Người Đẹp Máu Lửa - Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu
Chương 14: Hương Nước Hoa
Người Đẹp Máu Lửa - Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Bạn gái Tổng giám đốc Diệp hả?”
Cuối tuần, Chương Như mang nhóc Cá đi triệt sản. Sợ Cá buồn bã nên cô còn đặc biệt ở nhà bầu bạn với nó. Nhưng có lẽ ở nhà hai ngày quá bức bối, nên đến thứ Hai đi làm, cô đột nhiên thấy tòa nhà công ty cũng trở nên dễ chịu lạ thường.
Trong thang máy gặp Lâm Thông và Mạnh Trân Trân. Mạnh Trân Trân khoanh tay đánh giá cô: “Hôm nay diện đẹp thế?”
Chương Như đáp: “Tôi đây dù không cần trưng diện cũng đã thế này rồi, trời sinh đã đẹp, Chu Ân của đất Quảng Châu đấy.”
“Đồ heo Quảng Châu thì có!” Mạnh Trân Trân bĩu môi trêu chọc cô. Giữa mùa hè nóng nực mà lại diện váy da, chỉ để khoe vòng ba cong vút: “Cô nên sang bộ phận R&D mới phải, vào Thu mua chỉ tổ phí phạm tài năng.”
Một số công ty internet có một chức vụ gọi là “nhân viên cổ vũ tinh thần cho lập trình viên”, chuyên phụ trách khuấy động không khí giúp các lập trình viên làm việc vui vẻ, nâng cao hiệu suất. Mạnh Trân Trân cảm thấy Chương Như rất phù hợp với vị trí đó. Đừng nhìn cô tính tình thất thường, thỉnh thoảng còn ra tay 'dạy dỗ' người khác. Mấy anh chàng IT bề ngoài trông thì chỉnh tề, thực ra đa phần là mấy anh chàng bề ngoài lạnh lùng nhưng nội tâm lại nồng nhiệt. Hơn nữa, con người vốn bị hấp dẫn bởi những người có tính cách đối lập hoàn toàn với mình, họ căn bản không thể kháng cự nổi, thậm chí có người có xu hướng M còn có khi cầu xin bị Chương Như đánh.
“Tôi nói thật đấy, cô có muốn cân nhắc lại việc sang R&D không? Sếp Thạch chắc chắn sẽ rất hoan nghênh cô.”
Chương Như từ chối: “Tôi muốn tỏa sáng rực rỡ hơn ở bộ phận thu mua.”
Lâm Thông lặng lẽ thêm một câu: “Không mong chị tỏa sáng đâu, chỉ cần đừng gây sự là được.” Vừa nói dứt lời, Lâm Thông đã bước ra khỏi thang máy, đi đến khu làm việc của bộ phận thu mua, đúng lúc thấy Hùng Tư Tư đang cặm cụi lau bàn cho mình.
Chương Như liếc nhìn, Lâm Thông giang tay phân trần: “Em không hề bảo cô ấy lau, cô ấy tự động làm đấy.”
“Chào buổi sáng.” Hùng Tư Tư quay đầu nhìn thấy họ, tay cầm khăn lau rất tự nhiên, cứ như thể đây là việc cô ấy phải làm vậy.
“Chào buổi sáng Tư Tư.” Chương Như đi qua chào cô ấy: “Tóc lại cắt rồi à?” Ngắn hơn trước nhiều, trông cứ như con trai ấy.
“Hôm qua em mới cắt, trời nóng quá dễ đổ mồ hôi.” Hùng Tư Tư trả lời rành mạch, rồi đẩy gọng kính lên, bưng chậu nước đi lau bàn cho người khác.
“Đúng là ngốc nghếch.” Lâm Thông lén nhắn tin cho Chương Như qua Wechat.
Họp buổi sáng, Chương Như cũng cầm sổ bút đi theo, tìm một chỗ ở giữa ngồi xuống, chuẩn bị lắng nghe cuộc họp.
