Diệp Ấn Dương đứng cạnh bồn cây xanh nói chuyện với người khác.
Nhìn thấy anh, hơi thở Chương Như khẽ nhẹ nhàng, nhưng cô nhanh chóng trấn tĩnh lại.
Chương Như đã suy nghĩ kỹ càng rồi, cô cảm thấy Diệp Ấn Dương chắc hẳn cũng muốn giảng hòa với cô, không thì tại sao tối hôm đó anh lại đồng ý cho cô đi nhờ, lại còn ân cần quan tâm xem cô đã về nhà an toàn hay chưa chứ?
Nghĩ lại cũng phải, kỳ thực giữa họ cũng chẳng có mâu thuẫn gì to tát. Với lại chuyện này Chương Như cũng có chút kinh nghiệm, hồi đi học, cô đánh nhau với người ta cũng vậy, nam sinh kia cuối cùng cũng mềm mỏng, chủ động mua sữa cho cô, còn cho cô chép bài, sau đó hai người họ giảng hòa.
Vì vậy Chương Như đã chuẩn bị sẵn tinh thần, trước khi Diệp Ấn Dương đến đã hơi hé môi, một câu “sếp Diệp” vô cùng thân thiện đã nén sẵn dưới đầu lưỡi, vậy mà Diệp Ấn Dương đi ngang qua bên cạnh mà mắt cũng chẳng thèm liếc nhìn một cái.
Nụ cười của Chương Như ẩn sau khẩu trang, mất một lúc cô vẫn không thể hiểu nổi, chẳng lẽ anh ta bị mù, không nhìn thấy cô sao?
Với tâm trạng hoang mang đó, tuần lễ trôi qua nhanh chóng. Sự kiện kỷ niệm thành lập công ty nhanh chóng diễn ra, năm nay quy mô lớn, còn mời cả khách mời bên ngoài, trong ngoài hội trường đều vô cùng nhộn nhịp.
Chương Như thuộc nhóm hỗ trợ cơ động, trước giờ khai mạc thì đứng cạnh thảm đỏ hỗ trợ đưa bút cho khách ký tên. Sếp Tào bên bộ phận nhân sự thấy cô không đeo khẩu trang nữa bèn hỏi: “A Như tháo chỉ rồi à?”
Chương Như lắc đầu: “Xong việc hôm nay mới đi tháo ạ.”
“Sau này thiếu mất một cái răng, có khi nào tính tình cũng sẽ ổn định hơn chút không?” Tào Ngật Sơn nửa đùa nửa thật, ký tên xong thì trả bút lại cho cô. Tương tự, Diệp Ấn Dương cũng đóng nắp bút rồi đặt bút trở lại khay trên tay cô.
Chương Như ngẩng đầu nhìn anh, trong lòng dấy lên những cảm xúc vi diệu.
Chương Như đã đếm rồi, từ hôm đó đến nay tổng cộng cô đã gặp người này ba lần, một lần ở bãi đỗ xe, một lần ở tiệm cà phê dưới lầu, lần cuối là khi cô đưa áo công ty cho anh.
Thật ra cô đã nghĩ thông suốt, nếu như anh chủ động bắt chuyện với cô, chắc chắn cô sẽ bỏ qua, ân oán gì đó cũng sẽ xóa bỏ hết, nhưng Diệp Ấn Dương lần nào cũng chỉ lướt qua, khiến Chương Như chợt nhận ra có lẽ anh ta cũng không có ý muốn làm hòa với mình.
Chương Như cảm thấy hơi phiền não, bởi vì loại người như Diệp Ấn Dương quả thực cô chưa bao giờ gặp.
Không lâu sau hoạt động khai mạc bắt đầu, các tiết mục phát biểu của các sếp khá là nhàm chán. Cuối cùng các sếp cùng lên sân khấu ấn dấu tay, màn hình lớn lóe sáng, hiệu ứng animation hào nhoáng cho thấy E-Health đã chính thức bước vào thập kỷ tiếp theo.
Sau khi xuống, các sếp đi lại trong hội trường, Vương Đông Ni như một tên thái giám đi theo sau đít ông chủ, mặt mũi nịnh nọt, thật xứng danh kẻ nịnh hót.