Đây là điều Tằng Khả Lâm đã dạy cô: muốn hỗ trợ tốt một bộ phận thì phải hiểu rõ vai trò của từng người được phân công, công việc quan trọng nhất hiện tại là gì. Vì thế, cô phải tham gia nhiều cuộc họp nội bộ để “lắng nghe học hỏi”, nếu không, khi họ nói những thuật ngữ và chỉ số chuyên ngành, cô sẽ không thể hiểu được.
Cuộc họp sắp bắt đầu. Diệp Ấn Dương bước vào, trên người mặc áo sơ mi là phẳng phiu, ngay cả gọng kính cũng gọn gàng, tươm tất.
Không nói lời thừa thãi, anh đi thẳng vào vấn đề. Sau khi xác định kế hoạch mua hàng cho nửa cuối năm, có người nhắc đến một báo giá: “Đã thương lượng với bên Uy Đông rồi, họ đồng ý giảm 1.9%.”
“Tiếp tục ép giá, ép đến hơn 2.5% rồi hẵng chốt.”
Người đó liếc nhìn Vệ Tiểu Ba. Vệ Tiểu Ba cũng tỏ vẻ do dự: “Tổng giám đốc Diệp, chuyện này e rằng hơi khó. 1.9% là họ đã nhượng bộ lắm rồi, hơn nữa bên đó là đại lý cấp một, e rằng…”
“Cứ thương lượng đi, vẫn còn không gian.” Diệp Ấn Dương lật xem tài liệu đánh giá nhà cung cấp, giọng điệu kiên quyết.
“Vâng.” Vệ Tiểu Ba cũng không dám nói thêm lời nào.
Chương Như cúi đầu xem tài liệu họp. Đây là một lô hàng mua thăm dò, xét về số tiền thì hẳn là một giao dịch lớn. Giảm 1.9% tính ra cũng khá khả quan rồi, hơn nữa người ta đã nói là nhượng bộ, ép thêm thế này không biết có đàm phán nổi không.
Cuộc họp vẫn tiếp tục diễn ra, có người nhắc đến việc cải tạo kho: “Thiết bị đã lắp đặt xong, chạy thử không có vấn đề gì, hiện cũng đã đào tạo một lượt. Hôm sau Tổng giám đốc Diệp có qua thì để em hẹn trước nhà cung cấp.”
“Chiều mai tôi qua.”
“Vâng ạ.”
Cuối cuộc họp, Diệp Ấn Dương hỏi Chương Như: “Phía bộ phận BP có gì muốn nói không?”
Chương Như đang gõ chữ, ngẩng đầu nhìn anh: “À, em có thể đến kho hàng cùng Tổng giám đốc Diệp được không?” Chương Như chưa đến kho bao giờ nên muốn qua đó xem, nhưng dĩ nhiên cô có lý do chính đáng hơn: “Tháng sau có hội chợ tuyển dụng, em định hỏi xem bên kho có cần dự trữ nhân lực không.”
Diệp Ấn Dương gật đầu: “Được, nếu rảnh thì cứ đi cùng.”
“Vâng ạ.” Chương Như cười với anh, rất chi là nghiêm túc và đứng đắn.
Buổi trưa, các bộ phận BP ăn trưa cùng nhau. Chương Như vừa ăn vừa lắng nghe, hiếm khi cô không chen lời được, bởi vì có quá nhiều chuyện để than phiền.
Ví như Tinh Tinh của bộ phận Kinh doanh, cô ấy kể bên Kinh doanh ngày nào cũng tranh đấu, không biết nghe ai: “Cái lão Vương Đông Ni đó phiền chết đi được, doanh số không đạt còn đổ lỗi cho tôi không tuyển được người. Đổ lỗi cho tôi á? Lão ta tự nhiên đuổi việc người ta, người tự xin nghỉ còn nhiều hơn nữa kìa. Đội của sếp Chu ổn định hơn nhiều.”
“Tôi nghe nói sếp Chu cũng khó tính lắm, mặt mũi suốt ngày như đưa đám, chẳng phải trước đó cô nói lúc họp toàn xem cô như không khí còn gì?”
“Ít ra sếp Chu đẹp trai!” Tinh Tinh nói xong cũng tự bật cười: “Còn hơn sếp Vương tính khí thất thường. Tôi không hiểu nổi tại sao một người đàn ông lại có thể thích đổ lỗi, thích gây chuyện đến thế, chẳng có tí bản lĩnh nào! A Như, cô nói xem có đúng không?”
Chương Như gật gù: “Việc đổ lỗi cũng như bạo hành gia đình vậy, có lần đầu sẽ có lần hai, phải trị dứt điểm!”
Lời nghe thì thô tục nhưng không phải không có lý, hơn nữa còn có tính dẫn dắt, nhanh chóng khơi mào một đợt chỉ trích mới.
Tào Ngật Sơn kịp thời can thiệp, kiểm soát tình hình: “Bên Thu mua mọi việc thuận lợi cả chứ?”
Chương Như đáp: “Thuận lợi lắm ạ.” So với các bộ phận khác có vẻ phức tạp, Diệp Ấn Dương khá dễ nói chuyện: “Tôi và Tổng giám đốc Diệp vô cùng hòa thuận.”
“Việc biên chế nhân sự nửa cuối năm phải xác nhận với Tổng giám đốc Diệp. Cơ cấu nên bổ sung thì bổ sung ngay, vị trí nhân sự không thể để trống lâu, đặc biệt là vị trí quản lý, để lâu sẽ phát sinh vấn đề.”
“Vâng, tôi hiểu rồi ạ.” Chương Như cúi đầu uống chè mè đen, không thấy có vấn đề gì. Cô và Diệp Ấn Dương hợp tác với nhau quả đúng là đồng tâm hiệp lực, tát biển Đông cũng cạn.
Buổi chiều Chương Như bận việc đào tạo một lúc, sau đó bắt đầu sắp xếp lại cơ cấu nhân sự.
Cô ngồi cạnh cửa sổ, đối diện là Hùng Tư Tư vốn đang chỉnh sửa biên bản họp, nhưng lúc thì phải giúp Sử Cầm photocopy, lúc lại phải giúp Phùng Nguyên Hỷ xuống lầu gửi đồ. Mãi mới ngồi xuống được một lúc thì Sử Cầm lại nói bị muỗi đốt, đứng dậy gãi tay không ngừng.
“Này em gái.” Cô ta gọi Hùng Tư Tư: “Em sang Hành chính lấy một bộ xịt muỗi về cho chị, muỗi đốt thế này không làm việc được.”
“À vâng.” Hùng Tư Tư không hề nghĩ ngợi đã bị sai đi làm việc. Bị gọi là em gái, công việc cũng là việc của người em gái, cô đang bị người khác định vị một cách mềm mỏng về thân phận.
Chương Như thu lại tầm mắt khỏi bóng lưng Hùng Tư Tư, vô thức xoay cây bút ký trong tay.
Được gọi là người đẹp chưa chắc đã thật sự là người đẹp. Bị chửi là đồ khốn không hẳn thật sự là đồ khốn. Nhưng nếu bị gọi là em gái mãi thì thật sự sẽ bị người khác coi như em gái mà sai bảo luôn.
Chiều hôm sau, Chương Như theo mọi người đến kho hàng ở Phiên Ngung.
Trước kia cô cũng từng đến chơi nhà máy của bạn bè, ấn tượng về kho hàng là bức bối, nóng nực. Quản lý kho kiểm hàng, xuất hàng ở nhiều nơi, công nhân bê tới bê lui, cầm sổ ghi chép gạch xóa liên tục. Nhưng kho hàng của E-Health lại giống như siêu thị Sam’s Club cỡ lớn vậy. Tất cả hàng hóa được sắp xếp chỉnh tề, hơn nữa mỗi dãy đều có màn hình hiển thị số liệu tồn kho theo thời gian thực tế. Cũng có xe nhỏ tự động xuất hàng, hệ thống quản lý tự động tinh vi thật sự.