Bánh gato xếp cao như tháp Lôi Phong. Chương Như cài bộ đàm, đứng cạnh đó trông như một linh vật. Cô nhìn Vương Đông Ni rồi nhìn Diệp Ấn Dương cách đó không xa, cảm thấy giữa người với người, phải so sánh mới thấy khác biệt. Bình thường nhìn Diệp Ấn Dương chỉ cảm thấy đây là một người ưa sĩ diện, nhưng khi so sánh với Vương Đông Ni, hình như toàn bộ con người anh trở nên thanh cao, thoát tục hơn hẳn.
Chương Như cũng nghĩ thông suốt rồi, tối hôm đó Diệp Ấn Dương làm những hành động ấy đơn giản là vì anh ta tốt bụng và phong độ, tại cô tự làm khổ mình, còn tưởng chiến tranh thế giới sắp chấm dứt rồi chứ, thật là chán chết.
Da đầu cô hơi ngứa, Chương Như gãi rụng mất mấy sợi tóc: “Thôi chết, sắp hói rồi.” Cô lẩm bẩm, Mạnh Trân Trân xích lại gần xem đồng hồ của cô: “Đồng hồ đẹp thế.”
“Đẹp không, mẫu cổ điển đấy, tuổi còn già hơn cả tôi.”
“Mua ở tiệm đồ cũ à?”
“Không, mua ở cửa hàng.” Chương Như lắc lắc chiếc đồng hồ: “Cô thích thì đi xem thử xem, hình như cái này không cần phải phối đồ đâu.”
“Tôi không mua đâu, đắt cắt cổ.”
“Đắt gì cơ?” Vương Đông Ni như một con rùa từ đằng sau chui ra, mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ trên tay Chương Như: “Ồ, cái này chạy bằng pin chứ gì? Được cái đẹp mã nhưng không bền, nhanh hỏng lắm.”
Đàn ông thích tỏ ra hiểu biết, Vương Đông Ni vừa đi theo ông chủ một vòng, hình như cảm thấy mình cũng nhiễm chút “long khí”, bắt đầu giảng giải về nguyên lý đồng hồ pin và đồng hồ cơ, rồi còn hỏi Chương Như: “Bạn trai tặng à? A Như xinh thế này lại ăn chơi thế, chắc không thiếu bạn trai đâu nhỉ?”
Chương Như không thèm để ý gã, đột nhiên cúi xuống.
Mạnh Trân Trân hỏi cô: “Cô làm gì thế?”
“Lau giày đó.” Chương Như khó nhọc thở dài: “Tiếc là tay ngắn quá, với không tới.” Nói xong liếc nhìn Vương Đông Ni: “Sếp Vương cao lớn tay dài, chắc hẳn ngày thường cũng hay lau giày lắm nhỉ? Tay dài chỉ cần giơ ra là lau được.”
“Ha ha ha ha!” Mạnh Trân Trân cũng là kiểu người không biết sợ trời đất là gì, cô nàng lập tức cười to, đến nỗi mặt Vương Đông Ni hết xanh rồi lại trắng.
Tào Ngật Sơn liếc nhìn về phía này, bật cười lắc đầu: “Con bé này dễ kích động.” Ông nói sáu chữ đó với vẻ trêu chọc, Diệp Ấn Dương đứng bên cạnh cũng cảm thấy có lý. Chương Như cứ như một con gà chọi vậy, ngày nào cũng đội chiếc mào đỏ, hung hăng xông xáo gây sự khắp nơi.
Không lâu sau hội trường chuyển địa điểm sang nhà hàng, Chương Như bận rộn đưa rượu, đưa món. Lúc rảnh tay cũng chạy về bàn hậu cần ăn chút gì đó. Mạnh Trân Trân chỉ vào cốc của cô: “Lát nữa Chủ tịch Trần sẽ đến, cô chuẩn bị trước đi.”
“Ok.” Chủ tịch Trần chính là ông chủ của công ty, là người Hồng Kông, tính cách khá thân thiện, mỗi lần có sự kiện đều đặc biệt ghé qua bàn hậu cần một lượt để chào hỏi.
Chương Như đi lấy một chút nước lọc, vừa đổ đầy thì đã thấy Vương Đông Ni đi tới. Gã ta trước tiên giả vờ kính rượu cả bàn, sau đó nhìn Chương Như miệng cười mà như không cười: “Sao A Như lại uống nước lọc?”
“Tôi vừa nhổ răng, chưa tháo chỉ.”
“Đâu phải hôm nay mới nhổ, cần gì phải chú ý nhiều đến vậy.” Vương Đông Ni cười nhạt: “Không uống với tôi thì cũng đành thôi, chứ kính Chủ tịch Trần mà uống nước lọc thì không nể mặt quá rồi, không sợ lời đồn ra ngoài, người ta lại bảo phòng Hành chính các cô không biết lễ nghĩa sao?” Nói xong tay xoay một cái nhẹ, trực tiếp đổi cốc nước lọc của cô thành chén rượu trắng.
Thời điểm vừa khéo, boss lớn được bao vây, đi tới phía này, mọi người trên bàn đều đã chuẩn bị nâng ly. Chương Như lạnh mặt, cầm chén rượu đi về phía Vương Đông Ni.
Chỉ vài bước thôi, cô vừa giơ chén lên, đột nhiên có một bàn tay từ bên cạnh vươn tới giật lấy chén rượu của cô: “Quản lý Quách tìm cô.” Sau khi giật lấy chén rượu, Diệp Ấn Dương đẩy cô ra phía sau, sau đó cùng cả bàn nâng ly uống cạn.
Chương Như ngây ngô nhìn yết hầu khẽ cử động của anh, lại nghe anh nhắc nhở: “Quản lý Quách ở bên ngoài.”
“À à tôi đi ngay.” Chương Như như một cục đất bị đá văng, ngoan ngoãn xoay người bỏ đi.
Ra ngoài thấy Quách Tuệ, đúng là đang tìm cô thật, nhưng chuyện không gấp lắm. Chương Như xử lý xong trong vòng vài phút, cô lại quay về nhà hàng, cuối cùng tìm thấy Diệp Ấn Dương đang đứng ở ngoài ban công.
“Sao anh lại đỡ rượu giúp tôi vậy?” Chương Như tiến đến hỏi.
“Nếu tôi không uống, cô định làm sao?”
“Tôi…”
“Lại định đổ lên đầu người khác à?” Diệp Ấn Dương lau miệng: “Bất kể chuyện gì, sử dụng vũ lực đều là cách giải quyết ngu ngốc và mất thể diện nhất, có lý cuối cùng cũng sẽ biến thành vô lý, rốt cuộc người chịu thiệt vẫn là chính cô.”
Chương Như bị anh nói đến mức mất tự tin: “Tôi đâu có…” Cô định đuổi theo Vương Đông Ni rồi uống chết tên khốn đó, bị anh nói nghe cứ như thể cô hoàn toàn không có não, trước mặt boss lớn cũng dám nổi điên đến vậy.
Gió thổi tan đi chút hơi rượu còn vương vấn, Diệp Ấn Dương xoay người trở vào hội trường, lúc đi ngang qua Chương Như, anh nói: “Trong công sở và xã giao, hai chữ linh hoạt là quan trọng nhất, không phải là cuộc đua xem tính tình ai nóng hơn.”
Chương Như không nghe rõ anh nói gì, chỉ thấy anh đi vào trong nhà hàng, đứng đó nâng ly tiếp rượu và nói chuyện với boss một cách vô cùng thuần thục.
Tối nay các lãnh đạo đều mặc áo công ty, chỉ đơn giản là chiếc áo phông đen có in logo của công ty. Xuyên qua chất liệu đó, hình như cô có thể nhìn thấy rõ gân cốt sau lưng Diệp Ấn Dương.
Tâm tình cô lúc lên lúc xuống, Chương Như cảm thấy hơi váng vất. Cô nhìn bóng lưng thon dài đó, đột nhiên kẹp chặt hai chân.