Tuy nhiên, vì là kho thành phẩm siêu lớn nên vẫn tốn nhiều nhân lực.
Chương Như bước ra khỏi kho thành phẩm liền nhìn thấy Da Đen. Trước đây, ông chú nhờ cô giới thiệu việc làm cho cậu, cô đã giới thiệu nội bộ đến đây.
Da Đen cơ bắp cuồn cuộn, đứng dưới ánh mặt trời trông càng giống miếng xá xíu đen. Cậu nhóc nhìn cô trước rồi mới nhìn sang mấy người Diệp Ấn Dương, không có phản ứng gì đặc biệt.
Chương Như đi qua đá nhẹ vào giày cậu: “Tổng giám đốc Diệp đó, chào đi!” Tên nhóc này có ngốc không, kho thuộc quản lý của phòng Thu mua, có cơ hội lộ mặt còn không biết thể hiện bản thân.
Bị Chương Như đá, Da Đen mới miễn cưỡng chào: “Tổng giám đốc Diệp.” Chào xong liền đi luôn, như thể Diệp Ấn Dương là gương chiếu yêu sắp chiếu cậu về nguyên hình không bằng, thật là vô tích sự.
Chương Như cười khan hai tiếng. Quản lý kho bên cạnh cũng cười: “Không sao, A Liệt không thích nói chuyện nhưng rất thông minh và chăm chỉ.” Có thể nói là chịu thương chịu khó.
Lúc này Chương Như mới lấy lại chút thể diện, ưỡn ngực tiếp tục đi theo họ, lắng nghe câu chuyện.
Bàn xong việc trời đã gần tối. Hoàng hôn Quảng Châu rất đẹp, sau đám mây vàng cam là một mảng trời xanh tím. Diệp Ấn Dương đứng ở cổng khu công nghiệp nghe điện thoại. Một chiếc lá rơi trên vai anh, Chương Như đưa tay ra gỡ giúp. Ngón tay cô chạm vào cổ và dái tai anh, nhẹ nhàng như gãi một cái.
Diệp Ấn Dương quay đầu. Chương Như mỉm cười vô hại, son dưỡng vừa tô dưới ánh đèn phản quang khiến đôi môi căng mọng như bánh mì mới được quết bơ.
Cùng đi còn có Lâm Thông, không lâu sau cậu chàng mới đi vệ sinh về: “Về chưa ạ, Tổng giám đốc Diệp?”
“Về thôi.” Diệp Ấn Dương vừa nói xong, Lâm Thông phát hiện lưng anh dính bụi, có lẽ vừa cọ vào góc nào đó.
Chương Như còn tinh mắt hơn cú vọ, lớn tiếng hô lên như cứu giá: “Mấy việc nặng nhọc này sao phiền Tổng giám đốc Diệp được, để em!” Liền chạy tới vỗ vỗ vào tay và lưng anh. Quả nhiên cơ bắp cứng cáp, có da có thịt, không phải loại ẻo lả. Vỗ xong cô cười toe toét hỏi: “Chúng ta không đi ăn rồi hẵng về sao, giờ này cũng muộn rồi.”
Trong lòng Diệp Ấn Dương thoáng thấy kỳ lạ, nhưng thấy cô thản nhiên, nhìn giờ giấc cũng không còn sớm, anh nói: “Đi ăn xong rồi về cũng được.”
“Đi đi, để em dẫn đường, gần đây có quán ngon lắm!” Chương Như không hổ là thổ địa nơi đây, suốt đường còn khoe tổ tiên nhà cô từ thời nhà Thanh đã sinh sống ở Quảng Châu, từ đường lớn rẽ vào đường nhỏ, cuối cùng dẫn mọi người đến gần đường Long Tân Đông, xuyên qua những ngôi nhà mái vòm và ngõ hẻm của phố cũ đến một quán ăn.
Là một quán ăn cũ kỹ, không trang trí gì cầu kỳ. Chương Như vừa chạy vào đã vỗ vai chào hỏi: “Chú Sinh!” khiến người đang chiên đồ ăn giật bắn mình: “Con nhóc này muốn chết à.” Là một ông chú đầu trọc giọng sang sảng, trên người mặc áo ba lỗ trắng, trông không có vẻ gì là vui mừng khi nhìn thấy Chương Như: “Chạy đến đây làm gì?”
“Cháu dẫn đồng nghiệp đến ủng hộ chú.” Chương Như chỉ Diệp Ấn Dương và Lâm Thông phía sau: “Cháu khoe với bọn họ tay nghề của chú tốt lắm, tuyệt kỹ Tây Quan đó!”
Chú Sinh chỉ cô: “Mồm mép tép nhảy, lễ tết thì chẳng thấy mặt mũi đâu, ở đây không có của rẻ cho cháu chiếm đâu.” Chú nói thì nói thế nhưng lại bưng một đĩa bánh đậu đỏ vừa mới chiên ra, dùng giọng Quảng Đông phổ thông chiêu đãi họ: “Đồng nghiệp à, các cậu cứ tự nhiên nhé. Quán nhỏ đường nhỏ bọn tôi không câu nệ đâu.”
Diệp Ấn Dương đứng gần, thuận tay đỡ lấy đĩa: “Cảm ơn chú.”
Đưa mắt nhìn xung quanh, quả thực quán khá nhỏ và cũ kỹ. Cửa là tấm che được nhà máy tài trợ, ấm đồng bị lửa đốt cháy đen sì đáy. Ở bên cạnh, thực khách và người già đi qua cửa khá đông. Khu vực này vừa có sự trần trụi, thô mộc lại vừa thân thiện gần gũi, còn mang nét thân quen giữa những người hàng xóm láng giềng.
Chương Như vẫn quanh quẩn bên vợ chồng chủ quán như cô út trong hẻm Bắc Kinh, miệng lưỡi ngọt xớt, đến nhà nào cũng có thể trêu đùa vài câu. Lúc nói chuyện cô hay nháy mắt nháy mày, thêm âm điệu trầm bổng độc đáo của tiếng Quảng Đông khiến Diệp Ấn Dương chợt nghĩ đến một từ đã từng xem trong phim Hồng Kông: Lanh lợi.
Quán tuy nhỏ nhưng món ăn rất đúng phong vị Quảng Châu xưa.
Ba người gọi gần một bàn ăn. Món ăn được trình bày dân dã, không câu nệ nhưng hương vị rất chuẩn. Ví như đậu que sốt tôm trên bếp sắt, vỏ đậu hơi nhăn, ăn vào vẫn giòn mềm, có mùi thơm đậm đà phức tạp.
Rau xà lách cuốn thịt nghêu, rau củ dùng để xào nghêu rất nhiều, bao gồm cả nhân hạnh nhân và tóp mỡ, ăn vào vừa tươi vừa dai. Còn có thịt quay ở đây, da rất giòn, bên ngoài giữ một lớp mỡ, chấm đường trắng ăn vào cảm giác mỡ như tan chảy trong miệng.
Chương Như cuối cùng cũng chịu ngồi xuống. Cô gắp một miếng bánh đậu đỏ chiên lên ăn, món điểm tâm đơn giản nhưng ăn hoài không chán. Cắn một miếng, mùi đậu bùng nổ trong miệng, độ mềm vừa phải. Hơn nữa, trong mùi thơm của sữa còn phảng phất mùi cháy do chiên rán.
“Ở đây ít người biết lắm, năm nào em cũng đến ăn vài lần.”
Diệp Ấn Dương muốn cười: “Năm nào cũng đến vài lần sao?” Nghe như tuần nào cũng đến vài lần vậy.
Chương Như cười hì hì vén tóc mái lên: “Tại đồ ăn ngon ở Quảng Châu nhiều quá…” Nơi để vui chơi cũng quá nhiều, cô mà hăng lên thật chưa chắc đã nhớ đến đây ủng hộ.
Máy lạnh không đủ mạnh, Chương Như tự đi vặn nhỏ xuống. Thấy trên bàn có một hũ sa tế bèn hỏi: “Chú Sinh, đây là gì vậy?”
“Sa tế đó, trên đấy có ghi còn gì?” Chú Sinh đang lắc chảo, bận rộn vẫn đáp cô: “Cay lắm đấy, đừng có ăn bừa nhé.”
“Không sao, cháu ăn cay được.” Chương Như mang về hỏi Diệp Ấn Dương: “Sếp Diệp thử một chút không ạ?”
“Tôi không cần, cô ăn đi.” Diệp Ấn Dương hỏi: “Chẳng phải người Quảng Đông không ăn cay được sao?”
“Cũng không hẳn, em đến đầu thỏ tẩm cay tê còn gặm được nữa là.” Chương Như lại hỏi Lâm Thông. Lâm Thông vẫy tay nói không ăn nhưng lại mở to mắt nhìn cô xúc một muỗng lớn bỏ vào trộn cơm, rồi bị cay đến mắt đờ đẫn, đôi môi dần đỏ lên. Cô hít hà trước mặt Diệp Ấn Dương, cảm giác như lưỡi rắn sắp thè ra rồi.
Diệp Ấn Dương đứng dậy lấy cho cô một chai nước. Chương Như uống ừng ực, dần dần lấy lại cảm giác nơi miệng: “Ôi… cay tê hết cả miệng.”
Cô quay người mở quạt cho thổi vào miệng. Bàn ăn nhỏ, vốn dĩ khoảng cách mấy người không xa. Cô nghiêng người như vậy, sợi tóc bị gió máy lạnh thổi chạm vào kính, thậm chí vào cả khóe mắt của Diệp Ấn Dương. Có thứ gì đó lăn qua nơi thần kinh nhạy cảm nhất của thị giác, cảm giác vi diệu khi hai lần tiếp xúc cơ thể vừa rồi lại lướt qua tim. Diệp Ấn Dương thản nhiên giãn ra một khoảng cách lịch sự: “Tôi đi vệ sinh một chút.”
Anh đi vệ sinh, Chương Như không đến nỗi bẩn thỉu đi theo nghe trộm, nhưng lúc anh về kịp thời đưa khăn giấy rồi còn giúp anh cất điện thoại các thứ.
Đời cô chưa bao giờ tích cực đến thế này, chính Chương Như cũng cảm động vì sự hy sinh lớn lao của mình. Thế nên, ăn xong cô liền chạy sang bên cạnh mua thêm một tấm vé số cào, cảm thấy kiểu gì cũng sẽ phá vỡ kỷ lục chưa trúng bao giờ.
Lâm Thông cho rằng cô không có vận may này: “Chị đừng mua nữa, thà chọn ngẫu nhiên một cặp xổ số còn hơn, chị cào không ra thứ gì đâu.”
“Tôi coi như nộp thêm thuế được không?” Chương Như ai oán trừng cậu một cái. Lúc ra ngoài, cô thấy bên ngoài có thêm một người, đang nói chuyện với Diệp Ấn Dương.
Lâm Thông thấy đó là một người đẹp tóc dài thướt tha bèn đoán: “Bạn gái Tổng giám đốc Diệp hả?”
“Không phải, đối tượng xem mắt thôi.”
“Sao chị biết?” Lâm Thông nghi ngờ.
Đương nhiên là từng gặp rồi. Chương Như khẽ mấp máy môi, hai người bên kia cũng nhìn sang.
Bọn họ đi qua, dừng lại lúc Chương Như và Hà Oánh nhìn nhau. Hà Oánh mỉm cười với cô nhưng khứu giác nhạy bén nhanh chóng ngửi thấy mùi nước hoa trên người cô giống với mùi trong xe Diệp Ấn Dương hôm đó.